settingsshare

Gấm Rách Chương 49: Đợi để xem em có kết cục tốt đẹp gì

Từ trước đến giờ cô luôn không thể so được với mấy người thông mình như họ, chỉ họ mới có sở trường dùng mọi thủ đoạn, lợi dụng lỗ hổng lách luât. Cô lắc đầu thật mạnh: “Anh hà tất đi mua người làm sổ sách và bảo hiểm để hãm hại Đông Cù, chẳng may bị tra ra chứng cứ, đó sẽ là trọng tội, sẽ xử rất nhiều năm! Bây giờ anh đã có tất cả rồi, hà tất phải vì một chuyện nhỏ như vậy mà khiến bản thân mình rơi vào chỗ bất nhân bất nghĩa?”

“Thánh Hâm, có lúc em ngây thơ như cha em, chẳng trách Hoa Vũ có cục diện thế này. Người làm kinh doanh nói tình người nói đạo lý nói pháp luật. còn có thể kiếm được tiền gì chứ? Em nói anh hãm hại Đông Cù? Em cho rằng Đông Cù làm thế nào mới có được ngày hôm nay, họ cũng còn không phải là giở mọi mánh khóe, dùng quyền lực sức mạnh để đạt được lợi ích, mới tích lũy thành tập đoàn tài chính có quy mô lớn như ngày hôm nay? Dịch Chí Duy dạy em kiểu gì vậy, sao lại khiến em trở nên đơn thuần như thế!”

Cô lắc đầu thật mạnh: “Giản Tử Tuấn, anh khiến em quá thất vọng.”

Anh lành lạnh nói: “Đó là vì trong mắt em chỉ có Dịch Chí Duy.”

“Em không muốn cãi nhau với anh, chính ta còn có 1 tuần nữa là kết hôn rồi.”

“Em biết được là tốt!” Anh quay mặt đi, “Hoặc là, em nhân cơ hội hối hận cũng chưa chắc!”

“Anh……..”

“Bây giờ em có cơ hội tốt nhất, anh cho em một chủ ý, em lập tức đến Đông Cù báo cáo với Dịch Chí Duy, anh đảm bảo anh ta sẽ cảm kích đến mức lấy thân ra cảm tạ!”

Cô nhắm mắt lại, than: “Em sớm đã biết rồi, hai người chúng ta không thể có kết quả được, quả nhiên là như vậy…….Tuấn, chúng ta đừng nói những lời làm tổn thường đối phương nữa, cho anh một cơ hội, cũng cho em một cơ hội, có được không? Chỉ cần anh ngưng kế hoạch này, giữa chúng ta sẽ không có vấn đề gì, em toàn tâm toàn ý làm cô dâu của anh, tuần sau sẽ kết hôn với anh, đi Thụy Sĩ nghỉ tuần trăng mật……..”

Anh nói: “Không thể!”


Cô mở mắt ra, anh nói: “Anh yêu em, nhưng em không thể dùng cái này để uy hiếp anh, chấp nhận điều kiện của em, mà thay đổi kế hoạch làm việc của anh, như vậy quá nguy hiểm, nếu em có thể điều khiển quyết định công việc của anh, em còn gì không làm được chứ? Vậy anh bất cứ lúc nào cũng có thể bị hủy hoại trong tay em.”

“Đó hoàn toàn là 2 việc khác nhau.”

Anh kiên quyết cự tuyệt: “Anh thấy chính là cùng một việc. Em quản anh cái gì cũng được, thậm chí em có thể yêu cầu anh hễ tan ca liền về nhà ở bên cạnh em không đi bất cứ đâu, nhưng em không thể can thiệp vào việc công ty của anh.”

Cô nhìn anh kinh ngạc: “Em quen anh gần 20 năm rồi, em chưa từng không hiểu anh như hôm nay, anh đã trở nên quá tàn nhẫn!

“Anh nghĩ,” Anh chậm rãi nói: “Không phải là anh tàn nhẫn, mà bản thân em có vấn đề——-Nếu anh là Dịch Chí Duy, anh mưu tính đối phó với Giản Tử Tuấn, em còn muốn can thiệp không?”

“Chúng ta chẳng còn gì để nói nữa, anh đi đi, anh đi làm việc của anh đi, hành lý và đồ dùng cá nhân em sẽ sắp xếp giúp anh, nếu anh bận, buổi chiều bảo thư ký đến lấy được rồi.”

Anh lại nắm lấy cánh tay cô: “Phó Thánh Hâm! Em đừng ép người quá đáng!”

“Anh buông tay ra!”

Họ giằng co, cuối cùng, anh buông tay, anh nói: “Anh đợi, anh đợi xem em có kết cục tốt đẹp gì!”
Giao diện cho điện thoại

Ngào tạo:
Cập nhật:

Chia sẻ