settingsshare

Gấm Rách Chương 42: Cô vô cùng mệt mỏi kiệt sức.

Trong đầu cô trống rỗng, hai bên tai cũng chỉ là tiếng ù ù. Anh nói cái gì?Ác ý thu mua Hoa Vũ? Mồ hôi lạnh chảy ra từng giọt, cô còn có thể đủ tỉnh táo phát ra tiếng nói: “Tàn nhẫn?” Cô cười lạnh: “Trước khi giết chết một người, hỏi anh ta có đồng ý bị giết chết hay không sẽ khiến việc đó không tàn nhẫn nữa sao? Ngài Giản, cảm ơn anh vẫn còn trưng cầu ý kiến của tôi, tôi sẽ không đồng ý cái gọi là thu mua thiện ý của anh, nếu anh muốn bước vào cổng lớn của Hoa Vũ, trừ khi tôi và cha giống nhau, nhảy xuống từ tòa nhà làm việc này!”

Cô ném điện thoại rầm một tiếng, trời đất quay cuồng từng đợt, thu mua ác ý! Anh ta ăn chắc là cô không có sức chống đỡ! Không! Cô thà thật sự nhảu xuống từ cửa sổ, cũng sẽ không đầu hàng trước sự ép buộc của anh ta, kệ anh ta đánh chiếm thành trì.

Cô phải nghĩ cách, nhất định phải nghĩ cách. Cô cầm điện thoại lên, nói với Bà Lý: “Giúp tôi liên lạc với Từ tồng của Li Ngân.”

Người thông mình như Từ tổng, vừa nghe thấy ý kiến của cô liền cứ đùa cợt: “Cô Phó, Li Ngân chúng tôi và Hoa Vũ là bạn cũ tình cũ, đương nhiên không có lời để nói. Nhưng chúng tôi gần đây cũng tương đối thiếu vốn xoay vòng, hơn nữa, cô Phó cô bỏ cái phật tiền Đông Cù đó không bái kiến, lại đến gõ cửa con cá gỗ chúng tôi, quả thật là không đáng.”

Ngân hàng khác, chắc cũng là giọng điệu như thế, cô gọi điện thoại một vòng, lại không đạt được một chút ủng hộ thực tế, bị cô lập hoàn toàn, mất hết hi vọng! Cô thật sự hiểu được cảm giác tuyệt vọng của cha lúc đó. Đã sớm qua giờ tan ca, cô vẫn đang ngồi ở trong phòng làm việc đờ đẫn, cô không biết ngày mai bản thân mình liệu có dũng khí đối mặt với khó khăn. Đầu cô chảy máu, vậy thì sao chứ, vẫn là một chút hy vọng cũng không có!

Cuộc chiến thu mua quá đỗi gian khổ, cô thủ một toàn thành lẻ loi vừa không có lương thảo, cũng không có quân cứu viện. Trong thị trường cổ phiếu mỗi một lần biến động giá đều trở thành tần suất hô hấp và nhịp tim của cô, mấy ngày nay, cô vô cùng mệt mỏi, kiệt sức.

Bà Lý nói: “Cô Phó, gần đây sắc mặt cô thật sự không tốt, tuy công việc bận, bản thân cô cũng phải chú ý sức khỏe chứ.”

Cô nói: “Gần đây hình như hơi thiếu máu, chỉ là thỉnh thoảng chóng mặt, không có bệnh gì nặng. Đợi qua đợt bận này, rồi hãy nói.”

Bà Lý nói: “Tôi thấy tốt nhất cô vẫn nên đi khám bác sỹ xem sao, gầy đến mức chỉ còn lại xương, lần nào thấy cô một hộp cơm cũng không ăn nổi một nửa.”

Cô gượng cười: “Tôi lấy đâu ra tinh thần ăn cơm.”

Bà Lý liền nói: “Vậy càng phải đến bác sỹ xem sao, không bệnh thì yên tâm, có bệnh thì cũng sớm chữa trị.”

Cô bị bà thúc giục quá, mấy ngày sau, đành rút thời gian đến bệnh viện Đài Bắc, bác sỹ đơn giản hỏi cô vài câu, liền viết một tờ phiếu, nói: “Lên tầng 4 kiểm tra trước đi.”

Cô cảm ơn, nhận lấy phiếu kiểm tra xem, liền sững lại, đờ đẫn hỏi: “Làm kiểm tra khoa sản?” Lời vừa ra khỏi miệng mới biết thật sự là biết rõ rồi còn hỏi, bác sỹ nhìn cô một cái, dường như cũng cảm thấy buồn cười.


Một hòn đá nặng trịch đè nặng trong lòng cô, trong lòng nặng trĩu đi lên lầu làm xét nghiệm, phải đợi hơn 15 phút mới lấy được kết quả, cô vốn đã cả một bụng tâm trạng, lại thêm việc này, thật sự càng loạn hơn. Trong lòng nghĩ, sẽ không trùng hợp thế chứ, biện pháp phòng tránh của mình xưa nay rất tốt, chỉ có một lần——tối hôm mà họ cãi nhau, anh hoàn toàn mất lý trí, cô lại chỉ lo ra sức phản kháng, đâu còn nhớ đến cái đó—–nhưng, sẽ không trùng hợp như vậy chứ?

Đầu tiên nhìn thấy hai chữ “dương tính” giống như là bị đập một gậy, khoa phụ sản kiến nghị cô siêu âm, mỉm cười an ủi: “Cô đừng lo lắng như vậy, đứa bé rất khỏe, khoảng 7 tuần, phát triển rất bình thường, quay về nói với anh nhà đi, anh ấy nhất định sẽ vô cùng vui mừng.”

Đi ra khỏi phòng xét nghiệm đứng đợi trước trước thang máy, vẫn như người mất hồn, bên cạnh có người gọi cô 3,4 câu, cô mới nghe thấy. Là một người phụ nữ trẻ cười híp mắt, cô ấy hỏi: “Cô Phó, không khỏe sao?”

Cô vốn không có tâm trạng, lại không nhớ đối phương là ai, chỉ là hơi quen mặt, dường như đã gặp ở đâu, đành cười cười qua loa: “Đến khám bệnh.” Đối phương vẫn tươi cười, hỏi quan tâm: “Không có vấn đề gì lớn chứ, nhìn sắc mặt cô, không được tốt lắm.”

“Ồ, không sao, chút bệnh vặt.” Cô hơi chột dạ cười, đúng lúc thang máy đến, cô liền vội vã xuống lầu.

Buồn bã đi ra cửa bệnh viện, có ánh đèn chớp sáng lên mấy lần. Cô ngẩng đầu lên, gần đây là học viện y khoa Đài Bắc nổi tiếng, có một đám người dáng vẻ sinh viên đang đứng ở trước biển tên trường ở cổng để chụp ảnh, cười nói vui vẻ hi hi ha ha, cuộc sống đơn thuần vô tư vô lo khiến người ta ngưỡng mộ, đã cách cô xa vời biết bao?

Đứa bé này đến thật đúng lúc! Trong phim cũng không trùng hợp đến thế, vừa đúng khiến cô có lý do đi tìm cha đứa bé chịu trách nhiệm. Cô gượng cười với bản thân mình, cô vẫn còn chưa bị ép đến bước đó, nhưng—-về lý luận có nên thông báo cho anh một tiếng không? Thôi đi, so với việc anh nghi ngờ liệu đây có phải là cái bẫy mà cô đã sớm có âm mưu không, thà rằng không nói với anh. Chỉ là——–cô phải làm sao với đứa trẻ này?

Trong phim truyền hình thì cô nên sinh ra, đem đứa bé đến chân trời góc biển, 20 năm sau có lẽ sẽ rất có tiền đồ, có lẽ sẽ vừa đúng làm việc ở Đông Cù……nhưng cái đó rốt cuộc vẫn là loại phim vớ vẩn lúc 8h tối.

Bỏ đi? Xong việc anh biết thì nên nói thế nào? Anh không thèm đứa trẻ này, nhưng anh cũng có phần—–anh ghét nhất là người khác động vào đồ của anh, cho dù là thứ đồ anh không thích, chỉ vì là của anh, anh liền có một loại bản năng bảo vệ.

Cô trằn trọc trong sự mâu thuẫn đó qua một ngày, Bà Lý thấy cô cầm kết quả giống như là mất hồn, chỉ coi là kiểm tra ra bệnh nặng gì đó, ở bên cạnh sốt ruột, cứ hỏi quanh. Cô vốn không có tâm trạng đi làm, gượng cười nói: “Mấy ngày nay tôi mệt, thật sự muốn ngủ một giấc ngon lành, tôi về trước đây, có việc thì gọi điện cho tôi.”

Bà Lý lo lắng nói: “Vậy cũng tốt, đi đường cẩn thận chút.”

Cô cũng thật sự sợ bản thân mình nhất thời nông nổi sẽ làm ra việc gì ngốc nghếch, ví dụ gọi điện cho Dịch Chí Duy. Cho nên về khách sạn liền ép mình lên giường ngủ, đợt này cô vốn đã thiếu ngủ, cố gắng nỗ lực, cũng vẫn ngủ được.
Giao diện cho điện thoại

Ngào tạo:
Cập nhật:

Chia sẻ