settingsshare

Em À, Thua Em Rồi Chương 09: Vợ à, thua em rồi

Tự mình chuốc lấy đau khổ

Đêm đã khuya, trăng lên cao.

Nghiêm Túc ngồi yên trên ghế sô pha, một bên hung dữ nhìn chằm chằm vào cửa chính.

Đồ xấu xí kia không thèm trở về! Chết tiệt! sao mình lại bực bội thế này!

Thật không biết kiếp trước mình có đắc tội gì cô ta không nữa...

Trữ Đan Thuần người đầy mùi rượu nhăn nhó, hương vị nồng quá... Đều tại Vũ Tình kia, trang điểm quyến rũ làm cho một đám người đến kính rượu, hại mình uống nhiều, bị những người đó thiếu chút nữa cười đểu.

Cô đi tới cửa, chần chờ một chút, chắc mọi người đã ngủ hết? Bây giờ là 2 giờ sáng rồi...

Cô kiễng mũi chân, cẩn thận mở cửa, cởi giầy, bước nhẹ trên nền đá cẩm thạch...

Nhẹ nhàng, từng bước, hai bước, ba bước... Ầy dà! Còn gần mười bước nữa là đến phòng mình!~

"Cô đi cẩn thận thôi.!"

"Đương nhiên, tất cả mọi người đã ngủ rồi..." Trữ Đan Thuần thuận miệng trả lời, đột nhiên ngây ngẩn cả người, này... Ai đag nói chuyện vậy?!

Một bóng đen nhích lại gần, khí thế bức người.

Trữ Đan Thuần không khỏi run rẩy một chút, không phải là quỷ trog truyền thuyết chứ?... "Đừng... Đừng tới đây! Nói cho mày biết, tao mang đai đen Nhu đạo đấy!"

Nghiêm Túc xem thường, lừa ai đấy, người bình thường sợ hãi đều nói vậy. Nhưng...

"Nằm úp xuống!"

Anh bị Trữ Đan Thuần
ngáng chân ngã xuống.


f.u.c.k!

Không nghĩ tới cô ta lại biết nhu đạo thật!

"Mày là kẻ trộm đúng không? Nói cho mà biết, mày gặp phải Trữ đại tỷ rồi. Mạng mày tốt thì mới thoát khỏi tay tao?" Trữ Đan Thuần dương dương tự đắc tay cầm thắt lưng, làm bộ dáng đại tỷ nói.

"Cô xấu xí, đây là nhà của tôi!" Nghiêm Túc bò lên trên, hung dữ nhìn chằm chằm trước mắt người đầy mùi rượu kia.

Trữ Đan Thuần giật mình, chẳng lẽ là Nghiêm Túc?!
Ô.

"Phải,
biết uống rượu cơ." Nghiêm Túc
vừa ý nhìn bộ dáng vừa rồi của cô rất sợ hãi, thấy lòng thật thỏa mãn.

Ánh trăng hắt ánh sáng chiếu vào mặt Trữ Đan Thuần, thế này mới thấy rõ được hình dáng người đàn ông trước mặt. Ở dưới ánh trăng, khuôn mặt hắn cương nghị đường cong
lờ mờ, mặt đẹp nhìn chằm chằm cô.

Công nhận... tên này không tệ!

"Chà chà, đêm đã khuya, ngủ ngon nhé." Cô bỏ lại những lời này, đi thẳng vào phòng mình.

Nghiêm Túc đau đầu nhìn bóng dáng người kia bỏ mình lại mà đi, tốc độ này, rõ ràng là không say, chẳng lẽ tửu lượng của cô ta rất cao?...

Àiz... Ngồi đợi cả buổi, kết cục
mình lại bị cô xấu xí kia quăng ngã xuống đất.

Anh sờ sờ mông... MD, lần sau anh đi ngủ sớm, không thèm đợi nữa, đúng là tự mình chuốc lấy cực khổ!
Chương 16: Quân đoàn thiếu niên.

Nghiêm Túc ngồi trong văn phòng đang xem một phần trong bản hợp đồng, nhưng anh lại ngủ gật, đầu gật bên này, gật bên kia... rốt cuộc "cạch" một tiếng ở trên bàn.

Anh cau mày, xoa cái trán đau.
Tối hôm qua bị cô ta đá một cước, thật sự là tàn nhẫn, cho tới bây giờ cái thắt lưngvẫn còn đau! (HNN:ây ây cái này mờ ám à nha*liếc nhìn sư phụ*) Đau thì không nói làm gì, còn lại bản thân không nghỉ ngơi tốt, sáng nay gấp gáp vừa uống cà phê vừa chạy vài toilet mà vẫn chưa hết buồn ngủ.


Cô ta đúng là khắc tinh! Đụng tới là không có chuyện tốt.

"Lão đại... có người tìm..." Thư ký Dương mở cửa, thấy bộ dáng anh nghiến răng nghiến lợi, khẽ run. Chậc, lần đầu tiên thấy Nghiêmlão đại tức như vậy.

Nghiêm Túc nghe tiếng, lập tức bỏ dáng điệu cũ: "A, người nào? Chuyện gì?"

Thư ký Dương một bên âm thầm than tiên sinh biến đổi sắc mặt thật nhanh, một bên trả lời: "Học sinh, tìm ngài..." liếm môi, nhỏ giọng nói: " Tính sổ..."

Anh không rõ, lão đại cùng đám học sinh kia có thù hận khi nào?

Căn bản Nghiêm Túc không nghe vế sau anh nói, còn tưởng rằng đến nhận lời mời. Bởi vì bình thường sinh viên vừa tốt nghiệp cũng hay đến xin làm thực tập sinh. Anh buông hợp đồng ra, dù sao cũng không có tâm trạng xem, đi gặp mấy học sinh này để thả lỏng vậy!

"Dẫn đường." Ra lệnh một tiếng, thư ký Dương một bên cầu nguyện cho lão đại, một bên ở phía trước dẫn đường, một bên bội phục. Thật không hổ là lão đại, dũng cảm đối mặt với đám khiêu khích!


----

"Anh ta, ngày hôm qua dám bắt nạt chị Đan Thuần!" Tả Khâu minh thấy Nghiêm Túc đi ra, vội hướng đoàn người hô.


-----

Một mình cậu không đấu lại được người này, nhưng cậu có thể kêu một đám người đến!

Nghiêm Túc dựng lông mày, nhìn đoàn người thiếu niên trước mặt, nhất là thiếu niên đi đầu kia. "Tôi mặc kệ anh là ai, dù sao không cho phép anh bắt nạt Đan Thuần."

"Đan Thuần là đàn chị của chúng tôi, muốn bắt nạt chị ấy, chúng tôi không buông tha anh!"

"Đan Thuần là nữ thần của tôi, anh tuyệt đối tuyệt đối
không được bắt nạt cô ấy!"

"Chúng tôi là hộ vệ trung thành nhất, anh bắt nạt cô ấy chính là bắt nạt mọi người chúng tôi!"

...

Trước mặt Nghiêm Túc là một mảng đen, anh nhìn không ra cô gái ngu ngốc kia lại tốt như thế nào mà còn có nhiều "cây si" bảo vệ thế?

Trầm mặc lúc lâu, anh quyết định giả bộ: "Tôi không bắt nạt cô ta, cô ta bắt nạt tôi."

Ồ.

Toàn trường im lặng.

"Các cậu xem..." trong lòng anh đắc ý, chỉ vào cái trán sưng đỏ của mình: " Cô ta đánh tôi."

Đoàn người bán tín bán nghi

"Hơn nữa, mắt tôi còn có một vòng đen, đúng không?"
Kia rõ ràng là kết quả một đêm không ngủ.

Đoàn người tin giống như không tin.

"Cô ta còn đạp tôi một cước." Chuyện này tuyệt đối là thật!

Đoàn người không lên tiếng, bọn họ cũng biết, Đan Thuần mà tức giận thì sẽ đánh người.

Nghiêm Túc mừng thầm, xem ra gừng vẫn là cay. Đáng tiếc!

"Vì sao Đan Thuần không đánh tôi... Híc... Tôi thật hâm mộ anh..."


...

Nghiêm Túc hết chỗ nói, cô gái xấu xí như thế mà có người hoa nghênh? Còn hâm mộ?...

Chỉ cần một quyền thôi rõ ràng thật sự tơi tả lắm rồi!
!
Giao diện cho điện thoại

Ngào tạo:
Cập nhật:

Chia sẻ