settingsshare

Em Là Cô Ấy Thứ Hai Chương 3: ANH TA LÀ ĐÀN ÔNG

Khi Lệ Dương trở về đến khu chung cư cô đang sống cùng Hồng Liên thì thành phố đã sáng rực ánh đèn. Hồng Liên vẫn chưa về nhà, có lẽ phải ở lại văn phòng để chuẩn bị cho vụ kiện ngày mai. Lười ra ngoài ăn tối nên Lệ Dương lấy gói khoai tây chiên trong tủ lạnh ra ăn tạm. Mặc dù là một bác sỹ nhưng đối với việc ăn uống cô khá tuỳ tiện, hơn nữa tính chất công việc không cho phép cô ngày nào cũng có thể ăn cơm đúng bữa. Dần dần cô có thói quen, khi nào thấy đói thì kiếm tạm cái gì đó ăn mà không cần quan tâm đến giờ giấc.

Chuyển đến mười mấy lượt kênh tivi vẫn chẳng thấy có chương trình nào hấp dẫn để xem, Lệ Dương quăng cái điều khiển xuống sa-lông rồi nằm ườn ra đọc tạp chí. Bình thường đến nhà Hoàng Quân đối diện với bộ mặt đưa đám của anh ta, cô lúc nào cũng mong nhanh đến giờ về để nằm ngủ một giấc, bây giờ được thỏa lòng mong ước thì xem ra lại không hề khoan khoái như mình vẫn nghĩ.

Nhắc tới Hoàng Quân, Lệ Dương bất giác cảm thấy đau đầu. Viện phó Phùng và bà Châu nói rằng cô là bác sỹ thứ tám được nhờ để chăm sóc và khuyên nhủ Hoàng Quân làm phẫu thuật. Những người trước đó, lâu nhất cũng không trụ quá một tháng, họ đều nói rằng không muốn tốn thời gian để làm một việc mà biết trước sẽ không đem lại kết quả.

Lệ Dương trụ vững được hai tháng, cũng xem như đã có sức kiên nhẫn hơn người rồi.

Từ sau khi gật đầu đồng ý với Viện phó Phùng, Lệ Dương đã tìm hiểu rất nhiều về tâm lý của những bệnh nhân tương tự như Hoàng Quân. Thông thường những người đột nhiên phải chịu đựng một cú sốc lớn sẽ có hai dạng biểu hiện, hoặc điên điên loạn loạn, hoặc trở nên câm lặng, suốt ngày tự nhốt mình trong phòng, không muốn giao thiệp với thế giới bên ngoài. Còn đối với riêng Hoàng Quân, thái độ của anh lại là bình thản, vừa như chấp nhận, vừa như buông xuôi. Không kêu gào khóc lóc thảm thiết, cũng không tỏ ra thâm trầm u uất. Anh chính là đang chờ đợi, dù cho không biết mình thực tế muốn chờ đợi điều gì.

Mà loại biểu hiện này cho đến tận bây giờ vẫn chưa có tài liệu khoa học nào nghiên cứu cả.

Lệ Dương khẽ thở dài, cô có nên là người đi tiên phong không?

"Nghĩ gì chú tâm vậy?" Không biết Hồng Liên về từ lúc nào, đập tay vào vai Lệ Dương báo động. "Trông nhà như cậu, trộm nó vào khuân cả người đi chắc cũng không biết nữa."

Lệ Dương cười cười chống chế:

"Ở đây an ninh tốt vậy, tớ tận dụng chút tâm trí để suy nghĩ tới vài người chắc cũng không sao nhỉ?"

"Lại nghĩ đến anh Phong hử?" Hồng Liên nháy mắt trêu.

Lệ Dương ôm gối ngồi khoanh chân trên ghế.

"Không có thời gian nghĩ tới anh Phong nữa rồi, có người khác còn khiến tớ bận tâm hơn."

"Gã bệnh nhân quái tính của cậu sao?"

Lệ Dương ngán ngẩm gật đầu.

"Vẫn thế à?" Hồng Liên ngồi xuống bên cạnh Lệ Dương, ánh mắt nhìn cô đầy thông cảm.

Lệ Dương lại tiếp tục gật đầu một cách ngán ngẩm.

Hồng Liên thả người tựa vào lưng ghế, khẽ lắc đầu.

"Đã nói với cậu rồi. Dùng chiêu này không hiệu quả thì đổi chiêu khác đi. Cậu có thấy ai giải toán không ra mà cứ đâm đầu làm lại theo cách cũ không?"

"Tớ cũng muốn thế lắm. Nhưng tớ thực sự không nghĩ ra được cách nào cả." Lệ Dương trùm gối lên đầu than thở.

Hồng Liên với lấy gói khoai tây chiên đã bóc dở cho một miếng vào miệng.

"Thế cậu định cứ ngày nào cũng tốn thời gian vô ích thế à?"

"Không biết nữa. Nhưng tớ nhất định phải thuyết phục được anh ta."

"Cậu muốn vào Passion thế sao?"

Lệ Dương nắm lấy tay Hồng Liên khẽ lắc lắc, ánh mắt nhìn bạn đầy khẩn cầu:

"Hồng Liên! Cậu cũng biết, đấy là cách duy nhất để tớ có thể tìm được ba mà. Cậu nhất định phải giúp tớ."

"Không phải tớ không muốn giúp cậu." Hồng Liên nheo mắt giải thích. "Nhưng cậu xem, cậu mỗi ngày đều tiếp xúc với anh ta như vậy còn không nghĩ ra cách, tớ ngồi đây có thể phán được gì sao?"

Cũng đúng. Mặt Lệ Dương lại xịu xuống. Đến cả những người thân thiết nhất của Hoàng Quân còn không biết phải làm gì, một người chưa từng gặp mặt như Hồng Liên làm sao có thể chứ.

"Biểu hiện của anh ta ngày thường thế nào?" Nhìn vẻ mặt tội nghiệp của Lệ Dương, Hồng Liên cố tình hỏi thăm một chút.

"Cũng không có gì đặc biệt.” Lệ Dương khẽ lắc đầu. “Trước mặt tớ chẳng bao giờ để lộ tâm trạng. Nhưng có một lần, tớ thấy anh ta ngồi một mình trong công viên, hình như đang khóc. Lúc đó sợ anh ta ngại nên tớ giả vờ không biết."

"Ừ." Hồng Liên gật đầu đồng tình. "Đàn ông ghét nhất là phụ nữ thấy mình yếu đuối."

Rồi như bỗng nảy ra một sáng kiến, Hồng Liên quay sang phía Lệ Dương, ánh mắt long lanh:

"A… Hay là tại vì mọi người đều xem anh ta là một bệnh nhân, lúc nào cũng nâng niu chăm sóc, khiến anh ta cảm thấy khó chịu?"

"Là sao?" Lệ Dương khẽ nhíu mày tỏ vẻ khó hiểu.

Hồng Liên chép chép miệng, ngồi hẳn dậy giảng giải.

"Cậu ngốc quá! Đàn ông gần ba mươi tuổi như anh ta, tất nhiên không muốn người khác xem mình như trẻ con, đi đâu cũng phải cặp kè bảo vệ, làm gì cũng có người trông chừng giám sát, sợ xảy ra chuyện. Như thế có khác gì bị cầm tù đâu."

"Nhưng mắt anh ta không nhìn thấy gì cả." Lệ Dương dường như vẫn còn chút mập mờ.

"Ây dà. Chính vì mọi người cứ nghĩ như cậu đấy. Cậu nói xem, anh ta tuy không nhìn thấy đường nhưng vẫn có thể một mình đến công viên, một mình về nhà. Hơn nữa cậu còn nói anh ta vẫn có thể thiết kế trang sức… Tóm lại là vẫn có thể làm mọi việc hết sức bình thường. Đó là vì anh ta không muốn mọi người xem anh ta như bệnh nhân. Nguyên nhân không muốn phẫu thuật, có thể là vì có những thứ anh ta không muốn thấy thôi."

Lệ Dương gật gật đầu, có vẻ đã sáng dạ ra rất nhiều. Cô nhớ lại một lần khi chị Bích thắt dây giày hộ cho Hoàng Quân, anh đã vung chân ra, tức giận nói: "Tôi bị mù chứ đâu phải bị liệt, tránh ra."

Nghĩ lại thì thấy lời Hồng Liên nói rất có lý. Trước nay những việc sinh hoạt cá nhân Hoàng Quân đều tự mình làm chứ không bao giờ nhờ đến người khác. Anh cũng rất khó chịu mỗi khi có người muốn giúp mình. Đặc biệt tuy mắt không còn thấy ánh sáng nhưng những thiết kế của anh ta vẫn không hề giảm sút về độ thẩm mỹ. Có lần vô tình nhìn thấy trên bàn làm việc, Lệ Dương cứ trầm trồ xuýt xoa mãi, cảm thấy những mẫu vẽ này nếu được chế tác thành sản phẩm chắc chắn sẽ có rất nhiều người thích. Anh ta đúng là rất biết cách lãng phí tài năng trời phú cho mình.

Hồng Liên huơ huơ tay trước mặt, triệu hồi sự chú ý của Lệ Dương.

"Cậu lại đang nghĩ cái gì nữa vậy?"

Lệ Dương đặt tay lên trán suy nghĩ một lúc, sau đó gật đầu với Hồng Liên, giọng tán thành.

"Hồng Liên. Cậu nói rất đúng. Tớ vừa nghĩ lại những biểu hiện thường ngày của anh ta, có vẻ đúng là như vậy."

Gương mặt Hồng Liên rạng rỡ hồng hào, đôi mắt hấp háy, miệng cong lên thành một nụ cười tán dương:

"Tớ đã bảo mà…"

"Thế cậu nói xem tớ phải làm gì?" Không đợi Hồng Liên vui mừng hết cơn, Lệ Dương đã lại hỏi dồn dập.

Hồng Liên nhăn mặt, gõ đầu Lệ Dương mấy phát.

"Lang băm à. Cậu thông minh hơn chút đi. Nếu anh ta không thích như vậy thì từ bây giờ cậu đừng xem anh ta là bệnh nhân nữa. Anh ta là đàn ông, cậu là phụ nữ. Trước mặt anh ta cố gắng tỏ ra yếu đuối một chút để anh ta thể hiện sự mạnh mẽ của mình. Còn nữa, cậu nhất định phải tìm được một thứ khiến anh ta muốn nhìn thấy, như vậy mới có thể khiến anh ta đồng ý phẫu thuật được."

Lệ Dương vừa mới thoát ra khỏi một mớ rối ren, giờ lại vướng thêm một đống khó hiểu. Cô cứ tỏ ra yếu đuối thì sẽ khiến Hoàng Quân thấy mình mạnh mẽ sao? Còn nữa, cái anh ta muốn thấy phải là cái gì mới được chứ?

"Khó vậy sao?" Lệ Dương nhăn mặt. Xem ra cô mới tìm được cửa vào của ngôi nhà thôi, còn chìa khóa để ở đâu thì vẫn chưa biết.

Hồng Liên có chút cụt hứng:

"Bà cô của tôi ơi! Tớ chỉ có thể giúp cậu tìm ra vấn đề thôi. Còn lại phụ thuộc vào cậu hết đấy. Anh ta chỉ muốn nhìn thứ mà anh ta thấy có hứng thú thôi. Còn anh ta hứng thú với cái gì thì cậu phải tìm hiểu. Thử hỏi người nhà anh ta xem."

Lệ Dương khẽ gật đầu, có vẻ đã gỡ thêm được một nút rối nữa.

"Được rồi. Cậu ngồi đây từ từ nghĩ đi, tớ phải đi tắm đây."

Lệ Dương còn muốn hỏi thêm vài câu nữa, nhưng Hồng Liên đã nhanh chân chuồn vào phòng tắm, để lại mình cô với một đống thắc mắc vẫn chưa được trả lời.


Giao diện cho điện thoại

Ngào tạo:
Cập nhật:

Chia sẻ