settingsshare

Em À, Thua Em Rồi Chương 19: Vợ à, thua em rồi

Cực phẩm nam!

Trong một quán cà phê ấm áp, Trữ Đan Thuần đang cùng với người được gọi là bạn trai hẹn hò.

"Đan Thuần, hương vị thế nào?"

Trữ Đan Thần nhìn cũng không thèm nhìn \'cực phẩm nam\' ngồi đối diện, liếc mắt nhìn ly cà phê trên bàn, không nói gì.

Cô thề, cho tới bây giờ cô chưa từng thấy qua đàn ông \'cực phẩm\' như vầy! Anh ta vừa vào cửa, không nói hai lời, cũng không hỏi ý kiến cô, liền trực tiếp gọi hai ly cà phê chất lượng thấp, còn gọi cái gì tính theo AA(mỗi người trả tiền một nửa).


"Đan Thuần, anh cảm thấy chúng ta ở chung với nhau rất vui vẻ, cho nên ngày mai chúng ta lại hẹn hò đi!"

Trữ Đan Thuần chửi cũng không thèm chửi hắn, bấm bấm chơi trò chơi trong di động.

Ngày mai còn muốn cô đến? Cô mới không bệnh! Mấy hôm trước là vì cá cược với Vũ
Tình, nên cô phải nhẫn nại một tuần, hôm nay đã là ngày cuối cùng rồi.

"Đan Thuần, chỉ có lần đầu tiên là em nói mấy câu, sau đó không thấy em mở miệng nữa, tại sao vậy?"

Vớ vẩn, điều này không phải là mặc kệ anh sao? Trữ Đan Thuần nói thầm trong lòng.

Một bóng đen đột nhiên xuất hiện, chặn ánh sáng.

Trữ Đan Thuần nghi hoặc ngẩng đầu, lại thấy người tuyệt đối không có khả năng xuất hiện ở đây - Nghiêm Túc!!!

"Hắn là ai vậy?" Nghiêm Túc mở miệng, nhưng cũng không thèm nhìn người đàn ông kia.

Trữ Đan Thuần một bộ dáng thờ ơ: "Không khí."

Không sai, cô đúng là xem hắn ta như không khí, nhưng mà... hắn ta hình như càng giống ruồi bọ hơn, ong ong kêu không ngừng.

"Đan Thuần, tôi là bạn trai cô!"

Trữ Đan Thuần liếc hắn ta một cái: "Từ khoảnh khắc tôi giữ im lặng với anh trở đi, anh với tôi mà nói cũng không khác gì không khí."

Nghiêm Túc nghe xong, không nói chuyện, giống như đang suy nghĩ gì đó.

"Vậy mấy ngày nay sao cô còn ra ngoài với tôi?"

"Không có gì, tôi tự nguyện, được rồi, từ giờ trở đi, tôi với anh không còn liên quan đến nhau nữa, tạm biệt!" Trữ Đan Thuần phất phất tay, ý bảo hắn ta đi đi.

"Cực phẩm nam" còn muốn nói gì nữa, lại ngại sắc mặt lạnh lùng của Nghiêm Túc, giật giật môi, rời khỏi.

"Chuyện gì tôi cũng chưa làm, đừng nhìn tôi như muốn giết người vậy." Trữ Đan Thuần đang nghẹn cả một bụng buồn bực, rầu rĩ mở miệng nói.

Cái gì gọi là bạn trai cậu tuyệt đối hài lòng! Bạn trai như vậy rõ ràng là super không
hài lòng! Nếu so sánh, ngược lại cô còn cảm thấy Nghiêm Túc thật hoàn hảo biết bao nhiêu!!!

Nghiêm Túc cười như không cười ngồi xuống: "Vừa rồi anh còn đang suy nghĩ, có cần mở miệng đi ngăn cản tình địch hay không, bây giờ xem ra không cần rồi."

"Hả, chuyện của tôi không cần anh quan tâm." Trữ Đan Thuần buông di động trong tay xuống, ngẩng đầu.

"Bà xã, vì sao anh không thể quan tâm? Đánh đuổi tình địch là nghĩa vụ của anh mà..." Nghiêm Túc bắt đầu da mặt dày.

Trữ Đan Thuần xem nhẹ lời anh mà nói: "Chúng ta đi xem phim đi."

Em... thích anh!


Ngoài rạp chiếu phim.

Nghiêm Túc lơ đãng hỏi: "Em muốn xem phim gì?"

Trữ Đan Thuần sửng sốt một chút, sau đó mỉm cười: "Anh chọn là được rồi."

Thấy Nghiêm Túc cẩn thận xem tên phim, cô không khỏi nhớ tới tên cực phẩm nam kia. Tên đàn ông thối kia hỏi cũng không thèm hỏi ý cô, chỉ thẳng vào cái cần mua! Còn nói, TMD, tính theo AA!

Nghiêm Túc quay đầu lại: "Phim tình cảm thế nào? Hay là phim hài?"

"Đều được." Trữ Đan Thuần giao quyền quyết định cho anh.

Nghiêm Túc gật đầu, đi mua hai vé trước, sau đó dắt tay cô đi vào rạp.

"Em ở đây chờ anh trước đi, anh quay lại ngay."

Trữ Đan Thuần gật đầu cười, cô không ngờ rằng tên con trai não tàn này lại tốt như vậy nha!
( Chick chúc các bạn vui vẻ)
Lúc Nghiêm Túc quay lại, cầm bắp rang trên tay, còn có hai ly côca: "Em hẳn là thích ăn chứ? Nếu không thích anh đi mua thứ khác?"

"Ừ, không cần đâu, tôi thích." Trữ Đan Thuần quả thật vô cùng cảm động.

Tên cực phẩm nam kia cũng từng mua bắprang

và côca, nhưng đó căn bản không phải cho cô. Lúc ấy cô nhìn hai ly côca kia, nghĩ một ly chắc chắn là dành cho cô, thế nhưng, kết quả thì sao?

Hắn ta nói, một ly hắn uống không đủ, cho nên mua hai ly!

Haizz, thật sự là rất \'cực phẩm\'!

"Nghiêm Túc, tôi rất cảm động, anh quả thực tốt quá!" Trữ Đan Thuần không nhịn được mà nói với Nghiêm Túc.

Nghiêm Túc sửng sốt, anh ngờ Đan Thuần lại đột nhiên nói như vậy, mà anh... hình như cũng chưa làm cái gì mà?

"Chụt -" Trữ Đan Thuần đỏ mặt thơm lên má Nghiêm Túc một cái.

Nghiêm Túc: "Em..."

Đan Thuần: "Em..."

Hai người một trận xấu hổ, Trữ Đan Thuần đáng yêu thè lưỡi, cúi đầu ăn bắp rang.

Nghiêm Túc sờ má được Đan Thuần thơm qua, trong lòng dâng lên từng đợt ngọt ngào. Sao Đan Thuần đột nhiên đối tốt với anh như vậy? Và anh cũng quên bẵng luôn mục đích ban đầu - phải dạy dỗ cô ra trò!

Trữ Đan Thuần trộm liếc nhìn Nghiêm Túc một cái, bộ dáng anh sững sờ cũng rất đáng yêu! Có phải cô, thật sự thích anh rồi hay không???

Có điều, loại cảm giác này dường như cũng rất tốt nha! Ít nhất cô không cảm thấy ghét, ngược lại còn thấy thật ngọt ngào.

Nghiêm Túc chỉ vào má trái của mình: "Vậy nghĩa là gì?"

Đan Thuần chớp chớp mắt: "Em cho anh một cái dấu, về sau nơi đó không được cho người con gái khác chạm vào, còn nữa, không được để người con gái nào khác... cho anh dấu nữa! Mà vẫn còn điều này nữa, não tàn, em nghĩ... Em chắc là thích anh rồi!"

Cô không phải loại con gái kín đáo, nếu như đã thích, cô sẽ nói thẳng ra.

Nghiêm Túc vừa nghe xong, vui mừng đến nỗi bảo anh đi bái Phật dâng hương
anh cũng làm! Mặc dù anh không hề mê tín.

Phần tình yêu tới rất ngoài ý muốn này, đánh anh một cái không kịp trở tay, hắc hắc, có điều, anh thích!
!
Giao diện cho điện thoại

Ngào tạo:
Cập nhật:

Chia sẻ