settingsshare

Em À, Thua Em Rồi Chương 15: Vợ à, thua em rồi

Lừa gạt mẹ già

"Thím à, thím nhận lầm người rồi phải không? Người mẹ đáng yêu lại dịu dàng kia của tôi sao lại có bộ dáng giống thím được chứ?" Trữ Đan Thuần bày ra một bộ dáng mê man nhìn bà Trữ.

Chuyện gì xảy ra vậy???

Tư Đồ và Cố An Dương bị lời nói đột ngột đó của Trữ Đan Thuần làm cho mờ mịt, mẹ mà cũng có người giả mạo sao?

Nghiêm Túc trông thấy bà Trữ nắm chặt nắm đấm, âm thầm lo lắng cho Đan Thuần. Cô nhóc kia, định làm tức chết mẹ mình sao?

Bà Trữ tức giận sắp phát hỏa đến nơi, con bé kia dám ở trường hợp này phủ nhận bà là mẹ của nó! Mà lời nói của con bé làm mình không thể bùng nổ được.

Nếu như lập tức chỉnh đốn con bé kia một trận, vậy thì rõ ràng không phù hợp với "đáng yêu lại dịu dàng" như nó nói, nên cho dù mình là thật, cũng sẽ bị người khác hoài nghi... Hơn nữa hình tượng thục nữ mình vừa tạo trước mặt mọi người có thể bị hủy mất!

Trữ Đan Thuần thấy mẹ già vẫn ẩn nhẫn chưa bùng nổ, lại thêm mắm thêm muối nói: "Mẹ tôi á, khí chất cao quý, sao có thể dùng gia quy áp bức con gái mình được, đúng không?" Nói xong còn nháy mắt với bà.

Dù sao bà Trữ cũng không thể phủ định điều này, đành phải theo con gái mà gật đầu nói phải.

Trở về rồi xem, hừ hừ, bà nhất định phải chỉnh đốn con bé kia một trận ra trò!

"Như vậy, chúc thím vui vẻ!" Trữ Đan Thuần nói xong, khoát tay áo định chuồn êm.

Nghiêm Túc tay mắt lanh lẹ, chặn ngang kéo cánh tay cô lại: "Chạy đi đâu?"

"Ách... Không có, tôi đi sang bên kia tìm cái gì để ăn." Trữ Đan Thuần âm thêm kêu không xong, cô mà không rời khỏi đây nhanh thì một lát nữa mẹ già không chỉnh đốn cô mới lạ!

Bà Trữ nở nụ cười có chứa đao: "Thanh niên các con phải chơi nhiều chứ, còn phải chơi vui vẻ nha, không chừng sau đó sẽ không được như vậy nữa đâu, ý, tôi phải đi rồi." Nói
xong, cười như không cười liếc mắt nhìn con gái.

Xong rồi, xong rồi, đêm nay trở về nhất định sẽ chết! Trong lòng Trữ Đan Thuần hối hận đến phát khóc, cô
không nên nghĩ ra một chủ ý tồi như vậy!

Cố An Dương và Tư Đồ An chưa từng trải qua việc như thế, chỉ có điều lừa gạt mẹ mình như vậy, e rằng chỉ có mình Đan Thuần dám làm.

Hai người bọn họ nhìn nhau cười, đêm nay hẳn là sẽ trình diễn tiết mục anh hùng cứu mỹ nhân rồi, đáng tiếc... theo bọn họ thấy cũng không hay ho gì cho lắm.

"Đột nhiên phát hiện cô trở nên ngu." Nghiêm Túc không để ý tới hai tên bạn gièm pha, nói với Đan Thuần.

Để hai tên độc thân kia ở một bên bóng gió đi, đừng gây trở ngại anh theo đuổi giai nhân là tốt rồi.

"Đâu có..." Trữ Đan Thuần có chút chột dạ phản bác, chính cô cũng cảm thấy vừa rồi nhất định là đầu bị hoen rỉ, sao có thể nghĩ ra chuyện lừa gạt mẹ vậy chứ, tuy rằng tránh thoát được trước mắt, nhưng, nhưng trở về thì phải làm sao bây giờ đây... huhu...

Nghiêm Túc đưa tay vén vài sợi tóc bị rơi xuống của cô ra sau vành tai, động tác rất dịu
dàng, nhiệt độ của tay làm nóng đỏ tai Đan Thuần.

Anh nhìn hai má Đan Thuần phiếm hồng bỗng trong lòng vui vẻ, xem ra cô cũng có một chút cảm giác đối với mình.


Trữ Đan Thuần không dám ngẩng đầu nhìn Nghiêm Túc, cúi đầu, như có như không mà uống một ngụm nước trái cây. Cô không biết,nhiệt độ của tay anh không chỉ nóng tai cô, mà còn nóng cả vào trong lòng cô nữa.

"Tả - Nghiêm" đánh cược.

Trong một góc nào đó.

Ông Nghiêm cùng Tả Thượng đang chơi cờ.

"Vừa rồi có người nghi ngờ cháu trai tôi cùng cháu trai ông có phải đã đồng tính luyến ái hay không đó..." Tả Thượng hít một tiếng: "Cháu trai tôi cũng không có cái sở thích kia."

"Người tôi nói là con gái, con gái, con gái!" Ông Nghiêm bởi vì bị ăn cờ hơn nửa, tâm trạng cũng không được tốt.

"Chung quanh đều là một đống đàn ông, làm gì có cô gái nào như ông nói... Đúng rồi, có một cô bé, tôi rất yêu thích nha!" Tả Thượng hạ xuống viên cờ trắng.

"Cô bé nào?" Ông Nghiêm cầm cờ đen do dự, nhìn bàn cờ, cờ đen bị ăn hơn nửa.

"Bị hắt rượu vang vào người, phản ứng của nó đúng là gây ngạc nhiên nha! Huống hồ... cháu trai Khâu Minh của tôi cũng rất thích cô bé đó nữa!"

"Hắt rượu vang..?" Ông Nghiêm đang tập trung đánh cờ, bỗng vô thức nhớ lại, đột nhiên cảm thấy có chút không thích hợp...

A! "Người bị hắt rượu vang kia sao! Không được! Tuyệt đối không được!" Đùa sao, đó là cháu dâu của ông mà~!

"Chơi cờ sắp thua ông cũng không cần kích động như vậy chứ." Tả Thượng nhấp một ngụm trà, có chút nhàn nhã như dạo chơi.

"Cô bé kia không được! Không nghe vừa rồi tôi tuyên bố sao? Đó là cháu dâu của tôi!"

"Không đúng, vẫn chưa kết hôn mà, huống hồ... Người ta cũng không có tình cảm gì với cháu trai ông." Vừa rồi Tả Thượng để ý cô bé kia một lúc, nếu cô ấy có tình cảm với tên nhóc Nghiêm Túc thì sẽ không đẩy cháu trai mình qua còn bản thân thì chuồn mất.

"Tình cảm có thể bồi dưỡng mà, ông lo lắng cái gì?" Ông Nghiêm khó chịu, cũng bất chấp nhìn ván cờ.

"Đánh cược thì thế nào? Xem cháu ai theo đuổi được cô bé kia trước?" Tả Thượng hưng trí bừng bừng.

"Cháu trai ông ít tuổi hơn Đan Thuần mà?..."

"Cũng có ít hơn bao nhiêu đâu, miễn cháu trai tôi thích là được!"

"Hai nhà chúng tôi đã đính ước từ nhỏ rồi." Ông Nghiêm uống trà, lắc đầu.

"Đánh cược thôi mà, nếu ông thua thì phải đem cái khu nghỉ mát kia cho tôi!"

"Cược thì cược!" Cháu trai nhà ông gần quan được ban lộc, cũng không tin không thắng được! Hơn nữa, ông cũng ngưỡng mộ một đồ vật của Tả Thượng này đã lâu... "Còn nếu ông thua thì ông phải đem hòn đảo nhỏ ông mua kia cho tôi!"

"Một lời đã định!"

Ngày nào đó, tháng nào đó, năm nào đó, cuộc đánh cược lần thứ năm mươi bảy giữa "Tả - Nghiêm" bắt đầu.
!
Giao diện cho điện thoại

Ngào tạo:
Cập nhật:

Chia sẻ