settingsshare

Dụ tình – Lời Mời Của Boss Thần Bí Hồi 2: Bông hoa lạnh lùng Chương 14 – Phần 1: Đua xe công thức 1

Bởi trên đường đua F1, mỗi tay đua phải chịu một lực ly tâm cực lớn, so với việc lái những chiếc xe bình thường khác nhau một trời một vực. Nó không chỉ đòi hỏi một thể trạng vượt trội người bình thường mà còn phải vô cùng tỉnh táo và có đầu óc phân tích nhạy bén.

Khi điều khiển xe trên đường đua, mỗi tay đua phải chịu một lực ly tâm tương đương 4G, hơn nữa khi giảm tốc độ, lực này còn vượt quá 5G. Đó mới chỉ là phía dưới, riêng phần đầu chịu thêm sức nặng của mũ bảo hiểm sẽ phải chống đỡ thêm ít nhất là 25 kg, do đó phần cổ cần phải đặc biệt vững chãi để có thể chống đỡ lực ly tâm này.  

Lạc Tranh quan sát thấy, cánh tay cùng phần cổ tay của Thương Nghiêu vô cùng rắn chắc. Khi lái xe với tốc độ cao, dưới áp lực không khí, việc điều khiển tay lái phải dùng khá nhiều sức, lúc qua vòng cua lại càng cần có cánh tay vững chắc để bẻ lái đúng theo đúng lộ trình, nhiều lúc tốc độ lên trên 300km/h, cánh tay cùng cổ tay cường tráng cũng là chuyện bình thường.  

Cửa xe chậm rãi đóng lại, trong chớp mắt Lạc Tranh có cảm giác nóng như thiêu đốt, theo bản năng khẽ hít một hơi thật sâu.

Ngồi phía trước, Thương Nghiêu dường như có linh tính, khẽ quay đầu nhìn nàng, đưa tay chỉ vào nhiệt kế trong xe.  

Lạc Tranh nhìn sang, mới phát hiện thì ra nhiệt độ trong khoang lái đang không ngừng tăng lên, dựa theo số hiển thị trên màn hình nhiệt kế, sẽ lên tới tầm 50 - 60 độ C. Trời ạ, nhiệt độ cao như vậy, làm sao hắn có thể chịu được? Nếu dựa theo thông số trên nhiệt kế, cho dù không ngừng được bổ sung hơi nước, nhưng sau gần 2h đua, thân thể cũng sẽ tiêu hao một lượng nước tương đương 4kg. Nếu là người bình thường trong thời gian ngắn bị mất nước như vậy chắc chắn sẽ bị sốc, còn hắn vẫn điềm nhiên nói nói cười cười.  

Mới nghĩ tới đó, trước mặt nàng xuất hiện một chuỗi tràng hạt bằng gỗ mun sáng bóng, quay sang nhìn, thấy hắn cũng đeo một cái y hệt. Nhíu mày nghi hoặc nhìn người đàn ông phía trước, thấy hắn chỉ vào cổ tay nàng, ra hiệu bảo nàng đeo vào.

Lạc Tranh có chút khó hiểu, nhưng vẫn nghe lời đeo vào cổ tay, lại nhìn đến ánh mắt thâm thúy của hắn, nụ cười không còn vui vẻ như trước khiến nàng không khỏi giật mình.  

Tia nhìn của hắn vô cùng lạnh lùng!


Đây là lần thứ hai trong ngày hôm nay nàng bắt gặp ánh mắt này của hắn.

Sao có thể như vậy?

Đúng lúc này, Lạc Tranh nghe được tiếng loa đếm ngược, toàn trường đua đang vô cùng náo nhiệt bỗng yên tĩnh trở lại. Khoảng không gian rộng lớn trong phút chốc yên tĩnh đến mức chỉ còn nghe thấy tiếng động cơ xe rền vang đến đinh tai nhức óc.  

Tim Lạc Tranh dường như đập nhanh hơn thường lệ. Ngay sau đó lại cảm thấy cổ tay có chút căng thẳng...

Cúi đầu nhìn đã thấy Thương Nghiêu đưa bàn tay to nắm lấy cổ tay nàng, nhẹ nhàng vuốt ve chuỗi vòng trên đó, như thể muốn trấn an, lại như đang mê luyến một điều gì đó...

Trong lòng Lạc Tranh bỗng nảy sinh chút nghi ngờ, nhưng giờ khắc này chẳng thể nghĩ nhiều như vậy, bởi ngay khi đèn hiệu sáng lên, trong nháy mắt, nàng cảm thấy cả người như bị xô đi, khung cảnh hai bên đường đua nhanh chóng lùi về phía sau theo đường vòng cung.  

Dường như ngay cả tiếng la hét chói tai trên khán đài cũng bị át mất, toàn trường đua lại lần nữa sôi lên, hòa với tiếng động cơ gầm rú đến điếc tai. Giờ khắc này, Lạc Tranh chỉ có thể gắt gao cắn chặt răng quan sát, cố gắng không nhắm mắt lại, ép bản thân phải dần bình tĩnh lại từng chút một...

Nhưng kể từ khi xe xuất phát, nhịp tim nàng cũng tăng tốc theo, ruộc gan như thể muốn nhảy hết ra ngoài.  

Chiếc xe không ngừng tăng tốc, vượt qua mọi chướng ngại vật, bẻ lái tại khúc cua... Mọi thao tác dưới bàn tay của Thương Nghiêu diễn ra vô cùng thành thục, khiến nàng nhìn thấy mà kinh tâm động phách.


Giao diện cho điện thoại

Ngào tạo:
Cập nhật:

Chia sẻ