settingsshare

Giang Sơn Như Thử Đa Kiêu Chương 5: Lãnh chúa ngày tận thế (hạ)

Bất quá Dương Túc Phong không đứng đó lâu, hắn nhìn thấy ánh đèn. Ánh đèn lờ mờ lọt qua cửa sổ, nháng lên một cái bóng lắc lư mờ mờ ảo ảo. Dương Túc Phong khích động bước tới trước cửa, lập tức phát giác mình đến không phải lúc, tiếng nữ nhân cố tình rên rỉ cùng tiếng nam nhân thở gấp, đến thằng mù cũng đoán được người bên trong đang làm chuyện gì. Hắn chỉ đành ngượng nghịu cười khổ, lần nữa trở lại trong vườn, đứng lặng trong gió rét. Ngẩng lên nhìn trời, sao trời lấp lánh, bốn bề tĩnh lặng như tờ, hắn cuối cùng cũng cảm thấy có chút ớn lạnh.

Rất lâu, tiếng động trong phòng rốt cuộc đã ngừng lại. Vọng tới tiếng nữ nhân mặc y phục sột soạt, còn có tiếng nam nhân chọc ghẹo không ngớt. Đợi thêm một lát, cửa phòng xịch mở, một cô gái trẻ trang điểm rất đậm, mặt trắng làm người ta phát sợ nhưng đôi môi thì hồng như đóa anh đào hé nở chậm rãi bước ra. Ngó thấy Dương Túc Phong đứng chôn chân trong vườn liền cười lả lơi trêu chọc hắn: “Ơ, ngươi ở đây nghe lén à?” nói rồi khẽ cười, hí hửng bước đi.

Lúc này, nam nhân trong phòng mới ló đầu ra, liếc qua vườn một cái, chính lúc Dương Túc Phong quay đầu lại, bèn mở rộng cửa ra, vẫy tay, giọng nói trơ khấc: “A Phong, ngươi về rồi sao? Vô đây đi!”

Dương Túc Phong do dự mấy giây mới bước vào. Người mở cửa là một lão nhân lưng tôm, mặt vàng như nghệ, nếp nhăn nhiều như khe rãnh trên cao nguyên hoàng thổ, vẫn còn sót lại dấu son môi của cô gái vừa rồi. Trong phòng khá ấm áp, lão nhân ấy chỉ mặc một cái quần chẽn đi qua đi lại. Ông ta nhón lấy một cái tách trà đen thui, rót cho Dương Túc Phong một chén nước sôi đã nguội ngắt, sau đó cầm lấy một đống quần áo lộn xộn, trước mặt Dương Túc Phong chẳng thèm băn khoăn tí gì, vừa xỏ đồ vừa thở phì phò: “Ta còn nghĩ mất nhiều thời giờ làm thủ tục lắm chứ, ai dè lại ra mau như vậy. Ài, đúng là Diêm vương muốn bắt canh ba chết, ai dám giữ người đến canh năm a.”

Dương Túc Phong ngồi yên trong góc phòng, lặng lẽ ngó ông ta. Hắn thật tình nghĩ không ra, nhị thúc hắn Dương Cơ Duệ, con người khôi ngô cường tráng hùng mạnh, từng tàn sát bốn chục tên địch trên chiến trường tây bắc, từng tích lũy công trạng, làm tới chức đô úy bây giờ lại biến ra bộ dạng gù gù thế này. Nhìn ông ta gầy yếu, cơ hồ gió thổi bay mất. Nếu không tận mắt chứng kiến, chỉ sợ có đối diện hắn cũng không nhận ra. Nhất thời tâm sự ngổn ngang, hắn không biết nên nói gì mới phải.

Ý thức được Dương Túc Phong rất kinh ngạc, lão gù ho một tràng đùng đục trong cuống họng, cười thê lương: “Thay đổi, tất cả đều thay đổi rồi, ngươi lớn lên, ta già đi, ài, có thể thế nào chứ?”

Dương Túc Phong nhìn đồ đạc bày biện trong phòng. Nền nhà có bảy tám rương hành lí, góc phòng đốt một lò than, ngoài ra không có gì khác. Trên giường cũng không có đồ dùng, chỉ có một tấm khăn trải giường khá sạch sẽ. Có điều đang là cuối thu, không lẽ phong phanh vậy? Còn đang thắc mắc, lão đã bận xong đồ, gọi với ra ngoài: “Lão Trương, thu dọn hành lí, chúng ta lên đường thôi.”

Dương Túc Phong kinh ngạc, vội vàng hỏi: “Canh ba nửa đêm, chúng ta đi đâu được chứ?”

Lão nhân ngó hắn một cái, quờ tay dọn mớ quần áo còn lại, uể oải đáp: “Chúng ta mau rời khỏi kinh thành, trốn càng xa càng tốt. Chúng ta không thể trở về Mĩ Ni Tư nhưng mà có thể đến nơi khác. Hiện giờ chiến tranh loạn lạc, bộ nội vụ đế quốc nhất định không thể bắt được chúng ta. Giữ được rừng xanh, lo gì không có củi đốt, muốn nhường chúng ta làm lãnh chúa ngày tận thế, đâu có dễ vậy, đi mau thôi!”

Dương Túc Phong hơi hoảng, hạ giọng: “Vì sao lại không thể trở về Mĩ Ni Tư? Tình thế rốt cuộc là sao?”

Lão cứ trơ trơ, nhét quần áo vô rương, tiện tay đóng lại. Không dè một vạt áo kẹt bên ngoài, lão cũng không lấy thế làm phiền, xé luôn vạt áo. Xé không được, lão cũng không quản, xách hành lí đứng dậy bước ra cửa, vẫy tay, ngó Dương Túc Phong một cái, nhạt nhẽo: “Chuyện này lên xe ta sẽ giải thích, giờ không kịp nữa rồi.”

Lão đánh xe tiến lên xách đồ giúp, Dương Túc Phong chỉ đành bước lên phụ. Hành lí nhanh chóng được đưa lên xe. Dương Túc Phong có trăm điều muốn hỏi nhưng lại không có biện pháp thăm dò, bụng đầy phiền não theo lão nhị thúc này bước lên xe. Hai người lên xe rồi, lão đầu ra roi quất ngựa, giục ngựa chạy không ngừng. Con phố yên tĩnh tức thì vang tiếng vó ngựa nện thình thịch, khiến cho người thường đi đêm cũng không nhịn được mở to mắt nhìn. Lão nhân móc bình rượu trong người ra, tợp một ngụm, sắc mặt dần dần có chút sinh khí, khuôn mặt vàng ệch từ từ đỏ lên...

“Ngươi muốn biết tại sao không thể trở về Mĩ Ni Tư à?” lão bất chợt cất giọng bùi ngùi, tràn đầy thương cảm, tiện tay đặt bình rượu lên cửa sổ xe, rượu trong bình từng giọt từng giọt rơi xuống, thấm vào thùng xe.

“Con đương nhiên muốn biết.” Dương Túc Phong khẽ chớp mi, ánh mắt thâm trầm, cố gắng cử động cổ; do thùng xe thấp bé nên cổ hắn có phần ê ẩm. Chăm chú nhìn Dương Túc Phong, lão nhân cúi đầu suy nghĩ hồi lâu mới ngẩng lên, tợp thêm một ngụm rượu, chậm rãi thuật cho Dương Túc Phong nghe tình thế trước mắt của vùng Mĩ Ni Tư.

Trên bản đồ Đường Xuyên đế quốc, vùng Mĩ Ni Tư là một chốn bồng lai tiên cảnh bị cô lập bên ngoài đất nước, nó nằm ở cực đông bắc đế quốc, ngăn cách với lục địa bởi Linh Đinh đại dương sóng dữ trùng trùng. Vùng đất này thuộc về Đường Xuyên đế quốc chỉ mới gần năm chục năm nay, vốn dĩ là nơi cư trú của một bọn man di, về sau nhân vì hàng loạt người Đường tộc di cư đến, dần dần hình thành thế lực của Đường tộc cùng tranh giành với ngoại tộc. Đường Xuyên đế quốc dựa vào vũ lực hùng hậu làm hậu thuẫn, dần dần dẹp loạn nơi này, cuối cùng hình thành nên lãnh thổ hải ngoại của đế quốc.

Triều đình thiết lập tại Mĩ Ni Tư tổng cộng tám tỉnh, hơn bốn mươi phủ, thi hành hình thức quản lý bán tự trị. Quyền hành cao nhất là đại đô đốc, dưới mỗi tỉnh lại có tổng đốc cai quản. Tài nguyên khoáng sản tại Mĩ Ni Tư phong phú vô cùng, sản lượng bông vải và gỗ rất lớn, mỗi năm đều nhập khẩu một lượng lớn tài nguyên khoáng sản từ Mĩ Ni Tư về lục địa, còn có hàng loạt công nhân từ đất liền vượt qua Linh Đinh đại dương đến Mĩ Ni Tư tìm khoáng sản, mộng tưởng làm giàu chỉ sau một đêm. Công nguyên 1710, Đường Xuyên đế quốc làm công tác thống kê dân số trong vùng, đại khái đã vượt quá ba ngàn vạn nhân khẩu.

Trong cảm nhận của Dương Túc Phong, Mĩ Ni Tư từng là chốn bồng lai tiên cảnh, là thiên đường ở nhân gian. Nó không nối liền với đế quốc lục địa nên chiến tranh loạn lạc mấy năm nay trong lục địa không thể nào vươn tới đó, nhân dân Mĩ Ni Tư vẫn có cuộc sống tự do không tranh đoạt với bên ngoài. Thế nhưng, Mĩ Ni Tư rốt lại vẫn không phải thiên đường, bên ttrong nó chất chứa quá nhiều mâu thuẫn. Cuối cùng, công nguyên năm 1722, những mâu thuẫn trên đã bùng phát toàn diện. Do phần lớn diện tích khô hạn, lão bá tánh không có phương cách sinh sống, nhưng quan phủ còn cướp bóc, lòng tham không đáy, dẫn đến nông dân bùng lên khởi nghĩa trên quy mô lớn, bọn họ đánh bại quân đội quan phủ, khiến bạo loạn như nước thủy triều sôi sục. Đông đảo thợ mỏ và nô lệ bị áp bức bóc lột gia nhập quân khởi nghĩa, thanh thế càng lúc càng lớn, đến biên phòng quân của đế quốc cũng bị đánh bại.

Triều đình đế quốc đương nhiên không cam chịu thất bại. Công nguyên năm 1724, hoàng đế đương thời của đế quốc là Đường Vinh hạ lệnh điều động ba sư đoàn Trung ương quân đi trấn áp, ý đồ một lần cất tay tiêu diệt toàn bộ quân khởi nghĩa. Kết quả bị nghĩa quân đánh phủ đầu, toàn quân thảm tử. Đến đây, vùng Mĩ Ni Tư gần như hoàn toàn thoát li khỏi đế quốc, khởi nghĩa giành được thắng lợi. Tuy vậy, thắng lợi này mau chóng biến thành con số không do nội bộ nghĩa quân chia rẽ. Để tranh giành quyền lực và phân chia lợi ích, các lộ nghĩa quân bắt đầu quay ra đánh nhau, vì đất đai, dân số và lợi ích mà chinh chiến không dừng.


Giao diện cho điện thoại

Ngào tạo:
Cập nhật:

Chia sẻ