settings share

Gái Ế Khiêu Chiến Tổng Giám Đốc Ác Ma Chương 20: Anh là tên khốn kiếp

Sau khi tan sở, Tạ Thiên Ngưng cùng Đinh Tiểu Nhiên rủ nhau cùng đi ăn cơm, bước vào quán an lien ngồi xuống đối diện với nhau.
Đinh Tiểu Nhiên biết được mọi chuyện, vô cùng tức giận, không chịu nổi đập bàn mắng to: "Cứ tưởng cai tên ôn Thiếu Hoa khốn kiep kia là ngừời đáng tin, thật không ngờ, hắn cho rằng chính mình tốt đẹp lắm sao?"

Do tiếng chửi khá to, mọi người chung quanh lập tức quay đầu lại, điều này làm cho Tạ Thiền Ngưng cảm thấy rất lúng tung, vì vậy nhỏ giọng nhắc nhở: "Tiều Nhiên đừng có chửi lớn tiếng như vậy, mat mạt quá đi. "

"Do mình quá bức xúc! cậu đối xử với ôn Thiếu Hoa tốt như vậy, mười năm nay bất cứ chuyện gì cũng đều lo nghĩ cho hắn, thế mà hắn lại dám lấm thế với cậu, đúng la đồ không có lương tâm. Mình còn định chuẩn bị làm phù dâu cho cậu nữa, nhưng e rang cậu phải làm phù dâu cho mình trước rồi. "

"Thôi đi, mình đã quyết định sẽ không nghĩ đến chuyện này nữa, bởi vì tinh yêu không the cương ép, hai người không yêu nhau mà ép buộc đen với nhau, cả đời cũng sẽ khong được hạnh phúc, cậu ăn trước đi, mình đi rửa tay một chút. "

"Có cần mình đi cùng cậu không? vết thương trên đầu gối của cậu vẫn còn chưa lành, đi đứng cũng không tiện lắm?"

"Không có gì đâu, đi chậm một chút là được. " Tạ Thiên Ngưng xua tay cự tuyẹt, đứng lên rồi bước đi chầm chậm đến phòng rửa tay.

Bởi vì trên đầu gối có vết thương, nên đi hơi bất tiện, cho nên lúc đi hơi bị cà nhắc, vì tránh bị té ngã làm cho cô chỉ dám đi chậm một chút, không dam bước đi quá nhanh.
Đến trước cửa phòng toilet, nước trên sàn nhà vẫn còn chưa khô, đường hơi trợt, khi đi đến cửa liền không cẩn thận bị trượt chân ngã.

"A    "

Cả người nặng nề ngã trên mặt đất, bàn tay đụng mạnh vào đầu gối, vô cung đau đớn khíen cô xém bật khóc, cái mổng bị đụng mạnh đau hơn khiến cô ngồi bệch xuống đất, không thể đứng thẳng lên được.

"Đúng là xui xẻo. "

Gần đây cô luôn gặp vận xui, toàn đụng thứ gì đâu không.

Cùng lúc đó, Phong Khải Trạch từ phòng toilet nam đi ra, đúng lúc thấy Tạ Thiên Ngừng trượt chân te xuống, vẻ mặt anh chẳng iọ ra chút biểu cảm nao, sau đo lạnh lùng bước ngang qua cô.

Tạ Thiên Ngưng cũng nhìn về phía anh, nghĩ rằng anh sẽ tốt bụng tới đờ cô lên, nhưng nhỡ lại chuyến hôm qua xảy raTliền dẹp tan cái suy nghĩ đó, tiếp tục ngồi dưới đat, xoa xoa đầu gối để giảm đau, sau đo nghĩ rằng se cố người đi đường nào đó tốt bụng tới đổ cô lên, hoặc tự bản thân cô đứng lên.

Phong Khải Trạch đi về phía trước vài bước, không nghe thấy bất cứ tiếng động nào ở đằng sau, trong lòng cảm thấy có chút không ồn, vì thế Tiền xoay người lại, giễu cợt hỏi: "Sao hôm nay cô không nhờ tôi giúp cô vậy?"

"Sự lo lắng trong lòng anh chứa quá nhiều đồ dơ bẩn, tôij



Thấy hay thì nhấn chia sẻ nha, cám ơn.

Giao diện cho điện thoại

Ngào tạo:
Cập nhật:

Chia sẻ