settingsshare

Dụ Dỗ Tiểu Hồ Ly Chương 50: Chỗ dựa của hồ ly(P1+2)

Hôm nay Mặc Yểm ở trong thư phòng đọc sách, vô tình phát hiện được một quyển sách nhỏ mỏng, ở trong kẹp một bộ tư liệu tu tiên bằng ảnh, bên trong ghi lại bí quyết tu tiên đồng thân cùng những điều cấm kỵ. Mặc dù không đặc biệt nói rõ lý do tình hình quái lạ của thân thể Bạch Bạch, nhưng dựa vào bộ công pháp kia, cũng có thể đại khái dự đoán được mấu chốt của vấn đề.

Mặc Yểm trong lòng mừng rỡ, mang theo quyển sách vội vàng đi tìm Bạch Bạch, lại phát hiện trong vườn hoa hồng mà nàng thường xuyên hoạt động, chỉ thấy một mình Bích Bích đang chán đến chết lăn lộn chơi đùa trên quyển sách, vừa hỏi mới biết Bạch Bạch nói nghe được tiếng còi, liền chạy đi….

Trong lòng Mặc Yểm nổi lên một hồi nôn nóng khủng hoảng, không hiểu cũng không nói nên lời, phảng phất dường như bị mất đi một vật thật quan trọng, nén tâm ý hoảng loạn xuống, hắn mới ngẩn ngơ nhớ tới việc dùng pháp chú tìm kiếm bóng dáng Bạch Bạch.

Gần như dùng pháp lực lên tới đỉnh điểm, trong nháy mắt đuổi tới chỗ Bạch Bạch, còn chưa hiện ra thân hình, đã nghe thấy một câu của Bạch Nguyên Tùng: “Bây giờ con cùng Phụ thân đi thôi!” Dưới tình thế cấp bách, hoàn toàn không nghĩ đến lịch sự, hắn vội mở miệng ngăn cản.

Bạch Nguyên Tùng vừa nhìn thấy người này, liền đoán được hắn chắc chắn là ác nhân Mặc Yểm, kẻ lừa con gái mình thất thân, hại căn cơ của nữ nhi bị hao tổn, thiếu chút mất mạng dưới thiên kiếp.

Nếu đổi vào một hoàn cảnh khác, Bạch Nguyên Tùng thật muốn khen ngợi một tiếng đối với vị công tử áo đen tuấn mỹ phi phàm này!

Nhưng vào giờ phút này, chỉ là gặp mặt cừu nhân (*kẻ thù), tức giận đến đỏ mắt! Bạch Nguyên Tùng hết sức kiềm chế mong muốn nhào tới cho hắn thiên đao vạn quả, giọng căm hận nói: “Bạch Bạch là nữ nhi của ta, đi hay không đi không tới phiên ngươi làm chủ!” Vừa nói vừa vội vàng ôm Bạch Bạch vào trong ngực.

Mặc Yểm coi như không nghe thấy, gắt gao nhìn chằm chằm Bạch Bạch nói: “Bạch Bạch, theo ta trở về!”

Bạch Bạch nhút nhát e lệ nhìn thần sắc hung ác của Mặc Yểm một chút, lại nhìn Phụ thân như đang lâm đại địch, không biết làm thế nào cho phải. Nếu nói không có một chút động lòng đối với Mặc Yểm, tuyệt đối là gạt người, mấy tháng ở chung tuy từng có những lúc không thoải mái, nhưng nói tóm lại, Mặc Yểm đối với nàng chiếu cố có thừa, nhất là mấy ngày sau khi nàng thiếu chút bị bắn chết, thật lòng sủng ái thương tiếc, đã sớm xua đi tất cả ấn tượng xấu của Bạch Bạch đối với hắn.

Nhưng bên kia lại là cha mình, từ khi nàng sinh ra tuy không thường gặp mặt, nhưng luôn quan tâm lo lắng nàng, coi nàng còn quan trọng hơn tính mạng, cho nên Bạch Bạch do dự một lúc, mở miệng nói: “Ta, ta cùng Phụ thân trở về thăm mẫu thân, từ nay về sau nếu rảnh tới thăm ngươi, được không?”

Mặc Yểm vừa nghe nàng mở miệng nói phải đi, sắc mặt trở nên cực kỳ khó coi, Bạch Nguyên Tùng lại lại thở ra một ngụm khí lớn, tuy ông ta không hy vọng nữ nhi sau này có quan hệ với tên hỗn đản kia, nhưng chỉ cần đem nó về, chậm rãi nói cho nó biết rõ ràng sự tình, Bạch Bạch cũng sẽ không nguyện ý để ý tới tên hỗn đản này.

Giờ ông ta thầm nghĩ mau mau mang theo Bạch Bạch rời đi, tên Mặc Yểm trước mặt này không biết có địa vị gì, khí thế cực kỳ kinh người, trong lúc phẫn nộ phát ra cảm giác áp bách cường đại, làm ông ta cảm thấy toàn thân phát run, cơ hồ ăn không tiêu! Rõ ràng là hỗn đản này làm chuyện xấu, Bạch Nguyên Tùng lại thấy đối mặt hắn, trong lòng dâng lên một hồi e sợ khủng hoảng, giống như lúc ông còn chưa thành tiên, phải đối mặt với mãnh thú yêu ma hung ác cường hoành.

Dáng vẻ này của Mặc Yểm, cũng đồng thời doạ đến Bạch Bạch, nàng nhớ lại đêm đó Mặc Yểm che mắt nàng lại, không biết dùng thủ đoạn gì tàn nhẫn chém đầu hai xà yêu trong nháy mắt, nhớ lại trong động phủ của Hồng Hồng, tàn bạo muốn giết Hồng Hồng cùng vẻ lạnh lùng đáng sợ quát mắng mình, cái đầu nhỏ rụt lại, chui vào trong ngực phụ thân, không dám liếc nhìn Mặc Yểm.

Mặc Yểm biết mình làm Bạch Bạch sợ, miễn cưỡng tỉnh táo lại, dưới tình huống như vậy cho dù cưỡng chế đoạt lại Bạch Bạch, cũng không biết nàng sẽ náo loạn với mình bao lâu…… Không thể để Bạch Bạch không còn có một chút cảm tình nào đối với mình, chỉ cần thuyết phục Bạch Nguyên Tùng để Bạch Bạch lại, sau một thời gian ngắn, sẽ có biện pháp khiến Bạch Bạch vĩnh viễn trở thành của riêng mình.

Hít hai hơi thật sâu, Mặc Yểm rất nhanh khôi phục lại bình tĩnh, nhìn Bạch Nguyên Tùng nói: “Ta có biện pháp khôi phục pháp lực căn cơ của Bạch Bạch, nhưng cần phải có thời gian, ngươi để Bạch Bạch lưu lại, ba năm sau, ta sẽ cho nàng có tu vi gấp mười.” Bạch Nguyên Tùng cũng không chịu tin, cười lạnh hai tiếng nói: “Nào dám làm phiền, sư phụ Bạch Bạch sẽ có biện pháp giúp nó lại nhập vào tiên đồ!”

Bạch Bạch nghe xong Mặc Yểm nói, hiếu kỳ hỏi: “Tại sao phải ba năm? Không phải ngươi nói mấy tháng pháp lực căn cơ của ta sẽ khôi phục? Ta không cần phải tăng gấp mười lần tu vi, như nguyên bản vậy là tốt rồi.”

Nàng mới mở miệng, ánh mắt Mặc Yểm lại chuyển đến trên người nàng. Bạch Nguyên Tùng e sợ nữ nhi của mình sẽ bị hắn nhìn mệt, liền đem tay áo che Bạch Bạch lại, thấp giọng nói: “Bạch Bạch ngoan, đừng đáp lời.”

Bạch Bạch quả nhiên rất nghe lời ngậm miệng, trong lòng Mặc Yểm nổi lên một cơn ghen tuông, Bạch Bạch đối với hắn cũng không thành thật như vậy! Nhưng cũng hiểu rõ, không thu phục được Bạch Nguyên Tùng, khó có thể giữ được Bạch Bạch trong tay.

Bạch Bạch rất dễ lừa gạt, nhưng phụ thân của nàng không phải dễ dàng xử lý ổn thỏa được như vậy, hơn nữa trước mặt Bạch Bạch căn bản không thể động vào một sợi lông tơ của ông ta.

“Xin thỉnh giáo cao tính đại danh của sư phụ Bạch Bạch.” Đây đã là khách khí khó có của hắn, không thể phủ nhận, trong lòng hắn cũng có vài phần hiếu kỳ đối với vị “Thần tiên sư phụ” thần bí của Bạch Bạch. Truyện Dụ Dỗ Tiểu Hồ Ly

Minh Ất chân nhân đã từng dặn không thể đề cập quan hệ của hắn với Bạch Bạch trước mặt người khác, nhưng Bạch Nguyên Tùng biết rõ Mặc Yểm trước mắt lợi hại, cũng chỉ có thể đem lão nhân gia của ông ta ra để trấn trụ tên hỗn đản này! Truyện Dụ Dỗ Tiểu Hồ Ly

“Sư phụ của Bạch Bạch, là Thiên đình đệ nhất cao thủ Minh Ất chân nhân!” Một lời Bạch Nguyên Tùng nói ra, sắc mặt Mặc Yểm liền thay đổi, không phải sợ hãi, mà là một loại thần thái nói không nên lời, vẻ như phẫn nộ, vẻ như khinh thường, vẻ như oán hận, vẻ như không cam lòng…… Nói tóm lại, chính là không có cảm tình thiện lương tốt đẹp.

Không ngờ lại là hắn? Quả nhiên là hắn? Mặc Yểm không biết nên giận dữ hay là cười to, người mình lưu luyến không rời không ngờ lại là đồ nhi của kẻ đại đối đầu?! Truyện nực cười! Truyện nực cười thiên đại! Nhưng là hắn cười không nổi, vốn cho rằng đã dẹp đi, oán hận không cam lòng lại cuồn cuộn nổi lên trong lòng. Trong hỗn loạn, hắn phát hiện, một ý niệm chết tiệt vẫn y nguyên, vô cùng rõ ràng trong đầu — muốn giữ Bạch Bạch lưu lại! Truyện Dụ Dỗ Tiểu Hồ Ly

Bạch Nguyên Tùng thấy thần sắc hắn biến đổi bất định, liền muốn nhân cơ hội rời đi. Ông ta vừa động, Mặc Yểm liền cả kinh, theo trực giác vươn tay ra muốn đánh bại người đàn ông có ý đồ cướp Bạch Bạch đi này.

Hắn muốn ra tay, Bạch Nguyên Tùng còn có thể có đường sống? May mắn pháp lực của Mặc Yểm tự nhiên phóng ra đã sớm thu lại, bàn tay vừa chạm vào ông ta lại nghĩ lại, vội thu hồi đại bộ phận công lực, nhưng dù là thế, Bạch Nguyên Tùng vẫn bị đánh ngã xuống đất.

Bạch Bạch sợ hãi, lóe lên hiện ra hình người, ôm chặt lấy phụ thân, cả kinh nói: “Phụ thân, Phụ thân!”

Quay đầu lại nhìn Mặc Yểm lúc, trong mắt lộ vẻ sợ hãi không tin, khóc cầu nói: “Ta theo ngươi trở về, ngươi đừng giết Phụ thân ta!”

Bạch Nguyên Tùng nhổ ra hai ngụm khí đục, liền cảm thấy thoải mái hơn không ít, biết rõ đối phương là xuống tay lưu tình, nhưng hôm nay chỉ sợ không cách nào mang Bạch Bạch đi được, khóe mắt quét đến trên mặt Mặc Yểm vừa lóe lên một chút hối hận rồi biến mất, tâm niệm thay đổi thật nhanh, cắn răng nói: “Bạch Bạch không cần cầu hắn! Phụ thân dù chết cũng không để cho ngươi trở về với hắn! Ma đầu! Có bản lĩnh ngươi đánh chết hai cha con chúng ta đi!”


Giao diện cho điện thoại

Ngào tạo:
Cập nhật:

Chia sẻ