settingsshare

Đôi Mắt Của Hầu Gái. ( Đôi Mắt Thiên Thần) Chương 28: Chương 28

Người ta nói rằng trái đất rộng lớn nhưng nó lại tròn, người cứ ngỡ không bao giờ đụng mặt lại gặp nhau trong hoàn cảnh này.

-Anh đang làm gì ở đây vậy?...lại…lại còn An Ninh nữa?

-Còn cậu, cậu đang làm gì ở đây? Không lẽ, cậu theo dõi chúng tôi.

Cậu út cười khểnh, cậu nhìn An Ninh bằng ánh mắt không thể khinh bỉ hơn…

-Giờ thì không thể nói là tôi hiểu nhầm nữa nhé, còn gì rõ ràng hơn khi nhìn thấy cô xinh đẹp như vậy?

-Không phải thế đâu thưa cậu út…..

-Không phải nói nhiều…là tôi bắt cô ấy tới đây đấy, có chuyện gì sao?-Cậu hai ngắt lời An Ninh…

Bầu không khí bắt đầu trở nên nặng nề, An Ninh có thể thấy được hai luồng sát khi đang đối trọi nhau bao quanh hai người….An Ninh chẳng biết làm gì để giảm bớt bầu không khí căng thẳng này xuống, cô lay lay tay cậu hai, cậu hai vẫn chỉ chăm chú nhìn cậu út bằng ánh mắt khiêu khích. Càng lúc cô càng thấy cậu út tức giật hơn, mặt cậu đỏ lên, hai mắt mở to.

-(Ô, cậu Thiên Thành, cậu tới lúc nào vậy?)-Ông giám đốc bước tới tỏ vẻ rất vui mừng

Hai người trở lại trạng thái bình thường, ông giám đốc tiến tới bắt tay với cậu út, đống thời lúc đó Tối Linh cũng ở đâu chạy lại…

-Có chuyện gì vậy Thiên Thành….

-(Tôi có thể hỏi ông điều này không? Cậu Thiên Thành làm gì ở đây vậy?)-cậu hai hỏi ông giám đốc.

-(Ah, cậu ấy là đạo diễn phụ trách quảng cáo sản phẩm mới của chúng tôi.)

-(Vậy còn anh Thiên Bảo đây?)- Cậu út hỏi ông giám đốc…

-(Thì cậu ấy là nhà đầu tư và cung cấp sản phẩm thiên nhiên cho chúng tôi lần này. Có chuyện gì vậy? Hai cậu biết nhau sao?)

-(Cậu ấy là em trai tôi.)

Ông giám đốc có vẻ ngạc nhiên khi nghe cậu hai nói như vậy…

-(Thật vậy sao ? Vậy tiểu thư đây là… ?)-Ông vừa nói vừa chỉ về phía Tố Linh.


-(Tôi là vợ sắp cưới của Thiên Bảo.)-Tố Linh đỏng đảnh quàng tay qua tay cậu út.

-(Vậy sao ? Cậu Thiên Bảo đây có vị phu nhân xinh đẹp, còn tân phu nhân của cậu Thiên Thành cũng xinh đẹp không kém…)

-(Phu Nhân ?)-Cậu út ngạc nhiên quay ra hỏi An Ninh.

-Cô trở thành phu nhân của giám đốc từ bao giờ thế hả An Ninh ?

An Ninh ngơ ngác không hiểu cậu út nói gì, cô nhìn cậu hai ý muốn cậu giải thích….

-(Ông giám đốc, hai anh em chúng tôi muốn chuyện riêng với nhau một chút, vậy phiền ông…)-cậu hai quay qua nói với ông giám đốc.

Ông giám đốc biết ý liền rút lui. Ngoài ban công, bầu không khi càng lúc càng trở nên khó thở hơn, giống như hai ông tướng của hai đất nước chuẩn bị lâm trận vậy….

-Giờ thì anh giải thích đi…-Cậu út gắt gỏng.

-Giải thích gì ?-Cậu hai lạnh lùng.

-Thì những chuyện xảy ra, chuyện ông giám đốc nói An Ninh là vợ anh, và chuyện hai người tình tứ với nhau giữa chốn đông người…

Cậu hai cầm lấy tay An Ninh, cậu đặt nó lên ngực mình rồi nói :

-Đó là sự thật, tất cả những gì cậu nghe thấy, đều là sự thật.

Cậu hai cười phá lên, Tố Linh đứng bên cạnh cũng không kém phần ngạc nhiên…

-Hóa ra đây là cậu Thiên Bảo nổi tiếng….chuyện này thật giống cổ tích, một cậu chủ lại yêu một người hầu…Vì thế em mới nói, những cô hầu gái thật là đáng sợ.

An Ninh rút tay ra khỏi tay cậu hai, cô cảm thấy bị xúc phạm bỏi những lời nói của Tố Linh và cũng vì sự trêu đùa quá đáng của cậu hai.

-Xin tiểu thư đừng hiểu nhầm, giữa tôi và cậu hai không hề có gì cả. Thưa cậu hai, tôi thừa nhận là tôi đã có rung động với cậu, nhưng không vì thế mà cậu có thể tùy ý nói gì về tôi thì nói, cậu nói tôi là người hầu, là nô lệ của cậu tôi còn chấp nhận được vì dù soa đó cũng là công việc và thân phận của tôi…cậu chỉ biết nghĩ cho mình, cậu không nghĩ đến tôi sao ? Cậu không nghĩ rằng nếu vị giám đốc đó mà gặp bà chủ thì liệu tôi sẽ ra sao ? Tôi tưởng rằng mình đã hiểu cậu, nhưng thực sự suy nghĩ của cậu quá nông cạn.-Nói rồi An Ninh bỏ đi…

Cậu thấy được những giọt nước mắt đang lăn dần tren gương mặt xinh đẹp của cô…Cậu chỉ biết đứng nhìn theo, cậu đã sai, không thể làm gì vì cậu đã không nghĩ đến nhiều như thế…Cậu út đẩy Tố Linh ra rồi chạy theo An Ninh, mặc cho Tố Linh đứng đó không hiểu chuyện gì xảy ra.
Giao diện cho điện thoại

Ngào tạo:
Cập nhật:

Chia sẻ