settingsshare

Em Là Cô Ấy Thứ Hai Chương 15: CON ĐƯỜNG DẪN TỚI TRÁI TIM ĐÀN ÔNG

Khi vừa bước lên cầu thang nhà B, Lệ Dương gặp Trịnh Sỹ Phong cũng đang đi xuống. Trên cổ anh còn đeo ống nghe kiểm tra nhịp tim, khuôn mặt, dáng dấp vẫn đẹp trai như thế, chỉ có điều bây giờ, Lệ Dương nhìn thấy đã không còn rung động nữa.

Trịnh Sỹ Phong cũng nhìn thấy Lệ Dương, khẽ gật đầu cười rồi bước nhanh xuống chỗ cô.

“Trưa nay không thấy em ở nhà ăn bệnh viện. Em đi đâu vậy?”

Lệ Dương đưa tay xoa xoa gáy, ngượng ngùng cười.

“À... Em ra ngoài ăn cơm cùng bạn.”

“Thế à?” Trịnh Sỹ Phong không mặn không nhạt đáp lại Lệ Dương. “Anh định mời em ăn cơm. Tối nay em rảnh không?”

Đề nghị này đối với Lệ Dương mà nói quả thật hết sức bất ngờ, cô trong giây lát không biết nên trả lời anh thế nào.

Nếu chỉ là một đề nghị đi ăn đơn thuần giữa đồng nghiệp với nhau, Lệ Dương tất nhiên sẽ gật đầu đồng ý ngay. Chỉ có điều vừa mới hôm qua, Trịnh Sỹ Phong muốn phát triển mối quan hệ đồng nghiệp giữa anh và cô, đề nghị này lại chẳng khác gì một lời mời hẹn hò.

Lệ Dương rất muốn từ chối, lại không nghĩ ra lý do gì để từ chối. Cô không yêu Trịnh Sỹ Phong, nhưng cũng không muốn làm sứt mẻ tình đồng môn giữa hai người, càng không muốn anh chịu thêm những tổn thương về tình cảm.

“Lệ Dương?” Thấy Lệ Dương ậm ừ hơi lâu, Trịnh Sỹ Phong cố ý nhắc cô.

“Em xin lỗi... Tối nay, em hẹn ăn cơm với Jack.”

Jack luôn là con bài cứu mạng Lệ Dương nghĩ tới mỗi khi muốn thoái thác bất kỳ cuộc hẹn nào. Vì cô biết cho dù có hẹn trước hay không, chỉ cần cô đề nghị, cậu em tốt ấy sẽ không ngần ngại giúp cô giải quyết vấn đề.

Trên mặt Trịnh Sỹ Phong biểu lộ rõ sự thất vọng.

“Vậy sao?”

Lệ Dương cảm thấy có chút áy náy, đang định tìm cớ chuồn lên thì Trịnh Sỹ Phong đột nhiên hỏi:

“Những lời anh nói hôm qua, em đã suy nghĩ chưa?”

Đây đúng là câu hỏi cô không muốn nghe nhất, không phải vì không biết câu trả lời mà là không biết phải trả lời thế nào cho thoả đáng.

Từ chối thì rất dễ, nhưng cách từ chối thế nào mới là quan trọng.

Lệ Dương đang định giả ngu một chút hỏi: “Lời nào thế ạ?” Sau đó Trịnh Sỹ Phong sẽ nhắc lại mấy lời đó, cô sẽ “à” lên một tiếng và nói: “Em quên mất, em sẽ suy nghĩ và trả lời anh sau.”

Cách này không được, gia hạn thêm được một ngày, không gia hạn được cả đời.

Lệ Dương định giả vờ đột nhiên nhớ ra đã đến giờ tiêm thuốc cho bệnh nhân, chạy vọt lên cầu thang để khỏi phải trả lời nữa.

Cách này không ăn thua, trốn được một lần, không trốn được cả đời.

Cách tốt nhất vẫn là nên thành thật.

Không thích anh, đó đâu phải là lỗi của cô. Lệ Dương nghĩ nghĩ một chút, cô cũng thích Hoàng Quân, nhưng vẫn mập mờ không thể đoán ra được tình cảm của anh đấy thôi.

“Anh Sỹ Phong!” Lệ Dương ngẩng mặt lên, nhìn vào hai con ngươi đen sâu của Trịnh Sỹ Phong, cố gắng đối diện với sự thẳng thắn của anh.

Trịnh Sỹ Phong nhìn cô chăm chăm, ánh mắt không hề chớp, gương mặt biểu lộ đôi nét căng thẳng.

“Em rất quý trọng anh, xem anh như anh trai...”

Trịnh Sỹ Phong nhướng lên hai hàng lông mày rậm, đây không phải câu trả lời mà anh muốn.

Nhưng Lệ Dương cũng không thể cho anh câu trả lời anh mong muốn.

“Em cho anh thời gian, anh sẽ khiến em thích anh.” Lệ Dương không ngờ Sỹ Phong lại nói với cô như thế.

Trịnh Sỹ Phong liệu có biết, Lệ Dương trước nay vẫn rất thích anh. Nhưng đó chỉ là sự yêu thích, tôn sùng như người hâm mộ đối với thần tượng của mình. Cô căn bản đã hiểu nhầm đó là tình yêu.

“Em xin lỗi.” Lệ Dương nhìn anh, đôi mắt trong veo của cô thoáng một màn sương mù nhè nhẹ: “Nhưng... em thích người khác mất rồi.”

“Em không cần lấy lý do này để từ chối anh.” Trịnh Sỹ Phong mỉm cười, khẽ đặt tay lên vai Lệ Dương.

Lệ Dương lắc đầu:

“Em không nói dối. Em gần đây cũng mới biết, thì ra lâu nay mình đã rất thích anh ấy. Không cần biết anh ấy có thích em hay không, em chỉ muốn được ở bên cạnh, em có thể làm bất cứ việc gì, chỉ cần được nhìn thấy anh ấy cười.”

Trịnh Sỹ Phong ngẩn người, tình yêu của cô ấy đơn giản mà lại sâu đậm như thế.

“Anh hiểu rồi.”

Trịnh Sỹ Phong khẽ thở dài một tiếng, một người đàn ông có biết bao cô gái vây quanh lại thất bại nặng nề như vậy trong tình yêu.

Anh chầm chậm bước xuống hai bậc cầu thang cuối cùng rời đi, Lệ Dương chỉ có thể đứng đó nhìn theo bóng lưng cô đơn của anh.

Cô từ chối Trịnh Sỹ Phong không hẳn là vì cô không yêu anh, còn bởi vì anh không yêu cô. Trịnh Sỹ Phong chỉ tìm đến cô như một người có thể ở bên cạnh anh khi anh gặp trắc trở về chuyện tình cảm, bởi vì cô có thể cảm nhận, thấu hiểu và an ủi, có thể làm trái tim băng giá của anh có một chút ấm áp. Bởi vì cô nhạy cảm và tâm lý, có thể biết anh cần gì, muốn gì, biết những lúc anh thấy cô đơn mà chạy tới ngồi bên cạnh, biết đọc ra sự mỏi mệt trong tâm tư của anh từ hương vị cà phê tỏa ra trên người. Cô đối với anh mà nói chỉ như một người phụ nữ có thể chăm sóc cho anh, không phải là người anh thực sự yêu. Trong trái tim Trịnh Sỹ Phong vẫn chưa thể quên được Bảo Anh, Lệ Dương trong lòng anh chỉ như một người thay thế.

Lệ Dương không cam lòng đứng thế vị trí của Bảo Anh, nhưng lại nguyện ý thay thế Ngọc Linh để ở bên cạnh Hoàng Quân, vì cô biết tình cảm cô dành cho Hoàng Quân không phải sự hâm mộ, mà đó là tình yêu.

Ngay từ đầu cô đã thích Hoàng Quân, vậy nên mới sống chết không chịu từ bỏ việc thuyết phục anh làm phẫu thuật, dù nhiều lần bị anh mắng cho thương tích đầy mình.

Cô thích Hoàng Quân nên mới có thể chịu đựng tính cách quái gở, khó chiều của anh, sớm tối ở bên cạnh chăm sóc cho đến khi anh hoàn toàn hồi phục.

Chỉ có điều, trên đời này thứ hạnh phúc nhất, cũng bất công nhất chính là tình yêu. Bạn yêu một người, hy sinh rất nhiều vì họ, không có nghĩa là bạn sẽ được đền đáp xứng đáng. Nhưng được làm mọi điều vì người mình yêu thương, đó chính là một hạnh phúc rất lớn.

“Sỹ Phong, em xin lỗi.” Lệ Dương khẽ thì thầm phía sau lưng Trịnh Sỹ Phong, nhưng anh không nghe được những lời đó.

oOo

Chiều hôm đó, Lệ Dương chủ động rủ Jack đi ăn cơm. Cô biết cách tốt nhất để triệt tiêu một lời nói dối là biến lời nói dối đó thành sự thật. Jack được mời đi ăn khỏi phải nói vui sướng cỡ nào, còn hơi đâu quan tâm tới cái lý do có bữa cơm này nữa.

Lệ Dương ngỏ ý dẫn Jack tới một nhà hàng cơm Tây để tìm lại hương vị quê nhà nhưng cậu ta nhất quyết từ chối, bảo là thích ăn món Việt Nam hơn. Lệ Dương đương nhiên đồng ý, ăn món Việt Nam đỡ tốn kém hơn bao nhiêu. Không ngờ Jack lại dẫn cô tới nhà hàng Tây Hồ, mang tiếng là món ngon Việt Nam nhưng giá cả còn quá tiệm cơm nổi tiếng của Pháp.

“Hai tháng rồi chị mới mời tôi đi ăn đó.” Jack vừa múc đầy một bát nước súp hải sản vừa nhắc nhở Lệ Dương.

Lệ Dương không thể không lườm cho cậu ta một cái:

“Vì thế mà cậu chọn chỗ này à?”

“Thôi nào. Cùng lắm là nửa tháng lương của chị thôi.” Jack xoa xoa tay, gương mặt đầy vẻ nịnh nọt.

“Cậu ăn được nhiều tới thế sao?”

“Đương nhiên! Tôi là đàn ông mà.” Jack vỗ vỗ vào bụng mình, giọng rất tự hào.

Lệ Dương nghĩ, mất bữa cơm này cũng nên khai thác cậu ta một chút về sở thích của đàn ông, vì thế mới khẽ hất cằm về phía Jack hỏi dò:

“Nè! Cậu có bạn gái chưa?”

Jack đang cắm cúi ăn phải ngẩng đầu lên.

“Sao chị hỏi vậy?”

“Tôi đang thắc mắc, người như cậu sẽ thích tuýp phụ nữ như thế nào?”

“Hình thức không quá xấu, có chút kiến thức, tính tình tốt, không mạnh dạn quá, cũng không được quá dè dặt...”

Tiêu chuẩn cơ bản, một cô gái bình thường có thể đáp ứng được. Lệ Dương gật đầu vẻ tán thành.

“Mà chị hỏi làm gì?”

“Không có gì. Tôi chỉ muốn tìm hiểu một chút thôi.”

“Chị đang muốn tìm hiểu tôi à?” Jack nháy mắt với Lệ Dương, câu nói đầy hàm ý mỉa mai.

Lệ Dương lườm cậu ta một cái cháy tóc, còn bồi thêm một cốc vào đầu.

“Cậu tập trung vào ăn đi, đừng ngồi đó mơ nữa.”

“Vậy là chị đang muốn tán tỉnh đàn ông sao?” Jack khẽ bĩu môi.

Tán tỉnh đàn ông? Lệ Dương thầm nghĩ, cô không mạnh dạn tới mức đó chứ? Nhưng cậu ta nói cũng có ý đúng, cô chẳng phải đã tỏ tình rồi sao?

Khi không biết nên gật đầu thừa nhận hay chối bay chối biến, im lặng tạm được coi là giải pháp tốt nhất.

“Tôi nói đúng rồi chứ gì?” Jack dường như không có ý buông tha.

“...”

“Này, chị bị điếc à?”

“Ăn đi!”

“Nếu nói ra biết đâu tôi giúp được đấy. Tôi cũng là đàn ông mà!”

Lệ Dương ngẩng đầu lên, có cảm giác đề nghị này khá hấp dẫn.

“Vậy cậu nói xem, đàn ông thích phụ nữ làm gì cho họ?”

Jack hơi trầm tư một lúc mới hỏi thêm một câu:

“Còn phụ thuộc loại đàn ông nào?”

“Nghĩa là sao?”

“Đàn ông cũng có nhiều kiểu, thanh niên trai tráng như tôi thì thích những cô nàng cá tính, có khiếu hài hước một chút, để mỗi khi bên cạnh có thể làm mình cười. Những người trưởng thành hơn thì thường thích các cô gái dịu dàng tinh tế, có thể quan tâm, chăm sóc họ một cách nhẹ nhàng, tạo cho họ cảm giác ấm áp và yên tâm. Còn đối với đàn ông ngoài tuổi ngũ tuần, tiêu chuẩn kén chọn phụ nữ đơn giản hơn rất nhiều, yêu cầu duy nhất họ đặt ra đó là: đẹp.”

Lệ Dương nghe xong một hồi cũng vẫn không biết nên xếp Hoàng Quân vào loại đàn ông nào. Thanh niên thì quá trẻ, trung niên lại quá già. Hơn nữa những lời Jack vừa nói chỉ là đúng với số đông, tất nhiên sẽ có những ngoại lệ. Mà với những hiểu biết của Lệ Dương về Hoàng Quân, cô có thể chắc chắn đến hai trăm phần trăm anh chính là một ngoại lệ điển hình.

“Thế điều gì mà tất cả đàn ông đều thích?” Lệ Dương hơi dè dặt sợ Jack sẽ nổi đoá lên vì câu hỏi ngớ ngần của mình.

Không ngờ Jack vẫn bình tĩnh, hai tay gỡ thịt cua bỏ vào bát, mặt vẫn không ngẩng lên nhìn cô.

“Đàn ông nào cũng đều thích được người phụ nữ mình yêu nấu ăn cho.”

Cái này... hình như hơi khó.

Không phải Lệ Dương nấu ăn không ngon, mà là cô hoàn toàn không biết nấu ăn. Món duy nhất cô có thể nấu đó là cháo trứng.

Là do hồi nhỏ, mỗi lần cô hoặc Hồng Liên ốm, mẹ Tâm đều nấu cháo trứng, đứa ốm được ăn, đứa khoẻ cũng được ké vài thìa. Món cháo trứng mẹ Tâm nấu vừa có vị thơm của trứng, vị ngọt của thịt, vị thanh thanh của gạo, ăn vào dù cơ thể có mệt mỏi mấy cũng cảm thấy dễ chịu. Sau này khi đến Hà Nội, mỗi lần một trong hai người ốm, người kia lại đi mua cháo trứng, nhưng cháo bán ngoài quán dù nóng hổi cũng không bao giờ có được cái vị ngon đến líu lưỡi kia. Vì thế mỗi lần có dịp về nhà, Lệ Dương đều nhờ mẹ Tâm chỉ cô cách nấu. Phải đến bốn lần cháy, ba lần loãng, cả chục lần mặn nhạt không đều cô mới có thể học được cách làm thế nào để cho ra đời nồi cháo trứng tuyệt vời như của mẹ Tâm.

Lệ Dương vốn không có năng khiếu nấu ăn, mà cũng không bao giờ phải nấu ăn, vì vậy về nữ công gia chánh cô gần như không biết gì cả. Tất nhiên là Hồng Liên cũng không ngoại lệ.

Những khi ngại ra ngoài ăn cơm, cô cũng chỉ nấu mỗi cháo trứng. Nhưng chẳng lẽ lại nấu cháo trứng mang tới cho Hoàng Quân. Bây giờ anh ta đã khoẻ rồi, đâu cần ăn cháo nữa. Với lại chiêu này cô đã sử dụng để lấy lòng anh một lần rồi, tuyệt đối không thể sử dụng lại lần nữa.

Vì thế, Lệ Dương đưa ra một quyết định mà chính cô cũng không thể tin được: Cô sẽ học nấu ăn.

Ngày đầu tiên...

Mới năm giờ sáng, Hồng Liên đã không thể ngủ được vì tiếng bát đĩa loảng xoảng và tiếng xoong nồi va chạm nhau leng keng trong bếp, tạo nên một tràng hoà âm tra tấn lỗ tai của cô.

“Này lang băm! Cậu có thôi ngay đi không hả?” Hồng Liên cố hét thật to để có thể át được những âm thanh đáng ghét kia.

Lệ Dương quay đầu lại, chiếc tạp dề đẹp đẽ mới mua chiều qua bị dính một vệt nước sốt dài, và đôi tay cô thì bết đầy dầu mỡ.

“Cậu dậy sớm vậy?” Lệ Dương hỏi mà như không biết mình vừa gây ra tội.

“Cậu đem búa nện vào tai như vậy làm sao mà ngủ được.” Hồng Liên ngáp dài một tiếng, hằn học.

Lệ Dương cười hì hì:

“Tớ nấu bữa sáng cho cậu mà.”

“Tha cho tớ đi, ăn đồ của cậu không biết lúc nào phải vào nhập viện nữa.”

“Cậu lại đây thử đi, ngon lắm.” Lệ Dương chìa một muỗng canh ra trước mặt nhìn Hồng Liên mời gọi.

Hồng Liên miễn cưỡng đi tới cầm lấy chiếc muỗng cho vào miệng, sau đó phù ra cả nước canh lẫn nước dãi.

“Cậu nấu thuốc độc đấy à? Mặn quá!”

Lệ Dương bày ra một vẻ mặt đầy ngạc nhiên.

“Hả? Sao lại thế được, tớ làm theo đúng công thức mà?”

“Trước đây cậu cũng từng hầm canh theo công thức, ăn xong cả nhà bị Tào Tháo đuổi, cậu quên rồi à?”

Lệ Dương đậy nắp nồi canh lại, ngồi thụp xuống chiếc ghế cạnh bàn ăn.

“Mà đang yên đang lành cậu tự nhiên bày ra trò học hành nấu nướng làm gì? Ăn ở ngoài là được rồi, cậu cũng đâu phải có nhiều thời gian, tranh thủ mà ngủ chứ. Tối đã về muộn, sáng còn phải dậy sớm.” Hồng Liên ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh Lệ Dương, giọng dịu dàng.

Vẻ mặt Lệ Dương trông thật tội nghiệp.

“Tớ muốn tự tay nấu một bữa cho anh ấy. Nghe nói đàn ông đều thích được phụ nữ nấu ăn cho.”

“Cậu nấu thế này... đàn ông nào thích được.”

“Vì thế tớ mới phải học.”

“Sao cậu không tới lớp học nấu ăn?”

“Tớ làm gì có thời gian.”

“Thì mua cơm rồi mang tới cho anh ấy cũng được chứ sao?”

“Như thế thà để anh ấy tự đi ra ngoài ăn còn hơn, tớ khỏi mất công mang tới.”

Hồng Liên thở dài thườn thượt. Con gái khi yêu tâm trạng thế nào cô không rõ, nhưng xuất phát từ góc nhìn của một người chị em thân thiết, cô hoàn toàn đồng cảm với tâm trạng của Lệ Dương.

Nếu cô biết nấu, nhất định cô sẽ tận tình chỉ dạy để Lệ Dương có thể trở thành một đầu bếp siêu hạng. Đáng tiếc, Lệ Dương còn biết nấu cháo trứng, còn Hồng Liên, ngay cả luộc trứng cũng không biết.

“Phải rồi. Cậu có thể nấu cháo trứng!” Hồng Liên mắt sáng lấp lánh reo lên: “Cậu nấu món đấy ngon không kém gì mẹ. Tuyệt cú mèo.”

“Không thể bắt anh ấy ngày nào cũng ăn cháo trứng được.”

“Thì cứ ăn tạm vài hôm, chờ cậu học được món mới lại đổi bữa.”

“Tớ học nấu cháo trứng gần bốn tháng, cậu cũng biết mà.”

Đôi mắt Hồng Liên vừa sáng rạng rỡ giờ đã hằn lên một vầng xám xịt.

“Tớ thấy cậu tốt nhất nên từ bỏ cách này đi, thiếu gì cách khác.”

Nếu có thể nghĩ được cách khác hay ho hơn, Lệ Dương nhất định sẽ từ bỏ. Vấn đề là bây giờ cô chẳng thể nghĩ ra được cách nào cả. Hơn nữa bên cạnh Hoàng Quân ngày nào cũng có mỹ nữ xuất hiện, người ta không chỉ xinh đẹp, quyến rũ còn nói năng nhỏ nhẹ, ngọt ngào. Riêng phần hình thức đã ăn đứt Lệ Dương rồi. Nếu cô mà còn không đẩy nhanh tiến độ tấn công, chắc Hoàng Quân sẽ sớm quên béng cô là ai mất.

Vì thế, Lệ Dương càng thêm quyết tâm sắt đá học nấu ăn bằng được. Câu khẩu khuyết chính là: “Nấu ăn không khó”.

Hồng Liên mỗi lần nghe câu này đều ôm bụng cười sặc sụa, còn cố ý biến tấu: “Nấu ăn không khó, nhưng nấu để ăn được lại rất khó”.

Ngày thứ hai, món ăn của Lệ Dương nhìn đã “có thể ăn được” hơn. Tuy nhiên mùi vị vẫn không mấy thay đổi. Tuy vậy cô vẫn gọi cho Hoàng Quân, tuyệt đối tuân thủ phương châm: Ngày nào cũng phải để anh ấy nghe giọng nói của mình.

“A lô!” Điện thoại vừa chuyển thông, giọng nói trầm thấp của Hoàng Quân từ đầu kia vang lên.

“Tôi là Lệ Dương đây!”

“Ừ. Tôi biết rồi. Có chuyện gì không?”

Lệ Dương hơi ngập ngừng một lát:

“Trưa nay anh rảnh không, ăn trưa với tôi nhé!”

“Tôi bận họp mất rồi.”

Lệ Dương một bụng oán thán. Công ty khỉ gì lôi nhau ra họp hành giữa trưa vậy?

“Anh không tính đi ăn gì sao? Bỏ bữa không tốt đâu.” Lệ Dương nói đúng giọng bác sỹ thường nói với bệnh nhân.

“Có khoảng ba mươi phút giải lao, thư ký của tôi mua cơm tới văn phòng.”

Lệ Dương nghĩ tới cảnh Hoàng Quân cùng thư ký của anh vừa ăn vừa xem tài liệu trong phòng, thi thoảng dừng lại cùng nhau thảo luận chợt thấy có chút bất an.

“Hay tôi mang cơm tới cho anh nhé!”

“Không cần đâu, cô cũng đâu có nhiều thời gian.”

“Hôm nay tôi được nghỉ làm.” Lệ Dương buột miệng nói dối.

“...”

“Tôi sẽ nấu cho anh vài món, anh nhất định không được ăn trước đấy.” Thấy Hoàng Quân không đáp lại, Lệ Dương phủ đòn luôn. Nếu nghĩ tới công cô cả buổi hì hục nấu ăn, anh nhất định sẽ không nỡ từ chối.

“Vậy cũng được.”

Lệ Dương sung sướng gật gật đầu.

“Được. Anh nhớ nhé!”

“Ừm... không cần nấu phức tạp quá đâu, tôi không kén chọn lắm.”

Cúp máy. Ở đầu dây bên này một người thích chí nhảy lên nhảy xuống đến điên loạn, ở đầu dây còn lại người kia khẽ cong môi nở một nụ cười ngọt ngào.

Khi nhớ ra mình vừa nói gì, Lệ Dương miệng đang ngoác ra hết cỡ đột ngột cứng lại, cơ thể đang rung rung khoái chí của cô như bị dội một gáo nước lạnh tự nhiên bất động, tư thế vô cùng khó coi.

Cô vừa nói cái gì? Cho Hoàng Quân ăn món ăn của cô?

Lệ Dương nhìn dĩa trứng chiên trên bàn, bị đen có đến hơn một nửa. Hoàng Quân có bị cho nhịn đói ba ngày ba đêm khi nhìn thấy đống đồ ăn này có lẽ cũng muốn ói, nuốt không trôi.

Nhưng đây lại là cái cớ duy nhất để cô có thể được gặp Hoàng Quân, được nhìn anh, được anh nhìn vào mắt và trò chuyện.

Vật lộn thêm gần hai tiếng đồng hồ trong bếp, Lệ Dương rốt cuộc cũng có thể nấu xong ba món: một rau, một tôm, một trứng chiên. Tất nhiên người mới học nấu ăn bao giờ cũng thường lựa chọn những món đơn giản, đây chính là ba món đơn giản nhất trong cuốn sách nấu ăn cô mới mua.

Màu sắc hơi không đẹp mắt một chút. Nhưng không sao, nội dung thắng hình thức. Lệ Dương khẽ mỉm cười thưởng thức thành quả lao động cả buổi sáng, vừa ngước mắt nhìn đồng hồ đã hốt hoảng đứng bật dậy, chân va vào cạnh bàn đau điếng nhưng không dám bật lên tiếng kêu.

Lệ Dương không suy nghĩ nhiều nữa. Cô cho tất cả đồ ăn vào hộp đựng cơm rồi phi như bay ra cửa. Trưa mùa thu thường ít khi có nắng, nền trời xanh trong tạo cho người ta cảm giác yên bình dễ chịu. Lệ Dương quay mặt về phía cửa kính xe taxi ngắm nhìn trời đất, tay vẫn ôm chiếc cặp lồng còn ấm. Tiết trời như thế này quả thật rất phù hợp để hẹn hò.

Khi xe vừa đến Lệ Dương đã thấy Hoàng Quân đứng trước cổng chính Star đưa tay xem đồng hồ, thi thoảng lại nhìn xung quanh. Có vẻ như anh đang đợi ai đấy. Áo vest công sở lịch sự, ngay ngắn khiến anh chững chạc hơn so với lúc ở nhà rất nhiều, làm cho người ta nhìn vào có cảm giác không thể đùa cợt. Cứ nghĩ đến nếu vừa bước xuống xe đã nghe Hoàng Quân nói: “Thật xin lỗi cô, tôi có chút việc gấp phải đi bây giờ”, Lệ Dương lại thấy ruột gan ỉu xìu, không muốn bước tới nữa.

Thật may, Hoàng Quân vừa nhìn thấy cô đã cười rất tươi đi tới. Câu đầu tiên anh nói không phải là “Tôi bận” mà là “Cô tới rồi à?”.

Lệ Dương cũng cười đáp lại anh nhưng trong lòng mong mỏi câu tiếp theo không phải là đuổi cô về.

“Anh đang đợi ai à?” Lệ Dương có chút rụt rè.

“Đợi ai?” Hoàng Quân bày ra vẻ mặt có vẻ ngạc nhiên: “Còn không phải đợi cô sao?”

Lệ Dương tròn xoe mắt, cô còn ngạc nhiên hơn nữa. Không chỉ ngạc nhiên mà còn hạnh phúc và sung sướng, nụ cười cô tràn đầy mãn nguyện, gương mặt hồng hào đáng yêu đầy ý cười.

“Anh xuống tận đây đón tôi sao? Anh làm tôi cảm động quá!”

“Dù sao cô cũng đã có lòng nấu cơm cho tôi, còn mang tới tận đây nữa. Tôi xuống cũng là đúng thôi. Với lại nhà ăn công ty cũng ở tầng một, chúng ta vào đó ngồi luôn đi.”

“Ừ.” Lệ Dương vui vẻ gật gật đầu.

Hoàng Quân dẫn Lệ Dương đi vào sảnh tầng một, qua một hành lang lớn tới nhà ăn. Thi thoảng gặp một vài người, họ dừng lại và cúi người chào Hoàng Quân, anh cũng gật đầu chào lại. Một số người còn lén liếc nhìn Lệ Dương đánh giá đôi chút, tất nhiên trong “một số” đó có không ít những mỹ nhân, mới nhìn đã khiến đàn ông tê ngứa hết chân tay.

Đang là giờ nghỉ trưa nên nhà ăn rất đông nhân viên công ty, gần như bàn nào cũng có người ngồi. Có bàn năm sáu người ngồi chụm đầu với nhau, bên cạnh khay cơm còn đặt một xấp tài liệu, quả là những con người chăm chỉ. Cũng có bàn chỉ có một người ngồi lặng lẽ đếm hạt cơm, có lẽ bà chị này đang có tâm trạng không vui nên muốn ở một mình.

Hoàng Quân dẫn Lệ Dương lại chiếc bàn ở gần cuối dãy nhà ăn, bên cạnh một ô cửa sổ có thể nhìn ra bên ngoài đường phố nhộn nhịp tiếng còi xe. Chỗ ngồi lý tưởng như vậy mà vẫn chưa bị chiếm dụng, có lẽ vị Giám đốc ở trước mặt cô đây đã lên tiếng với nhân viên phục vụ ở nhà ăn công ty rồi.

Lệ Dương ngồi xuống chiếc ghế đối diện, đặt hộp cơm lên chiếc bàn giữa họ, cô chưa vội mở ra mà trầm ngâm cảm thán.

“Nhà ăn rộng quá!”

“Ừ. Tại công ty rất đông nhân viên.”

“Anh có thường hay ăn ở đây không?”

Hoàng Quân còn chưa kịp trả lời cô, một thanh niên tóc vàng cũng mặc vest công sở đã vô duyên cắt ngang.

“Chào Giám đốc.”

Rồi sau đó có tới ba bốn vị cũng vô cùng khách khí thể hiện sự tôn kính đối với cấp trên của mình.

“Giám đốc ạ.”, cúi đầu.

"Giám đốc Quân, chào anh.”

“...”

Hoàng Quân chỉ có mỗi việc gật đầu chào lại thôi cũng đủ mệt lắm rồi.

Bàn bên cạnh có mấy tiếng thầm thì to nhỏ, gọi là thì thầm nhưng Lệ Dương nghe rõ mồn một.

“Hiếm khi thấy Giám đốc Quân xuống đây ăn cơm nha!”

“Ừ. Mà cô gái ngồi cạnh là ai vậy? Phu nhân của anh ấy à?”

“Tôi nghe đồn Giám đốc chưa có vợ đâu. Vẫn còn là trai tơ đấy. Hí hí.”

“Vậy chắc là đối tác hả?”

“Cô này bị ấm đầu à? Có ai đi mời đối tác tới nhà ăn tập thể dùng cơm không? Mấy cái nhà hàng cao cấp để làm gì?”

“Hay là người yêu?”

“Người yêu thì phải tới khách sạn ăn chứ, ai lại ngồi đây...”

“...”

Cứ thế, mỗi người trong cái đám đông năm sáu người đấy ngồi tung hứng cho nhau để giải tỏ nỗi thắc mắc về mối quan hệ của họ. Mối quan hệ mà ngay cả Lệ Dương là người trong cuộc cũng không biết gọi tên nó là gì. Tình bạn thì sẽ không sâu sắc như vậy, tình yêu cũng sẽ không hời hợt như thế.

Hoàng Quân có lẽ cũng nghe thấy, nhưng trên gương mặt anh không biểu lộ bất cứ cảm xúc gì, chỉ lặng lẽ nhìn Lệ Dương. Đến khi cô rời mắt khỏi câu chuyện tạp nham kia quay đầu lại bắt chạm gương mặt anh bỗng cảm thấy có chút lúng túng.

“Cô không định cho tôi ăn à?” Hoàng Quân chống một tay xuống bàn, hơi gập người về phía cô. “Cô thấy có chỗ hứng thú hơn là định bỏ rơi tôi đấy sao?”

Lệ Dương khẽ nhún vai:

“Tôi chỉ là để ý một chút, nếu thấy họ nói sai thì sẽ sửa lại. Dù sao cũng là đang nói về tôi và anh.”

Hoàng Quân bật cười lên thành tiếng:

“Nãy giờ cô đã nghe họ nói sai gì chưa?”

“Chẳng nghe ra chủ đề gì cả.”

“Chủ đề là: Cô là gì của tôi đấy.”

Lệ Dương thoáng đỏ mặt. Hoàng Quân khẽ nhoẻn miệng cười, đưa tay xoa xoa bụng để không khiến cô phải bối rối.

“Kệ họ đi. Tôi đói bụng rồi, mau ăn cơm thôi.”

Lệ Dương mở nắp ra, một làn khói trắng thoát khỏi sự kiềm giữ nãy giờ bay lên trên phần cơm như một làn sương mờ buổi sáng. Qua lớp sương mỏng này, gương mặt Lệ Dương trở nên mờ ảo, làm người ta có cảm giác cô ở một nơi rất xa thế giới này, làm trong phút chốc Hoàng Quân bỗng thấy trái tim nhói đau. Anh lặng lẽ đợi lớp sương mù bay hết, đợi nhìn rõ thực tại có một người con gái rất giống, rất giống Ngọc Linh đang ở trước mắt anh với đầy đủ cả phần xác lẫn phần hồn, còn có cả phần yêu thương lấp đầy khoảng trống lạnh lẽo của trái tim anh.

Hoàng Quân đưa tay kéo hộp cơm về phía mình, mới nhận ra có một lực giữ hộp cơm lại ở phía đối diện.

Thử kéo thêm lần nữa, Lệ Dương vẫn không có ý định bỏ bàn tay đang đặt trên hộp cơm ra, Hoàng Quân buộc phải chuyển tầm mắt về phía cô.

“Sao nữa vậy? Tôi đói rồi đấy!”

“Cái này, màu sắc có hơi lạ một chút.” Lệ Dương khẽ nới lỏng tay, giọng điệu có chút dè dặt.

Hoàng Quân vội kéo hộp cơm về phía mình, vừa nói vừa cầm lên đôi đũa đặt sẵn trong hộp gắp một con tôm cho vào miệng.

“Lạ thế nào, để tôi xem thử...”

Lời còn chưa nói ra đã như có cái gì chặn ngang họng. Hoàng Quân đưa tay giữ chặt miệng, cố giữ con tôm không nhảy ra ngoài.

“Sao vậy? Khó ăn lắm sao?” Lệ Dương nhìn anh bằng biểu cảm đầy ái ngại.

“Cái này là cô làm sao?” Hoàng Quân khó khăn nuốt xuống miếng thức ăn vừa cho vào miệng.

Lệ Dương buồn bã gật đầu.

Hoàng Quân cầm ly nước lọc đặt bên cạnh lên uống một ngụm lớn.

“Vị rất lạ.”

Lệ Dương gục mặt xuống bàn ăn, ánh mắt ngập tràn thất vọng.

“Tôi rõ ràng đã nấu đúng công thức rồi, không hiểu sao nấu đi nấu lại vẫn không được.”

“Lần trước cô nấu cháo trứng rất ngon mà.”

“Món đó tôi học trước khi gặp anh, học của mẹ tôi gần bốn tháng đó.”

“Vậy còn mấy món này?”

“Tôi tự học... mới được bốn ngày.”

Hoàng Quân bất đắc dĩ nhìn cô, lại nhìn hộp cơm vẫn đầy ắp.

“Cô định cho tôi làm chuột bạch đấy à?”

“Không phải. Trước nay tôi chưa từng nấu ăn, cũng nghĩ dù cố gắng thế nào cũng không thể nấu ngon như mẹ tôi được. Tại Jack nói, đàn ông rất thích được phụ nữ tự tay nấu ăn cho...”

Nói tới đây, chẳng hiểu sao Lệ Dương lại rơi nước mắt. Giọng cô ngập ngừng hẳn, trái tim Hoàng Quân cũng vì thế mà tan chảy theo.

Lệ Dương ngẩng đầu lên, cố ý cười thật tươi, tay với rút khăn giấy trên bàn ăn.

“Chắc tại khói trong bếp ăn bay ra làm tôi cay mắt quá. Xin lỗi anh... tôi nhất định sẽ cố gắng. Lần sau nhất định sẽ rất ngon.”

Hoàng Quân đưa tay ra, nhẹ nhàng lau nước mắt cho cô. Lệ Dương bắt gặp nét dịu dàng trong đôi đồng tử sâu thẳm của anh. Hai người nhìn nhau có đến nửa phút, không nhìn thấy cả nhà ăn cũng đang quan sát họ, mỗi người một biểu cảm khác nhau.

“Tôi xin lỗi...”

Lệ Dương lắc đầu:

“Tôi mới phải xin lỗi.”

Hoàng Quân nhìn cô, nụ cười của anh còn dịu dàng hơn cả ánh mắt.

“Thực ra... cũng không tệ lắm.”

Lệ Dương thở hắt ra một tiếng. Bom dội ùm ùm xung quanh tai cô, trời đất như đang quay cuồng, lòng cô cũng cuồng quay. Mắt cô mở to sáng còn hơn cả đèn pha ô tô.

“Thật ư?” Lệ Dương không tin hỏi lại, giọng điệu như một đứa trẻ học kém bỗng biết tin mình được giấy khen loại xuất sắc.

Hoàng Quân không nói gì, chỉ gật đầu tán thành. Và để chịu trách nhiệm với lời nói vừa rồi, anh đã một mình ăn hết phần cơm Lệ Dương mang tới, bình thản thưởng thức món tôm mặn chát, trứng chiên giòn giòn rát rát, có vẻ đầu bếp khi thực hành đã vô tình cho cả vỏ trứng vào cùng chiên, và cả món rau đảo lên đảo xuống cũng không tìm được một cọng chín của cô.

Hoàng Quân về hôm đấy đau bụng đi nhà cầu suốt một đêm, sáng hôm sau còn ngủ gật trên bàn làm việc.


Giao diện cho điện thoại

Ngào tạo:
Cập nhật:

Chia sẻ