settingsshare

Dịu Dàng Im Lặng Chương 1: Chương 1



Không nhớ ra được là từ khi nào thì bắt đầu chú ý cô.

Mỗi sáng đợi chuyến xe bus sớm nhất, cũng đồng thời là đợi cô, cơ hồ đã thành thói quen.

Trong vô thức, Tống Kình lại liếc mắt đến phương hướng đặc biệt.

Không có ngoài ý muốn, một gương mặt vô cùng thanh nhãn ánh vào mắt hắn, da thịt trắng nõn non mềm, là loại tất cả con trai đều yêu thích, có khi anh sẽ cảm thấy cô gái này tựa như búp bê chạm ngọc, hoàn mỹ làm cho người ta cảm giác không chân thật.

Cô có một mái tóc vừa đen lại thẳng, so với tơ lụa thượng hạng càng sáng mềm bóng loáng, có khi kết bím, có khi dùng dây cột tóc tùy ý buộc lên, mà suy nghĩ của anh luôn theo mái tóc dài đón gió kia phập phồng tung bay, hoảng hốt thất thần.

Cô có một khí chất trầm tĩnh linh nhã, mỗi lần giơ tay nhấc chân, đều dịu dàng mềm mại như vậy, nhìn ra được là sinh trưởng trong gia đình giàu có mà lại có giáo dưỡng.

Cô gái như vậy, quả thực là người yêu trong mộng của tất cả thiếu niên ở độ tuổi như anh, anh biết rõ có bao nhiêu người đem ánh mắt dừng ở trên người cô, vụng trộm thầm mến cô, cũng không dám mở miệng, chỉ vì cô quá hoàn mỹ, hoàn mỹ đến ——ngay cả cùng cô nói một câu, đều sợ làm ô uế sự tao nhã của cô.

Có lẽ là cảm nhận được ánh mắt vô cùng thắm thiết của anh! Cô thuận tay vén tóc mai lên vành tai, trực giác nhìn về phía anh, tựa như sớm biết rõ sự hiện hữu của anh và cái nhìn chăm chú, không có kinh hoàng, cũng không có không vui, chỉ là đáp trả lại anh một cái mỉm cười dịu dàng, ấm áp.

Đúng vậy, cô gần đây đối với anh như thế.

Bọn họ chưa từng nói chuyện với nhau, nhưng chính là tồn tại một loại tâm linh tương thông ăn ý lẫn nhau.

Cô sẽ không giả vờ cái gì cũng không biết, từ sau lần đầu tầm mắt của bọn họ giao hợp, cô sẽ trong vô số ánh mắt nóng bỏng nhìn về phía cô tìm được anh, sau đó sẽ cười dịu dàng với anh.

Anh biết cô có một cái tên rất hay, rất phù hợp với khí chất của cô, đó là Doãn Tâm Ngữ; cũng biết trường cô học, là cùng trường của hắn nằm trên một con đường Thánh Hoa Nữ, cũng biết cô có mấy người bạn, mà ở trong một đám bạn tuổi trẻ không lo vui đùa ầm ĩ, cô luôn im lặng lắng nghe, nhìn xem, không phát biểu bất cứ ý kiến gì, ngẫu nhiên câu dẫn ra nụ cười yếu ớt đáp lại.

Anh thậm chí chưa từng nghe cô mở miệng nói qua một câu!

Có khi, anh sẽ không nhịn được tưởng tượng, một cô gái nhỏ bé xinh đẹp xuất trần như vậy, giọng nói sẽ trong veo, rung động lòng người đến cỡ nào?

Xe bus đến, một đám người lục tục ngo ngoe lách vào.

“Tống Kình!”

Mấy đồng học hướng anh vẫy tay, anh đi tới, chuyển đến vị trí ngồi xuống, sau đó lưu ý đến vị trí cô ngồi phía trước cách anh không xa, bên cạnh vẫn là cô bạn thân như hình với bóng.

Bên trong xe bus ầm ĩ huyên náo, vào thời điểm này hầu hết đều là học sinh đến trường, chiếc xe bus cơ hồ trở thành xe chuyên chở học sinh của hai trường Thánh Hoa và Kiến Dương.

Anh thấy cô quay đầu lại, ánh mắt xuyên thấu qua đám người dừng lại trên người anh, sau đó lộ ra tươi cười như là an tâm.

Ánh mắt giao nhau ngắn ngủi, rơi vào trong mắt những người khác, nhất thời vang lên tiếng trêu đùa ầm ĩ vừa ao ước vừa ghen tị.

“Ơ, Tống Kình, thật làm cho người ta hâm mộ ah!” Một bạn học cùng trường lấy khuỷu tay đẩy hắn, khẩu khí tràn đầy mập mờ.

“Nghe không hiểu cậu đang nói cái gì.” Anh lạnh nhạt hừ.

“Ai nha, đừng giả bộ á! Cái này cũng không phải một ngày hay hai ngày, tình nhân trong mộng của chúng ta, trong mắt gần đây đều chỉ thấy được cậu, đối với những người khác hoàn toàn nhìn như không thấy, cái này còn giả được không? Tớ nha, nếu có thể ngẫu nhiên được lọt vào mắt xanh của cô ấy trong giây lát, vui vẻ đến nội thương đều cam nguyện!”

“Đúng vậy a, đúng vậy a!” Nghe được nội dung hai người nói chuyện, đồng học ngồi phía trước cũng quay người trở lại chen vào một chân, ghé vào trên ghế dựa phát biểu cao kiến, “Tình nhân trong mộng của chúng ta thật sự rất bất công a, vì cái gì chỉ đối với cậu cười, chúng ta cũng không phải là người à?”

Cho nên nói người so với người thật sự sẽ giận điên người!

Tống Kình người này vóc dáng tuấn tú bất phàm thì thôi, ngay cả học hành cũng đều đạt trình độ cao nhất a —— đứng đầu toàn trường, cái này đủ rêu rao đi nha?

Tống Kình là nhân vật phong vân trong trường, văn hay võ mọi thứ đều xuất sắc, nói anh là tài tử đứng đầu Kiến Dương, tuyệt không quá đáng, thân là học sinh trường Kiến Dương, không có một người nào không biết đại danh Tống Kình, tên tuổi vang dội đến ngay cả trường Thánh Hoa lân cận đều nghe thấy, đưa tới một đống mê trai chạy đến trước cửa trường của bọn họ chảy nước miếng, chỉ vì liếc nhìn anh một cái.

Không nghĩ tới, ngay cả tình nhân trong mộng bọn họ ái mộ đã lâu, trong mắt đều chỉ chứa được anh, ai! Điều này không làm người tức ói máu sao được?

“Thôi đi! Người ta tài tử đứng đầu Kiến Dương, cậu ghen tị cái quái gì? Cũng không nghĩ, cô gái nào nhìn thấy Tống Kình sẽ không trở thành mê trai hay sao? Tình nhân trong mộng của chúng ta cũng là cô gái, ý loạn tình mê cũng là bình thường mà!”

Giọng nói thứ ba gia nhập trêu chọc, làm cho Tống Kình không tự giác nhíu mày.

“Đừng tùy tiện lấy con gái người ta ra đùa giỡn!”

Biết rõ bọn họ cũng không có ác ý, nhưng lời bàn hết sức xằng bậy, làm anh nghe được rất không thoải mái!

Cô không giống những cô gái khác! Bọn họ như thế nào có thể lấy cô ra làm tiêu khiển, tùy ý nói giỡn?

Thấy Tống Kình hiển nhiên không phải rất thưởng thức lời của bọn họ, những người khác cũng rất thức thời, nhao nhao ngậm miệng lại.

Bên kia ——

Hàn Tử Trúc lặng lẽ thu hồi ánh mắt, thấp giọng hừ nhẹ: “Thực chịu không được mấy nam sinh này, không có việc gì đem nữ sinh chúng ta ra làm trò cười, thật nhàm chán!”

Doãn Tâm Ngữ nhẹ nhàng nâng mắt, nghiền ngẫm mà quay đầu nhìn cô.

“Đương nhiên rồi, ngoài trừ Tống Kình của cậu ra, được chưa?” Tống Kình người ta bảo vệ cô, khó trách cô không buồn không giận, trên mặt thủy chung treo mỉm cười ngọt ngào.

Trên khuôn mặt xinh đẹp hiện lên đỏ ửng nhàn nhạt, Doãn Tâm Ngữ há miệng, cuối cùng lại mím môi, hơi buồn bực mà trừng mắt bạn tốt.

“Cậu muốn kháng nghị cái gì? Không phải Tống Kình ‘của cậu’?” Hàn Tử Trúc gượng cười hai tiếng.

Bí mật kia đã sớm công khai, cũng không tin Doãn Tâm Ngữ có thể phủ nhận.

Ánh mắt tài tử đứng đầu Kiến Dương, luôn vòng quanh Tâm Ngữ, ngu ngốc mới có thể nhìn không ra.

“Cậu cũng đừng xấu hổ. Tống Kình hoàn toàn chính xác có cổ khí chất trầm ổn, so mấy nam sinh bằng tuổi hay xúc động, hắn hiển nhiên thành thục ổn trọng hơn nhiều , mang lại cho người ta cảm giác rất an tâm, khó trách cậu sẽ vừa ý hắn.”

Doãn Tâm Ngữ hơi ngạc nhiên.

Nói đến nơi nào rồi? Cô và anh căn bản… Cái gì đều không tính a!

“Bất quá nói đi thì nói lại, hắn không khỏi cũng quá trung thực đi.” Hàn Tử Trúc thình lình lại toát ra một câu.

Sao… Nói như thế?

Doãn Tâm Ngữ hơi nhíu mãy, đối với lời phê bình đột nhiên tới này cảm thấy kinh ngạc lại khó hiểu.

“Như thế nào sẽ không?” Thói quen đọc được “suy nghĩ trong lòng”, cô không cần phải biểu thị cái gì, Hàn Tử Trúc tự nhiên có thể đọc được mỗi một hàm nghĩa mà thần sắc cô biểu đạt, kể cả giờ phút mặt mũi tràn đầy hoang mang, hơn nữa rất nhanh giúp cô giải đáp.

“Người ta Đường Bá Hổ chú ý Thu Hương, ba cười có thể đính ước, còn cậu? Bắt đầu từ nhập học ngày đó, cho tới bây giờ, cũng đã sắp tốt nghiệp, suốt ba năm cười với hắn, tên đầu gỗ kia lại chỉ đứng ở xa xem mà không dám tiến tới, một chút biểu thị đều không có, thật sự chọc người ta tức điên!”

Cái này, Doãn Tâm Ngữ thật đúng là không phản bác được, khuôn mặt nhỏ nhắn rủ xuống thật thấp.

“Nói thật, Tâm Ngữ, không đến ba tháng, chúng ta phải tốt nghiệp a, trong lòng cậu có tính toán gì không? !”

Tính toán? Cô phải tính cái gì?

“Không thể nào?” Chỉ xem nét mặt của cô, Hàn Tử Trúc đã biết rõ cô thật sự trì độn cái gì cũng không muốn nghĩ.

“Ông trời ơi..! Tâm Ngữ, cậu tha cho tớ đi! Ngay cả cái này cũng phải để tớ nói? ! Chẳng lẽ cậu thật sự cam tâm để cho ‘mối tình đầu đơn phương ngu xuẩn’ cứ như vậy chết non không nhắm mắt?”

Doãn Tâm Ngữ rất khẳng định, bạn tốt nói thật là “Đơn phương ngu xuẩn”, mà không phải đơn thuần.

Cô vẻ mặt vô tội mà nháy mắt mấy cái. Tử Trúc thật hung dữ…

“Ít giả vờ đáng thương cho tớ nhờ, chiêu này vô dụng.” Hàn Tử Trúc hoàn toàn không thèm nể mặt.

Không phải cô muốn nói, hai người kia thật sự là ngu xuẩn đến nói không nên lời!

Mỗi ngày ngưng mắt nhìn nhau, làm sao lại không có người nghĩ phải tiến tới loại tiếp xúc quan trọng nhất a? Bọn họ cho rằng mỗi ngày nhìn đối phương chảy nước miếng, có thể phát triển ra một đoạn tình cảm triền miên cùng xót xa lưu luyến sao? Thật là buồn bực mà.

Cô biết rõ Tâm Ngữ rất thích Tống Kình, mà Tống Kình cái tên ngốc đầu ngỗng kia, cho tới bây giờ chỉ biết ngây ngốc mà si mê nhìn qua người ta, chỉ có ở thời điểm này, cô sẽ rất thống hận Tống Kình quá ổn trọng tự kiềm chế, hắn không thể học một ít mặt khác của con trai như sắc lang sao, ngẫu nhiên xúc động một chút không được à?

Chiếu theo tình hình này, nếu như không có gì ngoài ý muốn, bọn họ khả năng sẽ tiếp tục nhìn nhau không nói gì đến tốt nghiệp, sau đó rụt rè nữ đi đường Dương quan, nam qua cầu độc mộc, mối tình đầu trẻ trung cứ như vậy sụp đổ, đợi đến lúc già bảy tám mươi tuổi lại hối hận đến tận tâm can.

Nghĩ tới đây, cô thật sự là rất buồn bực.

Thình lình chống lại gương mặt ngây thơ và vô tội của Tâm Ngữ, theo bản năng nhìn về phía Tống Kình ở đằng sau đang nhắm mắt dưỡng thần, cô lập tức ảo não kinh khủng, cảm giác mình cực kỳ giống ngu ngốc!

Người ta người trong cuộc vững như Thái Sơn, cô làm gì phải hoàng đế không gấp, thái giám gấp a!

Bưng lấy ngực cơ hồ nội thương, cô quyết định nhìn mây trắng ngoài cửa sổ đang bay thong thả, không bao giờ muốn để ý tới hai người ngu xuẩn đến không thể lại ngu xuẩn hơn nữa!

☆ ☆ ☆

Có lẽ, thật sự giống như lời Hàn Tử Trúc nói, nếu không có chút ngoài ý muốn, đối với thiếu nam thiếu nữ ngượng ngùng này khả năng thật sự sẽ cứ như vậy bỏ qua lẫn nhau, nhưng, Hàn Tử Trúc vĩnh viễn đều không có cơ hội nghiệm chứng lời của cô, bởi vì —— bọn họ rốt cục xuất hiện chút ít “Ngoài ý muốn” !

Giống như thường ngày, Tống Kình dẫm lên trên đường gạch đã đi vô số lần, tiến về phía nhà đợi xe bus.

Chưa tới nơi, anh ngửa đầu nhìn về phía trước, rồi sau đó mỉm cười.

Cô đã tới trước rồi.

Hôm nay cô không có buộc tóc dài lại, một đầu tóc đen mềm mại phiêu dật như dòng suối chảy xuống vai và lưng cô, mấy sợi tóc nương nhẹ theo gió——

Bước tiến của anh nhanh hơn.

Bốn năm người đồng học vây quanh cô, giống như đang thảo luận cái gì, nói đến giơ tay giơ chân, âm lượng cũng tùy theo không khống chế được.

“Nói đi, nói đi mà! Tâm Ngữ, cậu đối với Tống Kình đến cùng có ý tứ gì á?”

Tống Kình kinh ngạc, bộ pháp dừng lại

Các cô ấy đang nói vấn đề này sao?

Trong lúc bất tri bất giác, anh nín thở chờ đợi. Không biết —— cô sẽ phản ứng như thế nào?

“Cái đó còn phải nói, Tống Kình người ta lớn lên đẹp trai như vậy, lại học giỏi, nếu người cậu ấy vừa ý là tớ, tớ sẽ vui vẻ chết mất!” Một nữ đồng học khác cướp lời.

Tiếp đó, lại là một trận cười đùa rối loạn ——

“Trời đã sáng, đồng học! Cậu còn đang nằm mơ à? Tống Kình cũng không phải con mắt đặt ở trong túi áo, cậu ấy sẽ vừa ý cậu? ! Nhìn một cái, cậu có chỗ nào vượt qua Tâm Ngữ của chúng ta a?”

“Tống Kình —— cũng chưa chắc thật sự thích Tâm Ngữ, ít nhất cậu ấy cái gì cũng không có biểu thị, các ít ở đó tự mình đa tình đi.” Hàm chứa ghe tuông trào phúng vang lên, một cô gái thần sắc có chút cao ngạo hừ nhẹ nói.

Một đồng học nào đó không phục, thích thú cãi lại nói: “Tống Kình không thích Tâm Ngữ, chẳng lẽ thích cậu à? Tống Kình đối với Tâm Ngữ có hứng thú, mọi người đều nhìn ra được, có bản lĩnh cậu kêu Tống Kình đừng đưa ánh mắt đặt ở trên người Tâm Ngữ ah! Hừ, người nào không biết chính cậu không hấp dẫn được ánh mắt Tống Kình, mà ở chỗ này ăn dấm chua, thực không biết người tự mình đa tình rốt cuộc là ai a!”

“Tớ…” Nữ đồng học mặt đỏ lên, khó chịu nói không ra lời.

“Cậu như thế nào, không phản đối được à?!” Hừ, ai không hiểu được người này si mê Tống Kình trước mặt luôn chuẩn bị tư thế điệu bộ, muốn làm cho người ta chú ý, hết lần này tới lần khác Tống Kình một chút cảm giác cũng không có, thật sự là cười chết người a!

Cái này —— như thế nào trở thành cuộc tranh cãi rồi?

Tống Kình sửng sốt triệt để, nhất thời phản ứng không kịp.

Lại diễn biến tiếp, chỉ sợ các cô sẽ ở bên đường cãi nhau, loại tình huống này, Doãn Tâm Ngữ sao còn có thể bảo trì trầm mặc? Phong ba bởi vì cô mà lên, tốt xấu gì cô cũng nên mở miệng a? !

Đang do dự có nên để cho các cô biết rõ sự hiện hữu của anh hay không, đang lúc định dẹp loạn phân tranh, một câu lại ngăn trở động tác của anh ——

“Cậu … Cậu nói bậy! Tớ mới không có thích Tống Kình, tớ chỉ là… Chỉ là cảm thấy Tống Kình căn bản không xứng với Tâm Ngữ. Lớn lên đẹp trai, học giỏi thì sao? Tâm Ngữ cũng xinh đẹp, học cũng giỏi a! Vậy thì có cái gì quý hiếm, người theo đuổi cô còn nhiều, rất nhiều, chưa chắc đến phiên hắn. Nói đến gia thế của Tâm Ngữ, có mấy người vượt qua? Tống Kình kia tính toán cái gì a? Dựa vào hắn cũng vọng tưởng theo đuổi Tâm Ngữ!” Vì dẹp loạn nhiều người tức giận, nữ đồng học đơn giản chỉ cần cố nói ra một chuỗi lời trái lương tâm.

Doãn Tâm Ngữ kinh ngạc, không nghĩ tới các cô càng kéo càng không đúng.

“Là thế này phải không?” Cô gái vốn đang rất tức giận, dần dần lộ ra ánh mắt hoài nghi.

“Đương nhiên! Tâm Ngữ mới sẽ không vừa ý nam sinh không tự biết mình! Cô chỉ đang đùa giỡn hắn thôi, không tin cậu hỏi Tâm Ngữ đi. Đúng hay không, Tâm Ngữ?”

“Là thế phải không? Tâm Ngữ?” Lập tức, tất cả mọi người đem ánh mắt tập trung ở trên người Doãn Tâm Ngữ.

Các cô nói thật quá đáng!

Tử Trúc làm sao còn chưa tới? Doãn Tâm Ngữ khẽ nhíu lông mày nhỏ nhắn, nhất thời nóng vội đến không biết phản ứng như thế nào.

Cô —— trầm mặc, cô thế nhưng lại trầm mặc!

Tống Kình nhìn chằm chằm vào bóng lưng của cô, thật sự không thể tin, ở thời điểm này, cô lại vẫn có thể không đếm xỉa đến, duy trì khí chất trầm tĩnh trang nhã của mình!

Chẳng lẽ, cô thừa nhận những lời kia?

Chẳng lẽ, trong lòng cô cũng đang cười nhạo anh si tâm vọng tưởng?

Chẳng lẽ, ba năm nay ăn ý như có như không, kỳ thật chỉ là một trò đùa của cô?

Anh cảm thấy phẫn nộ, cũng hiểu được trái tim băng giá.

Tống Kình nắm chặc hai đấm, ngay tại thời điểm anh cảm thấy rốt cuộc không thể chịu đựng được, Hàn Tử Trúc đã đi qua bên cạnh anh, hiển nhiên cũng đã nghe được không ít.

Vừa thấy cô, Doãn Tâm Ngữ như nhặt được cứu tinh, dắt tay của cô, ngửa đầu cầu xin mà nhìn qua cô.

Hàn Tử Trúc trấn an mà vỗ vỗ tay bạn thân, sau đó mới nói: “Cậu đã đủ chưa? Tâm Ngữ có thích Tống Kình hay không mắc mớ gì tới cậu? Đem người ta ra đùa cợt như vậy, tớ cũng không tin nếu hôm nay Tống Kình đứng ở trước mặt cậu, cậu sẽ không chảy nước miếng mà chết sống quấn lấy.”

Bị một câu nói toạc ra tâm sự, nữ đồng học kia xấu hổ đến nói không ra lời.

Nhưng mà, sự bảo vệ đến chậm này, đã không cách nào làm cho Tống Kình có ảm giác, người nên nói lại không nói, người không nên lại nói, cái này có ý nghĩa gì?

Nếu như cô thật sự có lòng, tại sao phải nhờ người khác nói ra? Vì cái gì không tự mình nói? Tại sao phải thờ ơ lạnh nhạt mà mặc người khác nhục nhã anh?

Không được, sẽ không có lần thứ hai nữa!

Cô xem mình là tiểu thư thiên kim cao quý, Tống Kình anh xuất thân nghèo hèn, không dám vọng tưởng trèo cao!

Một lần cuối cùng, anh đem ánh mắt đặt ở trên người cô, như muốn nhìn thấu cô triệt để, cái này, thật là một lần cuối cùng!

Dăm ba câu nói tranh chấp một hồi, Hàn Tử Trúc nghiêng người bám vào bên tai Doãn Tâm Ngữ, giảm thấp âm lượng xuống nói cho cô biết: “Tống Kình đã đến sớm hơn tớ, nói cách khác, cậu ấy nghe được tuyệt đối nhiều hơn so với tớ. Cậu, xong, đời, rồi!”

Doãn Tâm Ngữ toàn thân chấn động, trừng lớn mắt nhìn cô, Tử Trúc tắc sẽ đáp trở lại cô một cái nhún vai bất đắc dĩ.

Ôm ngực, Doãn Tâm Ngữ kinh sợ mà quay đầu lại, sau đó, cô chống lại một gương mặt không biểu tình!

Cô tinh tế mà hít vào một hơi, như một đứa trẻ làm sai bị bắt quả tang, có chút sợ, có chút gấp, chân tay luống cuống mà ngơ ngác nhìn xem anh.

Ánh mắt của anh —— rất lạnh, rất xa cách, tựa như đang nhìn một người xa lạ.

Bọn họ xem như là người xa lạ sao?

Không, cô không biết, cô chỉ biết là, anh cho tới bây giờ chưa từng dùng loại ánh mắt này nhìn cô, mỗi lần anh nhìn cô, ánh mắt luôn ôn hòa, một mảnh nhu ý…

Nhưng hiện tại, ánh mắt chỉ giao nhau ngắn ngủi, anh lại làm như không thấy mà xẹt qua cô, thần sắc đạm mạc mà đi về một hướng khác đợi xe bus.

Doãn Tâm Ngữ hoàn toàn rối loạn, nhớ tới bạn tốt đứng bên cạnh, cô cầu cứu mà giật giật ống tay áo Hàn Tử Trúc, mắt to hắc bạch phân minh, đã hiện lên nhàn nhạt hơi nước.

Hàn Tử Trúc lắc người, quyết tâm cự tuyệt ánh mắt chực khóc cầu xin của cô: “Không được, việc này tớ không giúp được gì, cậu tự mình quyết định, nhìn xem ở trong lòng cậu, tự tôn trọng yếu, hay là cậu ấy tương đối trọng yếu.”

Nhưng … cô nên làm như thế nào dây? Cô thật sự không hiểu được nha!

Tử Trúc rõ ràng là ép buộc.

Lại một lần nữa nhìn về phía bóng dáng lạnh lùng cách đó không xa , trong lòng cô càng thêm mờ mịt.

☆ ☆ ☆

Lại tháng trôi qua.

Một lần nữa Doãn Tâm Ngữ không tự chủ được mà đem ánh mắt hướng về phía đặc biệt kia, chờ đợi cô, chỉ là mặt bên lạnh nhạt.

Anh, y nguyên chưa từng liếc cô một cái.

Từ đó về sau, anh giống như là hoàn toàn quên lãng sự tồn tại của cô, ánh mắt phảng phát như hồ sâu, không hề chứa hình ảnh của cô, mà cái này, lại làm cho cô cảm thấy mất mát…

Sau lưng có người vỗ nhẹ lên, cô quay đầu lại, nghênh tiếp chính là đôi mắt hiểu rõ của Hàn Tử Trúc.

“Nghĩ thông suốt chưa?” Không cần nói thêm cái gì, Hàn Tử Trúc đúng là hiểu rõ cô mỗi một tâm sự, mỗi một cảm xúc.

Doãn Tâm Ngữ thật mờ mịt.

Tử Trúc chỉ cái gì? Hướng Tống Kình giải thích sao? !

Thế nhưng, cô nên nói như thế nào đây?

Huống chi, bọn họ thậm chí chưa được xem là bạn bè, cô cũng không biết trong lòng của anh rốt cuộc là nghĩ như thế nào, có lẽ… Có lẽ anh căn bản là không cần lời giải thích dư thừa của cô.

Hoặc là, anh chỉ đơn thuần không muốn để ý cô mà thôi, tựa như anh đối với những cô gái khác…

Nghĩ đến đây, ngực ẩn ẩn đau.

Xe bus đến, hành khách theo thứ tự lên xe.

Hôm nay người tựa hồ đông hơn so với ngày thường, phóng nhãn nhìn lại, chỉ còn một chỗ cuối cùng, Tống Kình không có dừng bước lại, lướt qua nó thẳng tắp mà đi ra phía sau.

Doãn Tâm Ngữ có chút sửng sốt.

Anh biết rõ cô ở ngay phía sau anh, vị trí này —— là anh cố ý lưu cho cô!

Kinh ngạc mà ngửa đầu nhìn lại, chỉ thấy anh không có biểu lộ gì, mặt hướng ngoài cửa sổ, từ đầu tới đuôi chưa từng nhìn cô.

Cô có chút thất vọng mà gục đầu xuống, đem chỗ ngồi tặng cho Hàn Tử Trúc.

Hàn Tử Trúc nhíu mày, cũng không có ý định khách khí với cô.

“Cậu như vậy là cô phụ ý tốt của người ta a!” Nói tới nói lui, vẫn là ngồi rất thoải mái.

Doãn Tâm Ngữ nhíu mày, rủ xuống tóc dài che nửa dung nhan thanh lệ, biểu tình nhất thời xem không rõ ràng, bất quá cũng dễ đoán, nhất định là ai oán rồi.

Không biết cái này có thể xem như một loại chiến tranh lạnh hay không?

Thật sự là phục hai kẻ dở hơi này! Hai người không tính là quen biết, cũng có thể giận dỗi huyên náo nhau, có lầm hay không a? ! Muốn giận nhau cũng phải chờ đến lúc lưỡng tình tương duyệt, dây dưa triền miên, như vậy “Nội dung vở kịch” mới có tính thuyết phục a!

Không đến nửa giờ, trường học dĩ nhiên đã nhìn thấy, bọn họ cùng lúc xuống xe, sau đó mỗi người hướng trường học của mình đi đến, mà anh —— vẫn chưa từng liếc nhìn cô một cái.
Giao diện cho điện thoại

Ngào tạo:
Cập nhật:

Chia sẻ