settingsshare

Em Là Cô Ấy Thứ Hai Chương 2: CÔNG TRÌNH THUYẾT PHỤC

Lệ Dương cứ trở mình liên tục trên giường. Cô bạn thân Hồng Liên nằm bên cạnh thật muốn co chân đạp một phát cho cô lăn xuống đất.

“Cậu làm cái gì vậy hả? Có để cho người khác ngủ không?” Hồng Liên gắt lên khe khẽ.

Lệ Dương ngồi hẳn dậy tựa vào thành giường, tay ôm gối:

“Hồng Liên này, cậu nói xem tớ phải dùng cách gì với anh ta đây?”

“Tự cậu nghĩ đi.”

Lệ Dương đưa tay ra lay lay vai Hồng Liên đang nằm quay lưng về phía mình, giọng cô đầy tội nghiệp:

“Thôi mà. Cậu nhất định phải giúp tớ.”

“Tớ thấy tốt nhất cậu nên bỏ cuộc đi. Gần một tháng rồi, cậu không thấy lãng phí thời gian à?” Hồng Liên nói trong tiếng ngái ngủ.

“Chính vì đã mất một tháng nên tớ mới không đành lòng bỏ cuộc. Tớ nhất định phải tiếp tục.”

Hồng Liên thở ra một tiếng, cô xoay người lại phía Lệ Dương, dùng tay phải đỡ cho đầu hơi nhổm dậy:

“Cậu thật ngốc. Chẳng ai lao đầu vào làm một việc mà biết trước sẽ không mang lại kết quả cả.”

“Lúc bắt đầu tớ đâu biết anh ta cứng đầu đến vậy.”

“Ý tớ là cậu phải thay đổi phương pháp đi. Cậu ngày nào cũng đến khuyên nhủ anh ta, cậu không mệt vì nói thì anh ta cũng mệt vì phải nghe đi nghe lại.”

“Không thuyết phục, vậy tớ còn biết làm gì nữa?” Ánh mắt Lệ Dương nhìn bạn đầy chờ mong, hy vọng Hồng Liên sẽ hiến cho cô một diệu kế.

Nhưng lúc này, ngoài khao khát được ngủ ra bạn cô chẳng còn suy nghĩ được bất cứ điều gì.

“Tớ cũng không biết. Khi nào nghĩ ra sẽ nói với cậu.”

Trời đất. Nói thế khác gì không nói đâu. Lệ Dương khẽ thở dài, cái “khi nào” của Hồng Liên nghe vẫn còn xa xôi lắm.

Cô đành phải tiếp tục con đường cũ, đeo bám lấy Hoàng Quân cho đến khi anh ta cảm thấy không chịu nổi mà đồng ý phẫu thuật mới thôi.

Chính vì thế, ngày hôm sau cô lại đến tìm Hoàng Quân, chị giúp việc nói anh ta đi dạo ở công viên ngay trước nhà. Lệ Dương thật không hiểu tại sao có người cứ thích chọn cách sống cô đơn như thế, lúc nào cũng chỉ muốn ở một mình, không bạn bè, không người trò chuyện, chia sẻ. Xem ra chưa điều trị xong đôi mắt anh ta đã mắc thêm căn bệnh tự kỷ rồi.

Cô lo lắng Hoàng Quân không nhìn thấy đường vội chạy theo tới đó, chỉ đổi lại là cái nhìn hờ hững và thái độ khó chịu. Gặp trường hợp này, dù người cao thượng đến mấy cũng không tránh khỏi việc nổi giận.

“Anh thật cứng đầu, biết bao người mong muốn có được đôi mắt sáng mà không được. Còn anh, có điều kiện chữa trị, có cơ hội chữa khỏi, vậy mà lại không chịu phẫu thuật. Anh thực ra chỉ nghĩ cho bản thân thôi. Còn mẹ anh, bà ngoại anh, cả em gái anh, những người thương yêu anh thì sao? Anh không hề để ý đến cảm nhận của họ.”

Hoàng Quân có chút sửng sốt. Anh còn chưa nổi giận mà cô ta đã nặng lời như vậy.

“Tôi không cần cô phải nghĩ hộ.”

“Bởi vì anh không nghĩ, nên tôi buộc phải nói cho anh thấm. Anh được sống trong sự yêu thương của gia đình như vậy đã là may mắn hơn rất nhiều người rồi đấy, nên trân trọng những gì mình đang có đi.”

May mắn hơn rất nhiều người, trong đó có cả cô.

Lệ Dương là một đứa trẻ mồ côi, cô chưa từng nhìn thấy khuôn mặt mẹ lần nào, vì bà đã ra đi ngay khi cô vừa mới chào đời. Cô và Hồng Liên cùng lớn lên bằng sữa của bà Tâm – mẹ Hồng Liên, vì thế từ nhỏ đến giờ hai người lúc nào cũng coi nhau như chị em ruột. Hai người cùng học một trường tiểu học, trung học, rồi đến cấp ba cũng vẫn học cùng nhau trong một trường chuyên của tỉnh.

Chỉ đến khi vào đại học, Lệ Dương theo trường Y, còn Hồng Liên chọn trường Luật.

Lý do Lệ Dương chọn trường Y rất đơn giản, cô muốn vào làm việc ở Passion. Từ khi mẹ Tâm cho cô biết thông tin ba mình vẫn còn sống, cô chưa bao giờ ngừng hy vọng một ngày sẽ được gặp ông.

Lý do Hồng Liên chọn trường Luật còn đơn giản hơn, cô mê mẩn nam diễn viên chính trong “Chuyện tình Harvard”, hy vọng đời sẽ đẹp như phim.

Nhưng cuộc đời tàn khốc hơn trí tưởng tượng của con người rất nhiều. Đến năm thứ hai đại học, Lệ Dương mới biết cô gần như không có một phần trăm hy vọng với Passion, còn Hồng Liên ngay khi mới vào trường đã gặp chuyện dở khóc dở cười với đàn anh khoá trên.

Khởi nguồn của mọi chuyện có lẽ là một hôm trên thư viện nhà trường, Hồng Liên và anh ta cùng nhắm trúng cuốn sách tham khảo không biết từ thập niên bao nhiêu của một vị giáo sư khá nổi tiếng. Một người cần cuốn sách để làm khóa luận tốt nghiệp, còn một người thì làm bài thi kết thúc học phần. Cả hai đều có lý do chính đáng để sử dụng nó. Với lợi thế về chiều cao, anh ta nhanh tay chộp được trước, trong khi Hồng Liên chỉ vừa kịp trèo lên ghế. Cô đã cố gắng ngọt nhạt, tha thiết xin được mượn nhưng anh ta nhất quyết không đồng ý. Sau khi cắt đứt việc đôi co với cô bằng một câu rất vô tình, anh ta cắp đít bỏ đi, để lại Hồng Liên đứng trơ như phỗng. Cô tức tối lẩm bẩm: “Đồ làm phách, nếu không phải sách thư viện không được đem ra ngoài photo, tôi thèm vào tranh giành với anh. Đã vậy, tôi nguyền rủa cho anh viết khóa luận dở tệ, không tốt nghiệp được, có tốt nghiệp ra trường cũng không xin được việc, phải đi xách hồ cho người ta…”

Rõ ràng là ông trời không nghe thấy lời khẩn cầu của Hồng Liên, con người đáng ghét đó tốt nghiệp loại ưu và mới vừa bước chân ra trường đã có tới vài chục công ty nhà nước, tập đoàn tư nhân mời anh ta làm luật sư tư vấn. Khi bắt đầu khóa học của năm sau, Hồng Liên lên thư viện và lại nhìn thấy cuốn sách đó, tất nhiên bây giờ cô chẳng thèm ngó ngàng gì đến nó nữa. Nhưng không hiểu sao tự nhiên cục tức trong lòng lại sôi lên sùng sục, cô mở cuốn sách ra và lấy bút nguệch ngoạc mấy chữ đã ủ trong bụng rất lâu: “Trần Vũ Hải! Anh là đồ đàn bà.” Thật không may mắn cho Hồng Liên, cô bị thủ thư nhìn thấy. Và hậu quả của việc viết lung tung ra một quyển sách quý giá như thế là cô phải nộp phạt số tiền đúng bằng số trang của quyển sách, lại còn bị khóa thẻ sinh viên hai tháng. Quyển sách năm trăm sáu mươi trang, năm trăm sáu mươi nghìn yêu quý của cô vì anh ta mà mất đi oan ức, hai tháng cô phải nằm nhà không được lên thư viện,... Đã thế mọi người còn xì xào cô yêu đơn phương Trần Vũ Hải, không được anh ta đáp lại nên từ yêu chuyển hóa thành hận mới chửi rủa anh ta như thế. Ôi! Miệng thế gian như làn sóng bể, tên tuổi Hồng Liên cũng theo anh ta mà nổi tiếng khắp cả trường. Nhưng anh ta được ưu ái bao nhiêu thì cô lại bị giễu cợt bấy nhiêu. Con người ấy đã đi khỏi trường rồi, cô có muốn tìm anh ta để xả giận cũng chẳng còn cơ hội nữa. Và cũng nghiễm nhiên từ đó, cái tên nghe rất hay kia trong đầu cô lại chẳng có gì tốt đẹp.

Lúc nghe Hồng Liên ấm ức kể chuyện này, Lệ Dương đã bò lăn ra giường mà cười đến chảy nước mắt.

Trước nay cô chưa từng ghét ai sâu sắc đến thế, nên hoàn toàn không hiểu được cảm giác của Hồng Liên. Giờ tự mình nếm trải, cô mới biết thế gian này hoá ra có rất nhiều kẻ khiến người ta thấy khó chịu.

Điều khó chịu hơn là, cô mỗi ngày tám tiếng đều phải tiếp xúc với anh ta, phải chịu đựng vẻ mặt cau có của anh ta.

Gần đây Hoàng Quân ít ra ngoài hơn, anh thường hay ngồi trong phòng quay mặt về hướng ban công. Ban công phía trước phòng Hoàng Quân là nơi mà Lệ Dương thích nhất trong nhà anh. Đứng trên đó có thể thu vào tầm mắt cả bầu trời thành phố, có thể ngắm những dãy hoa sưa trắng muốt hai bên đường. Nơi đó với cô thật trong lành và yên tĩnh.

Lệ Dương bước vào phòng khi Hoàng Quân còn đang cố gắng tìm kiếm vật gì đó. Có lẽ anh muốn với lấy chiếc hộp đặt ở góc bàn, chiếc hộp màu nâu có thắt dải nơ hồng nhạt. Hoàng Quân khẽ miết tay vào cạnh bàn và lân la đến gần chiếc hộp. Lệ Dương nhanh chân bước tới, cô với lấy trước và đặt vào tay anh:

“Anh muốn lấy nó à?”

Hoàng Quân thoáng ngạc nhiên, sau đó mới khẽ cau mày:

“Cô vào phòng người khác sao không gõ cửa?”

Lệ Dương nhún vai:

“Có gõ, nhưng mà không thấy anh phản ứng gì nên tôi mới vào. Mà cửa phòng cũng đâu có khép. Với lại mẹ anh cũng nói tôi cứ tự nhiên mà vào, không cần gõ cửa. Chắc bà ấy sợ anh đuổi tôi về.”

“Cô biết tôi muốn đuổi mà còn đến.”

“Tôi đến đây vì nhiệm vụ, đâu phải đến chơi mà cần anh cho phép.”

Hoàng Quân bất lực ngồi xuống ghế, tay vuốt ve chiếc hộp, không thèm để ý đến Lệ Dương.

Một lúc sau, nghe tiếng nhạc chuông tin nhắn phát ra từ điện thoại của Lệ Dương, Hoàng Quân mới quay về phía cô nói bằng một giọng rất không thoải mái:

“Cô không còn việc gì để làm sao? Bệnh viện của cô chẳng nhẽ không có bệnh nhân à?”

“Tôi chính là đang làm việc. Anh không biết mẹ anh trả lương cho tôi rất cao sao?”

Có công việc nào đơn giản mà lại thu nhập lớn thế này chứ? Hơn nữa hậu đãi cũng vô cùng tốt. Có phải vì thế mà cô ta có ý định tăng ca không? Bằng chứng là bình thường cô chỉ ngồi hai tiếng, hôm nay đã gần bốn tiếng rồi vẫn không hề có ý định ra về.

“Hết giờ làm việc rồi, cô không cần tích cực thế đâu.”

“Quên chưa nói anh biết, thời gian tôi ở lại bây giờ sẽ tăng lên gấp đôi, vì không chỉ thuyết phục anh làm phẫu thuật, còn phải cho anh uống thuốc đều đặn nữa.”

“Tại sao phải uống thuốc?”

“Tôi phát hiện mắt anh có dấu hiệu đỏ lên. Có thể là do nhãn cầu bị viêm nhiễm. Nếu không uống thuốc, e rằng đến lúc muốn chữa trị cũng không còn cơ hội.”

“Không cần.” Hoàng Quân đáp cụt lủn: “Tôi đã bảo sẽ không làm phẫu thuật.”

“Tôi lo xa cho anh thôi. Chẳng ai nói trước được điều gì. Lỡ sau này anh có thay đổi ý định cũng không phải hối hận vì đã quá muộn. Có khi còn phải cảm ơn tôi.”

Khoé miệng Hoàng Quân khẽ cong lên, đôi mắt cũng mơ hồ toả ra một ý cười mờ ám.

“Tôi đến đây cũng không phải để cãi nhau với anh. Anh chịu uống thuốc xong, khỏi cần đuổi tôi cũng tự đi.”

“Tôi có nói là sẽ uống thuốc sao?”

“Tôi có thể hỏi anh học ở đâu cái tính bảo thủ như thế không?”

“Vậy cô học ở đâu cách bám lấy người khác dai như đỉa thế?”

Dù không muốn cãi nhau, nhưng chỉ cần nói với anh ta hai câu, Lệ Dương đã cảm thấy nóng mặt.

“Tôi ngồi đây. Khi nào anh uống thuốc xong thì tôi về.” Lệ Dương không thèm đôi co nữa, ngồi phịch xuống ghế.

“Cô về luôn đi, tôi không uống.”

“Không được.”

“Vậy để thuốc trên bàn, lát nữa tôi uống.” Hoàng Quân có chút nhượng bộ.

Lệ Dương đâu có ngốc mà dễ dàng tin lời anh ta. Cô ở đây Hoàng Quân còn không chịu uống, cô về rồi anh không quẳng hết vào sọt rác mới lạ.

“Anh lừa trẻ con đấy à?” Lệ Dương hất cằm về phía Hoàng Quân, nói bằng một giọng rất trải đời.

Hoàng Quân nhắm mắt bất lực, sau đó chậm chạp men lại phía giường và nằm xuống, trước khi phủ chăn lên mặt còn không quên nói với Lệ Dương:

“Tùy cô. Thích thì cứ ngồi đó đi. Tôi buồn ngủ rồi.”

Và anh đắp chăn kín lút mặt trước ánh mắt đỏ ngầu vì giận dỗi của cô.

Hoàng Quân chỉ định nằm như thế chờ tới lúc Lệ Dương bỏ về, thế nhưng anh lại ngủ quên mất. Khi tỉnh dậy thì trời đã chập tối, anh đưa tay dụi dụi mắt, đôi mắt từ lâu đã không còn biết đến ánh sáng nên không thể nhìn thấy một cô gái đang ngồi ngủ gật ngay bên cạnh, mặt úp xuống giường.

Hoàng Quân lật chăn ra và cho chân xuống đất tìm dép, không ngờ lại đạp vào đầu Lệ Dương.

“A!” Lệ Dương nhăn mặt kêu lên, cô xoa xoa đầu từ từ mở mắt.

Hoàng Quân vội rụt chân lại, anh hỏi theo phản xạ tự nhiên:

“Ai vậy?”

“Tôi.” Lệ Dương vừa kịp tỉnh ngủ. Cô đáp, mắt không nhìn anh.

Từ nhỏ tới giờ, Hoàng Quân quả thật chưa từng gặp ai lì như vậy nên cũng không kịp trang bị cho mình kinh nghiệm để đối phó.

“Cô còn chưa về sao?” Anh khẽ cau mày.

Lệ Dương đứng dậy phủi phủi quần vì nhận ra nãy giờ mình đang ngồi dưới đất.

“Đã bảo là anh chưa uống thuốc thì chưa về được mà.”

Thế mà Hoàng Quân vẫn cho rằng khi nãy cô chỉ hung hăng tuyên bố như vậy, trong khi anh ngủ cô sẽ ngán ngẩm mà bỏ về.

Lệ Dương ngồi xuống bên cạnh anh, khuôn mặt cô vẫn rất bơ phờ vì vừa ngủ dậy, cô hỏi anh, giọng mệt mỏi:

“Bây giờ anh uống thuốc được chưa?”

Hoàng Quân bỗng cảm thấy có chút động lòng. Là cô đang quan tâm đến anh cơ mà, thái độ của anh như vậy liệu có phải hơi quá đáng không? Cô ta là con gái, còn anh dù sao cũng đường đường là một đấng nam nhi. Anh không hiểu mình có đang bắt nạt và làm lãng phí thời gian của cô hay không? Bệnh nhân của cô cũng đâu phải chỉ mình anh. Nếu ai cũng như vậy thì có lẽ cô ấy thực sự rất mệt mỏi. Phải suy nghĩ rất lâu, Hoàng Quân mới có thể nói với Lệ Dương bằng một giọng không thể nhỏ hơn:

“Thuốc đâu?”

Và tuy không nhìn được, Hoàng Quân vẫn cảm nhận mắt Lệ Dương đang tít lại vì sung sướng. Không hiểu sao trong lòng anh cũng có một chút vui vui. Dường như khi có thể khiến người khác cười, bản thân mình cũng sẽ cảm thấy hạnh phúc.

Nhưng Hoàng Quân còn chưa kịp đưa viên thuốc vào miệng thì Lệ Dương bỗng ngăn lại, cô như vừa phát hiện ra một điều gì đó.

“A... Không được. Anh còn chưa ăn gì. Bụng đói mà uống thuốc vào sẽ hại dạ dày lắm.”

“Thôi không cần. Có mỗi một viên, thành dạ dày của tôi dày lắm, không thủng được đâu.”

Lệ Dương lườm anh.

“Không thủng, nhưng cũng không có tác dụng gì. Ngồi đó đợi tôi, tôi xuống nhà xem có gì ăn không.”

Rồi không đợi Hoàng Quân trả lời, Lệ Dương đã chạy nhanh ra khỏi phòng anh. Hai mươi phút sau, cô bê lên đặt trước mặt Hoàng Quân một bát cháo thịt trứng. Cô phải nấu rất nhanh vì sợ anh ta chờ lâu quá mà thay đổi ý định.

“Trong tủ lạnh còn mỗi thịt và trứng nên tôi chỉ nấu được thế này thôi, anh ăn tạm vậy.”

“Cô nấu ư? Thế chị Bích đâu?”

Chị Bích là người giúp việc nhà Hoàng Quân.

“Tôi không biết, không thấy ai ở nhà cả.”

“Cô ở trong bếp nãy giờ à?”

Lệ Dương gật đầu:

“Ừ, sợ anh đợi lâu nên tôi nấu cháo cho nhanh. Anh ăn mau đi còn uống thuốc.”

Hoàng Quân không vội ăn mà ghé mũi xuống hít hít, Lệ Dương ngạc nhiên:

“Anh ngửi cái gì vậy? Tôi không cho thuốc độc đâu.”

“Tôi xem có mùi cháy không.” Giọng anh ta đầy giễu cợt.

“Tôi có phải là tiểu thư đài các đâu mà đến nồi cháo cũng không biết nấu. Anh đừng xem thường người khác quá.”

Hoàng Quân bê bát cháo lại gần hơn và khuấy nhẹ. Mùi cháo thơm phức xộc vào mũi anh, kích thích các giác quan còn chưa tỉnh ngủ. Cũng vẫn chỉ là cháo trứng và thịt, không biết cô ta còn cho thêm gì nữa mà lại có mùi thơm dễ chịu vậy. Anh múc lên một thìa và từ từ cho vào miệng. Lệ Dương lặng lẽ ngồi nhìn anh ăn, một lúc sau cô đỡ lấy bát cháo trong tay Hoàng Quân và cả cái thìa anh đang cầm trên tay.

“Đưa đây tôi bón cho. Anh ăn thế này đến bao giờ cho xong bát cháo.” Cô nói với một vẻ thiếu kiên nhẫn.

Rồi cô cẩn thận thổi nguội từng thìa và đút cho anh. Điều ngạc nhiên là Hoàng Quân ngoan ngoãn há miệng như một đứa trẻ mà không hề phản ứng gì. Vì mùi vị của bát cháo quá hấp dẫn hay vì những ngày ở bên cạnh cô đã dần dần làm anh thay đổi.

Thời gian thì ra lại có sức mạnh kỳ diệu đến vậy, có thể khiến cho hai con người vốn rất khó chịu khi gặp nhau không còn ghét nhau nữa.

Lệ Dương nhìn thấy có một chút hy vọng ở tương lai. Dù rằng Hoàng Quân vẫn không đồng ý phẫu thuật, anh chỉ chấp nhận uống thuốc.

Nhưng như thế cũng đã là rất tốt rồi.

Lệ Dương lại khoanh một vòng tròn vào tờ lịch năm, công trình thuyết phục của cô đã kéo dài được gần hai tháng, không biết còn phải đợi bao lâu nữa để hoàn thành.

Mà cái người không biết quý trọng thời gian vàng bạc của cô hình như vẫn chưa có ý định thay đổi.


Giao diện cho điện thoại

Ngào tạo:
Cập nhật:

Chia sẻ