settingsshare

Định Mệnh Nghiệt Ngã Chương 21

- Mới 8h30 àh, có đi đâu nữa không? - Nó hỏi tôi

- Đi ăn

- Ùhm đi ăn nhé. - Nó nhìn tôi cười khiến tôi... Bối rối.

Có lẽ trong màn đêm ai cũng đẹp hơn, cũng dễ thương hơn...

Đến quán ăn thì...

- D với thằng Trường kìa.

Tôi với Trường nhìn về phía bọn nó. Hoá ra là bọn thằng Tuấn đi ăn. Cả 2 đứa tôi đều nói là bị mệt nên không đi chơi với bọn nó mà bây giờ lại gặp nhau trong trường hợp này. Tôi chẳng biết giấu mặt ở đâu. Chưa kịp gì thì thằng Trường kéo tay tôi lại chổ bọn nó. Tức thì bọn nó chọc ầm lên khiến ai cũng phải nhìn vào tôi:

- Ghê nha

- Mệt của 2 tụi mày đây hả?

- Có gì nói với bạn bè để bọn tao hiểu cho chứ

- Thế 2 tụi mày là sao đây?

- Happy ending hả?

- Hoho - thằng Tin cười nham hiểm nhất

Tôi thì bối rối, chẳng biết làm sao cả. Thì thằng Trường nhanh miệng:

- Thôi tụi mày bớt giỡn. D nó đi mua thuốc, tao đi dạo thấy nó rủ đi ăn thôi mà. Mày nghĩ sao nó dễ đi với tao vậy?

Xong rồi cả bọn ậm ừ. Đúng là tôi khó ai mà rủ đi được, nhất là đi riêng với một ai đó. Thế mà hôm nay lại đi riêng với thằng Trường. Mình lạ thật! Rồi bọn nó nói lại:

- Có phải thế không?

- Cũng đúng, con này như hoàng hậu àh quên hoàng thái hậu luôn đó chứ.

- Mời nó đi chơi thà đi mời ông thủ tướng đi cho rồi.

- Thôi ngồi xuống đây luôn đi

- Ùhm.

Tôi chú ý thấy thằng Rin nó cứ nhìn tôi nãy giờ. Tôi liền buộc miệng hỏi:

- Sao nhìn tao hoài vậy Rin?

- Bữa nay nhìn mày bớt lạnh tính, thấy lạ lạ nên nhìn

- Chứ không phải nó dễ thương quá hả?

- Thằng Rin như vậy là không được nghe

Nhìn thằng Rin cứ ấp úng tôi buồn cười. Bọn nó thì cứ ngồi chọc. Tôi cảm ơn ông trời đã đem đến cho tôi những người bạn tuyệt vời như vậy. Kể từ ngày mẹ ra đi đến lúc này tôi mới được vui 1 lần. Cảm giác lúc này còn gì ngoài niềm vui? Có phải mẹ mang nụ cười cho con phải không?

Tự dưng tôi cười. Một nụ cười hiếm hoi, một nụ cười thật sự. Cảm ơn, cảm ơn nhiều lắm những người bạn của tôi.

Thằng Tuấn thấy tôi vậy nó liền nói:

- Coi nó cười kìa?

- Cười rồi àh?

- Mày vui rồi sao

- Bọn tao cứ tưởng bọn tao không làm gì được ày

- Cố lên

- Bọn tao luôn bên mày

Tôi ngậm ngùi. Tôi liền nói:

- Cảm ơn nhiều

1 câu trả lời vỏn vẹn nhưng đủ để mọi người hiểu tôi như thế nào. Khi về đến nhà, ba hỏi tôi:

- Hôm nay con gái ba vui hơn rồi đấy àh?

- Dạ

- V. A đâu rồi con?

- Nó ở bên nhà thằng Tuấn, chắc ngủ bên đó rồi ba àh

đọc truyện với http://truyencuatui.net/
- Thiên thần của ba, cố gắng lên con nhé

Lúc đó cô Ba mới tắm xong cũng bước ra ngồi ở ghế và nói chuyện với tôi:

- Chuyện thi học sinh giỏi của con ra sao rồi? Con đi thi chứ?

- Con sẽ đi thi. - Tôi trả lời chắc chắn

Lúc này ba tôi kêu:

- Ba sẽ gác lại mọi công chuyện đưa con đi thi.

- Cảm ơn ba, cảm ơn cô Ba

Hôm nay là ngày đầu tiên tâm trạng tôi phấn chấn lại. Tôi lên mạng online thì

“BUZZ”

Old Love: L moi di choi voi t ve ah, d ko nghi l thay doi nhu vay

Old Love: Du l ko tra loi d cung dc

Old Love: Khong le d yeu l la sai, la sai sao

Old Love: Tai sao cu tho o voi d nhu the

Old Love: Tra loi d du chi mot lan khong dc sao l?

...

Tôi vẫn giữ trong im lặng, trong khi thằng Đỏ nói rất nhiều. Tôi biết cảm giác của một người con trai đau như thế nào khi người mình thương thờ ơ. Nhưng tôi biết làm gì đây? Tôi không làm vậy thì người ta không thể quên được tôi. Xong không biết nó nhờ ai đánh hay tự chỉnh vietkey đánh rồi nói với tôi 1 câu khiến tôi khó mà... Không xiêu lòng

Old Love: Biết rằng cố quên là sẽ nhớ, nên dặn lòng cố nhớ để mà quên.

Thế là tôi out. Tôi chẳng biết làm gì lúc này. Phải chi tôi không yêu và tôi không khiến người ta yêu tôi. Khó quá đi thôi

*********************************************

Sáng thứ 3 đi học thể dục...

- Ê có học sinh mới

- Nhỏ này bị hô

- Nhìn da trắng gớm

- Con nhà quý tộc rồi

Tôi quay đầu lại nhìn theo cái chỉ tay của đám bọn tôi. Ôi không! Con Ly. Con này nó mê thằng Đỏ như điếu đổ, không ngờ nó lại chuyển xuống đây rồi. Trời ơi! Đúng là nhỏ này hơi xấu, nhưng nhà giàu, rất khôn (không nói quá là xảo quyệt). Khi tôi và Đỏ quen nhau, nếu như không tin tưởng nhau thì biết bao lần bị nhỏ này phá đám rồi. Tôi ngao ngán với sự có mặt của nhỏ này. Vì nó cũng là một dân anh chị có tiếng trong giới giang hồ. Nó 1 phe, tôi 1 phe. Cũng có thể nói, nó chỉ kém tôi 1 chút ít thôi. Nhưng về học hành nó t hua xa tôi. Nó bước lại gần tôi và đưa tay ra kèm theo cái cười mĩa:

- Chào bạn hiền, lâu rồi không gặp. Chúng ta sẽ là bạn tốt chứ

Bọn kia thì sững sờ, ngoài thằng Tuấn với con Thảo thì bọn nó đã biết. Tôi liền đáp:

- Ùhm

Tôi đáp lại vỏn vẹn 1 câu nhỏ.

Vừa lúc đó thì thằng Đỏ và đám bạn nó đến. Đỏ đứng sững sờ khi thấy con Ly. Còn riêng tôi thấy mình sắp gặp rắc rối nữa rồi. Tôi không thể tưởng tượng mọi chuyện lại bị sắp xếp như thế này. Chết mất thôi.

Chưa định hướng được gì thì con Ly đã tiến lại gần tôi và nói 1 câu khiến trái tim tôi tổn thương:

- Nghe nói mẹ Lỳ mới chết àh? Chia buồn nhé

2 chữ: “Chia buồn” nó rít từng tiếng giống như hả hê những gì xảy ra với tôi lắm. Tôi cố gắng giữ bình tĩnh. Toan trả lời thì Đỏ đứng trước tôi và nói:

- Nhìn thấy nó có buồn không? Người mà bon chen vào chuyện người khác là vô duyên lắm Ly biết không? Ai mướn Ly về đây vậy?

Thấy thằng Đỏ nó liền chùng lại và nói:

- Đỏ đừng nói thế chứ, Ly về đây là vì Đỏ mà.

Lập tức bọn anh Đen, bọn thằng Hoàng khá tiến lại gần và nói:

- Dại trai

- Em làm vậy có được gì của thằng Đỏ không em?

- Hahah, đừng cười mà bọn anh “đau xót”

Vẫn là bọn nó, vẫn là những lời nói bảo vệ tôi trước những lời nói đay nghiến của người con gái kia.

Con Ly tức quá hay sao mà tiến lại kê sát mặt tôi nói:

- Tao về đây là dành lại những gì tao đáng có. Mày nhớ mặt chó của mày

Con Thảo đẩy nó ra và nói giùm tôi:

- Tao nói ày biết, người ta kêu miệng hô ngang bằng với mõm chó đó mày hiểu không? Dễ thương như con D rồi hãy nói.

- Haha

Kèm theo đó là những tiếng cười châm chọc. Tôi liền lên tiếng cắt ngang những tiếng cười ấy:

- Tao không rảnh mà đôi co với mày. Nếu muốn, cứ làm gì mày muốn, tao với Đỏ không liên quan nhau nữa, bây giờ là bạn bè. Còn tao cấm mày không được đụng chạm tới bạn tao. Tao thề tao không để yên

Nó cười khẩy rồi trả lời tôi:

- Để xem mày còn dễ thương không. Để xem mày còn ai bên cạnh không. Hahab

Tôi có cảm giác không tốt. Nhưng rồi chuyện gì đến tôi cũng phải chấp nhận thôi chứ biết làm gì bây giờ? Tôi không nghĩ con Ly lại si tình đến như thế. Nhưng nếu giờ tôi còn yêu Đỏ thì tôi sẵn sàng nhường lại cho Ly bởi vì yêu một người là đau khổ lắm. Đặc biệt là nhìn người mình thg tay trong tay bên người khác. Như thế đau lòng lắm. Tuy bên ngoài con Ly sẵn sàng hạ gục tôi bất cứ lúc nào nhưng trong lòng nó cũng như Đỏ, vì quá yêu nên mới dùng đến thủ đoạn. Nhưng tôi không chấp nhận như vậy, để xem nó làm gì tôi.

Đến chiều, 15' đầu giờ. Thầy Hà vào..

- Lớp ta lại có 1 học sinh mới, không hiểu sao cứ nhét nhau vào lớp này.

...

Cả lớp im lặng. Bỗng dưng con nhỏ Ly đứng dậy:

- Mong mọi người giúp đỡ. Và đặc biệt người được biệt danh là thần đồng của trường này.

Lời nó nói khiến tôi rợn người. Ghét quá đi mất. Ông thầy Hà nói:

- Bạn D thay mặt lớp đứng dậy nói với bạn mới 1 lời nào.

- Chào mừng bạn đến với lớp

Tôi đứng dậy nói nhẹ nhưng khuôn mặt tôi nhìn thẳng vào mắt nó. Nó ngồi gần thằng Đỏ, tức là ngay phía sau tôi. Thầy vừa bước ra thì nó nói:

- Ôi không ngờ có 1 cặp đôi hoàn hảo trong lớp này

- Là sao?

Cả lớp nhao nhao lên. Con Ly to tiếng nói:

- Ủa chứ không ai biết àh? Ngày trước bạn Lỳ àh quên bạn Duyên ý, bạn theo bạn Đỏ của mình như gì. Không ngờ giựt bồ bạn mà bây giờ còn trơ mặt ra thế.

Tôi giật bắn mình vì lời nói của nó. Nhưng tôi chưa phản ứng gì thì thằng Đỏ đứng phắt dậy kéo con Ly xuống và đính chính lại:

- Mọi người đừng để ý.

Nhưng cả lớp mà nghe chuyện về tôi thì xôn xao bàn tán:

- Con D mà nó phải theo thằng này áh hả?

- Tao thấy thằng này theo con D thì có

- Đúng đó, say như gì

- Con nhỏ mới tới miệng như mõm chó

- Lắm chuyện thiệt

Ngay lập tức, con Hoa - con mà nói miệng con Ly như mõm chó lthì:

“Bốp”

- Tao thách mày nói lại đó.

Hoa nó sợ nó khép nép, run lẩy bẩy. Cả lớp im bặt, không ai nói lời nào. Tôi liền bước ra khỏi chổ và đẩy con Ly ra, kéo con Hoa đứng phía sau tôi và nói:

- Này! Mới đến đừng làm trò này.

Lúc này cả đám tôi và thằng Đỏ bước lại, bọn nó nói:

- Sự thật thì chấp nhận đi

- Mày giỏi mày đánh hết bọn tao nè con chó

Con Thảo chưa dứt lời thì nó nhảy xổm đến chổ con Thảo như muốn đập nó. Lúc nó giơ tay lên, tôi chụp được tay nó. Tôi nói lớn:

- Tao ày biết, muốn đụng tới bạn tao thì bước qua xác tao. Lớp này, những phần tử trong lớp này đ' phải là nô lệ để mày thích đánh là mày đánh. Bọn nó cũng là con người.

Tôi biết rằng, cả lớp luôn đứng bên cạnh tôi. Đến lúc này con Ly biết mình thế yếu, nhưng nó vẫn lên giọng của con nhà giàu nói:

- Àh ha, thì ra tiểu thư nhà giàu như Lỳ cũng chơi với loại nhà nghèo, dơ bẩn này àh? Thêm Đỏ nữa, tôi thất vọng vì anh lắm đấy.

Thật ra tôi không muốn nói ra nhưng tôi biết mình phải đứng lên bảo vệ những người bạn ở bên cạnh tôi. Dù tôi chưa 1 lần nói chuyện với họ nhưng họ có hay có biết rằng trong thâm tâm tôi họ là bạn của tôi:

- Đúng! Họ nghèo, họ không bằng tôi, đặc biệt không bằng Ly. Nhưng tấm lòng họ giàu lắm, Ly sánh nỗi hay không?

Có lẽ lời nói của tôi như đụng chạm tới lòng tự ái của nó. Ngay lập tức nó đưa tay lên chỉ vào thẳng mặt tôi. Mà tôi thì ghét nhất bị ai chỉ vào mặt. Toan gạt tay nó ra thì thằng Tuấn đã giúp tôi gạt ra trước. Nó nói:

- Đụng vào con D là đụng vào bọn này. Nghe không?

Cả lớp cũng nhao nhao:

- Đúng!

- Mới đến mà làm trò quái gì vậy không biết nữa

Con Ly quay qua chổ đám con gái của lớp tôi đang đứng chụm 1 đám phía sau tôi và nói:

- Tụi mày liệu hồn, đừng bon chen vào chuyện người khác.

Bọn nó im. Bởi vì tâm lý con người, rất sợ cái gì tổn hại đến mình. Tôi giật mạnh tay con Ly xuống và nói với bọn con gái:

- Mọi người cứ học tốt, đừng xen vào chuyện này. Cẩn thận hại mình đó. Nghe!

Lân đầu tiên, mọi người nghe được lời nói thân thiết này của tôi. Tuy nhiên khuôn mặt tôi không nỡ một nụ cười. Dủ chỉ là nhỏ, tôi cũng không cười. Tại sao thế không biết nữa. Chẳng gì mang lại nụ cười cho tôi, tưởng rằng sau cơn mưa trời lại sáng nhưng rồi lại mưa tiếp. Mệt quá đi mất.

Đến hết tiết 3, bỗng loa lớn:

“Em Duyên 10c8 lên phòng nề nếp có việc.”

Tôi không nghĩ ra vì sao mình làm cái gì mà lại “được” mời lên phòng nề nếp. Tôi bước nhanh vào phòng. 3 ông thầy ban nề nếp và bà cô Kim Tuyết “la sát”. Cô nói:

- Em ngồi xuống đây

Tôi ngồi xuống. Và 4 người bắt đầu nói:

- Vừa qua website nhà trường có ra 1 cuộc thi nhỏ, chọn Queen cho trưòng chúng ta. Em có số phiếu cao nhất.

Tôi bật nảy mình, toan nói thì cô Tuyến chặn ngang:

- Cô thấy em quá hoàn hảo, mọi người phải theo gương em nhưng em không nên vướng vào những chuyện đánh nhau, vi phạm đạo đức của nhà trường.

- Tuy rằng thầy cô ở trên trường nhưng biết mối quan hệ của các em ở ngoài. Bạn Ly mới chuyển tới lớp em rất ghê gớm. Em phải cẩn thận. Thầy cô sẽ như những người bảo vệ của em. Nhưng em phải cư xử đúng.

- Lúc nãy, thầy có chứng kiến việc em bảo vệ bạn trong lớp, như thế là tốt. Nhưng phải cẫn thận em nhé

- Hãy xứng đáng là queen của trường.

- Thầy cô chúc mừng em

Tôi hết sức ngạc nhiên. Không ngờ tôi lại được thầy cô coi trọng như vậy. Thầm cảm ơn mọi người. Tôi lên tiếng:

- Em cảm ơn thầy cô. Nhưng...

Thầy Thắng cắt ngang lời tôi:

- Không nhưng nhị gì hết. Em là người bảo vệ cho tất cả học sinh trong trường này. Hãy làm cho tốt. Thầy cô giao cho em đấy.

Rồi tôi bước về lớp. Con Ly đứng ngay trước cửa và nói:

- Ủa bữa nay hết hồn nhiên như trước rồi àh?

...

Tôi vẫn im lặng. Rồi nó vừa cười vừa nói:

- Àh quên, mẹ bạn mới chết. Xin lỗi xin lỗi

Tôi không biết làm sao. Thì...

- Tránh ra cho nó đi

Thằng Trường bước lại nói với con Ly. Nó liền ghé sát mặt của thằng Trường rồi nói:

- Àh ha, bạn đẹp trai

Rồi nó tránh ra. Tôi bước vào lớp. Khoé mắt như muốn tuôn trào. Tại sao mọi người, con Phượng rồi đến con Ly cứ xoáy vào nỗi đau của tôi. Tôi đã cố gắng quên rồi mà. Tại sao cứ khuấy động nó lên như thế? Tôi cam chịu như thế đủ rồi mà. Tôi có dành lấy tình cảm của bạn dành cho Đỏ đâu Ly? Tôi có dành Trường của bạn đâu Phượng. Buông tha cho tôi đi...

Tôi ngồi xuống mà lặng người đi.

Đến lúc ra về, tôi lại đụng mặt con Ly trong nhà giữ xe nhưng nó xuất hiện cùng


1 người nữa là con Phượng. Thỉ ra bọn nó đã cùng thuyền cùng hội rồi. 1 bên là Trường, 1

Bên lại thương Đỏ. Tôi đưa chìa khoá xe cho nhóc V. A dắt xe ra giùm tôi. Không may

Vướng vào xe của con Ly, nó liền chữi vào mặt nhóc V. A:

- Sao mày ngu vậy?

- Mày nói ai ngu? - V. A nói lại.

- Bạn D thì ngu như nhau, àh quên chị em chứ nhỉ? - Con Phượng được thế lấn vào.

Tôi bực quá định bước lên nói thì thằng Tuấn bước lên ngắn tôi lại rồi nói:

- Vậy 2 người khôn hơn nó ở chổ nào? Ai là queen của trường này? Ai là h/s giỏi toàn diện?

Nếu hôm hơn nó thì hơn những cái này rồi nói chuyện.

- Đúng đấy, ngu còn bày đặt.

- Mày nhìn lại mình đi con hô ạh

Cả đám của Trường và Đỏ đều nhao nhao lên, nhắm vào 2 con đó. Tôi thấy sự bực mình

Hiện rõ lên khuôn mặt của 2 con kia. Nó ấm ức bước ra kèm theo cái liếc xéo rất " điệu

Nghệ ". Rồi quay lại với đám của T với Đỏ đang đấu khẩu với nhau:

- Tao cấm mày chữi bọn tao vậy

- Thì làm chó gì nhau?

- Bà ######

Thằng Tuấn nói rồi nắm lấy cổ áo của thằng Đỏ.

Tôi chưa kịp ra can thì đã thấy Trường đứng ra ngăn lại rồi nói:

- Thôi đi, hết 2 con kia rồi đến 2 người àh?

Rồi bọn nó thả nhau ra. Thằng Đỏ nhìn thằng Trường mà liếc lên lừ xuống. Thật hết biết.

Tôi với nhóc V. A ngán ngẫm nhìn nhau. Về tới nhà, sau khi ăn cơm xong nó qua phòng tôi

Rồi hỏi:

- Con Ly là sao vậy chị?

- Em muốn biết àh?

- Dạ

Thế là tôi ngồi nói cho nó nghe. Vì tôi coi nó như một đứa em ruột của tôi vậy:

- Lúc trước chị mới lên đó học. Nó là người chị chơi đầu tiên. Nhưng chị có biết nó thương

Thằng Đỏ đâu. Khi nó biết chị thg Đỏ cũng như Đỏ thg chị thì tính cách và cư xử của nó đối

Với chị khác hẳn.

- Rồi sao nữa chị

Nhóc V. A tò mò muốn biết:

- Đi mà chị, nói đi mà.

Tôi kể tiếp cho nó nghe:

- Rồi nó và chị như kẻ thù. Nó dùng nhiều thủ đoạn khiến chị điêu đứng vài lần. Nhưng chị

Nể trước kia nó bạn nên không hề nói gì. Nhưng đến 1 lần chị chịu không được nên chị đã

Thẳng tay tát nó 1 cái rất mạnh. Và càng làm sự thù ghét của nó đối với chị tăng lên em

Àh.

Tôi toan đứng dậy thì nó lại hỏi tiếp:

- Thế gia đình nó như thế nào hả chị?

- Giàu em àh, ngang với nhà thằng Đỏ đấy

- Em còn nghe nói nó cũng là dân có tiếng

- Đúng vậy, nó nỗi trước chị nhiều nhưng con người nó xảo quyệt quá nên ai cũng không

Hài lòng. Nói tóm lại nó sẽ làm hại bất cứ ai liên quan tới chị. Cơ của nó ngang chị đấy em

Àh. Nhưng chị sẽ không để nó làm tổn thương đến ai là bạn chị đâu

- Mà vì sao nó thay đỗi quá như thế hả chị?

- Cũng vì chuyện tình cảm thôi em àh. Chị vẫn một lòng coi nó là bạn. Không muốn đối đầu

Với nó em àh. Vì nó yêu Đỏ quá đó mà. Nó càng vậy chị càng thấy xót xa cho nó em àh.

Nhóc V. A im lặng một lúc lâu rồi lêng tiếng:

- Chị nghĩ cho người ta, chị hy sinh cho người ta nhưng đỗi lại chị được cái gì? Sao chị khờ

Thế hả chị?

Tôi ngập ngừng trước lời nói của nó rồi lên tiếng:

- Sao lại nói chị khờ? Chị là thế rồi. Không đỗi khác được nhóc àh.

Thế là nhóc V. A chạy về phòng lôi cái laptop của nó qua và rủ tôi chơi au. Nó nhảy au cũng

Rất đỉnh nhưng chưa bao giờ thắng nỗi tôi. Mà tôi nào đâu pro? Chỉ FN được crazy 4k 188

Và nhảy được cấp 10 của crazy 188 8k chứ mấy. Một thời tôi và Đỏ bị au làm cho nghiện

Như điếu đổ đấy. Đang mãi suy nghĩ thì tôi giật mình bởi tiếng hét của nhóc V. A L:

- A! Chị thấy chưa? Em pro hơn, em FN được roài, chị thua em rồi nghe.

Tôi nhìn nó rồi nói:

- Ừ thì chị thua, em muốn gì nè?

- Sáng mai chị đích thân đưa em đi ăn sáng và mua đồ với em nhé.

Tôi ghét nhất là đi ăn sáng ở quán, tôi toàn ngồi lì ở nhà ăn đồ cô Ba nấu thôi. Quen rồi

Mà. Tôi lưỡng lự một lúc rồi nói với nó:

- Thôi được rồi

Xong nó cười khoái chí, nhảy tưng tưng ở phòng tôi. Bỗng ba bước vào làm tôi hết hồn:

- 2 đứa làm gì mà làm ầm nhà lên thế?

- Sáng mai chị đưa con đi ăn sáng đó ba

- Hả?

Ông trợn tròn mắt. Bởi vì ông đã bao lần năn nĩ, kể cả mẹ tôi năn nĩ đi ăn sáng tôi cũng

Không chịu đi. Ông nói với nhóc V. A với con mắt thán phục:

- Thế là 2 chị em cho ba ra rìa àh?

Tôi nói ngay:

- Mai chúng ta cùng đi ba ạh.

Thế là ba cười trìu mến. Một niềm hạnh phúc nhỏ nhoi nhưng tôi cảm thấy xót xa quá. Cớ

Sao mẹ tôi đi sớm, có mẹ hạnh phúc này sẽ được nhân đôi. Tôi sẽ có một gia đình thực

Thụ, có ba có mẹ. Mẹ có hay lòng con đang nói gì không?

Buổi tối ăn cơm xong, tôi chưa kịp mở sách ra thì có một tin nhắn từ số: 0905.33. Xx. Xx

“Tao Thao ne! Ra nha hoang 1 chut di”

Con Thảo mà lại ra nhà hoang? Hay nó có chuyện gì? Tôi đứng dậy thay đồ và đi xuống

Dắt xe ra ba hỏi:

- Con đi đâu đấy?

- Dạ con ra ngoài một chút ạh

- V. A nó có đi không?

- Nó ở nhà

Rồi tôi lên ga phóng nhanh về phía khu nhà hoang. Tôi gữi xe ở đầu nàh người quen và đi

Bộ vào. Đến đoạn đưòng tối thì... Thì không hiểu có bao nhiêu người giữ tay tôi, mặc dù đã cố gắng vùng vẫy để thoát ra

Nhưng dường như tôi không làm được. Đến khi bọn nó lôi tôi vào trong nhà kho. Lúc này

Thay vào cái cảnh đen thui của nhà kho lúc nãy tôi nhìn thấy thì tôi thấy ánh sáng lờ mờ. Ôi

Không, con Ly với con Phượng. Thêm mấy con nào lạ nữa, còn lúc nãy là 3 thằng nào kéo

Tôi vào. Bọn nó khống chế tôi rồi trói chặt tôi vào cái ghế để sẳn. Đã cố sức nhưng tôi

Không thể làm gì được. Con Phượng với con Ly tiến lại gần tôi, tay nó cầm theo 1 con dao

Thái kiểu, có vẻ rất nhọn rất sắc:

- Mày đẹp quá, tao phải giúp mày xấu đi thôi

- Vì mày xinh quá nên khiến cho Sáu thương mày - Con Phượng hất cằm tôi

- Cả thằng Đỏ và rất nhiều thằng vì mày điêu đứng

- Mày muốn sao

Và cả đám con gái kia cũng tiến lại và đứng vòng quanh tôi. Tôi lên tiếng:

- Tụi mày muốn gì?

Nó cầm dao ghé sát mặt tôi, lấy lưỡi dao mơn trớn trên khuôn mặt tôi. Rồi nói:

- Tụi mày muốn sao?

Đám con gái kia nói đủ lớn để tôi nghe thấy:

- Nó đẹp thì mình giúp nó xấu

- Cho 1 đường là được đó mà

- Đúng thế, rạch 1 cái là xấu đi đó mà

“Haha”. Những tiếng cười nham nhở. Mặt tôi vẫn trơ lì. Tôi không hề sợ sệt mấy trò này.

Tôi hỏi:

- Muốn làm gì thì nhanh lên

“Bốp”

1 cái tát nó “tặng” lên khuôn mặt tôi. Vì bị trói 2 tay nên tôi không làm được gì. Tôi không

Biết mình phải làm sao. Vừa lúc đó điện thoại tôi reo lên. Con Ly lục và lấy ra. Nó nói:

- A! Đỏ gọi này.

Rồi nó ghé điện thoại cho tôi nghe:

“Alo”

- Lỳ àh?

- Bọn Đỏ đang ở nhà Lỳ

...

Tôi cứ im lặng, tôi không muốn nói. Nhưng con Ly nào biết rằng ngày trước tôi im lặng với

Đỏ tức là có chuyện gì không may đang đến với tôi. Rồi Đỏ cứ nói thì tôi càng im. Rồi nó

Cúp máy.

Con Ly vứt điện thoại tôi không thương tiếc.

“Cạch”

Điện thoại tôi vỡ nát. Rồi nó lên tiếng:

- Sao mày không nói?

- Tao không thích

- Con đĩ này

Rồi nó tiến tới đạp 1 cái vào bụng tôi và đánh tới tấp. Có lẽ mặt tôi giờ bầm dập lắm.

Sau đó con Ly đưa lại con dao cho con Phượng. Thế là nó tiến tới lại gần tôi, giơ con dao

Lên.

Máu, rát, đau. Từng đường dao cứa. Đau quá, rát quá. Tôi chẳng biết làm sao thì

“Rầm”

- Đ. M đứa nào làm gì con bé Na?

Trước mặt tôi là chị Lùn và mấy chị ở gần nhà tôi và học 12 ở trường tôi. Còn 1 đám hớt

Hải chạy vào sau và tiến lại gần tôi. Con Phượng sợ quá làm rớt cái dao. Cả bọn nó đứng

Lại 1 chổ. Con Ly vẫn cao giọng:

- Con này nè

Chị Lùn nói lớn:

- Đập chết mẹ con này cho tao

Không chờ gì, mấy chị kia bước lên, đập con Ly tới tấp. Cũng lúc này Đỏ và mấy người cởi

Trói cho tôi. Nhưng tôi đau quá, đứng dậy không được nhưng nhìn thấy con Ly và con

Phượng bị đánh như thế tôi cố gượng dậy và hét lớn:

- Dừng lại

Tôi cố đứng dậy và ngăn mấy người kia lại. Lập tức chị Lùn hỏi:

- Nó làm em thế này em còn không cho bọn chị đập nó chết luôn đi

- Thôi, Phượng Ly với mấy người đi đi.

Không đợi gì, con Phượng con Ly với bạn nó đi. Nhưng trước khi đi thì nó quay lại nói:

- Mày đừng nghĩ tao biết ơn mày

Đến lúc này tôi chịu không nỗi nữa ngồi thụp xuống. Đỏ và anh Đen, thằng Hoàng, thằng

Khá với thằng Bin chạy lại, chị Lùn và mấy chị cũng thế. Họ giúp tôi chùi vết máu trên mặt.

Tôi về nhà chị Lùn. Nhìn qua gương, mặt tôi lúc này bầm tím đủ chổ và vết xước trên mặt

Không có gì nghiêm trọng. Tôi chẳng biết có để sẹo không nữa. Lúc này mọi người mới hỏi

Tôi:

- Đi mà đi một mình

- Đúng đó, hên là hồi chiều chị nghe được cuộc nói chuyện với bọn nó không thì...

- Còn nhờ thằng Đỏ nữa chứ

- Con ###### này

- Chắc nó thấy bé Na dễ thương quá đó mà

- Trò tiểu nhân

- Chó má

Chỉ có mấy chị nói, còn cả đám kia lặng người nhìn tôi. Tôi chỉ đáp lại:

- Em cảm ơn, cảm ơn Đỏ và mọi người. Nhưng con Ly không phải vừa, chuyện này em tự

Giải quyết. Hôm nay em vô ý quá.

Thằng Đỏ chặn ngang lời tôi nói Đỏ thề Đỏ không để yên cho con Phượng và con Ly. Quá nhiều lần rồi. Sao con người Lỳ

Nhân từ quá vậy? Còn nói như vậy được àh?

Tôi thì quá sững sờ, vì lần đầu tiên Đỏ quát lớn với tôi như vâỵ. Lúc này thì cả nhóm của

Đỏ mới ngồi nói:

- Đ. M mấy con đĩ


Giao diện cho điện thoại

Ngào tạo:
Cập nhật:

Chia sẻ