settingsshare

Em Là Cô Ấy Thứ Hai Chương 12: CẢM GIÁC NÀY TRƯỚC NAY CHƯA TỪNG CÓ

Khi Trịnh Sỹ Phong đưa Lệ Dương về nhà, có một chiếc xe thể thao màu đen đã đỗ trước khu chung cư nơi cô đang ở, Hoàng Quân đứng tựa vào cửa xe nhìn Lệ Dương và Trịnh Sỹ Phong chia tay nhau, trên mặt hoàn toàn không biểu lộ ra một chút cảm xúc gì.

Sau khi Trịnh Sỹ Phong lái xe đi, Lệ Dương mới nhìn thấy sự có mặt của Hoàng Quân, không hiểu sao có chút không thoải mái khi bị anh bắt gặp. Cô hơi ngạc nhiên đi về phía anh, khi chỉ còn cách Hoàng Quân vài bước chân, anh đột nhiên lên tiếng hỏi, có lẽ vì trong bóng tối lại ở một khoảng cách khá xa nên Hoàng Quân không nhận ra người đàn ông đó là Trịnh Sỹ Phong.

“Ai vậy? Bạn trai của cô à?”

“Nhìn chúng tôi rất giống đang hẹn hò sao?” Lệ Dương bước thêm mấy bước chân rồi dừng lại.

Hoàng Quân khẽ nhún vai, tay vẫn để trong bao quần.

“Ai nhìn thấy thông thường cũng đều nghĩ như vậy mà. Không phải sao?”

“Là bạn đồng nghiệp... À, thực ra cũng có chút tình cảm, nhưng chỉ là đơn phương thôi.”

“Là ai đơn phương ai?” Hoàng Quân nhíu mày ra vẻ tò mò, sau đấy cũng tự trả lời luôn: “Mà chắc người đơn phương là cô rồi.”

Lệ Dương khẽ cong môi “hừ” nhẹ một tiếng. Dù rằng đúng là như vậy, nhưng có ai tự nhận mình là kẻ trồng cây si trước mặt người khác chứ. Huống hồ qua thái độ của Trịnh Sỹ Phong thì có thể thấy được anh ít nhiều cũng có tình cảm với cô, dù Lệ Dương không biết phải gọi tên thứ tình cảm đó như thế nào.

“Anh căn cứ vào đâu mà nói thế chứ?” Lệ Dương nhìn nụ cười châm biếm hiện lên trên gương mặt Hoàng Quân, thật khó lòng tiêu hóa nổi.

“Kiểu người như cô...” Hoàng Quân cố tình dừng lại một chút để khiêu khích tính tò mò của người đối diện, “nếu là người cô không thích mà thích mình, cô nhất định sẽ tìm cách tránh càng xa càng tốt. Chắc không có chuyện để anh ta đưa về như thế đâu, trừ khi là bất khả kháng”.

Con người này mỗi một câu nói đều như bóc trần tâm tư, tình cảm của Lệ Dương. Hoàng Quân có vẻ là người luôn hiểu rõ những suy nghĩ và tâm sự của cô nhất, nhưng hiểu là một chuyện khác, còn đồng cảm thì dường như trong anh chưa bao giờ tồn tại khái niệm ấy.

“Anh cứ làm như hiểu rõ về tôi lắm vậy.” Lệ Dương bĩu môi, cố gắng tỏ ra không đồng tình với nhận xét vừa rồi của Hoàng Quân.

“Cô đừng quên tôi từng có một năm không nhìn thấy. Trong khoảng thời gian đó, tôi nhìn cuộc sống bằng trái tim, chứ không phải bằng đôi mắt.” Hoàng Quân đưa tay đặt lên ngực trái, sau đó lại chỉ vào mắt mình. “Không phải tự kiêu, nhưng tôi tin vào những gì mình cảm nhận được, đặc biệt lại là đối với những người thể hiện cảm xúc rõ ràng như cô.”

Lệ Dương cười khẩy:

“Anh nên học khoa Tâm lý thì hợp hơn đấy.”

“Cảm ơn gợi ý của cô. Nếu có cơ hội tôi sẽ thử.”

“Vậy... bác sỹ tâm lý không bằng cấp. Anh tới tìm tôi là có việc gì vậy?” Lệ Dương chợt nhớ tới sự xuất hiện bất ngờ của Hoàng Quân hôm nay. Cô định hỏi từ lúc nãy nhưng lòng vòng một hồi đứng đôi co với anh lại suýt quên mất.

Hoàng Quân cũng chợt nhớ ra lý do hôm nay anh tới đây, mải trêu chọc Lệ Dương cũng suýt quên luôn.

“Bà ngoại bảo mắt có chút vấn đề, muốn cô tới xem thử xem sao?”

Lệ Dương giật mình hỏi lại, giọng tràn đầy lo lắng:

“Sao lại như vậy? Mắt bà có sưng hay đỏ gì không?”

Hoàng Quân khẽ chép miệng, giọng điệu ngược lại vô cùng bình thản:

“Ngoài việc có thêm cặp kính ra thì tôi chẳng thấy có gì khác biệt cả.”

Ra là vậy. Bà ngoại chắc hẳn chỉ đang tìm lí do để gọi cô tới nhà. Từ ngày Hoàng Quân khỏi bệnh, Lệ Dương cũng ít lui tới nhà anh hơn, lần gần đây nhất có lẽ là khi bà Châu mời cô tới ăn cơm. Lệ Dương tuy không còn hay đến nhưng cô vẫn luôn nhớ bà ngoại, người mỗi khi thấy cô đều gọi hai tiếng “cháu dâu” rất tự nhiên, người dù không hề giỏi giang trong việc bếp núc nhưng mỗi lần cô đến đều tự tay vào bếp làm bánh cho cô ăn. Dù không nói ra, nhưng Lệ Dương luôn coi mỗi người trong nhà Hoàng Quân như chính những người ruột thịt thân thiết nhất của mình. Ngay cả đối với Hoàng Quân, dù tính cách hai người không hợp nhau, nhưng nếu lâu lâu không gặp anh cô cũng cảm thấy lòng nôn nao khó chịu, và khi bất giác nhìn thấy một vật gì có liên quan tới anh trong đầu cô lại vẩn vơ suy nghĩ, có khi thẫn thờ ngồi cả nửa ngày chỉ để làm một việc – nhớ anh.

Lệ Dương thấy có chút cảm giác có lỗi, giọng nói của cô vì thế mà trầm lặng hơn:

“Tôi vô tâm quá! Lẽ ra nên tới thăm bà thường xuyên hơn mới phải.”

“Bà ngoại không trách cô đâu.” Hoàng Quân dịu dàng an ủi. “Cô bận rộn như vậy, bà lo cô ăn uống không tử tế hại sức khỏe thôi. Bà tôi nếu đã thích ai thì sẽ rất quan tâm tới người đó. Tôi hiếm khi thấy bà chu đáo với ai như vậy, cô thật có phúc đấy.”

“Ừ. Tôi cũng cảm thấy mình quả thật rất may mắn.” Lệ Dương khẽ cúi đầu. Chuyện gia đình đối với cô là một vấn đề rất nhạy cảm, mỗi lần có người khác quan tâm đối xử tốt với cô, cô lại thấy khóe mắt cay cay xúc động. Người ngoài còn chăm sóc cho cô như vậy, liệu ba ruột của cô, ông có ngày đêm mong nhớ và hy vọng sẽ có ngày tìm được con gái mình không?

Lệ Dương nói với Hoàng Quân hôm nay cô không phải trực đêm, tối có thể qua chơi với bà một chút. Hoàng Quân hỏi cô đã ăn tối chưa. Khi thấy Lệ Dương gật đầu bảo đã ăn cùng bạn rồi, Hoàng Quân liền bảo cô để lúc khác hãy tới. Bà ngoại đã nấu rất nhiều món, cô đến nhất định bà sẽ bắt ăn đến khi vỡ bụng mới thôi. Anh sẽ lấy lí do cô có ca trực hôm khác mới qua được, bảo cô cứ lên nhà nghỉ ngơi mai còn đi làm sớm. Nhưng Lệ Dương không nghe, cứ khăng khăng mở cửa xe ngồi vào trong, còn châm chọc Hoàng Quân nói dối thành thần rồi, bây giờ cái gì cũng có thể nói dối được. Hoàng Quân bất đắc dĩ lái xe, mặc dù với tính cách của bà ngoại, anh biết nhất định hôm nay dạ dày của Lệ Dương sẽ bị tra tấn. Nhưng đây là do cô chủ động chui đầu vào bụi rậm, mà anh cũng không thật sự có ý ngăn cản đến cùng.

Quả không ngoài dự đoán, vì không muốn phụ tấm chân tình của bà ngoại, Lệ Dương ăn no tới mức lăn còn nhanh hơn đi. Người ta vẫn thường nói hãy ăn sáng như một nữ hoàng, ăn trưa như một thường dân và ăn tối như một kẻ ăn mày. Bây giờ xem ra Lệ Dương đã làm hoàn toàn ngược lại. Buổi sáng cô đang cắn dở miếng bánh mì thì bệnh viện gọi điện báo có ca cấp cứu nên vội vàng chạy đi, buổi tối cần ăn ít cho dễ ngủ cô lại chén tận hai lần, đã thế còn toàn những món khó tiêu. Chắc chắn tối nay cô sẽ không thể ngủ được với cái dạ dày căng cứng này mất.

Nhìn thấy Lệ Dương ngồi trên xe khổ sở xoa bụng, Hoàng Quân khẽ lắc đầu ái ngại:

“Công nhận dạ dày của cô cũng có sức chứa lớn thật đấy.”

Lệ Dương không thèm để ý đến lời mỉa mai của Hoàng Quân. Cô quay đầu nhìn ra bên ngoài cửa kính, hít thở thật sâu cho tiêu hóa dễ dàng hơn.

“Cửa còn chưa mở, cô hít cái gì vậy?”

Khi Lệ Dương đau khổ nhận ra sự thật thì chóp mũi cô đã chạm sát tới thành cửa kính. Hoàng Quân ngồi bên trái cô không nhịn được mà cười ngặt nghẽo. Cười chán chê, anh ta mới cho xe dừng lại ở ven đường và hạ cửa kính phía Lệ Dương xuống.

“Sao tự nhiên dừng lại vậy? Còn chưa tới nhà mà.” Lệ Dương thắc mắc quay đầu về phía Hoàng Quân.

“Tôi không muốn cô ói hết ra xe của tôi đâu, bên kia đường có một công viên, xuống đi bộ một chút đi cho dễ chịu.”

Xem ra anh ta cũng rất biết quan tâm đến người khác, nhưng sao cứ phải thể hiện thành ý bằng cái cách làm người ta chướng mắt như vậy, Lệ Dương nghĩ thầm. Nhưng rồi cái dạ dày đang biểu tình dữ dội không cho phép cô nghĩ nhiều như thế nữa, nếu phải ngồi trên xe đi đường dằn xóc như vậy cô thực sự không dám đảm bảo nó có bị bục ra vì quá tải hay không? Xuống đường đi bộ lúc này quả là một ý tưởng rất hay.

Nhưng cũng vì ăn quá no mà cái dáng đi bộ của Lệ Dương rất kì cục. Cô hơi ưỡn người về phía trước, một tay đỡ lưng, một tay xoa xoa bụng. Hôm nay Lệ Dương lại mặc một chiếc áo rộng eo, chính vì thế nhìn ở góc độ nào cô cũng giống như một bà bầu chính hiệu. Cũng vì vậy mà có một bà chị đang mang bầu đi bộ cho dễ sinh cứ nhìn chằm chằm vào cô, ánh mắt nói ngưỡng mộ thì hơi quá, nói ghen tị cũng không ngoa. Một lúc sau, có lẽ vì không kiềm chế được bản tính tò mò của mình, khi đi gần đến chỗ Lệ Dương, chị ta mới mở miệng hỏi thăm:

“Nhìn hai vợ chồng em hạnh phúc thật đấy! Có bầu mấy tháng rồi em?”

Lệ Dương hơi sững người, đầu tiên là giật mình, sau đó có chút ngượng ngùng. Cô đảo mắt nhìn sang phía Hoàng Quân, thấy anh ta đang kiềm chế để không bật cười lên thành tiếng.

Lệ Dương còn chưa kịp trả lời, bà chị mau miệng kia đã lại mau miệng tuôn ra một tràng:

“Chị cũng có bầu được gần bảy tháng rồi, nhưng chồng chị chẳng bao giờ đưa chị đi dạo như chồng em thế này cả, suốt ngày viện cớ bận này bận kia.” Người phụ nữ dừng lại khẽ thở dài rồi tiếp tục kể lể: “Đúng là lúc yêu nhau thì cái gì cũng chiều chuộng, đến lúc lấy được rồi lại bỏ bê không quan tâm. Em trai à, đàn ông thương vợ như em chắc bây giờ tuyệt chủng cả rồi.”

Người phụ nữ liếc nhìn Hoàng Quân, không tiếc lời khen ngợi, Hoàng Quân cũng vì thế mà cố gắng phối hợp, nhìn chị ta gật đầu cười và còn cảm ơn rất chân thành. Lệ Dương đứng giữa thực sự không biết phải cắt ngang để giải thích thế nào. Ở đâu hiện ra một mà chị nhiều chuyện vậy chứ? Bụng cô có to hơn thường ngày một chút thật, dáng đi cũng không được bình thường cho lắm, nhưng tại sao cứ nhất định phải có bầu mới được đi như thế, to bụng không được sao?

Hoàng Quân còn cố tình trêu chọc cô, anh ta khoác tay lên vai Lệ Dương, ánh mắt nhìn cô đầy âu yếm:

“Em yêu à? Em nghe thấy chưa? Em thật là có phúc đấy!”

Bà chị mới quen vỗ hai tay lại với nhau thành tiếng tán thưởng, đầu liên tục gật gật. Lệ Dương không còn biết làm gì ngoài việc nở một nụ cười bất đắc dĩ. Sau này cô nghiệm ra một chân lý sâu sắc, nếu ngay câu đầu tiên đã là nói dối, thì những câu về sau sẽ không có câu nào là thật hết. Cô có nên cảm ơn Hoàng Quân vì anh ta đã khiến cô nhận ra mình lại có năng khiếu nói dối bẩm sinh như vậy.

“Em có bầu được mấy tháng rồi? Có hay bị nghén không vậy?” Bà chị mới quen nhiệt tình hỏi thăm.

Lệ Dương khẽ cười ngượng, tay của Hoàng Quân vẫn còn đặt lên vai cô, có cảm giác vai cô sắp bị sập xuống vì nặng.

“Cũng... mới bốn tháng thôi ạ. Em cũng không có nghén nhiều lắm.” Lệ Dương phán đoán dựa trên những quan sát thường ngày của cô đối với các bệnh nhân mang bầu ở bệnh viện, bụng to cỡ này chắc khoảng bốn tháng là phù hợp. Còn việc có nghén hay không cô làm sao mà biết được.

Lệ Dương thấy bên trái mình khẽ rung rung, ngước mắt nhìn lên thấy Hoàng Quân đang tủm tỉm cười, phen này cô lại mất mặt trước anh ta rồi.

“Ôi! Chị thì từ khi mang bầu đến giờ đến là khổ sở vì nghén, cứ ăn vào được cái gì là nôn ra hết. Chị mang bầu ba lần rồi mà lần nào cũng vậy. Nhìn hai em trẻ thế chắc cũng mới cưới. Là bé trai hay bé gái vậy, của chị là bé gái.”

“Em cũng là bé gái ạ!” Lệ Dương cố nặn ra một nụ cười thật tự nhiên.

Cứ như thế, bà chị mới quen hỏi không ngừng nghỉ, cho đến tận khi có điện thoại reo mới chịu buông tha cho Lệ Dương và Hoàng Quân. Khi chị ta đi dứt, việc đầu tiên Lệ Dương làm là hất cánh tay đang khủng bố trên vai cô của Hoàng Quân xuống, sau đó nhìn anh ta với ánh mắt hình viên đạn.

“Này, ánh mắt đấy của cô là ý gì vậy? Tôi vô can đấy nhé! Nãy giờ toàn là cô với chị ấy nói chuyện cùng nhau mà, tôi có xen vào câu nào đâu.” Lệ Dương còn chưa kịp hỏi tội, Hoàng Quân đã nhanh chóng chối bay chối biến.

Lệ Dương một mình đi lên phía trước, Hoàng Quân chạy đuổi theo cô, hai tay đặt lên vai cô từ phía sau lưng dỗ dành:

“Thôi nào, cô giận thật đấy à? Tôi chỉ đùa chút cho vui thôi mà.” Anh vừa nói vừa vỗ vỗ vai Lệ Dương.

Lệ Dương vẫn im lặng, không có ý dừng lại. Hoàng Quân buộc phải xoay vai cô để gương mặt cô đối diện với anh.

“Tôi xin lỗi rồi mà, đừng có giận nữa nhé! Nhé!” Gương mặt anh ta rất chân thành, giống hệt một đứa trẻ cố tình làm ra vẻ tội nghiệp khi bị ba mẹ trách lỗi, khiến Lệ Dương cũng phải phì cười.

Thấy Lệ Dương cười, Hoàng Quân cũng không ý thức được mà cười theo.

“Hết giận đi, tôi dẫn cô đi ăn kem nhé!”

Chưa đợi Hoàng Quân nói dứt câu, Lệ Dương đã co chân dẫm vào mũi giày của anh, lực vừa đủ để anh ta cảm thấy ngón chân cái như bị đứt rời.

“Còn ăn nữa, anh muốn tôi thủng dạ dày mà chết à?”

Hoàng Quân vừa ôm chân nhảy lò cò như chuột túi, vừa “à”, “à” tỏ vẻ hối hận thật rồi, từ nay có cho vàng cũng không dám đắc tội với phụ nữ nữa. Lệ Dương quay ngoắt người bỏ đi không thèm để ý. Khi Hoàng Quân đứng thẳng được người dậy thì đã bị cô bỏ cách một quãng khá xa, anh vội chạy theo, trong tầm mắt dường như chỉ có bóng dáng của người con gái phía trước.

Khi ở trên xe, Hoàng Quân mới không nhịn được mà hỏi Lệ Dương:

“Phải rồi. Sao khi nãy cô lại nói với chị kia cô mang bầu con gái? Cô thích con gái à?”

“Khi nãy lúc chị ấy nói thai của chị ấy là bé gái giọng có vẻ buồn. Có lẽ chị ấy mong có con trai, nếu tôi nói con tôi là trai chắc sẽ khiến chị ấy buồn hơn.”

“Cô có tố chất làm bác sỹ tâm lý đấy. Vậy còn cô, cô thích bé trai hay bé gái?”

“Trai gái đều được. Chỉ cần là con tôi, tôi nhất định sẽ yêu thương chúng, chăm sóc và nuôi dưỡng chúng, cũng sẽ không vì bất kỳ một lý do gì mà bỏ rơi chúng.”

Khi nói những lời này, giọng Lệ Dương không giấu được vẻ bi thương. Thực ra bản thân cô cũng là một đứa trẻ mồ côi, cô thực sự không biết ba cô vì không muốn tìm cô hay cũng đã gắng sức đi tìm nhưng không thấy, cô cũng không hiểu vì sao mẹ cô lại rời bỏ ba cô mà đi. Đã rất nhiều lần trong giấc mơ, Lệ Dương nhìn thấy ba cô mỉm cười với cô, cô cố gắng tiến sát lại gần để nhìn rõ hơn dung mạo của ba mình. Nhưng cô càng tiến lại, ông ấy lại càng lùi ra xa, mãi mãi chẳng bao giờ để cô chạm tới được.

Một giọt nước mắt khẽ rớt xuống, Lệ Dương quay đầu về phía cửa xe, không để Hoàng Quân thấy được giây phút yếu lòng của cô. Anh từ nhỏ đã được sống trong tình yêu thương của cha mẹ và bà ngoại, gia đình anh thực sự khiến nhiều người mơ ước, cũng khiến không ít kẻ chạnh lòng. Có lẽ vì anh từ lâu đã quen với việc có đủ đầy tình cảm, thế nên mới không thể chịu nổi cú sốc khi Ngọc Linh đột ngột ra đi.

“Còn anh, anh thích con trai hay con gái?”

Lệ Dương khẽ lên tiếng, vẫn không nhìn Hoàng Quân. Cô chỉ muốn phá vỡ khoảng không gian yên tĩnh lúc này.

“Tôi thích cả hai. Càng nhiều càng tốt.”

Tâm trạng Lệ Dương đang nặng trĩu thế mà nghe Hoàng Quân nói vậy cũng phải phì cười. Sinh con mà anh ta cứ làm như lợn đẻ vậy, coi trọng số lượng.

Hoàng Quân cũng cười theo. Trong giây phút này, anh biết thứ mình muốn thấy nhất chính là nụ cười của người con gái xa lạ mà lại rất đỗi thân thuộc kia. Lệ Dương cũng bất chợt có một cảm giác khác thường, cô nhìn sang Hoàng Quân, tự nhiên nảy sinh ý nghĩ rất muốn cùng anh xây dựng một gia đình, cùng sinh những đứa con. Cảm giác này trước nay cô chưa từng có với bất kỳ ai, kể cả là đối với Trịnh Sỹ Phong.


Giao diện cho điện thoại

Ngào tạo:
Cập nhật:

Chia sẻ