settingsshare

Dụ tình – Lời Mời Của Boss Thần Bí Hồi 2: Bông hoa lạnh lùng Chương 16 – Phần 3: Yêu cầu của tôi rất đơn giản

Nụ cười trên môi Lạc Tranh ngưng lại, nàng không khiếp sợ, cũng không hất bàn tay không an phận của hắn xuống, chỉ là không ngờ tới hắn lại dứt khoát đề xuất yêu cầu quá đáng như vậy.  

Thấy ánh mắt của nàng dần trở nên ngưng trọng, Thương Nghiêu nâng chiếc cằm nhỏ của nàng lên, khẽ vuốt ve, cất tiếng nói càng thêm rõ ràng…

"Lạc tiểu thư, em đừng quên, tôi là thương nhân, sẽ đứng trên lập trường kinh doanh để nhìn nhận vấn đề. Em muốn có thứ mình muốn thì tôi cũng phải đạt được thứ tôi muốn.” Ánh mắt hắn vẫn kín như bưng, “Yêu cầu của tôi rất đơn giản, chỉ cần em một đêm. Nếu như em thực sự muốn hợp tác, hãy chứng tỏ thành ý cho tôi thấy. Chỉ có thông qua phương thức này, tôi mới biết rốt cục em có được bao nhiêu thành ý.”  

Lạc Tranh chỉ cảm thấy gương mặt như tê dại, cảm giác buốt giá theo từng lỗ chân lông thấm vào trong máu. Nàng không khỏi cất tiếng cười lạnh lùng, “Tôi vốn tưởng Thương Nghiêu tiên sinh không giống như những người đàn ông khác.”  

"Xem ra Lạc tiểu thư sớm đã thân kinh bách chiến. " Ánh mắt Thương Nghiêu bỗng dưng chuyển lạnh, lộ ra tia âm u vô cùng, khoé môi đang tươi cười cũng lạnh băng, “Đã như vậy, đêm mai chúng ta tiến hành như thoả thuận.”  

Lạc Tranh nghe ra ý mỉa mai cùng khinh thường trong lời nói của hắn, cũng không có bất kỳ lời giải thích, chỉ thản nhiên nói, "Ngài sai rồi, Thương Nghiêu tiên sinh, tôi có quyền cự tuyệt! Cho dù tôi thân kinh bách chiến, cũng phải tìm đối tượng thích hợp. "

Thương Nghiêu nghe vậy, buông cằm nàng ra, nét mỉa mai trong mắt giờ biến thành nghiền ngẫm, “Theo tôi biết, em đã không có quyền lựa chọn, trừ phi…em không quan tâm tới sự sống còn của văn phòng luật.”  


Lạc Tranh nhìn hắn, "Thương Nghiêu tiên sinh dùng cách này để uy hiếp không phải quá nhẹ tay sao? Danh tiếng của văn phòng chúng tôi không phải tạo dựng nên trong một, hai ngày. Chẳng lẽ Thương Nghiêu tiên sinh thật sự cho rằng, chúng tôi sẽ bởi vì mất đi một khách hàng mà phải đóng cửa hay sao?”  

"Tôi chưa từng hoài nghi năng lực của Húc Khiên, huống chi, hắn còn có một người phụ nữ thông minh như em hỗ trợ, chẳng qua…” Thương Nghiêu nở nụ cười vô cùng thoải mái, nói tiếp, “Việc đời khó đoán, công việc kinh doanh chẳng có ai dám nói chắc. Khi lãi khi lỗ cũng là chuyện hết sức bình thường. Húc Khiên lần này tới Pháp dốc sức tìm kiếm khách hàng, kết quả thế nào em cũng thấy rồi đấy!”  

Lạc Tranh không thể phản bác lại, những gì hắn nói quả không sai. Lần này nếu Húc Khiên có thể tìm được khách hàng nặng ký thì đã không đem toàn bộ hy vọng đặt lên Thương Nghiêu, tranh thủ lấy lòng hắn để đạt được hợp đồng, Chỉ có điều nàng nhận thấy thực tế không đơn giản như họ đã tưởng tượng.  

"Nếu như bên em có thể hợp tác với tôi lần này thì trong vài năm tới, văn phòng luật sẽ đủ khả năng lội ngược dòng, cho dù xem như thời kỳ quá độ cũng được, ít nhất cũng là cơ hội để bên em tranh thủ kiếm tiền. Phải nói việc trước mắt em chính là mấu chốt, đạt được thành công cũng đồng nghĩa với tiền đồ sáng lạn. Nhưng mà, nếu để vuột mất…” Thương Nghiêu nhún vai, cười tà mị, “…quý vị sẽ lại lần nữa phải khởi nghiệp từ hai bàn tay trắng, đơn giản vậy thôi.”  

Lạc Tranh chăm chú nhìn hắn, ánh mắt trở nên sắc bén, bàn tay theo bản năng nắm chặt lại. Hắn nói không sai, phân tích rất chính xác. Cho tới bây giờ, nàng mới biết được thì ra người đàn ông này đã sớm đem tình hình của văn phòng nàng tìm hiểu kỹ càng, nhưng vẫn làm ra vẻ lãnh đạm hờ hững. Mà thực ra, hắn cũng không cần phải tỏ vẻ, bởi hắn quả thực có đủ tư cách lãnh đạm hờ hững như vậy…

"Lạc tiểu thư, em chỉ có cơ hội duy nhất này thôi. Đêm mai, sau 9h không thấy em tới, tôi sẽ coi như em tự động bỏ cuộc…” Thương Nghiêu khẽ nở nụ cười vô cùng gian tà, hệt như quỷ Satan một tay che trời, hoàn toàn phá huỷ hy vọng của người khác


Giao diện cho điện thoại

Ngào tạo:
Cập nhật:

Chia sẻ