settingsshare

Định Mệnh Nghiệt Ngã Chương 23

- Tao xin lỗi khi nào?

Tôi không tin đó là Thảo. Có lẽ nó say quá thôi, có lẽ là vậy. Sao tôi khờ thế, sao ngu thế?

Sao không ích kỹ, sao cứ nghĩ tới người ta mà nào biết người ta đâu bao giờ nghĩ tới mình.

Lúc đó, tôi chỉ muốn khóc. Tôi làm gì đây? Nếu để nó ở đây thì tôi không yên tâm, nếu tôi ở

Đây thì tôi như một người thừa. Tôi như một người thừa!!!!

- Mày cần ra khỏi đây

- Tao đang chơi, mày đừng bon chen vào chuyện người khác

- Nghe tao đi

- Mày là cái gì mà tao phải nghe

“Là cái gì?” Càng nghe càng đau, mắt tôi nhoà đi. Nhưng cố gắng không khóc. Tôi dùng

Hết sức kéo nó ra khỏi phòng đó. Vừa bước ra được khỏi cửa phòng. Nó giật tay ra và...

“Bốp”

Nó tát tôi! Nó tát tôi đấy. Là Thảo tát tôi. Lúc này dù không muốn khóc nhưng nước mắt

Tôi chảy mất rồi. Tôi không thể ngăn nó không chảy được nữa.

“Bốp”

Chưa kịp gì tôi lại nghe một tiếng bạt tai khác. Là thằng Tuấn tát con Thảo. Tôi ngăn thằng

Tuấn lại. Tôi nói nhỏ với Trường:

- Trường chở con Thảo về, phải đưa nó về bằng được. D sẽ ở đây chờ

Tôi ngồi thụp xuống đó. Con Kiều và thằng Tuấn lại nói với tôi:

- Đừng buồn nữa

- Nó say thôi mà

- Say con mắt, sao mày không để tao đập chết mẹ nó đi. Con chó, bạn bè mà vậy

Tôi vẫn im lặng, đưa tay lên mặt. 1 cái tát, tuy rằng nó không mạnh, tuy rằng không đau

Cho lắm, nhưng đau lòng lắm có ai biết không? Người bạn thân của tôi đã 16 năm trời.

Chẳng lẽ trong phút chốc tôi lại mất nó sao?

...

Đến khi về nhà. Với khuôn mặt nhoà nước mắt. Tôi thấy ba, V. A, cô Ba vẫn ngồi đó xem

Phim. Đồng hồ đã 11h đêm, mọi người nhìn tôi.

Như tủi thân quá. Tôi lại chổ ba và ôm chầm lấy ông:

- Ba ơi!

Ông hỏi tôi:

- Con sao đấy? Sao về muộn vậy? Còn khóc nữa

Nhóc V. A chen vào:

- Con biết chuyện gì rồi ba àh

Rồi nó ngồi kể cho ba. Ông rất hiểu tâm lý chúng tôi. Ông nói:

- Con gái ba đừng buồn. Ba biết lúc này trong con như thế nào. Cố gắng lên con. Con vì

Người ta nhiều vậy có đáng hay không? Vì một người bạn như thế có được không con? Sao

Con gái ba khờ quá vậy?

Tôi nói trong tiếng nấc:

- Con đâu làm gì sai đâu ba?

Tôi khờ lắm sao? Tôi ngốc lắm sao? Vì người bạn tôi từng tin tưởng, tôi quý mến rất nhiều

Cũng sai sao? Là sai àh?

... Lên phòng, tôi cứ nghĩ lại cái tát mà Thảo “dành” cho tôi. Từ bé đến giờ, từ lúc chơi với

Nó đến giờ đây là lần đầu tiên tôi đau đớn thế này. Vì cái gì mà nó quay lưng lại với tôi? Vì


//truyencuatui
.net/
cái gì mà ngay trong lúc nó bị hại mà còn quay qua đối xữ với tôi như thế? Cứ tự hỏi vì tiền

Ư? KHông đúng! Bởi vì khi chơi với tôi chưa bao giờ nó thiếu tiền mà tôi không đưa, chưa

Bao giờ đi shopping mà tôi để nó bỏ tiền. Vậy thì vì cái gì????

Đầu đau như búa bổ. Cảm giác mất đi một người bạn mà con Thảo như một người chị em

Ruột thịt của tôi. Giờ tự nhiên thiếu nó tôi buồn thật. Bây giờ khoảng 11h30'. Khuya rồi, định

Ngủ thì...

- Cháu na, có bạn đến kìa! - Cô Ba nói với tôi

- Dạ cô cứ kêu nó lên đây ạh

Tôi cứ nghĩ sẽ là Thảo. Chắc nó suy nghĩ lại rồi. Nhưng rồi người xuất hiện khiến tôi quá ư

Bất ngờ...

- Kiều! - Tôi thốt lên ngạc nhiên

- Duyên àh! Đỡ buồn chưa? - Kiều nói một cách nhẹ nhàng

- Kiều không về nhà sao?

- Kiều về rồi nhưng nghĩ lại sợ D buồn nên K xin ba mẹ lên nhà D tâm sự với D cho D đỡ

Buồn chứ sao

- Thế àh? Ngồi xuống đi

Tôi không thể thay đỗi thái độ lạnh lùng mà có thể gây ra sự khó chịu trong đối phương

Được. Xong rồi con Kiều nói với tôi:

- Để K kể cho D nghe 1 câu chuyện nhé

Rồi nó kể về một người bạn bị phản bội. Ban đầu đau khổ lắm nhưng sau đó cũng dần dần

Tỉnh ngộ, cũng suy nghĩ lại. Một người bạn như vậy không có gì để tiếc nuối. Tôi biết nó tìm

Cách an ủi tôi. Nhưng rồi những lời nói, tâm tình hết sức thật lòng của nó khiến tôi thấy

Được trái tim nhân hậu và rất vì bạn bè của nó. Tôi liền buộc miệng:

- Ai có được người bạn như Kiều thì tốt biết mấy

Nó liền phân bua:

- Lời nói đâu có tác dụng, K thấy thật sự khâm phục D, D có thể vì bạn bè mà bất chấp tất

Cả. Phải nói ai có được D thì như có cả bầu trời còn gì.

Thế rồi tôi với nó cũng hoà vào cùng nhịp, lúc này tôi mới thực sự coi nó là một người bạn.

Chứ trước giờ nó đi chơi với chúng tôi bởi vì nó là bồ của thằng Tuấn. Chợt nó nói làm tôi

Giật mình:

- D àh! Thật sự mình đau lòng lắm, D nghe mình nói chứ?

- Ừh nói đi - Tôi nói nhẹ nhàng

- Nếu như người mình thương mà đi thương một người khác, mà người đó lại là người

Mình rất coi trọng và quý mến thì làm sao bây giờ hả D?

- Ý Kiều đang nói Tuấn???? - Tôi nói ngạc nhiên

- Không phải, Kiều chỉ nói vậy thôi. D thử trả lời Kiều xem

Tôi lưỡng lự một lúc, bởi vì chưa bao giờ tôi rơi vào tình thế như vậy. Tôi liền nói với nó:

- D cũng không biết, nhưng nếu là D thì nhìn thấy người mình yêu hạnh phúc còn hơn

Người ấy không hạnh phúc khi cạnh mình.

- D thật tốt, nhưng khi yêu ai chẳng có lòng ganh tỵ?

- Nếu như mình ganh tỵ hay ghen tức thì ngày trước mình đã chẳng vì Ly mà bỏ Đỏ về đây

Học.

Nó tròn mắt nhìn tôi rồi hỏi:

- Hoá ra vì Ly ư? Mà Ly như thế chẳng lẽ D không 1 câu oán trách, không tức nó hay sao?

- Không! Bởi vì tình cảm chi phối nó đó chứ. D chưa hề ghét nó

Đến lúc này Kiều cúi đầu xuống và có vẻ đang nghĩ ngợi điều g ì đó. Còn tôi cứ nghĩ về câu

Hỏi của nó hỏi tôi lúc nãy! Như vậy là sao? Nó hỏi có ý gì? Tôi dường như dần tưởng tượng

Được những gì đang diễn ra. Tôi liền hỏi nó:

- Kiều lúc nãy hỏi vậy ắt có chuyện gì. Nói đi, nói? D nghe

- Kiều...

Nó ấp úng, không nói được gì. Mặt nó đỏ ửng, mắt long lanh như sắp khóc. Nó nói với tôi:

- Nhiều lúc Tuấn quan tâm D hơn làm Kiều hơi... Tức

- Mỗi lúc đi chơi với Kiều thì Tuấn toàn nói tới D

- Cái gì Tuấn cũng dành cho D trước tiên cứ người đó đâu phải Kiều

Tôi càng bối rối. Không biết phải nói sao. Tôi nói với nó:


- Bạn bè thân mà, Kiều đừng nghĩ lung tung

Lúc này thì nó oà khóc thiệt. Nó ôm chầm lấy tôi:

- D... Ơ.. I! Tuấ... N nói là... Người Tuấ.. N thg là.. Duyên!

Tôi nghe xong, nghẹn đắng ở cổ họng. Không phải! Người nó thích không thể là tôi được.

Chúng tôi thân quá nên vậy thôi. Tôi liền chặn lời con Kiều và nói với nó:

- Không đâu, Tuấn không phải vậy.

Kiều giữ bình tĩnh và nói tiếp cho tôi nghe:

- Đó là thật sự, hôm bữa lúc Tuấn say Tuấn nói như vậy, còn tửong Kiều là Duyên nữa.

Rồi những giọt nước mắt chảy dài trên khuôn mặt của Kiều. Tội nó lắm, thương một người

Là thế. Vậy mà nó không như con Phượng, con Ly. Tại sao Tuấn có thể như thế được? Tôi

Không hề nghĩ nó thương tôi...

Ôm Kiều vào lòng mà tôi buồn rười rượi... Rồi chúng tôi thiếp đi lúc nào không biết. Đến sáng Kiều vẫn ngủ. Có lẽ tối qua khóc nhiều

Quá mắt nó sưng mọng lên. Tôi không ngủ được bởi vì lo nhiều chuyện. Thật ra chuyện

Khiến tôi suy nghĩ nhiều đó là chuyện của Tuấn và Kiều. Khi nhìn lại, đúng thật khi nào

Tuấn cũng ở cạnh tôi khi tôi buồn cũng như tôi khó khăn. Nó luôn bất chấp tất cả vì tôi thì

Đúng hơn. Bởi vì quá thân nên tôi không để ý điều này. Đến khi nhìn lại thì đã quá muộn

Màng rồi. Tôi đang suy nghĩ thì...

- Nhỏ kia chưa dậy hả?

Tôi giật mình bởi người kêu tôi lại là... Tuấn. Bởi sáng nào nó cũng rủ tôi đi ăn sáng, rồi nó

Khựng lại khi thấy Kiều. Chẳng biết do sao mà đúng lúc đó Kiều tỉnh dậy. 3 người, tôi khó

Xử quá chẳng biết làm sao thì tôi liền “chữa cháy” :

- Thôi! Thôi xuống nhà 1 chút. 2 người ngồi đây nghe

Rồi tôi phóng ra ngoài nhanh. Xém nữa là té. Rồi tôi đi xuống nhà, cứ đi ngang qua đi

Ngang lại rồi tôi cũng phải đi lên. Đến cửa thì tôi dừng lại vì nghe tiếng của Tuấn và Kiều

Đang nói ở trong. Nhóc V. A cũng đứng cạnh tôi và 2 chị em “nghe trộm” :

- Kiều ở đây làm gì?

- Tại vì K thấy D buồn nên...

Không ngờ Tuấn cắt lời:

- K có nói gì với nó hay không?

- Kiều không nói gì hết

- Những lời Tuấn nói hôm đó không có đúng đâu. Đừng bận tâm làm gì

- Nhưng...

Nó tiếp tục cắt lời con Kiều:

- Đừng nhưng gì cả

Rồi đến lượt con Kiều cắt lời thằng Tuấn, mà lần này nó hét lớn:

- Tuấn có hiểu cảm giác của Kiều không? Tuấn có hiểu không vậy? Đau đớn thế nào khi

Nghe người mình thương nói như vậy. Kiều cam chịu nhiều, Kiều thấu tất cả những gì trong

Tuấn. Tại sao Tuấn thương người ta mà Tuấn không nói? Tuấn giấu Kiều làm gì? Thà đau

Một lần còn hơn. Tuấn quá đáng lắm tuấn có biết không?

Nó nói mà lòng tôi đau như cắt vậy. Vô tình tôi trở thành người thứ 3. Vô tình tôi làm một

Người con gái đau lòng. Vô tình tôi khiến một người con trai khó xữ. Vô tình... Vô

Tình... Trời ơi!

“Kịch”

Ôi không! Cái cánh cửa tự nhiên nó bật ra. Tôi với nhóc V. A đứng đó. Tôi thì sững sờ.

Kiều thì ngồi im lặng, còn Tuấn thì đứng gãi đầu. Nhóc V. A thì chẳng biết làm sao. Thật

Nếu ai trong hoàn cảnh này của tôi thì khó mà giải quyết được. Nhưng cuối cùng người lên

Tiếng cũng phải là tôi:

- Tuấn đừng nói bừa như thế. Cũng nghĩ tới Kiều với chứ. Đừng làm nó đau lòng, nó

Thương mày thật lòng. Tao với mày là bạn thân từ nhỏ vì thế mày phải thương tao như em

Gái đúng không?

Lúc ấy thằng Tuấn như được gỡ rối. Nó liền lên tiếng:

- Đúng thế, tao với mày thì cứ như hình với bóng từ nhỏ đến giờ, rứt nhau không được.

Tao không lẫn lộn tình bạn với tình yêu đâu. Kiều nghe D nói chưa, đừng nghĩ tầm bậy mà

Buồn nữa nghe.

Lúc đó nó bước lại cốc nhẹ đầu con Kiều và ôm nhỏ vào lòng. Ôi! Thật lãng mạng. Tôi nói

Nhỏ với nhóc V. A:

- Ước gì mình được như cô ấy

Xong rồi nhóc V. A nói lại với tôi:

- Chị không thấy thằng Tuấn cứ gượng giụ sao? Hình như nó không muốn. Nó

Tôi liền cắt lời nhóc V. A:

- Thôi em đừng làm tung mọi chuyện lên. Đi thay đồ rồi đi ăn sáng.

Cũng vừa lúc đó Tuấn đẩy Kiều ra. Nói với Kiều đi rửa mặt.

Tôi đưa cho Kiều bộ đồ rồi nói nó mặc nhưng thật sự nó mặc nhìn rất buồn cười bởi vì tôi

Cao hơn nó. Tôi liền đưa cho nó cái váy mini của tôi nhưg chắc nó mặc cũng dài. Rồi vứt

Cho nó cái quần legging. Sau đó chúng tôi xuống nhà. Tôi nói với cô Ba:

- Cô Ba ăn gì để con mua

- Thôi cô ăn bánh mì được rồi

- Không cô đừng ăn bánh mì, để con mua đồ ăn cho cô nha

Tôi không đợi cô nói mà chạy xuống gara lấy xe ra. Tuấn chở Kiều còn nhóc V. A chở tôi.

Vậy là mọi chuyện tạm ổn nhưng chẳng hiểu sao thằng Tuấn cứ nhìn tôi bằng một ánh

Mắt khó hiểu. Tôi thở phào nhẹ nhõm, bỏ qua ánh mắt của thằng Tuấn. Bởi vì tôi đã không

Làm một người bạn mới tối hôm qua đau lòng.! Đi ăn sáng mà tự dưng thấy nhớ 1 người kinh khủng. Rồi còn buộc miệng nói thành tiếng:

- Tao gọi điện cho thằng Trường ra ăn sáng luôn nhé.

- Hả?

3 cặp mắt trợn tròn nhìn tôi chớp lia lịa. Thằng Tuấn nói:

- Có phải mày không vậy D?

- Đúng áh, có phải chị không vậy?

- Duyên cảm Trường mất rồi. Haha

Con Kiều dứt lời làm mặt tôi nóng bừng. Đỏ ửng lên nữa. Tôi liền phân bua:

- Không phải! Bạn bè mà, đừng nghĩ lung tung

Thế là bọn nó chọc tôi nhưng rồi thằng Tuấn cũng rút đt ra gọi cho thằng Trường chứ

Không đợi tôi rút điện thoại ra gọi. Một lúc sau thấy thằng Trường đến. Mà sao hôm nay

Nhìn dễ thương đến thế nhỉ? Hình như tôi cứ nhìn chằm chằm vào nó không rời, chiếc quần

Zean hơi bó màu trắng, đôi giày trắng và chiếc áo. Sao chiếc áo này nhìn quen quen. Nhớ

Rồi! Chiếc áo mà hồi tôi mua cho nó lúc SN. Lần đầu tiên tôi thấy nó mặc. Thật hợp làm

Sao. Phải công nhận rằng đẹp trai quá ^^. Tiếng của nhóc V. A làm tôi giật mình:

- Chị! Làm gì nhìn nó như muốn “nuốt sống” vậy hả?

- Ơ

Tôi ngập ngừng. Thằng Trường nhìn tôi cười, răng khểnh kìa! Hehe, trong bụng tôi cười

Thầm. Nó hỏi tôi:

- Bộ mặt Trường có dính cái gì hả D?

- Không!

Lúc này tôi hơi bối rối. Chưa bao giờ tôi rơi vào tình cảnh này, sao kì cục giữ vậy nè. Bình

Tĩnh lại coi. Khùng quá đi mất. Người ta luôn dễ thương như vậy mà. Nhưng cũng công

Nhận là 1 ngày không gặp tôi... Nhớ nó thiệt.

Rồi nó lại nói khiến tôi đỏ mặt thêm lần nữa:

- Hôm nay nhìn D dễ thương nhỉ?

- Chị tao ngày nào chẳng vậy?

- 2 người này hôm nay có vấn đề - con Kiều lên tiếng


Giao diện cho điện thoại

Ngào tạo:
Cập nhật:

Chia sẻ