settingsshare

Gấm Rách Chương 2: Mối thù giết cha không đội trời chung

Cô ưỡn ưỡn lưng, bàn tay theo tiềm thức đưa về phía điện thoại. Một dãy số quá đỗi quen thuộc ngứa ngáy trên đầu ngón tay. Nỗi đau khắc khoải lại trào lên, cô thật sự muốn phát điên! Mối thù giết cha, không đợi trời chung!

Có tiếng gõ cửa cốc cốc nho nhỏ vang lên, là Bà Lý. Dáng vẻ bà mệt mỏi, khóe mắt đỏ đỏ. Dù gì bà cũng là thư ký của cha gần 10 năm, tình cảm không phải là nhạt. Mấy ngày nay cũng đã vất vả vì cô, dùng hết sức lực để nghĩ cách cùng cô, nhớ lại những quan hệ có thể cầu cứu. Dù là chỉ có một chút hy vọng, bà đều tìm ra rồi nói cho cô biết.

“Cô Phó, tan ca rồi.”

“Ồ, bác về trước đi. Cháu muốn ở lại thêm lúc nữa.”

“Cô Phó…….”Bà Lý vẫn muốn nói tiếp, cuối cùng chỉ than một tiếng, nói: “Vậy cô cũng phải về nhà sớm một chút, ngày mai còn phải đi làm đấy!”

Bà Lý đi rồi, căn phòng lại yên tĩnh trở lại, yên tĩnh đến mức giống như ngôi mộ. Cô ngồi xuống ghế sô pha, đây là vị trí cũ của cô, lúc nhỏ đùa nghịch mệt rồi thường thường ngủ trên chiếc chiếu hoa sen này, lúc tỉnh dậy trên người luôn đắp chiếc áo vét của cha……

Cô đứng dậy, gọi điện cho giám đốc Thái: “Chúng ta còn cách nào không?”

Giám đốc Thái không nói, cô cũng biết bản thân mình đang đứng trên vách đá cheo leo, vốn dĩ sớm đã không còn đường để đi, nhưng vẫn muốn hỏi thêm lần nữa.

“Giúp tôi liên lạc với Giản Tử Tuấn, tôi đi nói chuyện với anh ta.”

Giám đốc Thái sững sờ một lát, mới nói: “Được.”

Giản Tử Tuấn! Cô cười nhạt với bản thân mình, không ngờ cô còn có thể nói ra cái tên đó như không có chuyện gì! Giản Tử Tuấn!

Lang kỵ trúc mã lai, nhiễu sàng lộng thanh mai*

Thời gian hai đứa trẻ ngây thơ.

“Anh Tuấn, sau này em lớn lên sẽ gả cho anh.”

“Đương nhiên rồi, hai người chúng ta là tốt nhất, đương nhiên là anh sẽ lấy em, đương nhiên là em sẽ gả cho anh.”

……

Sự đau đớn đó đau đến tận ruột gan, đau đến tận xương tủy, đau đến mức lục phủ ngũ tạng cũng bị vặn cong đi……

Ngày hôm sau giám đốc Thái mới nhận được trả lời liền thông báo cho cô: “Thư ký của Giản Tử Tuấn nói anh ta không có thời gian. Tôi nghĩ là anh ta không muốn gặp cô.”

Không muốn gặp cô, vậy cô có nên cảm thấy có thể tạm an ủi bản thân mình hay không? Ít nhất anh ta cũng chột dạ, cảm thấy có lỗi với cô, cho nên không dám gặp cô?


Sai! Quá sai! Là anh ta vốn dĩ không thèm gặp cô. Bây giờ cô là cái gì chứ? Một chút giá trị lợi dụng cũng không có, cô dựa vào cái gì mà làm lỡ thời gian quý báu của anh ta?

Mồ hôi lạnh của cô chảy ròng ròng. Cơ nghiệp một tay cha tạo nên không thể để rơi vào tay người này. Cho dù ngọc nát đá tan, cô cũng không thể để cho anh ta bước vào nơi này, diễu võ dương oai trên lãnh thộ của cha. Cô không cho phép! Trong giây phút đó, cô liền hạ quyết tâm, cô quyết định được ăn cả ngã về không, dù gì cô cũng chẳng còn gì, cô không sợ thua—–chỉ là còn có một cái mạng mà thôi!

“Vậy được rồi, giúp tôi liên lạc với Dịch Chí Duy.”

Giám đốc Lý kinh ngạc: “Dịch Chí Duy, cô Phó……”

“Nói với Dịch Chí Duy, tôi muốn nói chuyện với anh ta.” Khẩu khí kiên định càng giống như là đang khuyên răn bản thân mình điều gì đó…….dù gì…..cô sớm đã sống không bằng chết……

Dù gì……Cô sớm đã không còn bất cứ thứ gì……

Dịch Chí Duy cũng không chịu gặp cô. Đương nhiên, Dịch tổng bận trăm công nghìn việc, đâu có rảnh rỗi mà để ý đến cô…..nhà họ Phó bây giờ là con chó rơi xuống nước, ai ai cũng muốn đập một gậy, chỉ sợ nó chưa chết!

Cô nghĩ hết mọi cách, tự mình gọi điện cho Dịch Chí Duy, từ tổng đài đến phòng thư ký, thông báo lên trên từng tầng từng tầng, cuối cùng là trợ lý của Dịch Chí Duy nhã nhặn lịch sự nói với cô: “Hiện nay ngài Dịch không ở Đài Bắc.”

Cô thật sự đã sắp tuyệt vọng.

Lúc này bà Lý nghĩ ra cách, cô thấy một bài báo về Dịch Chí Duy trên một tạp chí lá cải, trong bài báo nói đến Dịch Chí Duy có một thói quen tốt—— buổi sáng hàng ngày đều đến sân gôn Đạm Thủy đánh gôn.

Câu lạc bộ Đạm Thủy đó, là cái ổ tiêu tiền nổi tiếng ở gần Đài Bắc, không phải là hội viên mà muốn vào trong còn khó hơn lên trời. Nhưng Phó Thánh Hâm có thẻ hội viên……Nên nói là thẻ hội viên của cha cô. Câu lạc bộ này hàng năm thẩm định tư cách hội viên một lần, nộp phí hội viên đến cả vạn tệ, rồi mới phát thẻ mới của năm ấy, thẻ hội viên đó là tượng trưng cho thân phận, cho nên Phó Lương Đông tuy không thích đánh gôn, nhưng năm nào cũng làm thẻ—–không ngờ năm nay lại được dùng đến.

Sáng sớm Phó Thánh Hâm liền đi đến sân gôn ôm cây đợi thỏ, quả nhiên không sai, hơn 7h liền nhìn thấy chiếc xe Lincoln màu xám bạc lái vào bãi đỗ xe.

Tim cô đập thình thịch, trơ mắt nhìn lái xe xuống xe, mở cửa sau. Lại là một mỹ nhân thướt tha bước xuống trước, Phó Thánh Hâm nhận ra, là minh tinh điện ảnh Chúc Giai Giai, dáng vẻ thân mật với Dịch Chí Duy, cô đành cố gắng nghênh đón: “Anh Dịch.”

Dịch Chí Duy nhướn nhướn mày, dường như không vui vẻ lắm. Nhưng anh ta là con nhà gia giáo, rất chú ý phong độ, cho nên vẫn lịch sự mỉm cười hỏi han: “Cô Phó, đến đánh gôn sao?”

Hàn huyên một câu như thế, liền muốn khoác tay mỹ nhân rời đi. Phó Thánh Hâm lại vội vàng nói: “Anh Dịch, tôi chỉ cần 5 phút của anh thôi.”

Anh nhún nhún vai: “Tôi rất bận.”

Cô nhìn thẳng vào mắt anh: “Không bận đến nỗi ngay cả 5 phút cũng không có, đúng không?”

Anh cười một lát: “Được thôi, tôi cho cô 5 phút.” Quay mặt lại nói với Chúc Giai Giai: “Đến bên đó gọi bữa sáng đợi anh, anh lập tức đến ngay.” Sau đó anh đưa cổ tay lên nhìn đồng hồ, dáng vẻ thật sự muốn tính thời gian.
Giao diện cho điện thoại

Ngào tạo:
Cập nhật:

Chia sẻ