settingsshare

Đôi Mắt Của Hầu Gái. ( Đôi Mắt Thiên Thần) Chương 44: Chương 44

An Ninh tỉnh giấc và thấy mình đang nằm trong một căn phòng lớn, cô loạng choạng đứng giậy bước ra khỏi giường. Rượu làm đầu cô đau như búa bổ, cô với lấy chiếc áo khoác lên người rồi mở cửa bước ra phòng khách. Thiên Thành vẫn đang ngủ ngon lành trên ghế sofa, cái dáng ngủ vẫn còn khó khăn nhưng cũng đã ngon giấc hơn trước. An Ninh đứng dựa người vào cửa ngắm nhìn cậu, nếu năm xưa Thiên Bảo cũng như cậu thì tốt biết mấy, cậu luôn biết lo lắng cho người khác, không bao giờ đi quá giới hạn và luôn khiến cho người khác có cảm giác an toàn. Chiếc áo cô đang mặc nồng nặc mùi rượu, cô hầu như không còn nhớ gì về những chuyện xảy ra tối hôm qua. Mọi thứ mờ ảo, thoắt ẩn thoắt hiện khiến cô không thể xâu chuỗi nó lại.

Cậu cựa mình tỉnh giấc, ánh mắt cậu bắt gặp cô đang nhìn, cái nhìn thật trìu mến, cậu khẽ mỉm cười ngồi dậy.

-Em ngủ ngon chứ?

-Uhm….

-Có đau đầu không?

-Một chút.

-Anh đi pha nước cho em tắm nhé.

-Em tự làm được.

-Vậy anh đi chuẩn bị quần áo cho em. Hi vọng đồ của anh không làm em thấy khó chịu.

-Thiên Thành ah, tối hôm qua…em có làm gì quá đáng không?

Cậu mỉm cười lại gần phía An Ninh, cậu đặt tay lên mái tóc cô rồi vuốt nhẹ chúng.

-Không, em không làm gì cả. Giờ thì ngoan ngoãn đi tắm nào.

An Ninh cười tươi rồi nghe lời bước vào phòng tắm. Đến lúc này nụ cười trên môi cậu mới vụt tắt. Nhưng gì An ninh nói tối qua như hằn sâu vào tâm trí cậu.

……………..

Cậu cõng cô trên lưng khi biết cô đã quá say để kiểm soát được bước chân của mình, hơi thở cô đều đều như một bản nhạc nhẹ nhàng bên tai, hơi men bao phủ khiến cậu bước chậm hơn.


-Thiên Bảo…..

Cậu khưng lại khi nghe cô gọi tên Thiên Bảo, nỗi nhớ chất chứa trong tim cô là đây sao? Nó khiến cô không thể nói khi tỉnh, mượn rượu để bật ra những gì đè nén trong lòng.

-Thiên Bảo….Anh là một kẻ tồi tệ, cực kỳ tồi tệ.

Thiên Thành bật cười chua chát khi nghe thấy An Ninh **** rủa Thiên Bảo. Cậu xốc cô lên khiến cô nhẹ nhàng ôm chặt lấy cổ cậu, gò má ửng hồng ấm nóng chạm vào má cậu, dòng nước mắt từ khóe mắt cô đang chảy, nó đang chảy trên má cậu- dòng nước mắt của An Ninh.

-Tại sao tôi lại yêu một kẻ tồi tệ như anh….đáng lẽ ra tôi phải quên anh đi, phải hận anh mới đúng….Nhưng sao khi nhìn thấy anh….tôi không thể làm điều đó….

Cậu đi chậm chậm trên con đường dài vắng người, không khí dần trầm xuống khi An Ninh đã chìm vào giấc ngủ, cô ngủ ngon lành trên lưng cậu. An Ninh mãi mãi sẽ không thuộc về cậu thật sao? Cái bóng của Thiên Thành quá lớn, nó bám chặt, đeo đẳng trong tim An Ninh như một liều thuốc độc. Ngậm ngùi nhìn mọi thứ trôi qua, từng dòng xe lao vun vút, từng chiếc lá rơi nhẹ theo chiều gió qua mòng mòng trên đường. Lòng cậu rơi vào mê cung không lỗi thoát, không biết đi đâu,về đâu, khi tình yêu cậu dành cho cô ngày càng lớn.

……………..

Cậu mở cửa phòng bước vào khi nhìn thấy An Ninh đang đứng pha trà cạnh chiếc bàn gần chiếc gương lớn. Cô đang mặc chiếc áo somi của cậu, nó quá dài và rộng so với thân hình bé nhỏ của cô để lộ ra đôi chân trần trắng muốt, mái tóc ngắn ngang vai vẫn còn hơi ướt.

-Em lau khô tóc đi không cảm lạnh đó- Cậu vừa nói vừa chùm lên đầu cô một chiếc khăn bông to.-Anh đã nhờ phục vụ giặt ủi bộ đồ của em, chắc khoảng 45 phút nữa là họ sẽ mang tới phòng.

An Ninh mỉm cười rồi đưa cho cậu một tách trà nóng, sau bao nămtrình độ pha trà của An Ninh vẫn không ái sánh được. Cậu nhâm nhi tách trà trên tay con An Ninh đang ngồi nhìn ra cửa sổ.

-Em đang nghĩ gì vậy, An Ninh?

-Em đang nghĩ tới ba em…không biết giờ ông sống ở đâu và sống có tốt không. Có được ngủ ngon giấc không? Có được mặc ấm không?

-Đã lâu lắm rồi nhỉ? Từ khi em tới Nhật em chưa gặp gia đình mình phải không?

-Em đã tìm họ nhiều năm qua nhưng không thấy, càng tìm càng không thấy. Giờ đây em chỉ mong họ ở một nơi nào đó được an toàn, được sống vui vẻ là em đã vui lắm rồi.

Cậu vỗ nhẹ lên vai cô như một lời an ủi. An Ninh không khóc, cô chỉ lặng ngồi nhìn ra phía cửa sổ nơi những hạt mưa đang hắt nhẹ lên khung cửa kính. An Ninh giờ đã mạnh mẽ hơn trước, trái tim cũng trai sạn theo năm tháng. Nhiều lúc cậu không thích sự mạnh mẽ của cô, cô không còn khóc lóc tựa vào vai cậu như trước, cuộc sống giờ đây còn quá nhiều thứ khiến cô phải lo lắng bắt buộc An Ninh phải thay đổi bản thân để có thể thích nghi với cuộc sống.
Giao diện cho điện thoại

Ngào tạo:
Cập nhật:

Chia sẻ