settingsshare

Dụ tình – Lời Mời Của Boss Thần Bí Hồi 2: Bông hoa lạnh lùng Chương 18 – Phần 1: Lúc này, chúng ta không được quyền lựa chọn án kiện

Trung tâm Hongkong

Sau khi trở lại Hongkong, Lạc Tranh lập tức vùi đầu vào giải quyết công việc, gặp gỡ khách hàng, tiếp nhập án mới, thu thập chứng cứ hiện trường, tìm kiếm nhân chứng, lập hồ sơ, chạy tới chạy lui giữa văn phòng với tòa án, lựa chọn thành viên bồi thẩm đoàn, chờ ngày mở phiên tòa, trực tiếp thượng đình... Công việc bận rộn đến nỗi nàng đã hầu như quên hết mọi chuyện phát sinh tại Pháp.  

Hình ảnh người đàn ông nửa chính nửa tà kia cũng dần mơ hồ trong đầu nàng.  

"Lạc luật sư, chị khỏe chứ? Tôi tới lấy hồ sơ vụ giám đốc Từ quấy rối tình dục nữ nhân viên cấp dưới.” Khi Lạc Tranh còn đang bận rộn xem hồ sơ vụ án, cửa văn phòng đột ngột mỏ ra, một nữ trợ lý vóc dáng thanh nhã bước vào, lễ phép nói.  

Lạc Tranh không ngẩng đầu, vẫn chăm chú đọc hồ sơ như trước, nhẹ nhàng nói, “Chứng cứ vẫn trong giai đoạn thu thập, hồ sơ tạm thời chưa đủ để đệ đơn lên tòa.”  

Giám đốc Từ là thành viên của một tập đoàn tại Hongkong, trước nay vẫn luôn là khách hàng của văn phòng. Ngay khi Lạc Tranh từ Pháp trở về, liền nhận được lệnh triệu tập của kiểm sát viên, tố cáo giám đốc Từ quấy rối nữ nhân viên cấp dưới, khiến nàng phải một phen bôn ba, tới đồn cảnh sát nộp tiền bảo lãnh để cho ông ta được tại ngoại, sau đó liền chìm trong đống hồ sơ vụ kiện này.  

Tiếng cô nữ trợ lý lại lần nữa vang lên, vô cùng ngọt ngào và lễ phép, “Xin lỗi Lạc luật sư, chị không cần phụ trách vụ giám đốc Từ nữa.”  

Lạc Tranh dừng động tác lật hồ sơ, khẽ nhíu mày, ngẩng đầu nhìn nữ trợ lý cách đó không xa, "Là quyết định của ai?"

"Là Ôn tiên sinh. " Nữ trợ lý mỉm cười.

"Thế ai sẽ tiếp nhận vụ án này?" Lạc Tranh nhẹ nhàng hỏi lại

"Lạc luật sư, Ôn tiên sinh đã quyết định để cho tôi tiếp nhận vụ kiện này. "

"Cô?" Lạc Tranh lúc này mới cẩn thận đánh giá cô gái trước mặt. Cô ta trông giống như một sinh viên thanh thuần, xem ra mới tốt nghiệp trường luật chưa được bao lâu,   làn da bánh mật khỏe mạnh, không khó nhận ra cô ta rất thích tắm nắng, vóc người khá tiêu chuẩn, chỉ là...


"Thật xin lỗi, tôi không có chút ấn tượng nào với cô cả. " Thật sự Lạc Tranh chưa từng gặp qua cô gái này.

Cô gái kia nhẹ nhàng cười, "Lạc luật sư quá bận rộn, tôi lại chỉ là một nhân viên bình thường, Lạc luật sư làm sao có thể nhớ rõ chứ? Tôi làm việc ở công ty đã hơn ba tháng, là trợ lý của Ôn luật sư, thực ra tôi cũng học ngành luật.”  

"Ra vậy!" Lạc Tranh khẽ gật đầu, bởi vì hai năm gần đây văn phòng luật phát triển khá nhanh kéo theo số nhân viên các phòng ban tăng lên không ít, cho nên có rất nhiều người mới nàng không biết hết.

"Cô tên là gì?"

"Lạc luật sư, tôi tên Diêu Vũ, ngưỡng mộ đại danh Lạc luật sư đã lâu, hy vọng sau này có thể học hỏi chị cùng Ôn luật sư nhiều hơn, rất mong được chỉ giáo.” Diêu Vũ tiến lên, chủ động giơ tay ra.  

Lạc Tranh khẽ đưa tay đáp lễ, cũng không hỏi thêm về các vấn đề cá nhân của cô ta, chỉ dứt khoát hỏi một câu, “Vừa rồi cô nói gì, xin nhắc lại lần nữa.”  

Diêu Vũ hơi sững sờ, có vẻ cô ta không hiểu câu hỏi của Lạc Tranh.

"Về việc cô tiếp nhận vụ án của giám đốc Từ!" Lạc Tranh lấy ngón tay chỉ về phía tập hồ sơ trên bàn, cô ta mới bừng tỉnh, hơi nhíu mày cười.  

"A, là thế này. Ý của Ôn luật sư là... "

"Được rồi, cô không cần nói nữa. " Lạc Tranh lên tiếng ngắt lời cô ta, cầm lấy hồ sơ đứng dậy, nhìn vào mắt Diêu Vũ cất tiếng nói vô cùng chân thành và nghiêm túc, “Tôi nghĩ cô nên làm trợ lý luật sư một thời gian nữa. Muốn làm luật sư, mỗi một thời khắc đều phải nhớ kỹ từng lời mình đã nói ra, còn nữa...” nàng đưa tay chỉ vào đầu, “... chỗ này lúc nào cũng phải duy trì sự bình tĩnh sáng suốt, ít nhất cũng phải phản ứng nhanh. Cô còn chưa đủ tư cách này.”  

Nàng nói xong, liền bước ra khỏi phòng làm việc.

Diêu Vũ bị Lạc Tranh nói sắc mặt hết đỏ lại tái, gắt gao cắn chặt môi, một lúc lâu sau mới rầu rĩ bước ra khỏi phòng


Giao diện cho điện thoại

Ngào tạo:
Cập nhật:

Chia sẻ