settingsshare

Giường Đơn Hay Giường Đôi Chương 9: Phổ Hoa trong hiện thực - hai mươi chín tuổi

Ánh ban mai nhàn nhạt xuyên qua rèm cửa sổ, Lâm Quả Quả bóp vai đứng lên khỏi ghế, thu dọn cốc nước và khay trên đầu giường.

“Đây chính là toàn bộ câu chuyện?”.

“Ừ”. Phổ Hoa mệt mỏi dựa lên gối, khép mắt nhưng không buồn ngủ, “Đây chính là quá khứ của tôi và anh ấy, những thứ còn nhớ chỉ có vậy”.

Lâm Quả Quả đứng bên cạnh giường vỗ vỗ vai Phổ Hoa, “Đừng nghĩ nhiều quá. Yên tâm tĩnh dưỡng chokhỏe, cả đêm cô không ngủ rồi. Nghỉ chút đi, tôi đi xem Lâm Bác, chuẩn bị đồ ăn sáng cho nó”.

“Được, cô đi đi”. Phổ Hoa gật đầu, mắt nhìn Lâm Quả Quả ra ngoài, khi cửa sắp đóng lại không nhịn được bèn gọi cô ấy lại, “Quả Quả...”.

“Sao vậy?”. Lâm Quả Quả thò đầu vào, trên mặt lộ ra vẻ tiều tụy vì thiếu ngủ nhưng vẫn nở nụ cười ấp áp.

Phổ Hoa chống người lên, vén lọn tóc trước trán khẽnói: “Cảm ơn cô”.

Lâm Quả Quả xua tay, “Cảm ơn cái gì chứ! Nằmxuống đi!”. Nói xong liền đóng cửa cho cô. Không lâu sau vang lên tiếng Lâm Bác dậy, hai mẹ con mỗi ngườimột câu nói về chuyện trong nhà trẻ, Phổ Hoa nằm trên giường, nhìn ánh mặt trời xuyên qua khe rèm lặnglẽ lắng nghe và quan sát căn phòng nhỏ. Trên bàn viếtbày bức tranh vẽ bằng bút sáp và đồ chơi Ultraman,bút màu được xếp gọn gàng trong hộp, bên cạnh làkhung ảnh, trong ảnh Lâm Bác giành chiến thắng bước lên bục giảng, khuôn mặt đứa trẻ năm tuổi có một vẻtrưởng thành trước tuổi. Trên giá sách phần nhiều làsách của Lâm Quả Quả, chỉ có tầng dưới cùng là đồ chơi của Lâm Bác, quả bóng, xe hơi, găng tay bóngchày và một đôi giày trượt pa tanh mới tinh, màu xanh rất đẹp.

Phổ Hoa nhìn đôi giày trượt pa-tanh như đã từng nhìn thấy ở đâu đó, cuối cùng không chống nổi cơn mệt mỏi cả đêm chưa ngủ, nghiêng người trên gối ngủ mất. Di động trong túi treo trên đầu giường reo, cô trở mình không nghe thấy.

Không biết cô đã ngủ bao lâu, khi cô mở mắt, ánh mắtrơi đúng trên bức tranh bằng bút sáp màu trên bàn viết, vài giây sau cô mới nhớ ra mình đang ở nhà Lâm Quả Quả. Bên ngoài chắc đã là buổi tối rồi, vì trong phòngbật đèn. Phổ Hoa xoay người sang bên kia mới phát hiện bên giường còn có một bóng dáng bé nhỏ, Lâm Bác đang ôm cuốn truyện thiếu nhi đọc say sưa dướichiếc đèn bàn, ở chính vị trí tối hôm trước Lâm QuảQuả đã ngồi, đường nét dưới ánh đèn rất giống mẹ.

Phổ Hoa không cử động, cho tới khi Lâm Bác ngẩng đầu phát hiện cô đã tỉnh mới ngồi thẳng dậy vỗ vỗ vàochỗ bên cạnh.

Lâm Bác lập tức đặt sách xuống nhảy lên ghế, cẩnthận e dè bước tới bên giường, ngây thơ hỏi: “Dì Diệp, dì tỉnh rồi à? Mẹ nói không được đánh thức dì dậy”.

Phổ Hoa cười cười, không nén được liền xoa xoa cái trán mịn màng của Lâm Bác, cậu bé quả thật hiểu chuyện hơn so với những đứa trẻ cùng tuổi.

“Mẹ đâu?”.

“Mẹ... đang đợi khách ở dưới tầng ạ, mẹ kêu cháu lên ở với dì trên này, ngoài trời đang mưa!”. Lâm Bác chạy tới đầu giường bưng cốc nước cho Phổ Hoa như người lớn, “Dì Diệp, dì uống nước đi, mẹ nói một lát nữa dì phải uống thuốc”.

Phổ Hoa nhận cốc nước uống một ngụm lớn rồi cảm ơn cậu bé.

Câu chuyện tuy không thu hút Phổ Hoa, nhưng khuôn mặt non nớt của Lâm Bác khiến cô bất giác nhớ tới đửa trẻ mình từng mất. Cô cũng từng tưởng tượng ban đầu giữ được đứa trẻ thì cuộc sống sẽ như thế nào, có lẽ sẽ không ly hôn với Vĩnh Đạo, cả nhà yên bình sốngnhững tháng ngày ổn định. Nhưng những điều này cũng chẳng qua chỉ là tưởng tượng mà thôi.

Tiếng chuông cửa ở bên ngoài vang lên, chắc kháchcủa Lâm Quả Quả đã đến, cô không tiện lộ mặt, chỉmặc thêm áo khoác để mình nhìn không đến nỗi quá thảm hại.

Lâm Quả Quả nhanh chóng ra mở cửa, người kháchmái tóc ướt đẫm nước mưa trước trán rũ rượi dán trênmá, nước trên chiếc ô rủ trên tay vẫn chảy từng giọt.

“Lâm Bác, ra đây con”. Cô ấy vẫy tay gọi con, Lâm Bác rất nghe lời chạy ra ngoài.

Phổ Hoa muốn giữ Lâm Bác lại, nhưng nhận ra người đứng phía sau Lâm Quả Quả, nhất thời không dám tin vào mắt mình, cô vốn cho rằng sẽ không có bất cứ liên hệ với bạn bè bên cạnh Vĩnh Đạo nữa, không ngờ mớichưa đầy mấy ngày, Cao Triệu Phong đã tìm được chỗ Lâm Quả Quả.

“Cậu... làm thế nào tìm được... có chuyện gì à?”.

Cao Triệu Phong bước lên trước, tay nắm chặt thành nắm đấm giống như đang chuẩn bị điều gì đó, một lúc lâu sau mới miễn cưỡng nói: “Chị dâu... em tới... đón chị...”.

“Đón tôi?”. Lặp lại lời cậu ta, trong lòng Phổ Hoa độtnhiên dâng lên một dự cảm xấu, giọng nói có phần run rẩy, “Cậu đón tôi... làm gì?”.

“Đón chị...”. Cao Triệu Phong hít sâu một hơi, lộ ra vẻ khó xử, “Chị dâu, chị đừng hỏi nữa, trước tiên nhanhchóng chuẩn bị đi, em đợi ở ngoài”.

Nói xong liền quay người đi ra, chỉ còn lại một mìnhPhổ Hoa ngồi ngơ ngẩn trên giường.

Lâm Quả Quả thu xếp xong cho Lâm Bác rồi quay lại, trong tay cầm một chiếc áo khoác dày. Thấy cô ngồi ngẩn ra, bước tới khoác áo lên vai cô.

“Mặc vào rồi đi mau đi”. Lâm Quả Quả không cười, trong lời nói có vị an ủi cũng khiến Phổ Hoa nảy sinhcảm giác bất an. Cô không nén được liền nắm tay LâmQuả Quả, không biết nên làm gì.

“Phải đi đâu? Đã xảy ra chuyện?”.

“Phải về Bắc Kinh”. Lâm Quả Quả ngồi xuống giúp cô cài cúc áo, ôm vai cô, “Xảy ra chút chuyện cần cô vềBắc Kinh, mặc áo trước đã, tôi đặt thuốc giảm sốttrong túi áo bên trái, cô nhớ uống, cậu ta đang đợi ởngoài, nhanh đi đi”.

Phổ Hoa bước tới cửa, vẫn nắm chặt tay Lâm QuảQuả không rời, “Đã xảy ra chuyện gì?”.

Lâm Quả Quả không nói, chỉ che giấu bằng cách thở dài.

“Là... Vĩnh Đạo...”. Phổ Hoa nóng lòng vội ghìm xuống, giọng nói run rẩy gần như bản thân cũng nghe không ra. Cô nghĩ có thể kinh động đến Triệu Phongnhư vậy chỉ có Vĩnh Đạo.

“Đừng hỏi nữa!”. Lâm Quả Quả không muốn trả lời, đẩy cô ra ngoài, đưa mấy thứ tùy thân của cô cho CaoTriệu Phong, ra hiệu cậu ta xuống trước.

Sau khi Cao Triệu Phong đi, Lâm Quả Quả ôm chặt vai Phổ Hoa, dặn dò cô giống như một người chị gái: “Phổ Hoa, cô phải kiên cường, biết không!”.

Hai chữ “kiên cường” quá nặng nề khiến Phổ Hoa rùng mình.

Lâm Quả Quả đưa Phổ Hoa xuống tầng, che mưa cho cô lên xe Cao Triệu Phong. Cô quay đầu nhìn LâmQuả Quả dần biến mất trong màn mưa, lòng thầm cầu nguyện, cho tất cả mọi người ở bên, bố, mẹ, Quyên Quyên, cả Vĩnh Đạo nữa. Nhưng cố gắng hết sức kiềmchế đến vậy, đáy lòng vẫn không ngừng dâng lên cảm giác sợ hãi và lạnh giá, cô túm chiếc cúc áo trước ngực thành một nắm, để bản thân mình trấn tĩnh hơn.

Xe đi trong làn mưa, nhanh chóng chìm vào trong bóngtối của buổi đêm, không thể nói được là con đườngquen hay lạ. Cảm giác bất an và sợ hãi giống như tấmlưới dày, tung khắp bầu trời, vây cô ở giữa. Trên đường Phổ Hoa gọi điện cho bố, hy vọng nói với ông vài câu để lòng vui lên, nhưng tiếng chuông vang lên rất lâu mà không có người nghe máy, xem thời gian, có lẽ bố đã đi chơi cờ rồi.

Trên đường trở về Bắc Kinh, ngoài tiếng mưa đập trên tấm kính, trong xe từ đầu đến cuối đều bao trùm bởi sự im lặng. Nửa chừng đi qua trạm thu phí, Phổ Hoa tìm được hai viên hạ sốt Lâm Quả Quả đặt trong túi, bênngười không có nước, chỉ có thể nuốt chửng. Viên thuốc tắc trong cổ họng không lên cũng không xuống được, muốn ho không ho ra nổi, muốn nuốt cũng nuốtkhông xong, vị đắng lan ra trong miệng.

Cho dù xảy ra chuyện gì cũng phải dũng cảm, giống như Lâm Quả Quả nói, trải qua đủ mọi chuyện vớiVĩnh Đạo, còn có gì không thể chịu đựng chứ?

Xe ra khỏi đường cao tốc, tiến vào thành phố, mưa dầndần nhỏ hơn. cần gạt mưa vẫn chuyển động theo quy luật, Phổ Hoa nhìn ra ngoài nhận ra ký hiệu đường,phát hiện xe đang lái trên con đường quen thuộc, cách nhà không xa.

Tại bãi đỗ xe cũ, Cao Triệu Phong xuống mở cửa xe.

“Chị dâu, đến rồi”. Cậu ta không quay đầu chỉ lặng lẽnhìn cô một cái bằng gương chiếu hậu rồi nhanh chóngquay đầu đi.

Phổ Hoa cảm ơn, đẩy cửa xe, vô thức quấn chặt áo khoác của Lâm Quả Quả, trơ trọi đứng trước xe. Đậpvào mắt là ký hiệu lớn, màu đỏ của bệnh viện, trong sắc đêm biến thành màu khác, dường như nuốt đi tấtcả mọi thứ trong bóng tối.

Một người đàn ông toàn thân vận đồ đen đang đứngcách xe không xa.

Là Vĩnh Đạo! Chỉ nhìn đường nét của anh, cô cũngkhông thể nhận nhầm.

Gặp được anh, Phổ Hoa thở phào nhẹ nhõm, ít nhất anh vẫn ổn, không xảy ra chuyện gì. Khi anh từng bước đi tới, sự nhẹ nhõm trong nháy máy biến mất, cô đang định chạy tới rồi sững lại.

Đằng sau Vĩnh Đạo là cánh cửa rộng lớn đã mở một nửa, một con đường sâu thẳm, đèn hai bên sáng trưng, treo những tấm biển nổi bật, màu đen, màu trắng, cóhoa, cửa sổ còn bày hộp gỗ, chỉ có hai vị khách bước ra, trên mặt mỗi người đều có vẻ bi thương.

Phổ Hoa bắt đầu run rẩy không khống chế được, cơ thể đột nhiên mềm nhũn, đến một chút sức lực cũng không có, cơn đau âm ỉ nơi lồng ngực lan tỏa toànthân. Mỗi lần Vĩnh Đạo tiến lại từng chút một, cô liềnlủi một chút. Nghe thấy bước chân giẫm trên sàn xi măng, cho tới khi không còn chỗ để lùi.

Quen nhau bao nhiêu năm, cô chưa từng gặp một Vĩnh Đạo như thế này. Dưới đôi mắt đỏ ngầu là một quầngthâm đáng sợ, mái tóc ướt từng lọn từng lọn dính trênmặt, nhưng trong mắt anh lại có một sự lạnh lẽo len vào tim cô.

Bi thương, lo lắng, sốt ruột, Phổ Hoa không phân biệtnổi là cảm giác gì, cô giật mình, lại lùi một bước, taynắm chặt mui xe.

“Anh...”.

Vĩnh Đạo dừng trước mặt cô, anh đứng rất gần, gần tớinỗi cô dường như có thể ngửi được mùi thuốc sát trùngtrên người anh đã bị nước mưa dội qua. Anh giơ tay đỡ vai cô, rất dịu dàng nhưng cũng rất kiên định.

“Nhìn anh, Phổ Hoa!”.

“Phổ Hoa...”. Anh hít sâu một hơi, siết chặt vòng tay.“Buổi chiều... bố đi chợ mua đồ... bị...”.

“Cái gì?...”.

Cô bắt đầu run rẩy kéo cổ áo tay anh, khom người kiềm chế cơn khó chịu dâng lên từng đợt.

“Sau đó...”.

“Họ gọi điện cho em nhưng mãi không liên lạc được, sau đó tìm được anh, khi anh tới... đã không còn kịp nữa...”. Anh kể lại một cách khó khăn, từng giọt lệ tràn ra trong đôi mắt ngầu đỏ.

“Cái gì gọi... không kịp nữa?”.

Qua vai anh truyền đến tiếng khóc trong cửa lớn, đâm vào thần kinh của cô. Trong sân, nhân viên làm việc mặc đồng phục đẩy xe qua, một tấm vải trắng trùm lên chiếc xe, bánh xe nghiến lên con đường gạch phát ra tiếng cót két, toàn thân cô chấn động theo âm thanh đó, tay dường như bấm vào thịt anh.

“Phổ Hoa...”. Anh nâng mặt cô lên, cực kỳ bi thương nói với cô, “Phổ Hoa... bố mất rồi...”.

Cô căn bản không hiểu anh nói gì, cơ thể mềm nhũn, nhìn bầu trời sương mù, trong đầu dường như có tiếng ù ù vô tri vô giác, giống tiếng đồng hồ, lại giống như tiếng khóc tan nát cõi lòng.

Cô lấy hết sức đẩy anh ra, cơ thể bùng nổ sức mạnh, thúc đẩy cô loạng choạng chạy về phía trước, xộc vào cửa lớn, men theo con đường gạch.

Anh đuổi theo, ôm cô từ phía sau, điên cuồng gọi tên cô.

“Phổ Hoa! Phổ Hoa! Phổ Hoa!”.

Cô leo lên bậc thềm, ngã trước cửa, cuối cùng cô dừng lại, ngơ ngơ ngẩn ngẩn bước tới dưới bảng hiệu, ngẩng đầu.

Nhà xác?

Nhà xác!

Nhà xác!

Trong đầu cô nhất thời hỗn loạn, mấy chữ đó trở nên mơ hồ, cô quay đầu kéo Vĩnh Đạo, hỏi một cách không chắc chắn: “Vừa nãy anh... nói... cái gì?”.

Anh ôm cô, lồng ngực phập phồng mãnh liệt, cuối cùng một giọng nói bi thương vang lên:

“Phổ Hoa... bố không còn nữa rồi...”.

*********

Trên giấy chứng nhận tử vong ghi thời gian bố qua đời, bên dưới là chữ ký của Vĩnh Đạo, Phổ Hoa cầm bút lên, tay vẫn cứ run run, chữ viết xiêu vẹo, Vĩnh Đạo bước tới nắm tay cô giúp cô viết nốt.

Ra khỏi phòng làm việc của bệnh viện, cô ngồi trên hành lang, đợi Vĩnh Đạo làm các thủ tục khác. Cửa lớn của nhà xác nằm chéo với chỗ cô ngồi, luôn có gió lạnh âm u mang theo tiếng khóc vọng lại từ cuối hành lang. Trước khi vào, Vĩnh Đạo kéo cô ra một bên, dường như cầu khẩn thương lượng với cô: “Đừng đi đến cuối hành lang nhé? Hai ngày nữa rồi nhìn sau?”.

Mặt cô đỏ rực, chỉ còn lại hai đầm nước tối om trong đôi mắt, thế nào cũng không thể tập trung được, cô lắc đầu một cách máy móc, mò mẫm bức tường dài mênh mông, vẻ mặt bướng bỉnh.

Vĩnh Đạo úp tay lên cái trán nóng bừng của cô, cô tránh đi.

Nền gạch phản chiếu ánh đèn âm u, nét mặt cô cũng xa vắng.

“Em muốn vào!”.

Cô nhấn mạnh từng từ, rít lên qua kẽ răng, bản thân giơ tay ra gõ cửa. Anh không lùi bước, thở dài, tới cửa sổ của phòng trực đêm đưa giấy chứng nhận.

Rất nhanh, cánh cửa sắt khép chặt từ từ mở ra, một luồng khí lạnh buốt xộc lên.

Phổ Hoa rùng mình, vô thức dán sát vào sau Vĩnh Đạo.

Anh bình tĩnh, kéo tay cô ủ ấm, cảm nhận được mồ hôi trong lòng bàn tay, họ trao nhau ánh mắt phức tạp, bước vào.

Nhân viên làm việc theo thông tin trên tờ chứng nhận đi tìm vị trí, mở tủ sắt, kéo ra giá sắt trong ngăn tủ. Phổ Hoa luôn đứng sau, khi sắp lật tấm vải trắng phủ trên đó, cô nhắm mắt, dán mặt vào lưng Vĩnh Đạo. “Được rồi, qua đây đi!”.

Nhân viên đưa tấm khăn trắng cho Vĩnh Đạo, anh quay người lại, che đi cảnh tượng trước mắt, lại xác nhận một lần nữa với cô.

“Em thực sự muốn nhìn chứ?”.

Phổ Hoa bịt miệng, cúi đầu im lặng, cuối cùng lấy hết can đảm từ từ bước ra.

Một cơ thể mất đi sinh mệnh nằm trên giá, lại gần hơn chút nữa còn có thể nhìn thấy dấu vết vụ tai nạn xe để lại trên đó. Vệt máu nâu loang lổ trên bộ quần áo, miệng vết thương cấp cứu chỉ khâu đơn giản, dưới ánh đèn cả gương mặt xanh xao, co rúm, hoàn toàn là một người khác so với người bố trong tưởng tượng của cô.

Cô không biết cái gì đã chống đỡ được mình mà có thể giơ tay chống lên giá, từng chút tiếp cận bàn tay ở bên ngoài.

Cả đời bố làm kỹ thuật trong xưởng, hai tay quanh năm lúc nào cũng có những vết thương lớn nhỏ, gan bàn tay có một vết sâu, cô không thể nhận nhầm. Lật bàn tay lạnh lẽo cứng ngắc đó, cô ngồi xuống tìm kiếm nếp nhăn trên đó. Cuối cùng, sờ thấy vết chai thô ráp quen thuộc ở giữa khe hở ngón tay.

Toàn thân không còn trọng tâm, Phổ Hoa ngồi bệt xuống đất, dựa lên thanh chống bằng sắt, dường như linh hồn cũng bị rút sạch.

Vĩnh Đạo cúi xuống, cẩn thận đỡ cô: “Chúng ta ra ngoài đi, được không?”.

Cô không chút phản ứng, cũng không đứng dậy nổi, chỉ kéo bàn tay đó không buông.

“Phổ Hoa...”. Anh vỗ vỗ mặt cô, ôm cô lên để cô dựa vào mình.

Cô vẫn như đang thiền, cả người mềm nhũn, không ngừng run rẩy.

Nhân viên bước lên đóng tủ, cô mới đột nhiên định thần, nhào lên kéo mép giá sắt, tan nát cõi lòng gọi một tiếng: “Bố!”.

Thế giới của Phổ Hoa sụp đổ, thậm chí cô cũng không biết trở về nhà kiểu gì, vì sao có rất nhiều người bên giường, quan tâm gọi tên cô.

Ngoài mệt mỏi và đau đớn, trong đầu cô trống rỗng, cái gì cũng không nghĩ ra, không đau khổ cũng không náo loạn, ngồi trên giường yên lặng đến khác thường.

Có người nắm tay cô, liên tục xoa nắn tay chân lạnh lẽo của cô. Cô quá mệt, không muốn quay đầu nhìn rõ đó là ai, ánh mắt lạc đến một góc trong căn phòng rồi dừng lại ở đó, nhớ về gương mặt bố trước khi rời nhà.

“Uống chút nước đi...”. Giọng nói quen thuộc lại vang lên lần nữa, xoa đầu cô, khẽ vỗ vai cô, giống như đối xử với một đứa trẻ sơ sinh còn quấn tã, “Phổ Hoa...Phổ Hoa...”.

Cô định thần lại quay về hướng anh, nghe thấy tiếng nói chuyện và tiếng khóc ngắt quãng ở ngoài cửa. Mẹ cũng chen lẫn trong đó. Vì rất đau buồn nên cô đắp chăn trùm đầu để bản thân mình co vào đó, được bóng tối ôm ấp.

Trong bóng tối, cô nghe thấy tiếng thở dài, dường như chạm vào vết thương trong trái tim, nước mắt chảy xuống.

Sự tồn tại của Vĩnh Đạo là niềm an ủi lớn lao trong giờ khắc này nhưng với thân phận của họ, cô không thể biểu hiện quá nhiều trước mặt anh.

Tiếng khóc bên ngoài dần yếu đi, ban đêm yên tĩnh đến mức có thể nghe rõ thấy âm thanh không khí giãn nở, Phổ Hoa lật chăn ngồi dậy, cầm khung ảnh đầu giường dán sát vào má nóng bừng, dưới ánh đèn cô nhìn kĩ người trong ảnh. Đó là bức ảnh chụp chung hiếm hoi của cô và bố tại hiệu chụp ảnh, hai người mỉm cười với nhau, đường nét mặt mũi đều giống nhau một khách khó nói. Cũng là sự ngầm ăn ý giữa hai bố con, những năm qua cô mới có thể trở về bên bố khi gặp thất bại và những điều không như ý.

Nhưng bây giờ, bố đã không còn.

Nghe thấy tiếng động khẽ trong phòng, cô chợt ngẩng đầu mới phát hiện Vĩnh Đạo ngồi trong góc, cánh tay giao nhau trước ngực, vẫn vẻ bi thương hiện rõ trên mặt, tuyệt không ít hơn cô một chút nào.

“Uống thuốc đi...”. Anh bước tới, cầm cốc nước và viên thuốc trên đầu giường, “Em không thể ngã xuống, bố chỉ còn mình em thôi!”.

Cô nghe lời, ngoan ngoãn uống thuốc.

Ngày hôm sau khi trời còn chưa sáng, Phổ Hoa đã ra khỏi giường, tìm một bộ quần áo đen trong tủ, vấn tóc thành búi bằng chiếc bút chì.

Mở cửa phòng, trong phòng khách mùi thuốc lá nồng nặc. Người đến chia buồn đều tản đi, trên bàn trà bày cốc, gạt tàn đã dùng, Vĩnh Đạo nằm trên ghế sofa, đắp áo khoác, đầu gối lên tay. Nghe thấy tiếng kẹt cửa anh liền ngồi dậy.

Phổ Hoa không nói gì, đi vòng qua ghế sofa vào phòng tắm chỉ đơn giản rửa mặt gội đầu, dùng nước ấm vẩy lên đôi mắt khô. Khi ra, anh xắn tay áo lên thu dọn đồ đạc trên bàn. Phổ Hoa bước qua đó, cầm giẻ lau từ tay anh.

Anh đứng bên, dấu vết của việc thiếu ngủ hiện rõ trên mặt. Cô biết bản thân mình cũng chẳng ổn, nhưng vẫn thu dọn đồ đạc, quay lưng nói với anh: “Em uống thuốc rồi”.

Cả một buổi sáng, Phổ Hoa đóng cửa trong phòng sắp xếp hậu sự của bố, những việc muốn làm đều viết trên giấy, liệt kê rất rõ ràng. Cô vẫn không muốn lên tiếng, việc gì cũng viết trên mảnh giấy đưa mẹ hoặc Vĩnh Đạo.

Buổi trưa Quyên Quyên vội đến, mang theo đồ ăn, Phổ Hoa bày trên bàn, kéo Quyên Quyên vào trong phòng bố khóa trái cửa.

“Sao vậy?”. Quyên Quyên thấy cô bật máy thu thanh, bật âm thanh ở mức lớn nhất tiếp sóng chương trình Bình thư đang phát. [Bình thư: một hình thức văn nghệ dân gian của Trung Quốc, khi kể chuyện câu chuyện dài dùng khăn, quạt làm đạo cụ.]

Phổ Hoa thu dọn quần áo bên gối, nhoài lên đó, mệt mỏi day day Thái Dương, lấy ra tờ giấy xếp gọn gàng trong túi “Mua giúp mình chút đồ”.

Quyên Quyên nhìn mảnh giấy dùng mu bàn tay áp lên trán và sau gáy cô, vẫn hơi sốt, không ra mồ hồi.

“Không thì đi xem một chút? Việc có thể để người khác làm”.

Cô cố chấp lắc đầu, chống người lên ôm Quyên Quyên dựa vào vai cô ấy.

“Mình muốn tự làm, uống chút thuốc là được”.

“Phổ Hoa...”. Giọng nói của Quyên Quyên trở nên nghẹn ngào, trong mắt lộ ra vẻ thương xót và thông cảm, “Mình biết xảy ra chuyện như thế này... cậu nhất định rất buồn... nhưng... việc đã đến nước này, cậu phải kiên cường... Bố cậu tuy không còn, nhưng vẫn có bọn mình...”.

Phổ Hoa lau đôi mắt khô, ngoài đau đớn vẫn là đau đớn. Trong lòng trống rỗng, không phải không muốn tưởng nhớ và bi thương, chỉ là không còn sức mà thôi, “Mình biết... nhưng vẫn có rất nhiều việc phải làm...”.

“Ăn chút đồ đi, mình mang vào cho cậu nhé?”. Quyên Quyên hỏi.

“Nằm một chút trước đã, cậu đi ăn đi”. Phổ Hoa xua xua tay, dựa lên gối vặn nhỏ âm lượng của máy thu thanh.

“Vậy mình ở cùng cậu”. Quyên Quyên ngồi cạnh cô, kéo tấm mền đắp lên người cô, đút tờ giấy vừa nãy vào trong túi áo.

Lo chuyện hậu sự là công việc cực kỳ rườm rà kiệt sức, cả nhà cô của Phổ Hoa đến, lo liệu giúp cô từ đầu đến cuối.

Vĩnh Đạo cũng ở đó, Phổ Hoa không biết anh tới khi nào, hoặc anh không hề đi. Anh phụ trách tất cả việc tiếp đón, tiễn đưa và việc bên ngoài, giảm bớt vất vả cho cô. Hàng sáng khi cô dậy, trên bàn đã bày nước mật ong và thuốc, bữa ăn cũng đặc biệt được chuẩn bị, đều là những món cô từng thích ăn.

Nhưng thời gian này, cô quả thật không ăn nổi cái gì, cũng không soi gương. Sờ hai má gầy đi, đôi môi khô nẻ, cô không còn quan tâm nữa.

Nếu nói bình thường thì chỗ nào cũng đều không thoải mái, nhưng nếu nói cô bệnh thì Phổ Hoa vẫn kiên trì được.

Hai hôm trước khi đưa linh cữu đến nơi hỏa táng, Quyên Quyên đưa cô đi chọn áo cho bố. Trong cửa hàng, cô giơ áo dài kiểu Trung Quốc màu đen lên so với ánh mặt trời, đột nhiên đầu óc choáng váng ngã trước quầy hàng. Khi cô được đỡ lên, bộ quần áo trên tay đã bẩn, cổ tay cũng bị trầy một miếng da lớn, chảy máu. Cô dựa lên tường khó nhọc thở hai hơi, dựa vào người Quyên Quyên dặn dò: “Đừng... Đừng nói cho anh ấy biết...”.

Quyên Quyên biết cô đang chỉ điều gì, chẳng có cách nào với sự cố chấp của cô.

“Hà tất phải vậy?”.

Phổ Hoa kiểm tra xong chỗ ngã sượt da, cắn môi buông tay áo xuống phủi bụi đất, yếu ớt tựa như đang độc thoại: “Dù sao sau này... cũng là một mình...”.

************

Vất vả chống đỡ đến tuần đầu của bố, sáng sớm Vĩnh Đạo vào phòng gọi Phổ Hoa phát hiện thấy cô đã thay bộ đồ đen lặng lẽ đứng đợi bên cửa sổ, bên mai cài một đóa hoa nhỏ màu trắng. Cô tiều tụy hơn mấy ngày trước, một chút trang điểm nhẹ cũng không thể che đi quầng mắt xanh đen và đôi má gầy đi một cách rõ ràng.

Cô bước tới bên cạnh anh, cố ra vẻ bình tĩnh nói: “Em xong rồi... đi thôi...”.

Anh nắm chặt chiếc chìa khóa xe trong tay, kìm chếcơn kích động muốn bước lên ôm cô vào lòng.

Ở nhà họ Diệp bảy ngày, những câu họ nói với nhau cộng vào không quá mười câu, cho dù anh làm gì, nói gì, cô đều phản ứng rất lạnh lùng, cũng không chỉ đốivới mình anh, cô chẳng có hứng thú với cái gì, ăn cơm cũng miễn cưỡng mới ăn được một ít.

Trước khi ra khỏi cửa, Phổ Hoa lại vào phòng ngủ của bố, nằm sấp lên giường một lát, mở chương trình phátthanh, chuyển sang tiết mục bố thường nghe.

Trên đường, tâm trạng của Phổ Hoa gần như không cóbất kỳ sự bất ổn nào, tới giờ phút tạm biệt cuối cùng, chỉ yêu cầu được ở riêng với bố vài phút.

Sau khi tất cả mọi người đi ra, cô cầm những thứ chuẩn bị trong túi bày bên cạnh bố. Trong đó có tấm ảnh hồi nhỏ của cô, một lọn tóc, một hộp bánh sủi cảo,một bao thuốc và một hộp cờ tướng. Cô khẽ gọi tiếng “bố”. Giống như khi bố ngủ trưa, cô rất sợ làm bố tỉnhgiấc.

Nhưng trong lòng Phổ Hoa hiểu rõ. Lần từ biệt này là vĩnh viễn, vì thế cô ngây ngốc nhìn bố đang nằm trongcỗ quan tài, ghi nhớ từng chi tiết trên gương mặt bốvào trong đầu. Cuối cùng cô bước tới trước bố, cúingười ấn môi lên vầng trán đã không còn ấm nữa.

Nước mắt tràn ra khỏi khóe mắt, theo chóp mũi rơi trên mặt bố, một giọt, hai giọt... Cô lặp lại: “Bố, con là Phổ Hoa...”.

Căn phòng từ biệt trống rỗng chỉ có giọng nói của mình cô.

Quan tài đóng lại, đặt lên xe đẩy đi. Phổ Hoa đuổitheo, mắt tiễn chiếc xe đẩy đi xa, quỳ trước cánh cửacuối cùng của phòng từ biệt, bái lạy chào tạm biệt bố.

Trán đụng vào nền đất lạnh lẽo, một chút an ủi tronglòng cô tan vỡ theo từng giọt nước mắt, dường như hóa thành nhiều mảnh vỡ.

Vĩnh Đạo bước ra từ cửa sau, đỡ cô lên, tất cả nỗi bi thương và yếu ớt của cô đều bộc lộ trước mặt anh. Anh không nói gì chỉ ôm cô, dùng cằm cọ lên trán cô.

“Khóc đi... Khóc đi em...”. Anh như đang cẩn thận dỗ dành một đứa trẻ.

Lời của anh khiến cô càng đau lòng hơn, sự kiêncường bề ngoài mấy ngày qua sụp đổ tan tành, cuốicùng Phổ Hoa không kìm nén được nữa, cô òa khóctrong vòng tay anh.

“Vì sao... Có phải em... làm sai điều gì không...”. Cô chạy đến cánh cửa lớn đã đóng, nhoài lên cửa gàokhóc, “Bố... Sao bố tàn nhẫn như vậy... Bố... Đừng bỏcon... Bố trở lại đi... Con là Hoa Hoa... Bố, con là Hoa Hoa... Con làm thế nào... Bố, bố trở lại... bố trở lại...”.

“Suỵt...”. Anh bước theo, nghẹn ngào nói không lênlời, cúi đầu trước bố như cô, áp lên vầng trán nóng hổi của cô, đáy mắt có sự áy náy được cất giấu rất lâu rồi, “Khóc đi... Sẽ ổn thôi... Còn có anh mà...”.

Cho dù anh đang nói dối cô cũng muốn tin, giây phút này cô rất cần một cái ôm, không thể suy nghĩ đến khúc mắc và khoảng cách giữa hai người, ôm eo anh,cô mặc kệ tất cả mà khóc, nước mắt từ từ thấm ướt áo anh.

Họ ở lại một lúc trong phòng từ biệt, trước khi nghi thức từ biệt bắt đầu, họ được nhân viên mời ra ngoài.

Một trước một sau rời phòng từ biệt, cô liền bước vàotrong ánh nắng mặt trời, trốn xa anh, một mình hongnắng dưới ánh nắng bên ngoài, ánh mắt bay đến tấm bia mộ phía xa.

Một bóng đen trùm lên đỉnh đầu cô, bước tới đằng sau ôm lấy bờ vai cô. Cô vốn có thể vùng vẫy nhưngkhông muốn động đậy, dựa sát vào lòng anh.

Nhân viên đột nhiên mở cánh cửa bên, thúc giục ngườinhà rời đi.

“Đỡ chút nào chưa?”. Anh hỏi.

Cô thu lại ánh mắt đặt trên tấm bia phía xa, “Vâng”một tiếng, để anh đỡ.

“Vần không hạ”. Tay anh đặt trên trán cô, muốn xoay người cô lại.

Cô không cử động, thấp giọng nói: “Em không sao”.

Trên xe trở về nhà, Phổ Hoa ôm hũ tro ngồi cùng Quyên Quyên ở ghế sau, khi đến gần ngõ, xe đi chậmlại, Vĩnh Đạo hạ cửa kính một bên xuống, chống lên vô lăng nói: “Sắp tới nhà rồi”.

Phổ Hoa áp mặt lên tấm kính, hồi tưởng lại con ngõ nhỏ quen thuộc, người già tụ tập xung quanh cây khếchỗ ngã ba, dưới cột điện là nơi bố thường hay đánh cờ mỗi buổi tối, con đường nhỏ kéo dài đến chợ, mộtbên đường hơi trũng xuống, vẫn chưa được rải nhựa.

Cô cúi đầu xoa nhẹ hoa văn trên hũ tro, chớp đi hơi nước trong mắt, ôm hũ lên ngang cửa sổ, nói: “Bố, chúng ta sắp tới nhà rồi”.

Xe chầm chậm đi qua con ngõ họ sống mấy chục năm, chạy thẳng đến dưới tòa nhà.

Vì là tối đầu tiên sau khi hỏa táng, Phổ Hoa kiên trì túc trực bên lĩnh cữu bố.

Cơ thể biến mất, linh hồn mãi tồn tại, đây là lý giải về sinh mệnh của cô.

Bàn thờ đặt trong phòng bố, bức ảnh phục chế trước đó đã được in ra.

Đa phần người thân và bạn bè tham gia xong nghi thức đều đã rời đi, cả nhà cô họ về khách sạn, mẹ cô đợi đến nửa đêm cũng bị dượng đón về. Căn phòng trở nêntrống vắng, Phổ Hoa thắp nén nhang, chuyển chiếcbàn, ngồi trước di ảnh của bố, cầm vài tờ giấy đã viếttrong bảy ngày qua, lặng lẽ đọc dòng chữ trên đó.

Nửa đêm gần về sáng có người gõ cửa, cô mở khóa,Vĩnh Đạo đang đứng trước cửa, bưng thuốc. Vài ngàykhông được nghỉ ngơi, nếp nhăn trên trán anh hằn rất sâu, hiện rõ tâm sự nặng nề.

“Anh có thể vào không?”. Anh hỏi.

Cô lùi lại một chút, nhường đường: “Anh vào đi, em...vừa vặn em đang có chuyện muốn nói với anh”.

“Sao vậy?”. Anh vô thức giơ tay thử nhiệt độ của cô,bị cô tránh đi.

“Anh ngồi đi”. Cô chuyển chiếc ghế đặt trước mặt mình.

“Có chuyện gì?”.

Cô trở lại bên tấm ảnh bố, lấy một vật bước tới cạnh anh.

“Cái này... cho anh”.

Phổ Hoa cẩn thận mở bàn tay, đôi mắt vằn những tia máu không chút do dự.

Một chùm chìa khóa nằm trong lòng bàn tay cô, trên vòng chìa khóa treo mác ô tô, vốn dĩ cùng một đôi vớichìa khóa xe của anh, khi mua xe mỗi người dùng mộtchiếc, ám chỉ sẽ không chia ly.

Vĩnh Đạo nhìn chìa khóa, lại nhìn cô, không hiểu ý cô.

“Đây là chìa khóa nhà bên đó...”. Cô dừng lại mộtchút, nhấp môi, “Sau này... em không muốn qua đó”.

Đến một, hai giây sau anh vẫn hoàn toàn không hiểu.

“Em có ý gì?”.

“Chính là căn nhà... trả lại cho anh, em sẽ nhanhchóng hết sức dọn đồ về đây”. Cô nói hết những lời đã chuẩn bị sẵn trước đó, học thuộc đâu ra đấy từng chữ.

“Em muốn chuyển đi?”. Anh vẫn không thể tin nổi,tang lễ vừa kết thúc cô liền nghĩ tới những điều này.

“Vâng, em muốn chuyển về, đây mới là nhà của em”.Cô gật đầu.

“Nếu anh không đồng ý?”.

“Đây là chìa khóa, anh nhận lấy đi”. Cô không giải thích nhiều nữa, giao chìa khóa vào tay anh, lấy cốc nước lại tiếp tục ngồi trước di ảnh, trở thành một pho tượng.

“Em...”.

“Mấy ngày này, cảm ơn anh. Bây giờ... anh có thể về rồi”. Cô ngồi thẳng lưng, từ đầu đến cuối quay lưng lại với anh.

Phổ Hoa không nghĩ ra cách nào tốt hơn để cảm ơn anh, những thứ cô có chỉ còn lại căn nhà đó.

Nhưng anh không đi, cũng không ngồi, chỉ đứng sau lưng cô.

Không biết đứng đã bao lâu, không đợi được cô quay đầu, anh mở cửa đi ra.

Sau vài phút là tiếng đóng cửa.

Phổ Hoa lại chờ đợi rất lâu, cổ tê dại mới quay đầu lại, Vĩnh Đạo đã không còn ở đó nữa.

Cô đứng lên đi ra phòng ngoài, dựa lên khung cửa nhìnxung quanh căn phòng.

Bốn bức tường trắng, đồ đạc trong nhà đã cũ.

Đây là căn phòng trống rỗng, không có bố, sau nàycũng không còn Vĩnh Đạo.

Họ đều là những người không thể thay thế, bây giờ, cô đều đã mất họ.



************



Cho dù trải qua đại tang, cũng không thể có người mãi mãi ở bên, đây là đạo lý Phổ Hoa hiểu rất rõ.

Sau khi Quyên Quyên về, cô uống thuốc, vẫn mặc nguyên quần áo nằm trên giường, nhanh chóng thiếp đi. Sau bảy ngày, lần đầu tiên cô được gặp bố trong giấc mơ của mình, ông vẫn chắp tay sau lưng đứngtrong ánh tà dương mỗi hoàng hôn, nghe tiết mục Bình thư ông ưa thích. Thấy cô vào, ông cười hỏi: “Hoa Hoa. Tối nay gói bánh sủi cảo không?”.

Cô vội gật đầu bước tới ban công, gọi một tiếng “Bố?”.

Bố quay người chỉnh kênh, không nghe thấy.

Cô tiếp tục bước lên phía trước, tới ban công, run rẩy gào: “Bố...”.

Bố vẫn không để ý, nhìn xuống tầng dưới.

Cô không cam lòng, giơ hai tay muốn ôm bố. Cơ thể bố đột nhiên nghiêng lệch ra ngoài lan can, khi cô sắp chạm vào, kể cả chiếc đài cũng bay theo. Cô cảm nhận được gấu áo bố, cũng chỉ trong giây phút ngắn ngủi, sau đó là âm thanh va chạm rầm rầm, hồn bay pháchlạc...

Phổ Hoa hét lớn, cơ thể nảy lên, thực ra chỉ là trở mình tỉnh giấc.

Cô ngồi dậy, rèm cửa sổ vẫn khẽ lay động trong gió,không có bóng dáng bố, căn phòng chỉ có cái lạnh u buồn. Cô sờ lên người, toàn thân toát mồ hôi, quần áo dính lên lưng rất khó chịu.

Bầu trời chiều âm u ảm đạm như sắp mưa.

Đóng cửa ban công, cô ôm đầu gối ngồi ngồi ngẩn trên giường.

Từ tối trở về từ Thiên Tân, vết thương cũ trên ngực bắt đầu tái phát, sau đó đau từng cơn, dùng thuốc Quyên Quyên mua để giảm đau, bây giờ cơn đau lan rộng ra bả vai và sau lưng, trước ngực cũng có cảm giác khóchịu, hít thở đều rất khó khăn.

Cô cầm điện thoại gọi cho mẹ. Hỏi bà đã ăn chưa, dặndò bà không cần tới nữa. Cô hiểu rõ thân phận của bà tham gia quá nhiều việc hậu sự sẽ khiến dượng khôngvui. Tuy nói theo tình lý, mẹ nên tham gia. Mẹ hỏi cô khỏe hơn chút chưa, cô cười nói: “Con không sao”.

Đặt điện thoại xuống, Phổ Hoa bước ra ban công, đứng ở chỗ bố dừng lại trong giấc mơ, nhìn ra xa.

Căn phòng yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy âm thanh chiếc kim rơi xuống đất, chỉ có kim đồng hồ treo trên tường chuyển động tích tắc từng tiếng. Trong hoàn cảnh như thế nỗi đau khổ và cô đơn trong lòng cô không ngừng lan ra, nó hình thành sự đối lập rõ ràng với cái ồn ào náo nhiệt ở dưới lầu.

Vợ chồng cãi nhau vì chuyện nhỏ nhặt không đáng kể, trẻ con gây rắc rối, người già thảo luận giá cả thức ăn và giảm giá ở chợ trong thời gian gần đây, tài xế xung đột với bảo vệ vì xe ra vào cửa lớn. Còn cô chỉ có một mình với căn phòng trống.

Cô đứng rất lâu, hai chân đã mỏi, mắt cũng mờ mới trở về phòng. Cô vào thắp nén nhang cho bố, lấy vải bông lau xung quanh hũ đựng tro của bố, chuyển ghế tới chỗ gần hơn, giống như trước đây khi ăn cơm xong, ngồi cạnh bố nói chuyện.

Nhưng lần này chỉ có mình cô nói, không nghe được tiếng bố trả lời.

“Bố... con rất buồn... không rõ vì sao... có thể... là nhớ bố...”. Cô nắm chặt quân cờ tướng trong tay, “Buổi sáng Quyên Quyên đã đi làm... Mẹ... cũng về nhà bên đó... Con không biết khi nào họ sẽ trở lại... hay sau này không còn trở lại nữa... Tối qua... anh ấy cũng đi rồi...”. Cô ngẩng đầu chờ đợi, sau đó tiếp tục nói.

“Vừa nãy con đã nằm mơ... một giấc mơ rất đáng sợ...Con gọi bố, nhưng bố không để ý đến con cũng không quay đầu nhìn con một cái... Có phải bố giận con rồi không.... Nếu thật thế, cho dù con phạm lỗi như thế nào... bố nhất định phải tha thứ cho con.. Được không?... Con biết những năm qua bố sống rất vất vả, rất mệt mỏi... Nguyên nhân do mẹ, cũng vì con... Con và anh ấy... nhất định đã khiến bố thất vọng...

Thực ra... con vẫn luôn cho rằng... anh ấy sẽ chờ đợi...nhưng anh ấy đi rồi... giống như mẹ lúc đầu...

Con hơi sợ hãi... trước đây, bên cạnh bố ít nhất còn có con... nhưng sau này... bên cạnh con còn có ai đây?”.

Nhìn nụ cười của bố trong khung ảnh, nước mắt bất giác trào ra, Phổ Hoa không muốn lau, từng giọt rớt xuống mu bàn tay, lại từng giọt từng giọt khô đi.

“Vì vậy con không muốn tiễn bố đi, mẹ nói bố ở trong nhà sẽ không tốt cho con... nhưng con thấy không phải như vậy... con muốn giữ bố lại nơi đây... ở bên con...có thời gian thì nghe con nói chuyện... Chúng ta lâu lắm rồi... không nói chuyện... đúng không bố...”.

Phổ Hoa bình tĩnh nhớ lại quá khứ, thậm chí nghĩ đến cái chết.

“Con không biết... chết có cảm giác thế nào... không biết bố ở đó sống có tốt không... Nếu bố thiếu gì... có thể nói với con trong mơ... nói chuyện với con... Một ngày nào đó... con cũng sẽ tới nơi đó... con sẽ mua một miếng đất bố thích... sau đó qua đó ở bên bố... Khi ấy, chúng ta có thể gặp mặt rồi... Đúng không?”.

Nghĩ tới có một ngày đoàn tụ cùng bố, cô ngậm nước mắt mỉm cười.

“Bây giờ con rất tốt... bố không cần lo lắng... Con sẽ...chăm sóc tốt cho bản thân... Thật đấy... Con chỉ nhớ bố... vô cùng nhớ bố...”.

Bố trong ảnh vẫn nở nụ cười, cô đặt quân cờ trở lại bàn cờ, cầm khung ảnh lên, xoa nhẹ lên khóe mắt đầy nếp nhăn sau tấm kính, khẽ khàng ôm trước ngực.

Cánh cửa két một tiếng dần dần mở ra, ánh dương bên ngoài chiếu qua khe cửa vào phòng.

Cô quay phắt đầu lại, thấy Vĩnh Đạo nghiêng người dựa lên khung cửa, Phổ Hoa kinh ngạc đứng sững tại chỗ, hoàn toàn quên mất phải lau nước mắt trên mặt đi.

Cô vốn không chú ý tiếng chuông cửa, nhưng rõ ràng anh đã đứng ở đó rất lâu rồi, ánh mắt ngưng đọng ở một nơi, túi ni lông trong tay lặng lẽ rủ xuống một bên người.

“Anh... sao đến vậy...”. Cô lau qua loa mặt, lấy lại tinh thần.

Vĩnh Đạo không trả lời, bước vào phòng đóng cửa, đổi sang tư thế dựa vào cánh cửa.

Anh dường như cũng không ngủ cả đêm, mí mắt mệt mỏi rũ xuống, uể oải, râu mọc lan xung quanh hàm dưới, trên người vẫn mặc bộ quần áo cũ, miếng vải tang màu đen trên cổ tay áo cũng chưa gỡ xuống.

“Em ăn cơm chưa?”. Anh dịu dàng hỏi.

“Rồi”. Phổ Hoa đặt bức ảnh của bố lên bàn thờ, trốn tránh ánh mắt của anh.

“Em ăn gì?”. Anh tiếp tục truy vấn.

“Không nhớ nữa”.

“Vậy còn thuốc?”.

“Em cũng uống rồi...”.

“Thật không?”.

Anh không tin, giống như sớm đã nhìn thấu lời nói dối của cô, bước tới đặt tay lên gáy cô. Trong giây phút lòng bàn tay và da thịt tiếp xúc, Phổ Hoa không nén được hơi co người lại.

Tay anh rất lạnh, cơ thể cô lại nóng bừng.

Anh không cho cô thời gian giải thích, bế bổng cô lên.

“Anh... làm gì vậy!”. Cô hoảng hốt, toàn thân mềm nhũn.

“Em đang sốt!”. Anh không thèm phân trần đưa cô về phòng, đặt cô lên giường, kéo chăn đắp thành hai lớp lên người cô.

Cô vẫn muốn ngồi dậy, lại bị ấn xuống gối. Lần này Vĩnh Đạo dùng chút sức, cô quả thật không động đậy được, đành nằm xuống, quay mặt vào trong.

“Nghe anh một câu được không?”.

Anh ngồi rất lâu sau lưng cô, vài lần thở dài bất đắc dĩ, giống như quở trách, cầu khẩn, lại giống như đau lòng.

Nản lòng và mệt mỏi kéo nhau trở lại, cô không phân biệt được tâm trạng của mình, cuộn tròn người, cảm thấy mọi người đều đã đi, nhưng anh trở lại, còn khiến cô tủi thân, buồn bã hơn trước kia.

“Anh... đi đi...”. Cô vùi đầu trong chăn, không muốn nhìn anh, nước mắt không nén được tuôn trào.

Anh không nói gì, ôm cô qua tấm chăn.

Toàn thân cô căng ra, rất nhanh chóng lại mềm đi.Trong cánh tay anh có một sự ấm áp an ủi không thể nói rõ, cho cô cảm giác an toàn, khiến cô không thể không từ bỏ cái gọi là khoảng cách, vô tình càng dựa sát vào anh.

Giống như khi từ biệt bố, hai người ôm chặt nhau, không hề có khe hở nào.

**************

Phổ Hoa mệt mỏi rã rời đẩy chăn trên người ra rồi ngồi dậy, túi chườm trên đầu trượt xuống gối, vài giọt nước chảy từ Thái Dương vào tai.

Cô không nhớ mình ngủ khi nào, trước đó xảy ra việc gì. Bộ quần áo còn vết mồ hôi trên người đã được thaybằng bộ đồ ngủ sạch sẽ, sau cổ còn lót khăn bông khô.Cô còn đang nghi hoặc thì cửa phòng bật mở.

Thấy Lâm Quả Quả bưng khay vào, Phổ Hoa kinhngạc, “Lâm Quả Quả... Sao chị ở đây?”.

“Tỉnh rồi? Cảm giác đỡ hơn chưa?”. Lâm Quả Quả đặtkhay xuống, ngồi bên cạnh giường lấy mu bàn tay thử nhiệt độ của Phổ Hoa, ấn cô trở lại gối kéo chăn lên vai cô, “Nằm xuống đi, vừa hạ sốt”.

“Tôi sao vậy?”. Phổ Hoa ngơ ngác nằm trở lại.

“Cô sốt hai ngày rồi”. Lâm Quả Quả khuấy cốc nước, thổi cho nguội, “Khi tôi vừa tới, cô còn không nhận ra tôi, gọi dậy cũng không tỉnh, cũng may đã uống thuốc hạ sốt, bằng không phải đi bệnh viện”.

Phổ Hoa quay đầu nhìn đồng hồ báo thức trên đầugiường, “Bây giờ... đã là chiều rồi à?”.

“Buổi tối... sắp hai giờ rồi...”. Lâm Quả Quả bưngnước đường gừng tới, “Uống chút đi, vừa đun xong, uống vào sẽ toát mồ hôi”.

“Cảm ơn”. Phổ Hoa dựa lên gối, múc một thìa nước đường gừng cho vào miệng.

Đường gừng mịn, đường đỏ mềm, trứng gà thơm dịu, vị ngọt ấm lâu ngày chưa được thưởng thức. Đã bao lâu chưa uống cái này? Cô không nén được cảm xúc.Trước đây khi người không khỏe, Vĩnh Đạo thích nhất đun nước đường gừng, hàng tháng đều đun một, hai lần. Anh cũng sẽ ngồi cạnh giường như Lâm Quả Quả vậy, nhìn cô uống từng ngụm, đến đáy bát thì dùng thìa múc chỗ còn lại đút cho cô. Sau này chia tay, bản thâncô không hào hứng làm mấy thử phức tạp như vậy, khibị bệnh chỉ có thể miễn cưỡng chịu đựng, nằm xuốnghoặc ôm một túi nước nóng cho tới khi cơn đau biếnmất...

Đây chính là hiện thực bày ra trước mắt cô.

Không nghĩ nữa, Phổ Hoa lúng túng dùng khăn bôngchắn lên mắt, sự bị Lâm Quả Quả nhìn thấy. Vị nước đường gừng đọng lại trên đầu lưỡi mãi không tan, cũng đánh thức cả quá khứ đã qua.

Lâm Quả Quả ngồi bên giường ôm vai Phổ Hoa, thở dài, hạ giọng an ủi: “Gặp chuyện như vậy... thực sự là khó khăn cho cô rồi... Bây giờ dù sao cũng đều đã qua... Phải nhìn thoáng hơn... Ngày tháng sau này vẫncòn dài...”.

Phổ Hoa không nói lên lời.

“Con người thường trải qua những việc như vậy, có thể sớm hơn cũng có thể muộn hơn, đây là cuộc sống. Trải qua rồi sẽ trưởng thành độc lập, sẽ càng rộng lượng, biết cách cảm ơn”. Lâm Quả Quả đỡ Phổ Hoa nằm xuống, chỉnh đèn đầu giường tối đi, “Ngủ một chút nữa đi... Tĩnh dưỡng cho khỏe... Đừng nghĩ gì... Tất cả sẽ tốt đẹp thôi”.

Lâm Quả Quả rời khỏi phòng ngủ, căn phòng trở nêntĩnh lặng hơn, Phổ Hoa gối lên cánh tay nằm nghiêng một bên, chuyên tâm lắng nghe âm thanh trong khôngkhí. Ngoài tiếng thở của bản thân, từ khe cửa còn rầm rì vọng lại tiếng nói chuyện của hai người phòng ngoài.Người phụ nữ là Lâm Quả Quả, giọng người đàn ôngrất quen, nhưng tiếng quá nhỏ cô nghe không rõ.

Hầu hết những lời Lâm Quả Quả khuyên cô lại đang được nói với một người khác.

“Đừng lo... sẽ không sao... trước tiên để cô ấy tĩnhdưỡng đã”.

“ừ... Đừng nghĩ gì... Sau này dần dần, sẽ tốt hơn...”.

Một khoảng thời gian sau đó, ngày nắng hay ngày âmu, Phổ Hoa đều dậy sớm đứng trước cửa sổ hóng gió, không nghĩ bất cứ điều gì. Bệnh đi như rút tơ, thời gian kéo dài, cô đành choàng áo đứng trên ban công quabuổi sáng. [Bệnh đi như rút tơ: xuất phát từ câu: Bệnh đến như núi lở, bệnh đi như rút tơ thể hiện bệnh đếnnhanh, nhưng lâu khỏi.]

Nhìn lâu, cô cũng sẽ quay đầu gọi Lâm Quả Quả, để cô ấy cùng tham gia thưởng thức cảnh vật.

Lâm Quả Quả nấu cháo xong, bưng lên một cốc cà phêtrở lại đứng trước cửa sổ cùng Phổ Hoa, hai ngườikhông nói chuyện nhiều, đợi ánh mặt trời chiếu từ bờ vai lên trán mới trở về phòng mỗi người làm việc. LâmQuả Quả thích uống cà phê bắt đầu một ngày đọc sách hoặc viết văn, Phổ Hoa không có việc để làm, liền tìmnhững cuốn sổ dán những bài báo được thu thập bao năm của bố, đọc từng bài, phơi nắng từng cuốn.

Họ thi thoảng sẽ nói về Lâm Bác, Phổ Hoa nghe nói cậu bé bị gửi đến nhà một người bạn, trong lòng áy náy, vài lần nhắc tới chuyện đón Lâm Bác qua ở cùng,nhưng Lâm Quả Quả lại nói “Không bất tiện đâu, nócòn thích ở bên đó hơn, tự do hơn ở cạnh tôi mà!”.

Phổ Hoa rất tò mò, người bạn như thế nào có thể thaythế vị trí của Lâm Quả Quả trong lòng Lâm Bác? Cô từng muốn hỏi thân thế của Lâm Bác lại cảm thấy đây là việc riêng tư của Lâm Quả Quả, khi cô ấy không muốn đề cập đến thì không nên mạo phạm đi hỏi.

Phơi xong sổ, Phổ Hoa cũng giúp Lâm Quả Quả một số công việc. Vì trước đây từng hợp tác, thói quen làm việc hai bên cũng đã hiểu. Lâm Quả Quả sẽ để PhổHoa giúp cô ấy sàng lọc bài viết. Khi rảnh, cô ấy cũngsẽ dừng bút đọc cho Phổ Hoa nghe.

Cuối cùng Phổ Hoa cũng hiểu lĩnh hội về mặt tình cảmcủa Lâm Quả Quả đến từ đâu. Dưới ánh mặt trời buổichiều, khi Lâm Quả Quả hạ kính xuống, những câuchuyện và nhiệm vụ trở nên sống động trong lời kể củacô ấy, thi thoảng Phổ Hoa có thể nghi ngờ những điều đó chỉ là một câu chuyện hay thực sự đến từ cuộc sốngcủa một người nào đó.

Câu chuyện của Lâm Quả Quả phần nhiều kết thúc bi thương, chưa bao giờ hoàn mỹ. Phổ Hoa từng hỏi tạisao, cô ấy nói mấy năm một mình chăm sóc Lâm Bác,cách nghĩ đối với cuộc sống và tình cảm ngày cànghiện thực, sẽ không có khát khao không thiết thực nữavì vậy câu chuyện dưới ngòi bút và bài viết bình luậncũng không còn mang màu sắc mơ mộng.

Vì Lâm Quả Quả đến nên cuối tuần Quyên Quyên, Thái Hồng, Tiểu Quỷ, mấy người họ lần lượt ngưỡng mộ danh tiếng mà tới, bề ngoài là tới thăm “tác giảchuyên mục” nhưng thực tế là đặc biệt đến thăm PhổHoa, cùng cô tiêu phí thời gian ngơ ngẩn im lặng suynghĩ.

Mọi người làm các món ăn đơn giản, Lâm Quả Quả pha một ấm trà ướp hoa lớn, tự pha cho mình một cốccà phê, ngồi trong phòng khách nói chuyện linh tinh, không biết ai khơi ra nói về chủ đề trong chuyên mục trước đây: Hạnh phúc.

Mỗi người đều nói về quan điểm hạnh phúc của mình, cuối cùng tới lượt Lâm Quả Quả và Phổ Hoa.

Lâm Quả Quả giữ thái độ thận trọng, nói với Phổ Hoa: “Cô nói trước đi”.

Phổ Hoa cố nén suy nghĩ về chủ đề này, bảo nó lớn,thực ra nó gần ngay trong tay, bảo nó nhỏ nhưng lạibao gồm rất nhiều thứ.

“Đối với mình mà nói... có lẽ sống với nhau tới đầubạc răng long...”.

Lâm Quả Quả nghe xong gật đầu, rót cho mỗi ngườimột lượt trà, “Đáp án truyền thống, hợp với cá tínhcủa cô”.

“Vậy cô nhìn nhận thế nào?”. Thái Hồng không thểchờ đợi được bèn truy vấn.

“Tôi à...”. Lâm Quả Quả dẩu môi, uống ngụm cà phê, “Tôi không truyền thống như thế nên sẽ không hy vọng sống với nhau đến đầu bạc răng long, tôi luôn cho rằng hạnh phúc rất khó có thể mãi mãi như mới, đợi nóbiến chất không bằng chủ động giành lấy, khi nên bắt đầu thì bắt đầu, đến lúc nên buông tay thì buông tay”.

“Buông tay?”. Thái Hồng không hiểu.

“Đúng, buông tay. Kết thúc một tình cảm, lại đi tìm một tình cảm khác!”. Lâm Quả Quả thu lại nụ cười, trở nên nghiêm túc, nhìn mấy người phụ nữ đang ngồi, “Các cô đã từng thử chưa?”.

Mọi người đưa mắt nhìn nhau, chỉ có Quyên Quyên vẻmặt tò mò, “Lẽ nào... cô từng buông tay?”.

“Tôi?...”. Lâm Quả Quả không nhịn được mỉm cười,hỏi ngược lại Quyên Quyên, “Vậy cô cảm thấy thế nào?”.

“Ớ... cái này...”. Quyên Quyên nghẹn lời, không trả lời được.

Không thể nhìn mặt mà bắt hình dong, người phụ nữ như Lâm Quả Quả chính là như vậy.

Sau khi mọi người về, Phổ Hoa thu dọn mọi thứ, Lâm Quả Quả đang viết trên bàn ăn. Thấy cô ra khỏi phòng bếp, đặt bút xuống vẫy vẫy tay.

“Qua đây ngồi”.

“Cô đang viết gì à?”. Phổ Hoa lau khô tay, liếc mắt nhìn bản thảo trên bàn.

“Chuyên mục tháng sau, đang chọn chủ đề”. Lâm QuảQuả hào phóng đưa bảo thảo cho cô, Phổ Hoa xem qua rồi đặt lại, ngồi đối diện với Lâm Quả Quả, chống cằm nghiêm túc hỏi: “Quả Quả...”.

“Ừ?”.

“Tôi... muốn...”.

“Gì?”.

“Tôi muốn hỏi... sống tới đầu bạc răng long thực sựkhông thể ư?”.

“Cũng chẳng phải đâu, vì mỗi người mỗi khác, nhưng tôi không tin lắm”. Lâm Quả Quả nhún nhún vai, “Cóngười từng nghiên cứu, tình yêu là Dopamine có tác dụng đối với trung khu thần kinh, đơn thuần là một loạiphản ứng hóa học, Dopamine ngừng bài tiết, cảm xúcmãnh liệt kết thúc, tình dục thoái hóa, nhất định phải chuyển hóa thành tình bạn hoặc tình thân mới có thể tiếp tục duy trì. Nhưng duy trì tiếp cũng không coi là tình yêu, ít nhất không phải cảm xúc mãnh liệt!”.

Lâm Quả Quả xếp lại bản thảo trên bàn, “Tóm lại, tôi không tin tình cảm lâu dài, ngoài quan hệ huyết thống, những thứ khác đều sẽ thay đổi, giới tính, bề ngoài,công việc, tính cách, trải nghiệm của con người... Cả thế giới bây giờ không có gì tuyệt đối vì vậy hai ngườicủa khi bắt đầu, lúc kết thúc đã trở thành hai con người khác”.

“Vậy cô cảm thấy... tôi... cũng đã thay đổi ư...”.

“Cô?”. Lâm Quả Quả đứng lên bước tới sau lưng Phổ Hoa, ấn lên vai cô, “Phải nhìn ở phương diện nào, có rất nhiều mặt cô đã thay đổi, cô đổi kiểu tóc, đổi côngviệc, tình trạng gia đình cũng khác trước, nhưng mộtvài mặt khác, cô thay đổi không nhiều”.

“Thế ư?”.

“Ừ!”. Lâm Quả Quả gật đầu khẳng định, “Cô vẫn rấtbài xích người ngoài thảo luận vấn đề tình cảm, cô vẫn trốn trong vỏ, vẫn... không thể công khai thảo luận về anh ta!”.

“Tôi...”.

“Tôi biết cô có chỗ khó của cô, bây giờ cũng không phải lúc phá bỏ quá khứ, cô cần thời gian, điều chỉnh tốt tâm trạng và sức khỏe, cũng cần thích ứng với những thay đổi này, chuẩn bị trở lại với cuộc sống. Tương lai làm thế nào, cô từng nghĩ chưa?”.

Phổ Hoa liên tiếp lắc đầu, cô không hề có chút manh mối gì về tương lai, thậm chí còn cố tình không đụng tới hai chữ này.

“Thực ra...”. Lâm Quả Quả hơi do dự, nhưng vẫn nói ra, “Là anh ta đón tôi tới đây, cô chắc có thể đoán ra”.

Phổ Hoa nhìn sang chỗ khác, lờ đi cái tên Vĩnh Đạo.

“Mấy hôm nay, tôi cũng luôn suy nghĩ về vấn đề giữa hai người. Nếu không thể vứt bỏ quá khứ, sau này cô nên làm thế nào...”.

“Chẳng phải tôi... đã lựa chọn từ bỏ rồi ư?”. Cô không nhịn được bèn hỏi, “Tôi không giống chị, có thể lựa chọn bắt đầu và kết thúc, tôi... chưa từng lựa chọn...chỉ tiếp nhận...”.

“Nếu... anh ta hồi tâm chuyển ý, cô cũng sẽ chấp nhận chứ?”. Lâm Quả Quả hỏi.

Giả thiết của cô ấy khiến Phổ Hoa muốn cười lại rất muốn khóc.

“Không biết... tôi căn bản chưa từng nghĩ qua... cũng không muốn nghĩ...”. Cô thả lỏng bờ vai căng cứng, mệt mỏi day day huyệt Thái Dương, “Bây giờ... trong đầu tôi rất trống rỗng... chuyện của bố... anh ấy... tôi đều không nghĩ... nghĩ nhiều hơn nữa, cũng không thể thay đổi kết quả. Bố đã không còn... anh ấy... nói chung... tôi không thay đổi được... cái gì cũng không thể thay đổi...”.

Lâm Quả Quả bước tới cùng ngắm cảnh với Phổ Hoa, vạn nhà sáng đèn trong sắc đêm, sau mỗi cánh cửa sổ đều có một cuộc sống, giống như một câu chuyện. Ánh mắt của Phổ Hoa dừng ở một nơi, mang theo lưu luyến sâu sắc.

Khi những ngọn đèn đã tắt, Lâm Quả Quả nói: “Phổ Hoa...”.

“Ừ?”.

“Cô biết không...”.

“Chuyện gì?”.

“Vĩnh Đạo... bây giờ đang ở dưới lầu...”.

Phổ Hoa dùng ngón tay vẽ đường nét bóng dáng trên tấm kính, suy nghĩ lời của Lâm Quả Quả, tất cả suy nghĩ xoay chuyển trăm nghìn lần trong đầu cô, cuối cùng đều kết thúc cùng một giọng nói.

“Tôi... không muốn gặp anh ấy...”. Cô nói cho Lâm Quả Quả biết quyết định của mình, “Tôi vẫn chưa chuẩn bị xong... muốn được yên tĩnh một chút...”.

“Cũng tốt”.

Lâm Quả Quả ở lại đó ngắm cảnh, Phổ Hoa trở về phòng mình.

***********

Một tuần sau đó, sau khi viết xong chuyên mục, họ ra ngoài đi dạo, tới siêu thị mua vài đồ dùng, hoặc ngồi trong công viên trung tâm nói chuyện. Cuối cùng Lâm Bác cũng được đón qua sống cùng họ, thêm một đửa trẻ, tiếng cười dần dần lan ra từng góc căn phòng, tâm trạng và sức khỏe của Phổ Hoa cũng khá hơn rất nhiều.

Trong một năm ngắn ngủi trải qua hai lần bệnh nặng, cô cảm thấy bản thân già đi, ánh mắt không còn như trước kia, khi vui mừng kinh ngạc cũng cười lãnh đạm như sương, luôn có tâm trạng bi ai không có chỗ để trút bỏ. Cuộc sống đã mài bằng tính cách, cũng mài vỡ máu thịt, cô trở nên trầm mặc hơn trước, chỉ khi ở cùng Lâm Bác mới thi thoảng tìm thấy niềm vui, lộ ra nụ cười.

Ngày tháng cứ trôi đi như vậy, Lâm Quả Quả làm hai kỳ bản thảo ở nhà Phổ Hoa, Phổ Hoa đã hồi phục, có thể tự mình lo liệu cuộc sống, cũng đã cúng từ tuần đầu đến tuần thứ sáu cho bố.

ở cùng một tháng, Phổ Hoa và Lâm Quả Quả dần trở thành bạn thân không gì không thể nói, nhưng bữa tiệc vui mấy cũng đến lúc tàn. Trước khi Lâm Quả Quả đưa ra ý rời đi, Phổ Hoa chủ động bảo cô ấy sức khỏe của mình đã hồi phục, không muốn phiền cô ấy chăm sóc nữa.

Từ Quyên Quyên, Lâm Quả Quả, Hải Anh đến Thái Hồng, Tiểu Quỷ, mỗi một người bạn ở bên cô vào thời điểm tệ nhất trong cuộc đời, Phổ Hoa đều cảm kích ghi nhớ trong lòng.

Tối trước khi đi, thu dọn đồ đạc cho Lâm Bác ngủ xong, Lâm Quả Quả tới gõ cửa phòng Phổ Hoa.

“Phổ Hoa, ngủ rồi à?”.

“Tôi chưa, cô vào đi”. Phổ Hoa mở cửa, nhường đường cho cô ấy vào.

“Đang làm gì vậy?”.

“Viết bừa mấy thứ”. Phổ Hoa bước tới bàn viết, thu dọn mấy quyển sách cũ bày dưới đèn, vặn nhỏ âm lượng chiếc đài.

Lâm Quả Quả ngồi xuống cạnh cô, lặng lẽ liếc qua nét nguệch ngoạc lung tung trên tờ nháp.

“Cô đã thu dọn đồ xong rồi à? Sáng sớm mai tôi sẽ tiễn hai người”. Phổ Hoa che tờ nháp đi, vuốt lại mái tóc rối.

“Không cần phiền đâu, bạn tôi qua đón, đưa chúng tôi về”. Lâm Quả Quả khẽ cười, “Biết không, khi cô có tâm sự, rất thích vuốt tóc như vậy”.

“Tôi?”. Phổ Hoa dừng lại động tác trên tay, vội vàng đặt tay lên đầu gối.

“Đúng. Khi trong lòng cô có chuyện, hoặc nhất thời không biết nên làm thế nào, hay... muốn đề cập tới một vài chủ đề đặc biệt... nói chung rất thích vuốt tóc ra sau tai, tôi chú ý lâu rồi”.

“Có thể... là thói quen...”. Phổ Hoa có chút ngại ngùng.

“ừ, mỗi người đều có động tác quen thuộc che giấu sự căng thẳng, Lâm Bác thích dụi mắt hoặc nắm tai... giống tôi”. Lâm Quả Quả cười, nụ cười của cô ấy có sức lan tỏa, khiến Phổ Hoa nhẹ nhõm hơn, quên cả mái tóc đang rủ xuống.

“Ngày mai đi rồi, thực ra... có vài chuyện tôi muốn nói với cô”.

“Chuyện gì vậy?”.

“Là... liên quan tới Vĩnh Đạo...”. Lâm Quả Quả dừng lại một chút, quan sát phản ứng của Phổ Hoa.

“Vâng... cô nói đi”.

“Thứ lỗi cho tôi nói thẳng, tôi cảm thấy... cô nên gặp Vĩnh Đạo một lần, nói chuyện tử tế”. Lâm Quả Quả không cười nữa, nghiêm túc nói.

Phổ Hoa không hề lộ ra vẻ ngạc nhiên, hơi cúi đầu, vuốt khẽ một góc tờ giấy nháp thò ra.

“Thực ra... khi đi Thiên Tân đón tôi, anh ta và tôi nói chuyện rất lâu, nhưng tôi vẫn không có cơ hội kể với cô. Anh ta nói rất nhiều thứ, tuyệt không ít hơn những câu chuyện cô kể, nhưng có thể vì lời anh ta nói làm tôi xúc động nên tôi mới quyết định đến Bắc Kinh”.

“Anh ấy... đã nói gì...”. Phổ Hoa chuyển sự chú ý sang Lâm Quả Quả, nửa như chờ đợi, nửa... như sợ hãi đáp án cô ấy sắp đưa ra.

“Anh ta nói... anh ta vẫn muốn sống cùng cô...”.

Cho dù tận tai nghe được, Phổ Hoa vẫn không thể tin, nhưng cô nhiều lần có được đáp án khẳng định từ Lâm Quả Quả.

“Đây là nguyên văn lời anh ta nói”. Lâm Quả Quả do dự một chút, tiếp tục nói: “Hơn nữa không chỉ Vĩnh Đạo từng nói, anh trai anh ta... cũng từng nhắc đến với tôi...”.

“Cô nói Vĩnh Bác?”. Điều này hoàn toàn nằm ngoài dự đoán của Phổ Hoa, “Cô... quen Vĩnh Bác...”.

“Chúng tôi... không chỉ quen...”. Lâm Quả Quả cười chua xót, có chút giống như tự giễu mình, “Không phải tôi có ý muốn giấu cô, cũng do gần đây... tôi mới làm rõ mối quan hệ trong đó... Thế giới này thật nhỏ bé đến đáng sợ... vì thế khi nhà cô xảy ra chuyện... Vĩnh Đạo không gọi được điện thoại cho cô nhưng lại tìm ngay được tôi”.

“Đây... sao có thể?”. Phổ Hoa bỗng chốc không thể tin nổi, “Ý cô nói... cô và Vĩnh Bác...”.

Lâm Quả Quả ngược lại rất bình tĩnh, “Hôm bọn Quyên Quyên đến, chúng ta chẳng phải từng nói về hạnh phúc ư? Tôi đã nói... tôi sẽ không giống cô theo đuổi cuộc sống tới đầu bạc răng long, khi nên buông tay thì buông. Người khiến tôi nảy sinh quan điểm đó...chính là Vĩnh Bác!”.

Lâm Quả Quả cầm chiếc bút chì bị dùng cùn trên bàn, chầm chậm xoay trên tay, “Sau khi trải qua rất nhiều chuyện, tôi mới trở thành tôi của ngày hôm nay, nghiên cứu tâm lý và viết bài, thuần túy muốn tự mình lần nữa đối diện với nhu cầu của cuộc sống và tình cảm... Đương nhiên... cũng cần lần nữa đối diện với Vĩnh Bác...”. Lâm Quả Quả viết tên của Vĩnh Bác lên tờ nháp, cầm cho Phổ Hoa xem, “Anh ấy không thích hợp với hôn nhân, không thể ổn định được, điểm này khác với Vĩnh Đạo... Chia tay đối với chúng tôi mà nói không hẳn là việc không hay... nhưng cô và Vĩnh Đạo không như vậy...”.

“Vậy Lâm Bác... cậu bé là...”.

Lâm Quả Quả không đưa ra bất cứ câu trả lời chính xác nào, chỉ khẽ cười, ôn hòa như xưa.

“Lâm Bác là con của tôi, nó có tôi là đủ rồi”.

“Nhưng...”. Phổ Hoa vẫn muốn hỏi, nhưng rõ ràng Lâm Quả Quả không muốn nói.

“Được rồi, tôi nói như vậy là hy vọng cô có thể nhìn thẳng vào vấn đề giữa cô và Vĩnh Đạo. Vĩnh Đạo và anh trai anh ta... đều không phải loại người dễ dàng buông tay. Cô từng nói anh ta luôn dùng cách thức của anh ta để sống cùng cô. Giữa hai người thiếu sự trao đổi”.

“Chúng tôi...”. Phổ Hoa muốn phản bác, nhưng không tìm ra lý do vững chắc.

“Nói chung, cô không nói cho anh ta biết cô đang nghĩ gì, anh ta nên làm gì, anh ta sai, cô sẽ đau lòng thất vọng, lại truyền cho anh ta tâm trạng và suy nghĩ tiêu cực, anh ta càng không biết tiếp theo nên làm thế nào.Đây chính là vấn đề còn tồn tại của hai người, mâu thuẫn và hiểu lầm đều từ đó mà tích tụ, mười mấy năm rồi, hai người chưa từng nhìn thẳng hay giải quyết vấn đề”.

‘Tôi…”

“Ví dụ người bạn trở về nước và gặp mặt cô đó, và cả Cầu Nhân cô từng nhắc đến và bạn gái trước kia của Vĩnh Đạo. Nếu những vấn đề này sớm được nói ra, hai người sẽ ngừng cãi nhau. Vì thế... tình cảm cần bồi dưỡng và che chở... cần để đối phương biết...”.

Lâm Quả Quả rút tờ giấy nháp bị đè dưới quyển sách. Nét chữ lộn xộn trên đó giống như bức tranh, thực ra chỉ là các loại biến thể của sáu chữ “Thi Vĩnh Đạo” và “Diệp Phổ Hoa”.

“Nếu có thể buông tay, cho bản thân mình tự do... thì đừng viết những cái này nữa...”. Lâm Quả Quả đặt tờ nháp trở lại bàn, “Nếu không thể... thì gặp mặt anh ta... nói chuyện với anh ta, để anh ta biết, cô... cũng vẫn quan tâm tới anh ta!”.

Sáng sớm hôm sau, Lâm Quả Quả thu dọn hành lý, đưa Lâm Bác trở lại Thiên Tân.

Người lái xe tới đón là Vĩnh Bác, Phổ Hoa đã không còn cảm thấy bất ngờ. Vĩnh Bác vội xách hành lý đưa Lâm Bác lên xe, xuống lầu gặp Phổ Hoa chỉ đơn giản chào hỏi.

Thấy Lâm Bác nhoài lên vai anh vẻ mặt phấn khởi trêu đùa làm nũng, Phổ Hoa có cảm giác ngưỡng mộ khó nói.

Lâm Quả Quả từ biệt Phổ Hoa qua tấm kính, miệng vẫn cười. Lâm Bác cũng dán sát mặt lên kính, học dáng vẻ của mẹ vẫy tay với cô, miệng hét to: “Tạm biệt dì Diệp! Tạm biệt mẹ! Tạm biệt Lâm Bác! Tạm biệt chú!”.

Ánh mắt hai người giao nhau, Lâm Quả Quả truyền đạt cho cô rất nhiều thứ, có những điều khiến Phổ Hoa động lòng, có những điều cô vẫn không hiểu.

Nhìn chiếc xe Jeep đi xa, dường như cô vẫn đắm chìm trong cuộc nói chuyện tối qua, nhất thời không thể bước ra.

Quay người chuẩn bị lên lầu, Phổ Hoa thấy một bóng dáng quen thuộc đang dựa lên bức tường xi măng ở cửa tòa nhà. Nắng sớm chiếu trên đỉnh đầu anh, bóng tòa nhà nghiêng xuống khiến một nửa thân hình anh ở trong ánh nắng, nửa kia lại chìm trong bóng râm. Rất giống mười lăm năm anh mang lại cho cô, một nửa là vui vẻ, một nửa là khổ đau.

Hai năm nay, cô đã dần quen với việc xuất hiện bất ngờ như thế này của anh, thấy anh từng bước đi về phía mình ngược lại không còn hoảng hốt lo sợ.

***********

“Chắc... cô ấy đã nói với em rồi chứ?”. Vĩnh Đạo bước tới trước mặt Phổ Hoa, nhìn về hướng chiếc xe đã rời xa.

“Nói gì ạ?”. Phổ Hoa nheo mắt lại, Vĩnh Đạo dưới ánh mặt trời lại có chút mờ ảo.

“Chuyện của chúng ta, anh muốn... nói chuyện tử tế!”.Anh nói với giọng cầu khẩn, đặc biệt nhấn mạnh haichữ “tử tế”. Quả thật, những năm nay, thời gian có thểbình tĩnh ngồi xuống nói chuyện ít đến đáng thương.Bận học hành, bận sự nghiệp, bận cuộc sống riêngchung, lại thiếu đi sự hiểu biết lẫn nhau.

Cô im lặng không lên tiếng, suy nghĩ tính khả thi.

“Nói... về tất cả những việc em muốn biết... ví dụ CầuNhân...”. Anh không định giấu diếm điều gì, cũngkhông muốn lãng phí thời gian trong việc suy đoán.

“Đương nhiên... cũng có thể nói chuyện An Vĩnh... nếuem muốn nói...”.

Sự thẳng thắn của Vĩnh Đạo ít nhiều khiến Phổ Hoa bất ngờ, ổn định lại tâm trạng và suy nghĩ, cô rút chìakhóa khỏi túi áo.

“Chúng ta lên nhà nói chuyện”. Cô đi lên lầu, nhưng bị anh gọi lại phía sau.

“Có thể... đi nơi khác không?”. Anh vẫn đứng ở chỗ cũ, lắc nhẹ chìa khóa xe.

“Vì sao?”.

Anh vò đầu, xem ra có chút căng thẳng, “Có vài lờivẫn không nên để bố biết. Anh cảm thấy... vấn đề giữachúng ta, tự chúng ta giải quyết. Bốn mươi chín ngàybố chưa tới... vì vậy...”.

Lời của anh chạm đến đáy tim cô, cũng như anh, rấtnhiều lời cô cũng không thể mở miệng trước mặt bố,cho dù chỉ có tro tàn của bố tĩnh lặng nằm trong gian phòng kế bên, cô cũng cảm thấy sự lừa gạt và che giấumấy năm nay là bất hiếu lớn nhất đối với bố.

“Vậy... đi đâu?”. Cô do dự.

“Trở về nhà bên kia nhé”. Anh đề nghị.

Phổ Hoa nghĩ một chút, tuy đã xảy ra nhiều chuyện không vui trong căn nhà đó, khiến quan hệ của họ đi tới kết thúc nhưng đó rốt cuộc từng là căn nhà chungcủa họ, phải đối mặt từ đầu tất cả những điều đã trải qua cùng anh, ngoài nơi đó, quả thật cũng không cònlựa chọn nào tốt hơn.

Cô đồng ý, theo Vĩnh Đạo lên chiếc xe đang đỗ sau bụi cây.

Dấu vết bánh xe in đậm trên nền đất, có thể nhữngngày này, anh thường đỗ xe ở đây. Cô đi về phía cửa sau, anh đã mở cửa chỗ ghế phụ cho cô rồi.

Trước ánh mắt mong chờ của anh, cô kiên trì hai giây,cuối cùng lựa chọn vị trí vốn thuộc về mình.

Con đường trở về rất quen thuộc, xe trên đường cũng không nhiều, Vĩnh Đạo tìm một đĩa CD bật lên. Phổ Hoa chống tay lên mặt dựa vào ghế chìm trong suy nghĩ nặng nề.

Muốn hỏi anh cái gì đó, trả lời như thế nào, từng câutừng chữ vội vã lướt qua đầu cô, cuối cùng vô tình ánh mắt lạc trên tấm kính, chăm chú nhìn dáng ngồi lái xe của anh. Cô ngây ngốc nhìn hình bóng đó, lại cảm thấy chưa từng yên tĩnh như vậy. Gió lướt qua tóc, đĩa CD bật tới bài hát họ đều thích, cảm giác rất giống một ngày bình thường, cùng anh về nhà.

Anh dùng chìa khóa cô đưa mở cửa nhà, vào bếp đunbình nước nóng, Phổ Hoa mở một cánh cửa ban công, để gió thổi đi hơi ẩm trong phòng. Có vài tháng không ở, đồ dùng trong nhà đã bám bụi, họ không hẹn mà cùng lau, ngón tay vô tình chạm vào nhau. Vĩnh Đạongẩn người một chút, tiếp tục cúi đầu lau bụi trên bàn. Phổ Hoa rụt tay lại, mang theo tâm sự ngồi trên ghế sofa nhìn anh làm việc.

Nước sôi, Vĩnh Đạo rót ra cốc đặt trước mặt cô, thêmmột viên sủi vào, cởi áo khoác ngồi đối diện với cô.

“Anh nói trước được không?”. Anh rút ra điếu thuốckẹp giữa ngón tay, nhưng không châm lửa.

Phổ Hoa cúp mắt, khẽ gật đầu.

Vĩnh Đạo hắng giọng: “Anh và... Cầu Nhân... ban đầu... là năm thứ nhất đại học... Khi đó vừa biết em học trường Sư phạm, từ lo lắng đến điên cuồng, sau đó chỉ có thể chấp nhận hiện thực, sau khi khai giảng, anh gặp Cầu Nhân ở Đại học Bắc Kinh”. Anh dừng lại,nhìn Phổ Hoa mơ màng, “Cô ấy vì chuyện của An Vĩnh cũng rất chán nản, có thể là cảm giác đồng bệnhtương lân, bọn anh ở bên nhau. Nhưng... đã quá hiểuquá khứ của nhau vì vậy nhanh chóng chia tay. Có mộtthời gian bọn anh không liên lạc, nhưng học cùng trường vẫn có cơ hội gặp mặt, sau đó gặp lại trở thành bạn bè. Cô ấy... còn giới thiệu Thẩm Thanh cho anh...”.

Phổ Hoa im lặng nghiêng người dựa lên ghế sofa, bất động giống như pho tượng, nhưng thi thoảng đồng tử chuyển động một cái, lại ngưng đọng ở một chỗ, chứngminh cô vẫn đang nghe.

“Sau khi anh gặp em ở buổi họp lớp, anh rất mâu thuẫn. Muốn chia tay ở bên em lại từ đầu, nhưng anh lại biết em đối với An Vĩnh... Hơn nữa Thẩm Thanhcũng không làm gì sai... Nói chung đó là giai đoạn anhsống thảm nhất, dường như sa vào bùn mà bất cứ lúc nào cũng có thể bị chìm xuống, chỉ có thể ra ngoài uống rượu cho khuây khỏa cùng bọn Doãn Trình.Nhưng kéo dài một khoảng thời gian, anh vẫn ngả bàivới Thẩm Thanh. Doãn Trình khuyên anh nếu hai người đều không vui, chi bằng trở về tìm em nói rõ mọi chuyện. Nhưng thực sự chia tay rồi anh lại không dámlập tức đi tìm em. Sau cuộc họp lớp anh thấy em và An Vĩnh nói chuyện ở trạm xe bus... Anh không chắc em còn có thể tiếp nhận anh không... hoặc trong lòng em có phải vẫn còn cậu ấy”.

Vĩnh Đạo dừng một lát, đưa điếu thuốc chưa châm lênmiệng, tay run run.

Phổ Hoa vẫn duy trì tư thế lúc trước, đôi mắt rất mônglung, lần đầu tiên nghe Vĩnh Đạo hồi tưởng lại việc thời đại học, những ký ức đã nhạt dần lại trở nên rõ ràng hơn.

“Ghen tỵ là điều rất đáng sợ, anh từng đặc biệt ghen tỵ với An Vĩnh, có thể đến bây giờ vẫn thế”. Vĩnh Đạo lại bắt đầu kể, mang theo vướng mắc khó có thể che giấu trong giọng nói, “Bốn năm đó toàn bộ những điều anh đạt được là một ảo ảnh, mà người dẫn tới mọi thứ nàychính là An Vĩnh. Từ khi anh kể cho cậu ấy anh thíchem, cậu ấy vẫn luôn ủng hộ anh, cổ vũ anh, thậm chí còn nghĩ cách cho anh, vì vậy anh mới không bỏ cuộc.Nhưng mặt khác, cậu ấy cũng dùng cách thức anhkhông biết để tiếp cận em, ví dụ như gọi điện cho em, tặng em sách. Sau khi nhận ra những điều này, quan hệ của anh và cậu ấy một dạo trở nên vô cùng căng thẳng,sau này Doãn Trình, Cao Triệu Phong đứng giữa giải hòa, bọn anh mới dịu đi”.

“An Vĩnh chủ động lùi bước, và qua lại với nữ sinh lớpkhác, sau này, cậu ấy lại trở thành bạn trai Cầu Nhân”.

Anh thấm ướt đôi môi khô, thở dài.

“Anh đem hết tâm tư của mình vào em, nhưng tiếp theo là sự việc thi đại học, anh hoàn toàn bị đả kích, cảm thấy bản thân vô cùng ngốc, bị chơi xoay vòng vòng, hơn nữa đến em cũng không dám tin. Nhưng anh lại không quên nổi em, ban đầu về tìm em là do trong lòng vẫn có suy nghĩ em cũng để ý đến anh, nhưng bản thân em không thừa nhận. Em chưa bao giờ khóc trướcmặt người khác, nhưng em lại khóc rất nhiều lần trướcmặt anh, vì vậy anh liền quay lại, tối đó ở tầng dưới nhà em, em lại khóc trước mặt anh... vì vậy... anh thà tin rằng... thực ra em yêu anh...”.

Anh do dự, hỏi một cách không chắc chắn: “Em từng khóc... trước mặt cậu ấy chưa?”.

Phổ Hoa rất muốn nói những lời khiến anh tức giận hoặc lừa anh, nhưng lại không nhẫn tâm, thành thật lắc đầu.

“Anh biết em sẽ không làm thế!”. Vĩnh Đạo đạt đượccâu trả lời mình muốn, xem ra nhẹ nhõm hơn một chút, “Có rất nhiều thứ em đều không thể vứt bỏ! Vì thế hôm đó em mới tiếp nhận anh. Anh nhớ chúng ta đitrên đường rất lâu, đi ăn bánh nhân trứng, anh vẫn luôn kéo tay em. Còn nhớ không?”.

Sao có thể quên chứ?

Trong lòng cô rất chua xót, tất cả biến cố trong cuộcsống của cô đều có anh ở bên, không biết nên coi là may mắn hay bất hạnh. Quay đầu, lặng lẽ nhìn chăm chú dáng vẻ ngồi kể chuyện của anh, Phổ Hoa có phầnmuốn khóc.

“Tối hôm đó... em cho anh hy vọng, hoặc là... một biểuhiện giả dối mới, nói chung anh lại sa vào. Nhưng lần này anh sớm đã chuẩn bị, trực tiếp tìm An Vĩnh, ngả bài với cậu ấy. Sau đó cậu ấy lựa chọn xuất ngoại, anhkhông hề cảm thấy bất ngờ, đó vẫn là cách thức trước nay của cậu ấy, cho dù có phải là từng nghiêm túc bỏ ra tình cảm hay không, đứng trước khả năng gặp thấtbại, cậu ấy sẽ thức thời lựa chọn rút lui. Anh thì khôngbình tĩnh lý trí như cậu ấy, cho dù biết rõ sẽ chết trận, chỉ cần có một tia hy vọng thắng lợi, anh sẽ chạy ra chiến trường”.

Vĩnh Đạo gượng cười một cái, cuối cùng bật lửa châm điếu thuốc đó.

Phổ Hoa lại không cười nổi, ngược lại cảm thấy trong ví dụ cuối cùng của anh có quá nhiều bất lực. Nếu không phải vì cô, anh sẽ có một cuộc đời hoàn toàn khác, bây giờ có thể sớm đã gia đình hạnh phúc vợ chồng hòa thuận. Cuộc đời con người không thể trở lạilần nữa, nếu có thể, cô không hy vọng anh vất vả như vậy.

“Sau đó... có rất nhiều chuyện em đã biết. Năm đó thờigian anh ở Sư phạm còn nhiều hơn ở Đại học BắcKinh, em vẫn tiếp nhận anh, tuy là từng chút tiếp nhậnnhưng kết quả đều như nhau. An Vĩnh xuất ngoại, đốivới anh coi như một thắng lợi, nhưng khi đó anh quálạc quan, không nghĩ tới có thể để lại tai họa ngầm. Có thể sau thời gian cậu ấy ra nước ngoài, anh mới pháthiện ra em giữ đồ của cậu ấy, ban đầu là quyển sách đó, sách và thư giữa bọn em, số điện thoại của cậu ấy. Anh bắt đầu nghi ngờ, rất để ý phản ứng của em, tuy chúng ta hiếm khi nhắc tới cậu ấy, nhưng anh cảm thấy em không hề thực sự quên cậu ấy. Anh từng muamột quyển Tập thơ Tagore đặt trên giá sách, nhưng em chưa bao giờ lật ra... có thể em còn không biết... anhcó quyển thơ đó. Sau này... cậu ấy trở về nước...chứng minh suy nghĩ của anh...”.

Anh không hề trách mắng, chỉ thuật lại sự việc anhbiết. Kể xong, rít mạnh vài hơi thuốc.

Cuối cùng Phổ Hoa cũng cử động đôi chân tê nhừ, đứng lên, bước tới cửa phòng ngủ đang đóng.

Nghe lời anh nói, ký ức, tình cảm đã phong kín rất lâu lại ào ra từ khe hở đáy tim cô, cánh cửa đóng rất lâu đó từ từ mở ra.

Trên tường vẫn lưu lại chiếc đinh gỉ, nơi đó từng treo bức ảnh cưới của họ, sau này bị lấy đi. Khung kính để lại một khoảng tường màu trắng khác thường, cô sờ lên bức tường trắng đó, chậm rãi nói: “Thời gian cậu ấy về nước, bọn em... quả thực từng gặp riêng. Một lần là vô tình gặp ngoài trường, lần khác... là em đi tặng quà cho cậu ấy... có quyển Tập thơ Tagore ấy và bút máy cậu ấy từng dùng, vốn đã gửi đi, nhưng nửa đường bị bưu điện trả lại, em đành tự đi”.

Cô đứng dưới cánh cửa, cố gắng nhớ lại tình cảnh và tâm trạng lúc đó, “Em chưa bao giờ cố ý lừa anh... Ngoài lần điền nguyện vọng thi đại học đó... Em biết em không lừa nổi anh... Đối với An Vĩnh... em không nói rõ được đó là cảm giác thế nào... có thể... là tiếc nuối... nhưng cũng hy vọng là bạn bè... Em trả hết đồ cho cậu ấy vì không muốn giữ trong tay... cũng muốn cảm ơn cậu ấy... ban đầu đã từng giúp em...”.

Cô quay người, dựa lên cửa nhìn bóng lưng của Vĩnh Đạo, vì chưa bao giờ nói với ai những chuyện này thành ra có chút khó mở miệng.

“Em chỉ mang đồ đến nhà cậu ấy, nói chuyện cũ đồng thời tạm biệt... Khi ra sân bay có Quyên Quyên đi cùng em... Em chưa từng nghĩ đến hậu quả, càng không nghĩ anh sẽ tức giận đến vậy sau việc này. Em chưa từng lừa anh... đối với chuyện của An Vĩnh... em chưa bao giờ... nhưng em không thể đưa ra đáp án anh cần vì anh nghi ngờ không chỉ em... mà cũng nghi ngờ chính bản thân anh nữa...”.

Sự chua xót chôn sâu bao năm đã trút hết ra, Phổ Hoa vẫn có thể mơ hồ cảm nhận sự đau đớn và tiếc nuối.

“Chúng ta cãi nhau quá nhiều lần, cãi nhau đến mức em phát sợ... cũng rất mệt mỏi... Em không biết phải làm gì anh mới có thể không phòng bị An Vĩnh... Như thế không công bằng với cậu ấy...”.

Cô khẽ mím môi, “Thực ra cậu ấy và em... chưa từng ở bên nhau... Khi em cô đơn nhất... cậu ấy từng là một người bạn rất quan tâm, chu đáo... đặc biệt... năm anh không ở đó...”.

Anh dụi dụi khóe mắt, không muốn thể hiện ra sự yếu đuối, nhưng vẫn không nén được thổn thức.

Vĩnh Đạo bị tàn thuốc lá rơi vào tay, cả người chấn động, bừng tỉnh.

Vứt đầu thuốc bước tới bên cạnh cô, anh dùng tay chống lên tường, bao bọc cô, cùng chạm vào khoảng trắng dưới khung kính.

Phổ Hoa co người lại một chút, đứng im.

Vĩnh Đạo cũng không cử động, chỉ rút cái đinh trên tường đặt vào tay cô.

“Cho em cái này”.

Phổ Hoa không hiểu tại sao, nắm bề mặt thô ráp của cái đinh, chừa lại một nửa, bỗng chốc bị Vĩnh Đạo nắm lấy.

Anh vừa như có ý vừa như vô tình chạm vào ngón tay cô, khẽ kéo.

“Quá khứ, hiện tại và sau này... đây luôn là nhà của em, sẽ không có người khác!”.

**********

Nhà?

Nghe từ này, Phổ Hoa ảm đạm buông tay, trở về ghế sofa.

Vĩnh Đạo thay cốc nước nóng cho cô, lại châm một điếu thuốc. Lần này anh không sốt ruột bắt đầu, mà chầm chậm hút thuốc. Ánh sáng lập lòe trong không khí kèm với khói thuốc dày đặc bay lên giữa họ, gương mặt anh ẩn phía sau, nửa chân thực, nửa hư ảo.

Khi điếu thuốc sắp cháy hết, anh hỏi: “Em còn về Thiên Tân không?”.

“Em chưa nghĩ tới... chắc là không về nữa”.

“Vậy... có từng nghĩ đến dự định sau này không?”.Anh chờ đợi, rút ra chìa khóa trong túi đặt lên bàn, “Trước tiên... em dọn trở về đây được không?”.

“Vì sao? Cầu Nhân làm thế nào...”.

“Điều này không liên quan tới cô ấy, đây là chuyện của anh và em”. Trên mặt Vĩnh Đạo có chút bất đắc dĩ và mất mát, giống như sớm sẽ đoán trước được cô sẽ hỏi như vậy, “Việc anh làm không cần cô ấy đồng ý. Cô ấy ở Mỹ, nếu thuận lợi, thời gian cư trú đạt tiêu chuẩn sẽ xin được thẻ xanh. Anh và cô ấy kết hôn chỉ vì hai mục đích. Cô ấy có thể có trong danh sách đi Mỹ, chi phí do nhà nước tài trự, còn anh...”. Anh dập tắt đầu thuốc, “Có thể biết lòng của em... rốt cuộc có ai trong đó...”.

Trong lòng Phổ Hoa vẫn chấn động một hồi, dường như có thứ gì cuối cùng cũng được cởi bỏ.

“Hơn một năm trước, Cầu Nhân thông qua một người bạn ở Đại học Bắc Kinh lấy được cách liên hệ với anh, cô ấy tìm đến anh... lại biết anh đã ly hôn... Anh nghĩ...khi đó cô ấy chắc không rõ tình trạng của chúng ta, lại rất hy vọng nắm được cơ hội đi Mỹ... thậm chí có cần kết hôn giả hay không... cô ấy không hề để ý”.

“Vì thế... anh đã đồng ý?”. Cuối cùng Phổ Hoa có chút tức giận, hận anh đối xử với hôn nhân như vậy.

“Đương nhiên không! Anh đã từ chối. Khi đó, anh vẫn tin chúng ta sẽ có thể tái hợp, nhưng vẫn cứ kéo dài, về sau... em vẫn không hề có bất cứ sự bày tỏ rõ ràng nào, hơn nữa càng ngày càng cách xa anh, tới nửa năm cuối... anh không chắc kéo dài như vậy còn có tác dụng không, vì vậy... cảm thấy chúng ta cần thêm tác động bên ngoài... kích thích một chút...”.

Lời của Vĩnh Đạo khiến Phổ Hoa kinh ngạc, cơ hồ như cắn môi bật ra mấy từ.

“Sau đó thì sao?”.

“Sau đó... anh để Doãn Trình gián tiếp chuyển lời đến em,” ấn đường của Vĩnh Đạo nhíu lại thành đường nhăn sâu hoắm, lòng dạ rối bời phủi tàn thuốc trên bàn.

“Khi gặp em trong trường, những điều anh và em nghĩ gần như nhau, nhưng... lại không hoàn toàn giống nhau. Em không hề tìm đến anh... chất vấn anh... Anh vẫn luôn cho rằng em sẽ đến, sẽ đau lòng... Nhưng em im lặng chấp nhận tất cả mọi việc... sau đó... Hải Anh nói... em bắt đầu đi xem mặt...”.

Vĩnh Đạo lấy ra bao thuốc lá trong túi áo, bao thuốc trống rỗng, anh nhặt đầu thuốc vừa nãy lên, muốn châm nhưng lại vứt đi.

“Cuối cùng anh biết cái gì gọi là gậy ông đập lưng ông, phía Cầu Nhân không ngừng thúc giục... Em đã đi xem mặt... thời gian đó điều gì cũng không suôn sẻ... Anh từng nghĩ đến khả năng ra đi, nhưng vẫn ôm một chút hy vọng... ít nhất hai bên gia đình không biết, bố mẹ anh còn cho phép anh...”. Gương mặt anh lóe lên chút hy vọng rồi nhanh chóng tiêu tan, đầy vẻ chán nản sâu sắc, “Có lúc em vô cùng tuyệt tình, bản thân em có thể không biết, giống như hồi cấp ba”. Anh thở dài một hơi.

“Ban đầu cái gì cũng theo ý em, anh không nói, anh liền cùng em che giấu hai năm, chỉ cần em trở lại cho dù nói gì, anh cũng đều đồng ý. Nhưng em không như vậy, hơn nữa em không nói gì liền đem chuyện của Cầu Nhân nói cho hai nhà. Anh không phải tức giận...mà là lo lắng đến phát điên. Em vừa nói... cái gì cũng không thể giấu nữa... anh bị kẹt ở thế đã cưỡi lên lưng hổ... Mỗi lần Vĩnh Bác gọi về đều chửi anh như tát nước, bố mẹ sắc mặt khó chịu, bố bệnh một thời gian dài, Cầu Nhân gần như ngày ngày gọi điện thúc giục, anh dứt khoát... liền đi ký tên...”. Anh không tìm thấy thuốc hút, ngón tay nắm chặt hằn lên đường gân xanh, vô thức liếm khóe miệng khô, “Ký tên rồi thì đã muộn... Hối hận cũng không có tác dụng... Hôm sau không liên hệ được với Cầu Nhân... Một tuần sau, cô ấy đã đến Mỹ rồi”.

Vĩnh Đạo mệt mỏi dựa vào thành ghế, “Khi đó anh vô cùng muốn đánh chính mình, nhưng càng muốn gặp em giải thích. Có điều em trốn anh, mấy ngày anh ở dưới lầu đợi em cả đêm. Nghĩ về hai năm qua, anh cũng đợi như vậy. Những thứ có thể làm, không thể làm anh đều đã thử làm, em vẫn không quay đầu, ngược lại càng ngày cách anh càng xa. Anh thực sự nản chí ngã lòng, mười mấy năm nay đã kết thúc như vậy, đến nhà em chờ, anh mới phát hiện... em mang vứt hết đồ của anh...”.

Vĩnh Đạo dừng lại, phần sau câu chuyện Phổ Hoa vẫn nhớ, ấn tượng quá rõ ràng, giống như mới xảy ra ngày hôm qua.

Quyên Quyên, Hải Anh, Lâm Quả Quả, ai cũng đều từng khuyên cô. Nhưng cô lại dừng ở chỗ cũ, chờ anh.Bây giờ nghĩ lại, thứ anh cần không phải là sự chờ đợi của cô mà là sự chủ động trở về bên anh. Nhưng anh là một người rất thông minh, lại sử dụng cách thức ngu xuẩn như vậy!

Họ ngồi trong im lặng, không hẹn mà cùng nhớ lại từng chuyện đã xẩy ra trong một năm qua.

Phổ Hoa cầm cái đinh trên bàn lên, nắm đến phát nóng trong tay. Chiếc đinh này chỉ là một phần trong nhà, hồi ức mỗi một góc trong ngôi nhà này còn rất nhiều, không thể bỗng chốc nhớ lại hết, bao gồm cả con người đang ngồi đối diện.

Ánh mắt trở lại người anh, cô không biết nên nói gì.Kiên quyết rời đi dường như quá tàn nhẫn.

Buông cái đinh xuống, cô nghĩ một chút, đứng lên nói: “Em... nghĩ về nhà trước đã...”.

Vĩnh Đạo chấn động.

“Em không sao... muốn về...”. Phổ Hoa tránh tay Vĩnh Đạo, đi về phía cửa, vài bước sau dừng lại, quay lưng với anh đứng thẳng người, “Cảm ơn anh... vừa rồi đã nói cho em những điều đó... em cần suy nghĩ một chút...”.

Cô bước tới mở cửa, một lực mạnh ập đến, gần như khiến cô xô phải cánh cửa. Tay anh ôm cô từ phía sau, quắp chặt lấy hai vai cô ép về phía mình.

“Em đừng đi...”. Anh khàn khàn kêu lên.

“Anh từng đi Thiên Tân... thấy em và Ngu Thế Nam... Anh không dám đi tìm em nữa... Anh biết em không cách nào tha thứ... anh kêu Triệu Phong đưa em đi họp lớp... muốn nhìn thấy em... thật đấy... chính là muốn xem em có ổn không...”. Anh siết chặt cánh tay lại, hơi thở nóng bừng phả bên tai cô.

“Đừng nói nữa...”. Cô quay đầu lại, không nén được run rẩy trong vòng tay anh.

“Nếu không phải bố xảy ra chuyện, có thể anh vĩnh viễn không có can đảm đi gặp em lần nữa... Nhưng tối đó... bác sĩ gọi anh vào gặp bố lần cuối... Một mình anh đứng ở đó... em không có mặt... bố nắm tay anh...ông không nói được... nhưng ông muốn gặp em.. Anh phải đi tìm... ông không muốn buông tay...”. Giọng nói của anh khàn tới mức nghẹn ngào, chạm vào nơi mềm yếu nhất trong sâu thẳm trái tim cô.

Cô cũng không chịu nổi, đau như bị dao cắt vào tim, “Đừng nói nữa...”.

“Là lỗi của anh, tất cả mọi chuyện... Tất cả mọi chuyện... Những năm qua...”.

“Đừng nói nữa...”. Nước mắt từ má chảy xuống cổ, đọng ở cằm lại rớt xuống mu bàn tay anh.

“Sau này... anh sẽ không ép buộc em làm bất cứ việc gì... Thật đấy...”.

“Đừng nói nữa...”.

“Xin lỗi... Xin lỗi... Thật đấy... Xin lỗi... Anh sai rồi...”.

Anh liên tiếp nói ba lần, mặt vùi vào gáy cô, khẽ chà lên đó, có thứ gì đó ấm nóng lan rộng trên da cô.

‘Vĩnh Đạo...”.

Cô cúi đầu chạm vào cánh tay của anh, không nhẫn tâm trách nữa.

Anh ôm rất lâu, cuối cùng buông tay một cách nuối tiếc, quay đầu mở cửa cho cô.

“Đi thôi... anh... đưa em về...”.

Anh dựa lên cửa, chờ đợi với hàm ý sâu xa, khóe mắt có dấu vết của nước mắt, cũng có sự bối rối và áy náy sâu sắc. Giống như anh nói, sẽ không ép buộc cô làm gì nữa. Nhưng anh càng như vậy thì sự mâu thuẫn buồn bã trong lòng cô ngược lại càng tăng lên, hai chân giống như bị đổ chì không thể cất bước.

“Phải đi ư?”. Anh hỏi.

Cô không cách nào trả lời, quay đầu tìm kiếm khoảng tường trắng từng treo ảnh cưới, giống như con vật nhỏ bị thương mệt mỏi lạc đường.

“Không đi có được không?”. Anh vẫn hỏi, đôi mắt đen lóe lên vẻ đa cảm, bước tới quay người cô lại.

Cô không chỗ trốn chạy, cũng trốn chạy quá lâu rồi.Tất cả những điều đã qua dường như trở về điểm xuất phát, mọi thứ đều là sự lựa chọn của cô, lựa chọn ở bên anh, hay chia tay anh.

Nâng mặt cô lên, anh lau nước mắt trên đó, dịu dàng nói: “Nhìn anh, đừng nhìn cái khác, chỉ nhìn anh, nói cho anh biết, em thực sự muốn đi ư?”.

Cô hoảng hốt gật đầu, lại hoảng loạn phủ nhận, cắn môi, giọt nước mắt mới tràn ra làm tầm nhìn trở nên mơ hồ.

“Anh nói rồi, sẽ không ép em làm bất cứ việc gì. Chỉ cần em muốn, cho anh một cơ hội nữa... chúng ta... có thể bắt đầu lại từ đầu. Nếu em không muốn, anh sẽ không tới quầy rầy em, để em đi... Anh có thể tiếp tục chờ đợi em, bao lâu cũng được...”. Anh vuốt mái tóc dài ướt đẫm nước mắt của cô, “Chuyện của Cầu Nhân, anh đang nghĩ cách. Anh sẽ xử lý xong, em tin không?”.

“Em không biết...”. Cô nghẹn ngào thử sắp xếp lại suy nghĩ nhưng càng sắp xếp lại càng rối loạn.

Anh bất đắc dĩ lùi lại, trên người có gánh nặng, nhưng lại vờ như nhẹ nhõm thoải mái, “Vậy... em muốn đi?”.

“Em... không thể nghĩ...”. Cô nức nở, nói năng lộn xộn, “Quả Quả nói... phải kết thúc... mới có thể bắt đầu... Quyên Quyên... không cho em... quay đầu...”.

Anh nghiêm túc kéo tay cô ấn vào ngực mình, nghiêm túc nói: “Khi bố mất vẫn luôn nắm tay anh, cứ nắm như vậy. Bố không nói được nhưng anh có thể hiểu ý bố. Lúc bố sắp mất, còn lại mình em, bố không yên tâm, muốn anh chăm sóc em, đừng buông tay nữa”.Mắt anh hằn lên những tia máu, khiến cô cảm thấy nhịp tim mạnh mẽ trong lồng ngực anh, “Lời của bố, em có nghe không?”.

Anh vẫn hiểu cô, thậm chí hiểu bản thân cô hơn cả cô. Bị gợi đến hồi ức bi thương, cô ôm mặt bật khóc.

Trên thế giới này có hai điều quý giá, cô từng có rồi lại mất đi, Một là bố, một là anh.

“Em không đi được không? Khi bố ra đi, anh ở bên ông, khi anh ra đi, muốn em ở bên anh...”. Anh ôm đôi vai run rẩy của cô, kề sát đôi mắt đầy lệ của cô, không thể kiềm chế được mà hôn lên đó, nước mắt lã chã, “Mười lăm năm rồi... Phổ Hoa... anh yêu em... tròn... mười lăm năm rồi...”.

Thầm đọc con số ấy, cô đau đớn, ôm lấy anh, khóc thất thanh.

Trước tình cảm mười lăm năm, tất cả ân oán đều trở thành mây khói.

************

Đêm đã khuya, họ đều không đi mà ở lại.

Phổ Hoa mặc nguyên quần áo nằm trên chiếc giường đơn của mình, nhìn ra căn phòng trống rỗng, co mình lại, mắt hơi ướt nhưng không muốn khóc.

Sau lưng là lồng ngực ấm áp của Vĩnh Đạo, chân thực,mạnh mẽ, không còn chỉ trong mơ mới có thể chạmvào nữa. Họ đắp chung một cái chăn, bàn tay nắm tay cô đặt phía trước, tìm kiếm từng ngón, sau đó trượt từ mu bàn tay lên cánh tay, khuỷu tay, từ khuỷu tay lại nắm cổ tay.

Một lát sau, anh nói: “Em gầy đi, Quả Quả nói em đãhồi phục”. Giọng nói của anh vẫn hơi khàn khàn, “Saokhông đeo sợi dây đỏ?”.

“Đứt rồi...”. Cô mệt tới mức không thể mở mắt, nhưng đầu óc lại vô cùng tỉnh táo, không sao ngủ nổi.

“Sao lại đứt?”. Anh lại đo cổ tay mảnh mai của cô, thở dài theo thói quen.

“Khi mua đồ...”. Cô nhớ đến chuyện gặp An Vĩnh ởcửa hàng đĩa, do dự một lát vẫn quyết định nói cho anhbiết, “Gặp An Vĩnh, đột nhiên liền đứt”.

“An Vĩnh?”. Anh không nén được phì cười.

“Vâng, gặp cậu ấy và vợ cậu ấy...”.

“Em nói Đức Cần?”. Anh không hề ngạc nhiên, ngượclại có chút vui mừng, khẽ vuốt cánh tay cô, cảm nhậnsự thân mật đã lâu không có, “Có thể là một sự ám chỉ,khi cần đứt thì nên đứt”.

Cô chẳng buồn suy nghĩ lý do, vẫn giữ tư thế ban đầu, giống con chim non co lại trong tổ.

“Anh... từng gặp cô ấy?”.

“Ừ... từng gặp”. Vĩnh Đạo không hề né tránh, “An Vĩnh phiêu bạt bên ngoài bao năm, cũng nên tìm mộtngười để ổn định. Doãn Trình, Cao Triệu Phong đềutừng gặp, một người con gái rất tốt”. Anh nhích lênphía trước, cúi xuống phần da thịt mềm mại sau gáy cô, “Anh cũng phiêu bạt mệt rồi, không phiêu bạt nổinữa, muốn ổn định, năm nay... cũng sắp ba mươi rồi”.

Chớp cái đã mười lăm năm, anh đã không còn là cậuthiếu niên mà là một người đàn ông trưởng thành.

“Ba mươi tuổi, nên thành gia lập nghiệp”. Anh có vẻbất đắc dĩ, “Em cũng hai mươi chín...”.

“Em già rồi...”. Cô đột nhiên than thở.

“Nói linh tinh... một chút cũng không già... chỉ nên ổn định thôi...”. Anh siết chặt cánh tay, ôm cô vào lòng.Anh từng thích ôm cô thế này, dường như có thể quấnlấy cả người cô.

“Chấp nhận anh lần nữa... thực sự khó thế ư?”.

Cô hít hít mũi, vẫn đau lòng, nhưng không tuyệt vọng như trước kia.

“Rất khó... anh và người khác đã kết hôn rồi...”.

Anh rất áy náy, chỉ có thể nhận sai lần nữa, bất cứ giải thích nào khác đều trở nên dư thừa.

“Xin lỗi... Anh đã sai...”.

“Khi đó... Quyên Quyên nói cho em biết... em không dám tin... Em nghĩ là nhầm lẫn... Trước đó còn gặp... anh vẫn đưa tiền nhà... Em hỏi Hải Anh... cô ấy cũngnói là thật... Em chưa chuẩn bị tâm lý chút nào... chỉ có thể... coi là thật...”.

Cô ngẩng đầu, nước mắt chảy từ Thái Dương vào tai, giọng nói trở nên mơ hồ, cả căn phòng chỉ còn lại tiếngkhóc nghẹn ngào và tiếng thở của anh. Thực ra một người phụ nữ tuyệt vọng tự ti vẫn còn sống trong lòngcô, sự ra đi của anh hoàn toàn bóp chết niềm vui của cô, khiến cô sống một năm đau khổ trong nỗi xót xa ănnăn hối hận.

“Xin lỗi...”.

“Em chỉ có thể kể với bố... không dám lại giấu ông... vì anh không thể quay về thăm bố...”.

“Anh biết... Anh biết...”. Nước mắt thấm lên tay anh, rất nóng, anh lau cho cô, càng lau càng nhiều.

“Bố rất đau lòng... cả đêm hút thuốc ngoài ban công...Anh giống như con trai của bố... quan trọng như em...”.

“Anh biết...”.

“Bố... rất nhớ anh...”.

Anh kề sát lưng cô, một lúc lâu không nói gì.

Anh bình tĩnh lại, mới ngẩng đầu hỏi cô: “Vậy... em có nhớ không?”.

Cô trả lời bằng cách nghiêng đầu qua, nước mắt thấmlên vai anh.

Sao có thể không nhớ? Họ đã được định sẵn phải dâydưa cả đời, mỗi giờ mỗi khắc cô đều nhớ, nhớ đến điềutốt đẹp, sự phản bội của anh, từ khi biết anh tái hôn,giây khắc đó cô đã giẫm vào vòng xoáy kỷ niệm, tự chui đầu vào rọ.

“Được rồi... không nói chuyện này nữa...”. Anh kìm nén không khí bi thương, đổi chủ đề, “Anh mua cho bốmột miếng đất, ở phía bắc, dựa núi gần sông, môi trường rất tốt, thủ tục cũng gần xong rồi, giấy tờ trong xe, nếu rảnh em đi xem, sau đó ký tên”.

Cô chớp chớp mắt, có phần không dám tin.

“Thật đấy, là khu mộ rất đẹp, cũng không xa, anh trai anh đưa anh đi xem rồi, cảm giác được lắm. Em luôn muốn bố có chỗ chôn cất bình yên, không thể cứ để ở nhà mãi, đối với em không tốt, đối với bố... cũng coi là một lời nhắn nhủ, hiểu không?”. Anh gỡ búi tóc của cô để nó chảy dài giữa họ.

“Nhưng...”.

“Bây giờ chúng ta không tranh luận chuyện này đượckhông? Đây cũng là tâm nguyện của mọi người, em phải học cách nhìn thoáng ra, hơn nữa em còn có mẹ, còn có... anh...”.

Cuối cùng cô không nén được giãy khỏi vòng tay anh,quay người đối mặt với anh. Họ đã quá quen thuộcnhau, quen thuộc tới nỗi khóe mắt anh nhiều thêm mộtnếp nhăn nhỏ, cô cũng có thể nhìn ra.

“Vì sao...”. Cô lại muốn khóc, dường như tất cả nỗibuồn đều tập trung giải thoát trong buổi tối hôm nay.

“Cái gì vì sao...”. Anh gạt sợi tóc dính trên mặt cô.

“Vì sao... mua phần mộ...”.

“Vì... đó là bố anh mà...”. Anh trả lời vô cùng tự nhiên,nếp nhăn trên khóe mắt từ từ hằn sâu, “Cho dù chúngta thế nào... chúng ta đều nên hết lòng... Mọi người cũng hy vọng bố ổn định, em có thể đi tiếp... Bắt đầulại từ đầu... về chuyện tiền bạc em không phải lo, anh trai anh bỏ ra một chút, mẹ cũng bỏ ra một phần, còncó cô em, trong tay anh cũng có... Anh nghĩ... xử lý như vậy chắc là điều bố hy vọng nhất”.

“Nếu... em không đồng ý?”. Cô không hề cho rằng đây là điều đương nhiên, cũng không tin khoản tiền nhẹ nhàng của anh là con số nhỏ.

“Không đồng ý?”. Anh kéo chăn dém vào sau lưng cô, “Nếu không đồng ý... anh có thể khuyên em...”.

Anh khẽ vẽ lên mí mắt sưng đỏ của cô, “Em rất hiếu thuận... hơn nữa sẽ lấy đại cục làm trọng... trước mộttrăm ngày của bố... chúng ta đi ký hợp đồng, được không?”.

Không phải cô không muốn bố có một nơi yên nghỉthanh thản, ở một thế giới khác không còn phiền muộn âu lo mệt mỏi của thế giới này. ôm cổ anh, cô buồn bã “Ừ” một tiếng, yên tâm chảy nước mắt, không phải là đau lòng mà là cuối cùng đã an tâm.

“Khóc đi... không cần kìm nén nữa...”. Anh vuốt lưng cô, cảm kích vô hạn, “Sau này có gì đều phải nói ra... nói cho anh biết... Đừng để anh suy đoán lung tung...Khóc đi... Khóc xong thì phải vui lên...”.

“Vâng...”.

“Khi đó anh từng tìm Ngu Thế Nam, An Vĩnh, anh trai anh, Lâm Quả Quả, Hải Anh, Doãn Trình, cũng tìm cả bạn bè khác của em, đến Lưu Yến anh cũng đều tìm đến. Luôn không nhìn thấu em đang nghĩ gì, vì vậy cứva đập khắp nơi”.

Cô ngẩng đầu, muốn sờ nếp nhăn ở khóe mắt anh.

“Sau này... phải nói cho anh biết...”. Anh kéo tay cô đặt lên mặt, mặc kệ cô chầm chậm lần mò.

Tắt đèn, họ quen với bóng tối và hình dáng của nhautrong bóng tối. Giường đơn rất nhỏ, hai cơ thể áp chặt vào nhau, cô bám vào cánh tay, vai anh, nhiều lần thử làm nếp nhăn ở ấn đường của anh giãn ra.

Vĩnh Đạo cười.

“Sao vậy?”.

“Có một nếp nhăn, sâu hơn trước...”. Cô vừa nói vừa sờ.

Anh kéo tay cô, dùng râu cọ vào nơi mềm mại trong cánh tay cô, “Nếu anh không kết hôn... em sẽ làm thế nào? vẫn sống như vậy tiếp à?”.

Xuôi theo cằm anh, cô vẽ theo đường nét khuôn mặt anh, suy nghĩ về khả năng đó.

“Em sẽ đợi...”.

“Đợi cái gì?”. Anh giữ chặt tay cô.

“Đợi... anh trở về...”.

“Vậy sao không đến tìm anh? Lại để hai năm qua đi!”.

“Em tưởng rằng... anh sẽ trở về... Trước đây... anh đều quay lại”. Đây là lời từ đáy lòng cô, anh cũng làm như vậy. Bắt đầu từ năm lớp chín, mỗi lần rời đi là mỗi lần quay lại. Cô quen đứng nơi cũ chờ anh men theo cùng một vòng tròn không ngừng quanh quẩn, nhưng lầncuối cùng anh sai đường, suýt chút nữa đi lướt qua cô.

“Nếu anh đi sai đường... em phải đến tìm anh... túm anh lại... biết chưa...”.

Anh tìm thấy tay cô nắm chặt, cô cảm nhận được tấtcả tình cảm đó, gật đầu.

Không biết nằm bao lâu, Vĩnh Đạo hỏi: “Em ngủchưa?”.

Phổ Hoa mở mắt: “Em chưa”.

“Hận anh không?”.

Cô vùi vào gối im lặng một lúc.

“Hận...”.

“Bây giờ... còn hận không?”.

“Ừ...”.

Suy nghĩ về đáp án này, Vĩnh Đạo chống người lên,nhìn cô từ trên cao.

“Vậy... cũng yêu chứ?”.

Anh hỏi rất dè dặt, nhẫn nại chờ đợi đáp án, giống nhưsự chờ đợi trong suốt mười lăm năm qua.

Như một lữ khách mệt mỏi, cuối cùng có thể cởi bỏ tất cả tội lỗi trên đường, kể cả bản thân cũng giao phó chobạn đồng hành tin cậy nhất.

Cô bám vào cổ anh, sát bên tai anh, khẽ nói: “Em yêu...”.


Giao diện cho điện thoại

Ngào tạo:
Cập nhật:

Chia sẻ