settingsshare

Đồng Thể Chương 33: Phiên Ngoại: VÔ SONG (Thượng)

Mãi đến thật lâu về sau, khi trong giấc mộng Vô Song lại nhìn thấy Lâm Hề, mới giật mình phát hiện thì anh nhớ rất rõ ràng những chuyện đã từng xảy ra, cũng nhớ rõ ràng hình ảnh người trong quá khứ một cách sống động, mà người ấy đã bị anh đánh mất vào khe hở thời không, sẽ không bao giờ tìm lại được nữa.

Mặc dù biết đây là đương nhiên, mặc dù biết đây là do một tay anh tạo ra, nhưng trong lòng Vô Song không thể tránh khỏi dâng trào một cảm xúc phẫn nộ và không cam lòng, anh bắt đầu mâu thuẫn hồi tưởng tại tất cả. Nhưng ký ức ấy lại giống như đầm lầy, càng giãy dụa, càng không thể tự kềm chế mà chìm vào trong đó.

Ánh lửa bập bùng trong đại điện Hắc Thạch, trên nhuyễn tháp bằng đá, Vô Song bừng tỉnh, ánh lửa ánh vào con ngươi đen, một lúc lâu anh mới kịp nhận biết đây là nơi nào, anh ngồi dậy, day day trán, cảnh tượng trong mộng đã tan biến, nhưng giọng nói của cô gái ấy vẫn quanh quẩn bên tay: “Vô Song, muốn ăn thịt sườn xào chua ngọt không?” Giọng điệu thật cẩn thận giống như cô gái ấy đã làm chuyện gì đó sai đang cầu xin anh tha thứ, hoặc có chuyện gì đó muốn nhờ anh giúp đỡ.

Bằng không, cô gái ấy sẽ không bao giờ nịnh bợ anh…

Nhưng giờ đây, bất kể như thế nào cô ấy cũng sẽ không nịnh nọt anh nữa, cho dù có thể gặp mặt, cô ấy cũng không nhớ đến anh.

Đôi mắt rũ xuống, bỗng nhiên lúc đó trong đầu Vô Song chợt lóe lên một cảnh tượng kỳ lạ, là Lâm Hề vội vã đi trên đường, một người đàn ông theo sau cô, vô cùng khiếm nhã vỗ vỗ vai cô, Lâm Hề vừa quay đầu lại, trên mặt lại nở rộ nụ cười vô cùng chướng mắt: “Quý Nhiên, nếu anh không nhanh lên thì sẽ trễ buổi học mất.”

“Không có việc gì, bây giờ anh là thầy giáo mà.” Tuy rằng Quý Nhiên nói như vậy, nhưng bước chân của anh ta còn nhanh hơn cả Lâm Hề.

Cảnh tượng chợt lóe lên rồi biến mất nhanh như giấc mộng khiến Vô Song bừng tỉnh. Nhưng hình ảnh này không có trong những kỷ niệm kia! Ngón tay đang day day trán của Vô Song dừng lại, nét mặt hơi hơi ngạc nhiên, không phải ký ức, đó là gì?

Là Lâm Hề lúc này đang ở thế giới kia sao? Một Lâm Hề càng trưởng thành hơn, một Lâm Hề dám cùng người con trai cô thích vui đùa tán tỉnh nhau…

“Song nhi, cậu còn chưa ngủ à, ai u, tôi nói cho cậu nghe, tên tiểu tử Băng Hồn kia lại tới nữa, tập kết tinh nhuệ của ba tộc Cận Vương lấy cờ hiệu chiếm lại Tôn Điện đã tấn công về phía đại điện Hắc Thạch, tôi cũng không muốn đấu với hắn, lần này cậu ra trận đi, không chỉnh cho tên Băng Hồn thê thảm thì chúng ta cũng không có cuộc sống yên ổn.” Cửa phòng ngủ trong đại điện Hắc Thạch nhẹ nhàng mở ra, Tứ Ly nghênh ngang bước vào.

Sắc mặt Vô Song lạnh tanh giận chó đánh mèo nói: “Có biết bây giờ là lúc nào không?”

“Biết chứ.” Tứ Ly chớp chớp mắt nhìn anh. “Vậy thì có cách nào chứ, cậu là Tôn Chủ nên phải chịu tội này đó là điều đương nhiên. Hơn nữa vị trí Tôn Chủ này của cậu bây giờ còn ngồi chưa vững đâu, năng lực trời ban cho tân Tôn Chủ kế vị cậu còn như có đó, không ít người dựa vào chuyện này mà đặt chuyện, nếu câu không chăm chỉ một chút thì người tạo phản cũng không chỉ có Băng Hồn thôi đâu, khi đó chúng ta sẽ rơi vào cảnh trước mặt sau lưng đều có địch đó.”

“Chậc, ầm ĩ chết được. Câm miệng.” Vô Song kéo áo khoác bên giường khoác lên người, vừa đi ra bên ngoài vừa nói. “Mấy thứ linh tinh năng lực trời ban cậu cũng đừng để tâm đến nó nữa, có hay không đều không sao cả, hơn nữa…” Bước chân Vô Song dừng một chút rồi đi đến bên cạnh Tứ Ly, hỏi. “Lúc trước khi Lâm Hề trở về, Song Không Chi Tâm đã hóa thành bột mịn đúng không?”

Tứ Ly ngẩn ra, sau một lúc lâu ngây người mới nói: “A, đúng.” Anh ta lắc đầu cười. “Song Không Chi Tâm đã tan biến gần một năm nay rồi, cậu vẫn còn nhớ rõ chuyện này như vậy.”

Song Không Chi Tâm biến mất gần một năm rồi, Vô Song cũng không phải nhớ hết tất cả mọi chuyện, anh chỉ nhớ đến gương mặt của Lâm Hề và những chuyện mà cô đã làm, lại không thể nào nhớ được những tình cảm lúc trước khi anh và cô sống cùng nhau. Anh càng bối rối hơn cả Tứ Ly, vì sao anh lại ghi tạc chuyện này trong lòng một cách rõ ràng như vậy. Những chuyện vụn vặt này, rốt cuộc cái gì đặc biệt?

Tứ Ly nói tiếp: “Ngoại trừ những hành vi mà phụ thân an bài cho cậu thì những chuyện khác tôi đã quên mất rồi, Lâm Hề là người có hình dáng như thế nào, trong đầu chỉ còn lại cảm giác mơ hồ mà thôi.”

Vô Song im lặng một lát, sau đó cất bước đi về phía trước, miệng lẩm bẩm nói: “Năng lực của Tôn Chủ, thì ra là như vậy…”

“Gì?” Tứ Ly đi theo phía sau anh truy hỏi. “Có chuyện kỳ quái gì xảy ra trên người cậu phải không? Cậu phải chú ý đó, nói không chừng năng lực ấy đã xuất hiện rồi, lúc trước nghe phụ thân nói lúc mới đạt được năng lực mới thì sẽ có chút không thoải mái, cậu phải nhớ rõ nhé.”

“Chậc, cậu càng ngày càng dong dài, câm miệng. Băng Hồn bọn họ đánh tới chỗ nào rồi? bọn Tự Diễm đâu?”

2.

Thời gian trôi qua rất nha, tiền Tôn Chủ Mộc Thư của tổ chức đã chết khoảng hai năm rồi, hai năm nay trong tổn chức tổn thất rất lớn, ngoại trừ những người bị liên minh giết chết, số người chết vì đói khát đau ốm cũng không ít, dường như tổ chức Thập, một đế quốc cường đại, đang rơi vào nguy cơ sắp sụp đổ.

Nhưng mà xung đột giữa thế lực quý tộc cũ và thế lực mới vẫn chưa được hóa giải, cuối cùng Băng Hồn lãnh đạo ba tộc Cận Vương cuối cùng đã đi đến trận quyết đấu sau cùng với Vô Song.

Bên trong tinh thạch màu tím của Vô Song phóng ra hình ảnh của Tự Diễm, trên gương mặt anh ta vẫn còn máu loãng chưa lau sạch, hai năm rèn luyện sớm đã làm cho thiếu niên ngày xưa lột xác trưởng thành, anh ta cầm song đao trong tay cắm một thanh đao xuống đất, máu loãng theo lưỡi dao nhỏ xuống mặt đất, anh ta nói: “Vô Song, tới đây thì dừng thôi, tôi chỉ có thể làm đến đây thôi.”

Bởi vì nếu cứ tiếp tục tiến lên nữa thì Tự Diễm sẽ tự mình đối mặt với trưởng lão của bộ tộc Viêm Hỏa.

Hai năm trước bộ tộc Viêm Hỏa bất ngờ phản bội Vô Song, ngược lại liên minh với lãnh đạo Băng Hồn của bộ tộc Ngưng Băng, sau lại mượn sức bộ tộc Phược Linh, với thế lực lớn mạnh của ba bộ tộc, vẫn ngoan cố chống lại đến bây giờ không chịu từ bỏ ý niệm khôi phục lại chế độ cũ.

Vô Song đương nhiên hiểu sự khó xử của Tự Diễm, lập tức gật đầu nói: “Cậu trở về, tôi sẽ ra tiền tuyến.”

Tứ Ly nhướn mày, vừa cười nói: “Tính tình của Song nhi quả thật chẳng hề thay đổi, nhưng mà thân phận hiện tại của cậu, lại đi ra tiền tuyến chỉ sợ…”

“Từ trước đến nay thân phận của tôi không có gì thay đổi.” Vô Song nói. “Hơn nữa, lúc còn trong cuộc tranh đấu giữa những người dự tuyển, tôi và Băng Hồn chưa phân thắng bại, cái này xem như một món nợ cũ chưa tính đi.”

Biết tâm ý của anh đã định, khuyên nữa cũng vô dụng, Tứ Ly bĩu môi nói: “Được rồi, nhưng mà tinh thạch mà Tô Tây đưa cho cậu không được phép mang theo ra tiền tuyến.”

Tinh thạch của bộ tộc Đọc Tâm có thể đọc được suy nghĩ trong lòng Vô Song, đồng thời cũng có thể thể hiện hình ảnh trong đầu anh ra bên ngoài, Tứ Ly luôn thấy Vô Song trong những lúc rảnh rỗi hiếm có thường ngây người nhìn vào hình ảnh gì đó do linh thạch phóng ra. Kỳ thật đoán một chút cũng có thể biết Vô Song đang nhìn cái gì, bởi vì năng lực Tôn Chủ vô dụng kia của anh cũng chỉ có thể làm chuyện này — lén nhìn cô gái ở thế giới kia.

Rất có triển vọng à.

Quả nhiên khi nghe thấy yêu cầu của Tứ Ly, Vô Song nhíu mày: “Mang cái gì là tự do của tôi.”

Tứ Ly kiên nhẫn giải thích: “Song nhi, như vậy sẽ ảnh hưởng đến quyết định của cậu.”

“Không có bất cứ chuyện gì vật gì có thể ảnh hưởng đến sự phán đoán của tôi khi đối đầu với kẻ địch.” Vô Song bất mãn. “Cậu khinh thường tôi?”

Tôi nào dám coi khinh cậu, Tứ Ly thở dài một tiếng, trong lòng hiểu rõ, là Vô Song coi thường Lâm Hề. Biểu hiện của Tứ Ly làm cho Vô Song hơi nheo mắt lại, giọng nói của anh lạnh lùng: “Cùng lắm thì tôi chỉ muốn nhìn dáng vẻ của thế giới kia một chút, nhưng nếu Lâm Hề đang ở đây, chỉ cần cô ấy gây trở ngại đến ích lợi của bên ta, tôi sẽ gặp không chút lưu tình mà giết cô ấy. Hai năm trước tôi có thể quyết định đưa cô ấy rời khỏi, hiện tại càng không còn nhiều tình cảm. Tứ Ly, cậu suy nghĩ quá nhiều.”

Là cậu nghĩ tình cảm của mình quá đơn thuần thôi! Mặc kệ biến thành bộ dáng gì, Vô Song này thế nào cũng chẳng thay đổi nổi cái tính tình đến chết vẫn mạnh miệng. Nói thêm gì đi nữa cũng không có ý nghĩa, Tứ Ly xoay người rời đi: “Cậu đã quyết định muốn đi, tôi đây phải đi an bài một chút. Đến lúc đó cũng đừng để cho người ta xem thường cậu nha.”

Mắt Vô Song nheo lại, không nói gì.

3.

Đại điện yên tĩnh, trong đại diện Hắc Thạch chỉ có Vô Song một mình ngồi trên ghế đá cao cao, rắn chắc mặc dù ánh lửa bập bùng cháy sáng không ngừng nhưng không thể nào lấn át được không khí trống vắng lạnh lẽo như băng. Lưng Vô Song thoáng thả lỏng, tựa lưng vào ghế dựa, anh giật mình nhớ lại một buổi chiều nào đó, anh ngủ trên một bộ sô pha chật hẹp đến nghẹt thở, nhưng lại mềm mại đến kỳ lạ, bên ngoài cửa vang lên tiếng chìa khóa mở cửa, cửa sắt đẩy ra, bóng người con gái mỏng manh vừa cởi giày vừa nói: “Vô Song, hôm nay không có mua thịt, lát nữa ăn cơm đừng có than phiền nha.”

Anh nhớ rất ít những gì mà Lâm Hề từng nói với anh, hôm nay đột nhiên nhớ lại câu nói ấy, nhất thời có chút giật mình, trước kia khi anh sống chung với Lâm Hề đúng là một người dễ giận như vậy, sẽ bởi vì không có thịt ăn mà oán giận? Rốt cuộc lúc ấy anh đã nghĩ như thế nào vậy…

Trong phút chốc sau đó, trước mắt có hình ảnh chuyển động, bóng dáng của Lâm Hề xuất hiện, Vô Song biết, đây không phải là ký ức, mà Lâm Hề hiện tại đang ở thế giới kia. Tinh thạch màu vàng chợt lóe lên ánh sáng phản chiếu những hình ảnh trong đầu ra bên ngoài.

Tiếng chìa khóa thanh thúy vang lên, động tác mở cửa của cô trước nay chưa từng thay đổi, âm thanh phát ra khi mở cửa vẫn như trước. Cửa sắt mở ra, cô không nói một tiếng nào ném chiếc túi xuống đất, sau đó mất hết sức lực ngồi xuống sô pha.

Hàng lông mi của Vô Song khẽ động, làm sao vậy… Vì sao người này ngày hôm nay lại buồn bã ỉu xìu?

Lâm Hề ngồi trên ghế sô pha vẫn không nhúc nhích, rồi sau đó dứt khoát nằm xuống, từ từ nhắm hai mắt lại rồi ngủ mất. Vô Song hơi giật mình, thấy hai má cô đỏ bừng, trên trán chảy xuống giọt mồ hôi lạnh, hô hấp dồn dập, là… bị bệnh rồi.

Vô dụng như vậy, không chịu chú ý mà để bị bệnh rồi. Không uống thuốc sao? Không đi gặp bác sĩ sao? Trong lòng của cô gái ngốc ấy có phải khó chịu lắm hay không? So với anh, cô là một sinh vật dễ dàng chết như vậy.

Bàn tay vừa động muốn đưa đến thăm dò, đưa tay về phía gương mặt Lâm Hề, thiếu chút nữa liền có thể chạm vào má cô, nhưng cuối cùng vẫn có một chút khoảng cách, Vô Song không thể chạm vào cô được. Anh biết mình cần phải chặt đứt mọi liên hệ với Lâm Hề, nhưng mà… Phải như thế nào mới hoàn toàn chặt đứt đây?

Năng lực anh có được là năng lực có thể dò thám thế giới kia, hơn nữa theo anh biết từ khi mình bắt đầu có được năng lực này thì nó đang từ từ mạnh lên, từ những hình ảnh chỉ thoáng vụt qua đến khi hình ảnh hiện lên rõ nét, cho đến bây giờ, chỉ cần chợt suy nghĩ, liền có thể dễ dàng nhìn thấy thế giới kia. Nhưng anh không biết như thế nào khống chế chính mình “thoát khỏi” Lâm Hề. Giống như bị có gái yếu ớt ấy vây khốn, không có cách nào nhìn thấy những thứ khác ngoài cô.

“Ừ… Tư liệu…” Lâm Hề mơ mơ màng màng thì thầm tự nói. Ánh mắt Vô Song khẽ động, nhưng lại nhất thời không khống chế được đầu ngón tay của chính mình, anh khẽ vuốt má Lâm Hề, nhưng xuyên lại xuyên qua bóng hình cô, chỉ chạm vào một khoảng hư không.

Vô song nhìn lòng bàn tay trống rỗng của mình, giật mình thất thần. Nói cái gì chặt đứt liên hệ, giữa bọn họ rõ ràng cũng đã không còn quan hệ gì. Chỉ có anh giống kẻ như kẻ trộm lén lút quan sát cuộc sống của cô, một cuộc sống yếu ớt như con kiến, chạm một chút đã bị thương, một chút bệnh cũng có thể giày vò cô một thời gian dài. Người như vậy đi vào thế giới này, không cần bị giết, tự mình cũng sẽ chết. Muốn anh trơ mắt nhìn thấy cô chết đi, anh có thể làm được sao… Chớ nói chi là tự tay giết cô.

“Rốt cuộc cô đang chơi trò gì.” Anh thì thầm tự nói một mình, nhìn mồ hôi lạnh trên trán Lâm Hề càng lúc càng nhiều, cô khó chịu đến mức cuộn tròn người lại, anh nắm chặt lòng tay. “Rốt cuộc cô đã làm gì với tôi…” Giọng điệu lại có chút bất lực thất thố.

Trong nháy mắt này anh chỉ nhìn thấy Lâm Hề, hoàn toàn không nhận thấy đau lòng trong ánh mắt của mình, có bao nhiêu sóng sánh dâng trào.

Vô Song càng không phát hiện trên cửa sổ nhỏ cao cao trong Đại Điện Hắc có một con quạ đen đôi mắt màu đỏ sậm xoay xoay đầu, sau đó lặng yên không một tiếng động giương cánh bay về phía bầu trời.

4.

Thế lực của tam tộc sớm đã tiêu hao gần như không còn, một trận chiến cuối cùng cơ hồ không cần hao phí bao nhiêu sức lực, nhưng trên đường quay về đại điện Hắc Thạch, Vô Song lại xảy ra chuyện ngoài ý muốn. Ngã xuống vách núi, một cánh bị bẻ gẫy.

Khi Tứ Ly tìm được anh trong đống đất đá ở sườn núi, Vô Song đang ôm một cô gái trong lòng, nhưng khi thấy mặt cô gái ấy, Tứ Ly kinh hãi: “Lâm Hề!” Ký ức lại tuôn trào, Tứ Ly lập tức lắc lắc đầu: “Không thể nào.” Anh ta đưa tay giữ lấy gương mặt “Lâm Hề”, chỉ thấy khuôn mặt cô ta từ từ thay đổi, biến thành một cô gái xa lạ, Tứ Ly nhướng mày: “Bộ tộc Dịch Dung.”

Vô Song mở mắt ra, nhìn về phía xa, thản nhiên nói: “Trúng kế mà thôi.”

Người bộ tộc Phược Linh nhập vào người bộ tộc Dịch Dung, sau đó biến thành dáng vẻ Lâm Hề để tính kế Vô Song. Mà mưu kế vụng về như vậy, Vô Song lại vẫn thật sự ngốc nghếch mà bị lừa. Đơn giản chỉ cần nghĩ đến Lâm Hề sắp chết thì anh không thể làm chủ bản thân mình mà làm như vậy, trong đầu óc trống rỗng căn bản cũng không hề suy nghĩ gì.

Tứ Ly nhìn thấy đôi cánh của anh bị đám gạch vụn cắt đến máu thịt lẫn lộn, vừa giúp anh xê dịch mấy tảng đá, vừa nói: “Xem cậu sau này còn cãi cứng nữa không, cái gì giết chết Lâm Hề trong lòng rồi, tự mình suy xét lại đi, kẻ chỉ biết lừa dối bản thân!”

Vô Song nhíu mày, nhìn khoảng trời xa xa: “Tôi không thể nhớ rõ, lúc cùng cô ấy ở chung tình cảm của tôi lúc ấy như thế nào.” Anh nhẹ nhàng nhắm mắt lại. “Tôi cứ cho rằng mình có thể… Không ngờ, nhìn thấy cô ấy chết lại là một chuyện khó chịu như vậy.”

Vô Song không hề mạnh miệng lại làm cho Tứ Ly sửng sốt trong thoáng chốc, lập tức mang theo ba phần an ủi bảy phần bất đắc dĩ nói: “Đương nhiên, tốt xấu gì hai người cũng có những tháng ngày sống chết có nhau, cứu cô ấy đã trở thành thói quen của cậu rồi.”

Đợi đến lúc chữa trị thì cánh của Vô Song đã hoại tử, giữ lại cũng vô dụng, Vô Song thản nhiên nói hai chữ “Cắt đi” tựa như thứ cắt đi không phải là xương thịt của anh.

Lúc này, trong tổ chức cũng không còn người tạo phản nữa, cần cải cách cả một chế độ, mặc dù Vô Song bị thương nhưng vẫn cần tham dự, công việc rườm rà còn phiền phức hơn cả chiến tranh, mỗi khi đêm dài tĩnh lặng anh mệt mỏi ngồi bên đống văn kiện chất chồng, Vô Song đều muốn phát cáu, nhưng bây giờ anh không còn phát giận vì chuyện của mình.

Linh thạch màu vàng phản chiếu hình ảnh trong đầu anh, Lâm Hề gần đây rãnh rỗi đến đáng giận, cô ấy được làm chuyện cô thích, cô được gặp người cô thích, ngày ngày bình thản yên vui.

Cô thật sự quá hạnh phúc. Vô Song rũ mắt xuống, nhưng mỗi khi thấy cô và Quý Nhiên đi cùng nhau, mặc kệ là ăn cơm cũng được, đi dạo cũng thế, ngọn lửa trong lòng anh lại bùng cháy rừng rực, thì ra không phải chỉ có cái chết mà hạnh phúc của Lâm Hề cũng tác động đến tâm trạng của anh.

Nhưng anh lại chẳng lưu lại chút dấu vết nào trong thế giới của người ấy. Quả thật khiến cho người ta không cam lòng.

Đêm khuya, hình phản chiếu nơi ở của Lâm Hề trên linh thạch lại là ban ngày, đúng lúc là một ngày nghỉ, Quý Nhiên lại hẹn Lâm Hề đi chơi, còn có mấy thấy giáo cùng trường, nhưng hai người đi dần dần tuột lại phái sau lưng họ, Quý Nhiên làm như bên đường có nhiều thứ kỳ lạ để xem lắm, gọi Lâm Hề một tiếng liền muốn nắm lấy tay cô.

Vô Song nhất thời nhịn không được nữa, không chút suy nghĩ, tát một cái “ba”.

Nhưng khi âm thanh ấy vọng lại, Vô Song lại giật mình, Quý Nhiên trong hình ảnh hiện lên cũng có vẻ mặt ngạc nhiên, anh ta quay đầu lại nhìn Lâm Hề: “Em dùng sức đánh anh làm gì?”

Lâm Hề cũng có vẻ mặt cảm thấy kỳ lạ: “Em không đánh anh.”

“Em xem.” Quý Nhiên đưa tay ra thì nhận lấy ánh mắt ngạc nhiên của Lâm Hề. “Sưng lên nè…” Quý Nhiên cười khổ. “Sức của em rất mạnh đó.”

Vẻ mặt Lâm Hề lại thành ra vô cùng uất nghẹn.

Vô Song lại kinh ngạc nhìn tay mình, cư nhiên… đánh được. Anh có thể va chạm vào người của thế giới kia, năng lực này còn đang tăng dần sao, nếu thêm một thời gian ngắn nữa, anh có thể đến thế giới kia không?


Giao diện cho điện thoại

Ngào tạo:
Cập nhật:

Chia sẻ