settingsshare

[Fairy Tail][Nalu] Cuộc Hôn Nhân Ép Buộc Chương 3: Thương lượng đại sự

Sau buổi sinh nhật, Lucy mệt mỏi đi về tẩm cung của mình.

“Haizzz, lúc nãy cười nhiều quá, muốn rớt cả quai hàm!” Lucy thở ngắn thở dài.

Đột nhiên có một lỗ hổng ở dưới đất, tiếp đó là một cô gái tóc hồng mặc đồ nữ tỳ xuất hiện. Làm Lucy giật mình đến tái mặt.

“Tham kiến công chúa.” Người đó quỳ xuống.

“Virgo! Ngươi ở đây làm gì? Không phải ngươi đang ở Fairy à?” Lucy ngạc nhiên.

“Công chúa, nô tỳ phụng mệnh Mira thái tử phi qua đây bảo vệ người.” Virgo bình tĩnh nhìn Lucy.

“Bảo vệ ta? Bọn họ bán ta qua đây rồi mà còn nói! Vã lại.. Nếu ta không làm hại người khác thì thôi...” Lucy méo mỏ nhìn cười gian.

“Nhưng đây là mệnh lệnh.” Virgo kiên quyết.

“Được rồi, được rồi. Tùy ngươi.” Lucy liếc nhìn Virgo một cái, sau đó trở về giường nằm.

“Công chúa, có cho ai vào không ạ?” Virgo quay sang hỏi.

“Không.”

“Ngay cả thái tử điện hạ?”

Lucy bất chợt giật mình, sau đó bình tĩnh lại: “Cũng... Không được”

Nàng từ từ nhắm mắt lại và chìm vào giấc ngủ sâu. Nàng không biết phải gọi đây kà ác mộng hay mộng ảo? Trong mơ, nàng thấy Lisana lên làm thái tử phi, sống hạnh phúc với Natsu. Đối với nàng bây giờ... Đó là một chuyện tốt...

Nhưng mà tại sao nước mắt nàng lại rơi. Nàng không hiểu? Cũng như lúc ở buổi sinh nhật, nàng đã trốn tránh. Nhưng tại sao?

Ai có thể giải thích cho nàng hiểu được không? Rõ ràng nàng và hắn không có tình yêu. Hai người cưới nhau cũng chỉ vì muốn hòa thân cho hai nước. Vậy tại sao nàng lại rơi nước mắt vì hắn?

Lucy bé nhỏ vẫn chưa hiểu được cái gì được gọi là yêu. Nó có ngọt không? Có chua không? Rất ấm áp? Hay là rất đau?

Những câu hỏi đó cứ quay vòng trong tâm trí nàng...

Lucy giật mình tỉnh giấc. Nàng thở dài, bước xuống giường.

Virgo vẫn ngồi yên ở cửa. Vừa thấy Lucy bước dậy, nàng liền đưa tới một cái chậu nước và khăn.

Lucy rửa mặt và sửa soạn lại mình. Sau đó cùng Virgo bước ra ngoài.

_______Tại cung điện_____

“Mẹ.” Wendy và Yukino cùng vùi đầu vào lòng của Grandine.

“Hai con có chuyện gì muốn nói à?” Grandine xoa đầu hai con nhỏ.

“Con thấy... Thứ phi ngày càng quá đáng!” Yukino tức giận.

“Quá đáng? Ý con là nàng ta không coi thái tử phi ra gì, còn muốn mê hoặc Natsu?”

“Mẹ, con cũng thấy vậy! Thái tử phi rất tốt, luôn đem lại cảm giác thoải mái và dễ chịu cho mọi người!” Mặt của Wendy bé nhỏ thoáng ửng hồng “... Vã lại.. Trên người tỷ ấy có mùi rất dễ chịu...” Mặt của Wendy bé nhỏ thoáng ửng hồng.

“Đúng như lời Wendy nói! Thứ phi muốn giành anh hai? Nhất định con sẽ không để việc này xảy ra đâu!” Yukino kiên quyết. “Vậy... Con sẽ làm gì?”

“Con muốn... Hai người họ đi qua từng nước để thương lượng chuyện đại sự.”

“Ý kiến không tồi!” Grandine và Wendy cùng cười tươi nói.

______Bữa cơm_____

“Lucy tỷ, ăn đi.” Wendy lúng túng gắp lấy đồ ăn bỏ vào chén cho Lucy.

“A, đúng rồi Natsu!” Grandine bất chợt nói.

“Có chuyện gì sao thưa mẫu hậu?” Natsu lạnh mặt.

“Tất nhiên, có chuyện ta mới kêu chứ! Là vầy, con thân là thái tử, nên đi qua từng nước khác để thương lượng chuyện đại sự nhỉ?”

“Đúng.” Natsu gật đầu.

“Được rồi, vậy con đi với thái tử phi...” Grandine chưa nói hết câu thì Lisana đã nhảy vào: “Vâng, cứ để con đi với thái tử điện hạ!”

Grandine nghe vậy thì “hừ” lạnh một tiếng: “Lisana, ta nói là thái tử phi. Chứ không phải là thứ phi. Thân là con gái của hầu tước lại không biết chút lễ nghi. Dám xen vào lời ta nói? Xem ta cùng bậc cấp với con à?”

Lisana nghe vậy, liền cúi đầu nhận lỗi: “Thưa mẫu hậu, Lisana biết sai. Mong người tha thứ.”

Igneel nãy giờ ngồi im nhìn Grandine. Vì nếu xen vào thế nào cũng bị nàng chửi. Thôi thì im lặng là vàng!

Chuyện gì vại chời! Sao lại kêu mình đi thương lượng đại sự cùng với thái tử chứ. Phiền muốn chết, cho thứ phi đi là được rồi!

Lucy giơ tay lên xua xua: “Không cần phải vậy đâu. Cứ cho thứ phi đi là được!”

Yukino đập bàn đứng dậy, tức giận nói: “Lucy tỷ, tỷ là thái tử phi, còn Lisana là thứ phi. Trong hai người thì thái tử phi là người vợ hợp pháp của thái tử, còn thứ phi thì không. Hà tất gì phải nhường nhịn?”

Yukino, tỷ thật sự không muốn đi đâu... Đừng ép tỷ...

Lucy thầm than trong lòng, sau đó đứng dậy, cúi đầu: “Thần thiếp đã ăn xong.” Nàng nói xong thì cùng Virgo bước ra ngoài. Yukino và Wendy thấy vậy thì chạy theo.

Grandine lúc này thì thật sự nổi giận: “Không nói nhiều nữa. Ngày mai Natsu cùng thái tử phi đi.” Grandine không quên liếc mắt qua Lisana: “Chuyện này, con nghe rõ rồi chứ Lisana?”

Lisana biết Người đang rất tức giận, liền gật đầu liên tục. Igneel cũng chẳng dám lên tiếng khi thấy nàng tức giận như vậy!

____Tại cánh đồng đằng sau cung điện____

Lucy cùng Wendy, Yukino và Virgo đang ngồi trò chuyện.

Wendy nằm trên đùi của Lucy đang vui vẻ cười đùa. Còn Yukino vẫn rất tức giận, muốn lấy lại công bằng cho chị dâu mình.

“Lucy tỷ, tại sao tỷ phải nhường chứ?”

“Vì tỷ không muốn đấu đá với thứ phi.” Lucy quay sang nhìn đứa bé đang nổi nóng kia.

“Nhưng còn anh Natsu? Tỷ không phải đã là thái tử phi rồi sao?” Yukino phồng má đến đỏ mặt.

“Thật ra, giữa tỷ và thái tử chưa từng có tình yêu. Đây chỉ là một cuộc hôn nhân chính trị.”

“Em hiểu, nhưng mà...” Yukino vẫn còn muốn nói tiếp nhưng bị Lucy lấy tay để lên hai cánh môi hồng hào đó: “Tỷ biết em tốt với tỷ. Nhưng đây là sự thật, Yukino!”

Nghe Lucy nói thế, Yukino cũng chẳng muốn nói gì hơn. Đành chuyển qua chủ đề khác.

“À Virgo, tỷ có thích Lucy công chúa không?” Yukino ngước cặp đồng tử long lanh lên nhìn.

“Tất nhiên. Nô tỳ rất thích Lucy công chúa.” Virgo kiên định trả lời.

“Vậy, tại sao? Lucy công chúa có điểm nào khiến cho tỷ thích?”

“Lucy công chúa bình thường rất hậu đậu, làm việc gì cũng không xong...” Virgo đang nói thì bị Lucy chắn ngang: “Uây, muốn bêu xấu ta à?”

“Nhưng công chúa luôn quan tâm đến bạn bè và cũng có thể làm bất cứ gì để cho họ hạnh phúc...”

Ba người cùng im lặng, chỉ nghe thấy tiếng Virgo và tiếng gió vi vu...

______Tại phòng bàn việc____

“Erza, Gray, ngày mai chúng ta sẽ bắt đầu đi qua các nước khác thương lượng chuyện đại sự.” Natsu lạnh giọng.

“Rõ.” Cả hai cùng nói.
Giao diện cho điện thoại

Ngào tạo:
Cập nhật:

Chia sẻ