settingsshare

Em À, Thua Em Rồi Chương 05: Vợ à, thua em rồi

Không ai qua được mắt vú Lâm

Vú Lâm vừa làm điểm tâm vừa hỏi: "Tiểu Thuần à, con thích cậu chủ sao?"


" Anh ta? Con làm sao mà thích anh ta được! Con bị cha mẹ dở hơi kia đem đi
bán... Nếu được lựa chọn, có đánh chết, KHÔNG, CHẾT CŨNG KHÔNG MUỐN!" Trữ Đan Thuần có chút kích động, cứ nhắc tới cha mẹ cô chỉ
hận, ngứa ngáy mà nghiến răng kèn kẹt.
Hiện tại
còn phải đi thân thiết với người lạ nữa chứ.


Vú Lâm có chút khó tin nhìn

: "Cậu chủ nhà chúng ta là người tốt, con có thể đến được nhà này, không phải dễ dàng gì..." Người người chen chúc vỡ đầu muốn lấy chồng, nhưng cô
lại không muốn?...


" Con nói cho bác biết nha, cha con ý, mở miệng là \'bỉ nhân\' hay cái gì mà \'ngô thê\' và vân vân... Thật ra là một người chưa được thay đổi nhờ công của cổ nhân. Người còn tự xưng cái gì mà cảm thụ cổ văn!" Trữ Đan Thuần quở trách ông Trữ là người có lỗi
: " Còn mẹ con, mẹ gọi cha là \'ma quỷ\', chỉ cần cha không đồng ý, mẹ cầm gậy đuổi đánh cha con, gặp người khác còn nói: "Tôi tuy thế nhưng rất có khí chất thục nữ mà."
"Vú Lâm, bác nói xem, bọn họ có đúng là một đôi dở hơi không?"


Vú Lâm bị nét mặt cùng giọng điệu của cô chọc cười: "Ha ha, cha mẹ con rất thú vị."


" Bọn họ dĩ nhiên buồn cười, gả con cho người khác!
Một cô gái xinh đẹp còn trẻ tuổi như con, con tuyệt đối không muốn như thời phong kiến, con muốn chống cự!!!"


Vú Lâm nghe được cô nói \'Cô gái xinh đẹp trẻ tuổi\' thì nhìn chằm chằm bề ngoài của cô, im lặng không nói gì.


" Tiểu Thuần, con cận thị à?"


" Đâu có, thị lực của con rất tốt mà!" Trữ Đan Thuần không nghe ra câu bóng gió của vú Lâm: "Vậy gỡ kính mắt kia xuống, ngăn trở tầm nhìn của con. Nào, vú Lâm giúp con gỡ xuống." Vú Lâm đích thân tháo kính mắt của Đan Thuần xuống.


" Đừng mà!" Trữ Đan Thuần ngăn cản: "Vú Lâm mụ... Mọi người đều nói... Ừ... con đeo kính mắt vào rất có khí chất.!"


Vú Lâm nhìn cô ấp a ấp úng, càng thêm xác định suy đoán của mình: " Vú Lâm giúp con cắt mái đi, để như vậy trông dài quá.."


Trữ Đan
Thuần âm thầm nói: "aida, vú Lâm..." Giọng điệu giống như
làm nũng: "Nếu được thì bác hãy ngăn cản tránh ánh nắng chiếu vào trán con đi!
Đó là lý do vì sao con không muốn cắt mái!"


Nói xong, cô thấy vẻ mặt vú Lâm giảo hoạt tươi cười, không tự giác run rẩy một chút: "Con... Đi dọn dẹp phòng ở một chút, tạm biệt!" Vừa dứt lời, người
đã biến mất ở phòng bếp.


Vú Lâm đắc ý cười, bà chưa đóan sai người khác bao giờ, ha ha. Về sau có Đan Thuần đáng yêu đến ở, nhất định sẽ không buồn chán.


Trữ Đan Thuần phiền muộn trở lại trong phòng mình.


Thật là,
tại sao nhà này lại có người tinh mắt như thế?


Haiz!!!!


Đột nhiên, trong phòng sát vách có tiếng người đang nói chuyện.

Phù phù. Xong rồi nhá.



Yêu những ai đang đọc chữ này.




đi tìm người tên Lâm về làm bà vú cho mình nhé

Bơ dành cho người phóng khoáng, lạc quan

Nghiêm Túc đang cầm điện thoại, nét mặt mang theo vài phần nhạo báng:" An
Dương, không biết bác gái với bà nội tìm cho cậu một người vợ
như thế nào?"



"......"

" Chí ít so với ông nội đính hôn cho tôi, hơn là được rồi... Cô ta, gọi là gì mà
Đan Thuần
hay
\'Đan Xuẩn\'...không biết nữa!"


Trữ Đan Thuần dựa vào cửa sổ
chú tâm nghe.


F.U.C.K! Dám bảo cô là Đan Xuẩn..


Cô tức giận đến cắn cắn môi,
hung hăng
nắm tay đấm vào khoảng không.
Lớn lên đẹp trai là giỏi à!


Có tiền là giỏi à!


. Đột nhiên, ánh mắt của cô dừng ở
trên chiếc bánh gatô vừa bưng lên, khóe miệng lau chùi một chút, cười quỷ dị.


Nghiêm Túc mới từ trong phòng đi ra.Bỗng dưng trước mắt tối sầm lại,
một mùi hương vị ngọt ngọt chán ngấy bổ nhào
trong lỗ mũi.Taytheo phản xạ lau chùi trên mặt, DÍNH.


Chết tiệt! Là bơ!!!


Trữ Đan Thuần đạt được ý muốn, buồn cười nhìn người trước mặt:" Bánh gatô dành cho người phóng khoáng lạc quan." Một khối bánh gatô to như thế cho hắn đắp mặt nạ. Thật sự là đáng tiếc mà.


Nghiêm Túc cố sức mở mắt, tức giận như
muốn giết người nào đó đang đứng ở bên cạnh! Ánh mắt nhìn chung quanh một vòng, chỉ cười
gằn
TRỮ - ĐAN - THUẦN!!!


"
Thật sự là không có ý tứ... Tôi không cố ý...\'là có ý\'. Xin lỗi... Anh
không nên tức giận..." Trữ Đan Thuần làm bộ sợ sệt, đầu
cúi thấp, ánh mắt dưới gọng kính kia có ý cười châm biếm. Đáng tiếc là người khác không nhìn thấy.
( Chick chúc các bạn vui vẻ)

Nghiêm Túc xin thề, người phụ nữ này chắc chắn là cố ý!
Nếu không phải thì tại sao lại vừa đúng lúc ở trên mặt mình! Sét đánh chết anh cũng không tin đó là trùng hợp.!


" Cô không phải cố ý? Là có ý chứ?... Ừ?" Giọng điệu
ngấm ngầm chịu đựng sự tức giận.


Trữ Đan Thuần
bĩu môi, thật mất hứng, bị
người đàn ông nhìn ra... " Anh cứ coi như là được đắp mặt nạ miễn phí đi, tôi
không lấy tiền đâu!"
Cô nói xong, lau chùi kem ở dưới chân. CHẠY!


Sắc
mặt Nghiêm Túc
tối thui lại, so với sắc mặt Bao Chửng còn muốn
đen hơn. FUCK! Lần sau đừng để cho anh tìm thấy được điểm yếu của
người phụ nữ xấu xí kia!


Người hầu Tiểu Nambắt đầu chuẩn bị gọi cậu chủ xuống ăn, nhưng phát hiện trên mặt của cậu chủ đầy bánh atô.
Thậtsự là tức cười. Cô nhịn cười:" Cậu chủ...
Hmmm... ăn!" Đáng tiếc cô nhịn không được, bật cười, bị người nào đó dùng ánh mắt sát nhân nhìn đến.


Tiểu Namvừa xuống lầu vừa suy nghĩ, cậu chủ nhà mình hay dùng bơ đắp mặt nạ sao?
Với cậu ấy, nhất định là như vậy. Cô bị kích động đi nói cho chị em khác. Sau đó người nói muốn câu chuyện hấp dẫn phóng đại là
: cậu chủ hay dùng bơ
trát lên mặt để làm đẹp da!
!
Giao diện cho điện thoại

Ngào tạo:
Cập nhật:

Chia sẻ