settingsshare

Giường Đơn Hay Giường Đôi Chương 10: Tái hôn

Nghi lễ mai táng của bố cô chỉ có người nhà tham gia, hôm đó trời mưa.

Con đường tối mênh mông, xe tới dưới chân nghĩa trang, hơi mù đã dày đặc, núi bị bao bọc trong mànmưa, nghĩa trang trở nên tĩnh lặng nghiêm trang trongsương mù.

Nghi thức không rườm rà, Phổ Hoa tự tay đặt lọ đựngtro xương vào trong bàn thờ, hai tay chắp vào nhau nhắm mắt nguyện cầu, Vĩnh Đạo và công nhân cùng xúc đất, dựng thẳng tấm bia đá.

Văn tự trên bia đã được khắc từ trước, lối chữ lệ mạnh mẽ, trên chỗ kính lập là con gái Diệp Phổ Hoa khắcbên cạnh con rể Thi Vĩnh Đạo.

“Như vậy được chưa?”. Vĩnh Đạo hỏi.

Phổ Hoa gật đầu, im lặng để công nhân sơn từng nét tên họ bằng màu đỏ thẫm.

Xong nghi lễ, mọi người xuống núi trước, họ ở lại một lát trước mộ.

“Em có muốn một mình ở lại một chút không?”. Vĩnh Đạo cầm ô che trên đầu cô.

Phổ Hoa dựa vào anh, hút lấy hơi ấm trên người anh, “Thôi, em không sao”.

Đứng lặng hồi lâu, họ đi ba vòng xung quanh bia mộ, đặt tờ tiền giấy cuối cùng lên giữa mộ, dùng lá xanhbày thành hình tròn.

Phổ Hoa khẽ vuốt nhẹ lên chữ trên bia mộ, lấy chiếc khăn tay, lau một chút màu đỏ thẫm tràn ra trên chữ “Đạo”, cô nói: “Bố, chúng con đi đây, sau này lại tới thăm bố”.

Vĩnh Đạo cúi rạp người xuống chào bức ảnh trên bia đá, bước tới nắm tay Phổ Hoa, đưa cô rời đi.

Trở lại con đường nhỏ, mưa to hơn lúc đến, trên đườngxuống núi, Phổ Hoa dừng lại nhìn cảnh mưa lưng chừng núi, dựa vào người Vĩnh Đạo hỏi anh: “Bố có an tâm không?”.

Anh nhìn ngọn núi phía xa chìm trong màn mưa, lau giọt lệ chưa khô nơi khóe mắt cô rồi trả lời: “Sẽ, nhất định bố sẽ an tâm”.

Xoay xoay sợi dây đỏ mới trên cổ tay, cô hỏi: “Về nhà chứ?”.

Anh cười đáp: “Về nhà!”.

Hai tuần sau, Vĩnh Đạo chính thức chuyển về khu chung cư.

Cùng một buổi chiều, anh lái xe tới căn nhà cũ tìm PhổHoa, hành lý của cô chỉ có một chiếc va ly nhỏ, khônggiống anh, cơ hồ cả một căn nhà.

vẫn là căn nhà mua trước khi kết hôn, bỏ trống một thời gian, thoang thoảng tỏa ra mùi ẩm mốc, phòngkhách nhỏ, phòng ngủ lớn, chỉ có giường đơn thaygiường đôi.

Kiên trì được một tuần, họ trở lại quan hệ nam nữ sống chung “danh đúng thực”, đều có tâm nguyện sớm có đứa con.

Làm lại thủ tục phải vài tháng sau, nhà mới vẫn là chung cư này, trước đó chưa thông báo cho bất kỳ ai.

Tấm ảnh chụp chung mới treo lại vị trí trên cửa, bù vào chỗ trống trước kia, và vẫn dùng cái đinh ban đầu.

Thu xếp xong, cuộc điện thoại đầu tiên Phổ Hoa gọi cho Quyên Quyên, để loa ngoài.

“A lô, Quyên Quyên, là mình!”.

“Sao vậy?”

“Mình vừa... đăng ký rồi!”.

“Hả?”.

“Lại cùng Vĩnh Đạo à?”. “Đúng, là tôi!”.

Tình cảm bắt đầu từ mùa hạ năm Phổ Hoa mười bốn tuổi đó, trải qua vô số lần thăng trầm, vào ngày Vĩnh Đạo ba mươi tuổi, như ý... viên mãn...


Giao diện cho điện thoại

Ngào tạo:
Cập nhật:

Chia sẻ