settingsshare

Dụ tình – Lời Mời Của Boss Thần Bí Hồi 3: Đêm mộng mị Chương 4 – Phần 2: Trêu chọc bên bàn ăn

Hô hấp của Lạc Tranh càng thêm gấp rút, ánh mắt vốn trong veo giờ sáng rực lên đầy vẻ tức giận cùng mâu thuẫn, cơ hồ là phẫn nộ nhìn thẳng vào bộ mặt tươi cười của hắn, bất giác hàm răng nghiến chặt.  

Gã đàn ông chết tiệt, hắn lại dám ngang nhiên khiêu khích?

"Cho dù Lạc luật sư không muốn uống, cũng không cần hất vỡ ly rượu một cách tuyệt tình như vậy!” Ngón tay thon dài của Thương Nghiêu khẽ vuốt ve ly rượu trong tay mình, chậm rãi như thể đang vuốt ve thân hình một người phụ nữ, giọng nói thản nhiên mang theo chút mị hoặc.  

"Anh…"

"Tranh Tranh!" Ôn Húc Khiên nghe thấy tiếng ly vỡ, tuy đã say khướt vẫn ngước mắt nhìn nàng, nhưng lại không hề hỏi vì sao nàng lại như vậy mà trái lại còn nhíu mày, đập bàn…

"Em thật quá đáng!"

"Húc Khiên?" Lạc Tranh hoàn toàn sững sờ, đứng ngây bên bàn ăn nhìn Ôn Húc Khiên.

Nàng không nghe lầm chứ? Hay là mắt nàng có vấn đề? Giờ khắc này Ôn Húc Khiên như thể hoàn toàn thay đổi, chẳng những nói những lời vô cùng khó nghe trước giờ chưa từng nói, mà thậm chí ánh mắt cũng thay đổi, không còn ôn nhu như trước mà đầy vẻ gia trưởng.  

Thương Nghiêu ngược lại ngồi yên quan sát, như thể đang xem một trò vui.  

"Lạc Tranh, em lập tức mời rượu xin lỗi Thương Nghiêu cho anh!" Ôn Húc Khiên trừng mắt nhìn nàng, bộ mặt anh tuấn đã nhàu nhĩ vì say, bộ dạng nhanh nhẹn ưu nhã trước kia cũng mất tăm, chỉ vào Lạc Tranh thở hổn hển ra lệnh.  

Lạc Tranh không thể tin nổi, lắc đầu, nghiến răng nghiến lợi nói: "Anh bắt em mời rượu xin lỗi anh ta? Húc Khiên, em thấy anh uống say đến lú lẫn rồi!”  

Húc Khiên của nàng chưa bao như vậy! Từ trước tới giờ nàng chưa từng thấy một Húc Khiên không biết phân biệt phải trái thế này.  


"Cô dám nói tôi?" Ôn Húc Khiên đem rượu trong ly uống một hơi cạn sạch, tức giận trừng mắt nhìn Lạc Tranh, níu lưỡi hét lên: "Cô là con đàn bà của tôi, là thứ để tôi cưỡi lên! Cô có tư cách gì mà dám nói tôi? Cô tưởng tôi sợ cô sao?”  

Tâm tình Lạc Tranh như thể bị xé làm đôi, sự bình tĩnh thường ngày đã biến mất chỉ còn lại nỗi kinh hãi cực độ. Ôn Húc Khiên sao có thể nói ra những lời lẽ thô tục như kẻ đầu đường xó chợ… Sao anh có thể nói nàng như vậy? 

Trong lúc nhất thời, nàng tức giận đến nói không thốt nên lời.

"Thôi nào, thôi nào, Húc Khiên, cậu hơi quá lời rồi!” Thương Nghiêu thấy trò vui xem chừng đã đủ liền ra vẻ người tốt, kéo cánh tay Ôn Húc Khiên, nhẹ nhàng cười, “Là mình không đúng, Lạc luật sư dù sao cũng là phụ nữ, hay xấu hổ cũng phải.”  

Một câu hai nghĩa, Lạc Tranh có thể nghe hiểu được, nhưng mà…Ôn Húc Khiên không có nghe hiểu.

"Thương Nghiêu, cậu là khách, thật xấu hổ đã để cậu chê cười. " Ôn Húc Khiên ánh mắt lờ đờ, nói năng lung tung, “Phụ nữ bất kể thế nào cũng thành tế phẩm, tế phẩm thôi, cậu hiểu không?”  

"Cũng hiểu một chút. " Thương Nghiêu nói thật lòng, mặc dù hắn tinh thông Hán ngữ, nhưng loại câu ẩn dụ kiểu này hắn cũng không thể hiểu thấu đáo. Thoáng trấn an Ôn Húc Khiên xong, hắn thốt lên một câu ý vị vô cùng sâu xa, "Nhưng mà trong mắt mình, phụ nữ còn để yêu thương.”  

Nói xong, lại đưa mắt nhìn thoáng qua Lạc Tranh, đôi môi mỏng khẽ cong lên.

"Thật đáng xấu hổ!" Lạc Tranh không cách nào chịu đựng hai người đàn ông này thêm nữa, quay người đi vào phòng ngủ. “Rầm!” một tiếng vang thật lớn, của phòng đóng chặt lại.  

"Cô quay lại cho tôi, tôi đã cho cô đi chưa hả?" Ôn Húc Khiên say khướt định đứng lên, dưới tác dụng của rượu, tính gia trưởng trong con người hắn hoàn toàn bộc phát. Hành động vừa rồi của Lạc Tranh thật không nể mặt hắn chút nào.  

"Húc Khiên, bỏ đi. " Thương Nghiêu kéo hắn lại, cười cười, "Đàn ông đang tán gẫu, có phụ nữ ở bên cạnh cũng không tiện.”


Giao diện cho điện thoại

Ngào tạo:
Cập nhật:

Chia sẻ