settingsshare

Dụ tình – Lời Mời Của Boss Thần Bí Hồi 2: Bông hoa lạnh lùng Chương 10 – Phần 2: Em là người phụ nữ duy nhất tôi muốn

"Anh không muốn em vất vả như vậy. " Ôn Húc Khiên đau lòng nói, "Chuyện này em đừng bận tâm nữa, anh sẽ nói chuyện với Thương Nghiêu. "

"Húc Khiên, Thương Nghiêu sẽ không vì giao tình với anh mà hạ thấp điều kiện đâu.” Lạc Tranh ngồi dậy, dựa vào người Húc Khiên, nắm lấy bàn tay anh, “Yên tâm đi, chuyện mà em đã làm, nhất định sẽ làm đến cùng. Em đã tra được lịch trình ngày mai của hắn rồi.”

Ôn Húc Khiên cúi đầu nhìn nàng, ánh mắt có chút chần chừ...

"Tranh Tranh, em muốn...”

"Nếu hắn muốn nhìn thấy thành ý của chúng ta, vậy chúng ta sẽ cho hắn thấy!" Lạc Tranh nói, nét mệt mỏi trong mắt hoàn toàn biến mất, thay vào đó là ý chí chiến đấu rực lửa, "Chỉ cần chúng ta làm thật chu toàn, em không tin hắn sẽ không động lòng.”

"Vì văn phòng, vất vả cho em rồi. " Ôn Húc Khiên đau lòng ôm chặt nàng, thì thầm. Mấy ngày nay hắn cũng hối hả ngược xuôi, mong tìm kiếm thêm nhiều cơ hội hợp tác.  

Ôn Húc Khiên luôn tin tưởng Lạc Tranh là một người nói được làm được. Tuy nàng là phụ nữ, nhưng năng lực không hề thua kém đàn ông, thậm chí còn tốt hơn. Văn phòng luật chỉ trong vài năm ngắn ngủi có thể phát triển thần kỳ như vậy, không thể thiếu công lao của Lạc Tranh.  

"Còn nói những chuyện này làm gì. " Lạc Tranh xoay người, vòng tay ôm lấy cổ Húc Khiên, ánh mắt vô cùng dịu dàng.  

“Chuyện của anh cũng là chuyện của em, cũng như năm đó em tốt nghiệp đại học, chuyện của em cũng là chuyện của anh.”  

Nhớ tới những năm học đại học, nếu không có Ôn Húc Khiên, nàng thật sự không biết sẽ vượt qua như thế nào. Khi đó, cha nàng vì nợ cờ bạc bị chủ nợ bức phải nhảy lầu, để lại món nợ khổng lồ cho hai mẹ con. Vì trả nợ, nàng phải đành nghỉ học đi làm kiếm tiền nhưng vẫn kiên trì ranh giới cuối cùng, chỉ tiếp rượu chứ không qua đêm.  

Nhưng có một lần, một gã khách hàng say rượu tính cưỡng ép nàng. Trong lúc giằng co, may mắn Ôn Húc Khiên xuất hiện. Anh là đàn anh cùng trường, cũng là chủ tịch hội sinh viên. Sau khi biết chuyện của Lạc Tranh đã đi tìm nàng. Theo quan điểm của anh, một sinh viên giỏi luôn giành được học bổng như nàng mà nghỉ học thì thật sự đáng tiếc.  

Về sau, Lạc Tranh với sự giúp đỡ của Ôn Húc Khiên đã có thể tiếp tục hoàn thành việc học. Từ buổi tối anh xuất hiện tại hộp đêm đó, trong chớp mắt Lạc Tranh đã quyết định sẽ dùng toàn lực để báo đáp người đàn ông này. Thời gian trôi đi, quan hệ giữa họ ngày càng thân thiết, Lạc Tranh cũng dần cảm mến Ôn Húc Khiên nhiều hơn.  

Khi Ôn Húc Khiên đứng ra thành lập văn phòng luật riêng, nàng cũng không nói hai lời, trực tiếp cùng anh gây dựng sự nghiệp từ hai bàn tay trắng, từng bước làm nên thành tựu ngày hôm nay.  

"Tranh Tranh... " Ôn Húc Khiên bị nét nhu tình nơi mắt nàng lan sang, đưa tay khẽ vuốt ve khuôn mặt nhỏ nhắn, thâm tình vạn chủng cúi đầu xuống, đôi môi ấm áp chạm vào đôi môi đỏ mọng của nàng, vô cùng say mê.  

Thân thể Lạc Tranh mềm mại như nước, để mặc bàn tay đàn ông nâng nàng lên, tiếng thở dốc yêu kiều, đáp lại nụ hôn ngày càng cuồng nhiệt của Ôn Húc Khiên.  

Mỹ nhân mềm mại trong lòng khiến nhiệt tình của Ôn Húc Khiên không ngừng dâng cao, trong cơ thể sinh ra một loại cảm giác nóng bỏng quen thuộc, đem người con gái trong lòng ôm càng chặt, khiến cho thân thể mềm mịn của nàng kề sát chính mình, ánh mắt ôn nhu thường ngày cũng biến đổi, ngay cả tiếng thở cũng ngày một thô trọng.

"Húc Khiên... " Lạc Tranh có thể phát giác thân thể của anh biến hóa, vòng tay nhỏ bé quấn quanh cổ anh đổi thành chống lên lồng ngực, sắc mặt ửng hồng...  

Một tiếng thì thầm, cơ hồ muốn lấy mạng Ôn Húc Khiên! Anh chẳng qua là người đàn ông hết sức bình thường, nhất là đối diện với một người đẹp như Lạc Tranh. Bàn tay đang nâng eo nàng bắt đầu không an phận di chuyển lên xuống đem theo luồng nhiệt nóng bỏng xuyên qua lớp vải, cảm nhận rõ ràng cơ thể mềm mại như không xương của nàng..


Giao diện cho điện thoại

Ngào tạo:
Cập nhật:

Chia sẻ