truyen duong thu thanh phi dttp ebook prc download full

Dưỡng Thú Thành Phi

Hoàn thành 236 Chương 2434 lượt đọc

report comment share

Đọc Truyện

Ngày tạo:
Ngày cập nhật:

Đây là lịch sử trưởng thành của một người xuyên qua thành con chồn nhỏ, đồng thời, cũng là lịch sử một thế hệ đế vương nuôi dưỡng động vật thành phi tử.

Hắn, là hoàng đế hô mưa gọi gió. Tàn nhẫn quyết đoán, lạnh lùng vô tình, làm người ta nghe tin đã sợ mất mật.

Thế nhưng một nam nhân vô cùng tàn nhẫn như vậy, lại nuôi một con sủng vật. . . . . .

Lại cực kì yêu thích, nuông chiều vô hạn với sủng vật.

Trích đoạn thứ nhất:

Thái giám vội vã chạy vào, thở không ra hơi, bẩm báo nói: "Bệ hạ, con Vân Chồn nhảy vào Thanh Nguyên trì, bắt một con cá Phượng Kim Lân, chạy đi hướng phòng bếp rồi."

An Hoằng Hàn đang xử lý công việc, cũng không ngẩng đầu lên, "Nếu nó thích ăn, truyền lệnh cho Luật Vân quốc, để cho bọn họ lại đưa một đàn cá tới đây."

Thái giám trợn mắt há hốc mồm, sững sờ ngay tại chỗ, cá Phượng Kim Lân trị giá ngàn vàng, cả Thanh Nguyên trì cũng khoảng chừng hai mươi con. Mà bệ hạ không chỉ dung túng con chồn nhỏ tùy ý làm càn vì hành động bắt mồi, còn muốn lấy loài cá quý hiếm như vậy làm thức ăn cho con chồn nhỏ.

【 con chồn nhỏ chắc chắn sẽ có ngày tu luyện thành người, hãy xem lúc đó một bậc đế vương sẽ làm ra phản ứng gì. . . . . . 】

【 Suy nghĩ của Đế Vương 】 3 nguyên tắc nuôi thú:

Thứ nhất, cho nó ăn no bụng, nói ra cho oai là: Nắm được dạ dày của nó.

Thứ hai, phải có tính nhẫn nại, có câu nói, Dục tốc bất đạt (1)

Thứ ba, tự mình dạy dỗ, không mượn tay người khác, hay nói cách khác, phải khiến nó biết được. . . . . . nó thuộc sở hữu của người nào.

【 Suy nghĩ của con chồn nhỏ 】 3 ưu thế lớn của sủng vật nhỏ:

Thứ nhất, không lo ăn, không lo mặc, còn có bàn tay của chủ nhân vuốt ve lông.

Thứ hai, tùy ý gây họa, có người thu dọn hậu quả.

Thứ ba, điểm quan trọng nhất, độc chiếm được lồng ngực của chủ nhân.

Nhưng. . . . . . Nhưng vì cái gì sau khi nàng tu luyện thành hình người, chủ nhân vẫn còn quấn lấy nàng. . . . . .

Bàn tay vuốt ve sống lưng của nàng, nói là vuốt lông cho nàng. . . . . . ? Con mẹ nó, hiện tại toàn thân ta còn nơi nào có lông!

Muốn ăn đậu hũ(2) thì nói thẳng!

~~~~~~~~~~~~~~~

(1)Dục tốc bất đạt: Nóng vội không thu được thành quả.

(2)Ăn đậu hũ: ý chỉ hành động sàm sỡ.

Chương 1: Kiếp sống lừa bịp sủng vật Chương 2: Loài Vân chồn đã tuyệt chủng trăm năm Chương 3: Chết vinh còn hơn sống nhục Chương 4: Cho ngươi mượn bờ vai dựa vào một lát Chương 5: Sợ nó ngã đau? Chương 6: Không làm được áo choàng lông chồn thì làm khăn quàng cổ Chương 7: Buổi dạ yến nên ăn cái gì? Chương 8: Ngươi thích trẫm? Chương 9: Tiểu tử mê rượu Chương 10: Trẫm cho rằng lá gan ngươi rất lớn Chương 11: Chân lý —— Phi lễ chớ nhìn, vô lễ chớ nghe. Chương 12: Lau khô bộ lông cho nàng Chương 13: Thời tiết cả ngày là do sáng sớm Chương 14: Không cẩn thận gặp phải sóng gió Chương 15: Lại bước một bước nữa, trẫm chém đầu của bọn họ Chương 16: Đừng tưởng rằng trẫm sẽ không phạt ngươi Chương 17: Con chồn nhỏ biết nhìn mặt hàng Chương 18: Ta là người có tội, ngươi chính là người ra tay Chương 19: Bệ hạ, ngươi mạnh khỏe ‘ hiền lành ’! Chương 20: Cuộc sống nhất định phải nịnh nọt Chương 21: Loài hoa quý giá nổi tiếng như củ khoai lang bỏng tay Chương 22: Độc nhất lòng đàn bà Chương 23: Đưa ngươi đi tiểu tiện Chương 24: Sống tốt ở trong Ngự Thư Phòng cho trẫm Chương 25: Bị ăn hiếp phải nói với trẫm Chương 26: Còn không thừa nhận ngươi háo sắc? Chương 27: Liếm một lần đổi một mạng Chương 28: Bí mật không muốn người biết Chương 29: Gậy ông đập lưng ông Chương 30: Chuyện phiền toái nối đuôi nhau kéo tới Chương 31: Chỉ có bên cạnh ngươi, mới đúng là chỗ an toàn nhất Chương 32: Nhịn đau bỏ những thứ yêu thích để bày tỏ tâm ý Chương 33: Cái chuyện gì mới tính là việc lớn? Chương 34: Làm càn gây chuyện tạo ra rắc rối Chương 35: Không hổ là chủ nhân, chỉ ngươi mới hiểu Chương 36: Lương tâm quấy phá nên lấy lòng Chương 37: Lần đầu tiên cùng ngủ chung giường Chương 38: Thái hậu hoăng thệ(*) Chương 39: Ngươi có tấm lòng này là đủ rồi Chương 40: Tự bê đá đập vào chân mình Chương 41: Ngươi cũng hiểu trà đạo? Chương 42: Khế Ước Bán Thân của con chồn nhỏ Chương 43: Hỗn Thế Ma Vương(*) con chồn nhỏ Chương 44: Tự mình động tay mới cơm no áo ấm Chương 45: Nàng phải ăn hết con cá này! Chương 46: Quậy tung Ngự Thiện Phòng Chương 47: Ăn mảnh* là không đúng? Chương 48: Lấy cái gì trả nợ? Chương 49: Dẫn nó đi ra ngoài giải sầu Chương 50: Bánh Phù Dung ăn ngon tuyệt