settingsshare

Dụ tình – Lời Mời Của Boss Thần Bí Hồi 2: Bông hoa lạnh lùng Chương 6 – Phần 2: Tôi muốn thấy thành ý của em

Lạc Tranh nghe vậy, hàng lông mày đen nhánh bất giác chau lại.

Ôn Húc Khiên thấy thế, cười cười nói: "Thương Nghiêu, mình tin cậu sẽ thận trọng suy nghĩ về vụ hợp tác này. Đây không giống như việc mua bán bình thường trên thương trường, dĩ nhiên cần phải có thời gian cân nhắc cẩn thận. Hôm nay, chủ đề hợp tác chỉ nói tới đây thôi, chúng ta nhiều năm không gặp, cũng nên vui vẻ ôn lại chuyện cũ chứ?”  

"Đúng là chỉ có Húc Khiên hiểu tôi. " Thương Nghiêu nở nụ cười thoải mái.

Nhưng trong mắt Lạc Tranh lúc này chỉ nhìn thấy một việc khác - Người đàn ông kia lúc mới bắt đầu thái độ hết sức qua loa, giờ ngay cả nụ cười cũng không có chút chân thành.  

Xem ra, trận chiến này nhất định phải đánh rồi!

***

Khách sạn Park Hyatt Vendom, Paris.

Điểm nổi bật nhất của khách sạn này là có thêm phòng Hoàng gia sang trọng nhất thế giới, mỗi đêm tới 20.000 đô la.

Ôn Húc Khiên cùng Lạc Tranh hiện đang ở trong khách sạn này. Đương nhiên là do Thương Nghiêu đã phái người đặt sẵn hai phòng Hoàng gia từ trước khi bọn họ đặt chân tới Paris.  

Chỉ riêng đại sảnh đã rộng tới 2500 mét vuông được bao bọc bởi vườn hoa, đủ để thu hút ánh mắt của những người khó tính nhất.   

"Húc Khiên, hôm nay lúc ở phòng họp lẽ ra anh không nên ngắt lời em. " Lạc Tranh khoanh tay trước ngực, đi đi lại lại trước mặt Ôn Húc Khiên, hàng lông mày đen nhánh chau lại, lộ rõ vẻ suy tư. “Người bạn kia của anh rõ ràng luôn đùa giỡn chúng ta, nếu còn không đem mọi việc ra nói rõ ràng, hắn sẽ càng giả bộ hồ đồ.”  


"Tranh Tranh... " Ôn Húc Khiên cười cười, vươn tay kéo nàng ngồi xuống, ôm vào lòng, "Em quá khẩn trương rồi. Anh tin tưởng Thương Nghiêu sẽ thận trọng suy xét, em cũng phải cho người ta chút thời gian mới được.”  

"Em chỉ sợ chúng ta công dã tràng thôi. " Lạc Tranh thành thật nói.

"Tranh Tranh, trước khi tới đây, chúng ta đã phân tích thực lực của đối thủ rồi. Văn phòng luật kia cho dù là sự chuyên nghiệp hay danh tiếng đều kém xa chúng ta. Thương Nghiêu là giám đốc của tập đoàn, cho dù muốn lựa chọn chúng ta làm đối tác cũng không thể nói thẳng ra được, nếu không sẽ bị người ta xì xào là dựa vào bạn bè để lôi kéo hợp tác. Không nên ép hắn quá, nếu không kết quả sẽ ngược lại.” Ôn Húc Khiên ôm chặt nàng, cười ấm áp.  

"Húc Khiên, người bạn kia của anh...” Lạc Tranh ngẩng đầu nhìn anh, ánh mắt có chút chần chừ, “Anh thực sự hiểu được hắn sao?”  

"Tính tình của hắn anh cũng hiểu một chút...”

"Vậy còn gia cảnh thì sao? Anh không hề biết gì?"

"Tranh Tranh, em nghĩ xem, anh chỉ biết tên hắn là Thương Nghiêu, làm sao có thể hiểu rõ gia cảnh của hắn chứ? Hắn không thể họ Thương sao?” Ôn Húc Khiên ôn nhu cười, “Nếu người ta đã không muốn nói, anh cũng không hỏi nhiều, dù sao đó cũng là chuyện riêng của hắn.”  

"Húc Khiên, tâm địa anh quá tốt rồi. " Lạc Tranh khẽ thở dài, tựa đầu vào ngực anh, "Cho dù thế nào, em cũng sẽ giúp anh nắm chắc vụ hợp tác này.”

"Yên tâm, Thương Nghiêu nhất định sẽ hợp tác với chúng ta, anh tin tưởng hắn. " Ôn Húc Khiên vỗ nhẹ bả vai nàng, dùng giọng nói dịu dàng nhất khẽ thì thầm bên tai.

Lạc Tranh gật đầu, nhưng trong lòng lại vô cùng tĩnh lặng, người đàn ông kia từ đầu tới cuối không hề nói lời nào về chuyện nhất định sẽ hợp tác. Ngoài mặt tỏ ra có hứng thú, nhưng thực tế là hắn đang đợi, đợi người ta chủ động thể hiện thành ý, đúng như lời hắn nói – hắn luôn thích hợp tác với người có thành ý.  

Người thế nào mới gọi là có thành ý? Như thế nào mới được gọi là thành ý? Chắc chắn, việc này không thể do bọn họ quyết định mà là hắn - kẻ đang chiếm ưu thế.


Giao diện cho điện thoại

Ngào tạo:
Cập nhật:

Chia sẻ