settingsshare

Định Mệnh Nghiệt Ngã Chương 20

- Sao nó không chịu gặp bọn tao

Thằng nhóc V. A nói:

- Ở nhà chị còn không gặp tao, còn nằm lỳ trong phòng. Tội chị tao lắm tụi mày ạh

Rồi bọn nó không đứa nào hỏi gì nữa.

Cứ thế...

1 ngày...

2...

3...

4...

Và đã 5 ngày rồi nó không đi học...

Hôm nay là buổi thứ 6. Cả 6 ngày không hề gặp mặt nó, không hề thấy nó, đến nhà thì không cho gặp mà nói cách khác là muốn cho gặp lắm nhưng nó không chịu gặp ai.

Thằng Trường và thằng Đỏ là 2 thằng buồn hơn hết, dù vẫn đôi co với nhau nhưng ai cũng thấy nhạt tẻ. Còn riêng bạn bè của bọn nó thì cũng thiếu thiếu cái gì khi vắng nhóc HQ.

Chờ mãi đến ngày thứ 4 (tức 6 ngày không gặp nhóc HQ). Vậy mà nó vẫn không đi học. 15' đầu giờ hôm nay vắng lặng. Bạn bè, cả lớp ai cũng nhìn vào chiếc ghế trống của nhóc HQ.

Thầy Hà đến. Việc làm từ 6 ngày nay của ông là hỏi:

- Bạn D chưa đi học hả các em

Nhìn ông ấy buồn, có lẽ thương thay cho nhóc HQ. Bỗng:

- Thưa thầy em vào lớp

Chính là nhóc HQ! Nhưng chiếc khăn tang quấn gọn gàng trên đầu vẫn không gỡ. Vì người ta nói đeo là có hiếu với người đã khuất. Nó luôn giữ trọn tiết làm con. Nhìn cái khăn tang trên đầu nó ai cũng chùng xuống. Ai cũng cúi mặt lặng lẽ.

- Em vào chổ đi D.

Nó lặng lẽ xách cặp xuống. Nó đã trắng mà giờ còn trắng hơn, nhưng có vẻ gầy hơn nhiều. Mặt không có chút gì gọi là vui vẻ cả. Đã 1 tuần từ ngày mẹ nó ra đi. Nỗi buồn còn vương mãi trong nó.

Thế mà, có người lại nhẫn tâm đến mức lên tiếng:

- Giờ này còn đeo khăn tang làm gì nữa? Làm như không ai biết D mất mẹ không bằng

Lập tức ông thầy quát lên:

- PHƯỢNG, EM NÓI CÁI GÌ VẬY HẢ?

Lúc đó dưới lớp xôn xao lên:

- Con chó

- ######, biến đi

- Sao thầy không đuổi học nó đi cho rồi

- Biến đi mày

Thằng Trường đứng lên quay ra phía sau:

- Này Phượng, lớp này không phải chổ dành cho những con người như Phượng, giờ xin chuyển lớp chưa muộn đâu. Cấm xúc phạm đến con D

Thằng Đỏ cũng bước tới chổ con Phượng:

- Mày muốn chết hả con chó này.

Nó toan giơ tay lên tát thì con nhóc HQ phía sau đỡ kéo tay lại và nói với con Phượng:

- Tôi là tôi, cấm Phượng nói gì.

Rồi nó bước về chổ. Cúi đầu, lại khóc. Cả lớp biết nó khóc nên đã vây quanh nó như một nguồn động viên lớn. Thầy đứng trên xúc động dâng trào. Thật sự là tội lắm. Ông nói với cả lớp:

- Thời gian này mong các em sẽ giúp đỡ bạn D để bạn vượt qua nỗi đau này. Còn riêng em Phượng bước lên p hòng nề nếp. Tôi sẽ không nhận học sinh như em nữa.

Không chần chừ gì cả lớp vỗ tay, cảm ơn thầy. Đến lúc này con Phượng còn nghêng ngang bước khỏi lớp. Vì nó biết rằng nói gì trong thời gian này nhóc HQ cũng không đụng tới nó, vì nhóc HQ đã quá đau buồn. Tính nó là thế rồi.

Vào tiết nào thầy cô cũng hỏi nó. Cũng động viên nó ít nhất 1 câu. Rồi không ai nói gì.

Lúc ra về. Nó không chờ đợi một ai, kể cả nhóc V. A nó cũng không đợi. Nó nhanh chân đi về một mình để lại sau lưng lời bàn tán, nhưng khi nào nó cũng có nhóm bạn của nó phù trợ.

Ra tới nhà xe:

- Duyênnnnnnnnnnn!

Nó quay đầu lại nhưng không nói gì:

- Đi dạo với bọn tao cho khuây khoả nhé.

- Đúng đó, đi với bọn tao đi

- Mày...- Con Thảo chưa kịp nói đã nức nở khóc

- Đi cho bớt buồn D àh - thằng Tuấn lên tiếng

Chỉ có thằng Trường là im lặng nhìn vào khuôn mặt nó lúc này. Nó vẫn không nói gì trước sự kinh ngạc của mọi người. Rồi nhóm thằng Đỏ đến:

- Lỳ!

- Đi dạo với bọn này đi

- Ùhm cho bớt buồn

- Đi đi Lỳ - thằng Đỏ nói giọng buồn buồn

Nó ngó qua 2 bên. Thằng Tuấn đứng lên trên nói:

- Bọn này đưa nó đi rồi, hok làm phiền các “đại gia”.

- Thôi! “Dân thường” không hợp đi với nó đâu, đừng lắm chuyện. Tránh ra

- Không tránh làm gì nhau? - Con Thảo thôi khóc đứng chống nạnh

Lập tức thằng Ty bước lên hỏi:

- Gan nhỉ? Muốn gì đây?

- Kệ tôi chứ, liên quan tới cậu àh?

- Nhìn cũng đẹp gái mà đanh đá thế “chống ề” đấy - thằng Ty nói

- Cậu...

Mặt con Thảo đỏ bừng vì tức giận. Rồi nhóc HQ lên tiếng:

- Thời gian này, mọi người đừng làm phiền tôi. Tránh ra tôi về.

Vẫn lời nói ấy, vẫn giọng nói ấy, nhưng nó lạnh giá hơn, nó thờ ơ hơn. Nó không còn là D như lúc nào nữa. Lúc này cả 2 bên tránh đường cho nó đi.

Về với suy nghĩ của con D...

Tôi biết tôi làm ọi người lo lắng. Đã 1 tuần kể từ ngày mẹ mất tôi vẫn chưa hết bị ám ảnh, tôi đã cố gắng rất nhiều, cố gắng để tìm kiếm lại con người của mình khi còn mẹ. Đang suy nghĩ thì ba tôi vào phòng - Chính là chú Toản, nhưng tôi đã đồng ý gọi ông ấy là ba:

- Con hôm nay đi học tốt chứ con?

- Ba àh, vẫn buồn lắm ba àh

- Con cố gắng lên con

- Cố gắng nhưng không đ... C b... A àh

Tôi lại nghẹn ngào, tôi đã khóc rất nhiều. Khóc đến nỗi tưởng như đã cạn khô nước mắt. Ba tôi nói:

- Ba sẽ đưa con đi thi, ba sẽ làm những gì mẹ chưa làm cho con, được không?

- Dạ

Tôi đáp miễn cưỡng, thật sự tôi cần mẹ hơn ai hết. Trong đêm khuya tôi vẫn nghe văng vẳng bên tai tiếng mẹ gọi tôi. Tôi phải tập dần với cuộc sống không có mẹ, không có mẹ nhắc nhở, không có mẹ kề bên, không có mẹ... Tất cả không có mẹ...

- Con lại khóc đấy àh? Con đừng khóc nữa, ba thương - ông ấy nói nhưng với giọng xót xa.

- Con không sao.

Rồi ông ấy đi ra ngoài, để lại một mình tôi trong căn phòng trống. Nhớ mẹ quá, nhớ mẹ thật đấy. Rồi tôi online. Nghe nhạc và onl yahoo messenger.

Cả nick thằng Trường online. Tôi liền ẩn nick. Thằng Trường vẫn cứ pm cho tôi, giống như dạng nhắn tin cho tôi:

Nhóc Baby: D ah

Nhóc Baby: Hay~ co^' gang' len^ D nhe'

Nhóc Baby: Du co chuyen j xay ra tr se mai ben canh D

Nhóc Baby: Co le d dang met lam phai ko, d con khoc nua k?

Nhóc Baby: Troi lanh lam, nho mac ao vao

Nhóc Baby: Mai d co di an sang k tr qua cho di

Nhóc Baby: Chac d dang nghe nhac dung k?

Nhóc Baby: Sau con mua troi lai sang, co len d nhe

Nhóc Baby: Tr mun noi ngan loi: “I love you”

Tôi đọc được những dòng đó. Thằng Trường thật sự thật lòng với tôi thế sao? Tôi reply lại:

Bé na: Xin lỗi Trường, D đây.

Nhóc Baby: D an nik ah

Bé na: Ùhm.

Nhóc Baby: D con bun nhieu lam k?

Bé na: Còn, nhưng rồi sẽ qua thôi.

Nhóc Baby: Tr tin d se lam dc. Ma'

Bé na: Ùhm có lẽ D sẽ làm được.

Nhóc Baby: D ah tr noi cai nay dc k

Bé na: Cứ nói đi

Nhóc Baby: D hay la d nhu luc trc co dc ko?

Bé na: Nhưng cần thời gian

... Khi nói chuyện với nó xong tôi cứ nằm suy nghĩ. Những lời nói trên mạng của nó khác hẳn con người ngoài. Cũng có chút gì đó thờ ơ nhưng vẫn ấm áp lạ thường. Mà có lẽ đối với ai nó cũng như thế. Những gì nó nói như xoáy vào thâm tâm tôi vậy.

Mong rằng nó sẽ cố gắng trở lại bình thường. Chỉ mong có thế mà thôi. Bỗng:

“Em mơ ngày xưa đôi ta...”

Tiếng chuông điện thoại tôi kêu lên.

- Alo

- Trường phải không?

- Ai vậy?

- Tao Đỏ đây

- Có chuyện gì?

- Mày ra ngã ba gần sân vận động có việc

- Làm gì?

- Tao nói thì ra đi

- Tao không ra thì sao

- Thì hèn, haha

Nó cười xong rồi cúp máy luôn, không chờ tôi hỏi thêm. Xuống nhà tôi gặp ngay ánh mắt c ủa má:

- Con đi đâu đấy?

- Co... N

Tôi đang ấp úng thì:

- Qua nhà bé Duyên hả? Con mua cho nó cái gì nhé, má thấy dạo này nó gầy tội nó

- Dạ

Tôi nói và lấy xe đi. Buổi tối chứ đâu phải buổi ngày, tôi thấy có chuyện gì không hay, nhưng mà chẳng lẽ thằng Đỏ lại nhục thế sao? Vừa dừng xe lại thì:

- Nó đó - Tiếng thằng nào nói lớn

Lúc đó cả đám nhào ra, đứa cầm côn đứa cầm gậy, có cả đứa cầm mã nữa. Tôi giật mình. Tôi vẫn không thấy thằng Đỏ đâu cả. Lúc này tôi biết mình chạy thì chạy không được rồi, vì bọn nó cũng có xe, rượt theo có mà chết luôn. Tôi liền nói:

- Mấy người là ai

- Đ. M tao là ai phải nói với mày àh?

- Vậy Đỏ đâu?

- Thằng mặt l' này, đừng nói mày ngu đến vậy chứ?

Không chần chừ gì, bọn nó xông lên. Tôi chỉ biết tránh chứ đánh sao nỗi bọn này? Với lại tôi có phải dân giang hồ đâu mà đánh? Tôi không nghĩ thằng Đỏ nó bỉ ổi đến mức này đâu.

Ôi không! Thằng kia chém tôi một phát vào tay rồi. Đau và máu chảy. Tôi quỵ xuống và lịm dần...

************************************

Lúc này thằng Trường được người chung quanh đưa đi bệnh viện. Có đứa bạn ở gần đó biết nên liền gọi điện cho thằng Hiếu rồi thằng Hiếu gọi ấy đứa lên bệnh viện. Coi ra vết thương nặng và sâu, cái bọn kia thì chém xong bọn nó chạy hết. Nhưng làm việc này chính là thằng Đỏ chứ không ai hết. Con người nó thay đỗi hoàn toàn. Chẳng lẽ nó không biết trong lúc này con D nó đang phải chịu một áp lực lớn hay sao? Mà nó còn làm như vậy. Trong đám không đứa nào cho nó biết hết. Nhưng...

Tôi mới ngã lưng một chút thì thằng nhóc V. A chạy vèo vào phòng tôi một cách hoảng hốt:

- Chị... C... Chị... Thằng Sáu bị bọn nào chém ở bệnh viện rồi

Tôi định coi như không nghe thấy những gì nó nói nhưng mà tôi không thể nào mà không nghe và không quan tâm cái tin này. Tôi ngồi bật dậy hỏi nó:

- Ai chém?

- Em không biết nữa, bọn thằng Tuấn mới gọi điện cho em.

Tại vì đang buồn chuyện này, rồi lại có chuyện khác, mà thằng Trường nó nào có xích mích với ai đâu mà sao lại bị như vậy. Hay là...

Sau đó tôi với nhóc V. A chạy lên bệnh viện. Tôi thấy lo cho Trường thật sự nhưng mà có lẽ vì là bạn bè hay sao đó. Tôi không quan tâm tới tình cảm của mình lúc này. Thằng Tuấn thấy tôi lên liền kéo thằng nhóc V. A lại chữi:

- Cái thằng này, đã nói đừng cho con D nó biết

- Thì hoảng quá ai mà nhớ

Tôi liền lên tiếng:

- Đến đây rồi chẳng lẽ đuổi về àh hay sao nói vậy?

Tôi nói nhẹ và nhỏ hơn mọi ngày, tôi không muốn mở miệng, tôi muốn giữ im lặng. Rồi bọn con Thảo với mấy đứa ngồi ở đó, đang nói gì với nhau. Bọn nó ngước lên nhìn tôi, nhưng tôi không nhìn và tôi chỉ hỏi:

- Nó đang nằm ở đâu?

Bọn nó liền trả lời:

- Nó đang ở trong phòng cấp cứu

- Đang khâu tay thì phải

- Tội nó ghê

- Ờ đúng đó, nếu nói ra, hiền nhất trong đám này phải là thằng Sáu

- Nó có bao giờ gây hiềm khích với ai đâu?

- Hay...

Thằng Tin chặn lời thằng Rin:

- Mày định nói cái gì? Im đi.

Rồi cả đám im bặt và tôi... Cũng im. Tôi biết sự im lặng của tôi khiến mọi người khó chịu, nhưng mẹ lấy mất nụ cười và giọng nói của tôi mất rồi. Mẹ đã đi được 8 ngày rồi. Nhớ mẹ thật đấy. Mắt lại cay xè, nhưng nước mắt không chảy. Tôi phải mạnh mẽ, phải cố gắng lên. Một lúc sau bác sĩ ra và thấy tôi, ông ấy sững sờ phút chốc rồi nói:

- Bé dễ thương con cố gắng và giữ gìn sức khoẻ con nhé.

Rồi ông ấy cười. Bọn kia đứng dậy nhao nhao:

- Thằng Sáu nó sao rồi ạh?

- Thằg bạn cháu nó có bị nặng không ạh?

- Không sao đâu, xược qua tay một chút, nhưng chảy nhiều máu thôi. Da nó nhạy quá. Các cháu vào thăm thì vào đi.

Rồi bọn nó nhào vào thăm. Còn tôi thì chẳng tâm trí đâu vào thăm, thế là tôi ngồi ở ngoài. Ngồi lặng lẽ như vậy, bỗng:

- D đến thăm Tr sao không vào?

Thằng Trường ở đâu chui ra làm tôi hết hồn. Tôi liền đáp:

- Cứ vào nói chuyện với mấy đứa đi, đừng để ý đến tôi... Àh D

- Đau thật đấy

- Ai làm việc này? - Tôi hỏi

Tôi nhìn vào mắt nó khiến nó lúng túng. Nó cứ ngập ngừng không nói. Tôi mới bảo rằng:

- Thôi, ráng giữ gìn sức khoẻ, có gì chiều mai gặp. Tôi về.

Rồi tôi đi ra khỏi bệnh viện trước con mắt ngỡ ngàng của bọn thằng Tuấn, Con thảo với mấy đứa, bọn nó đã cố gắng để thằng Trường tiếp xúc với tôi nhưng trong thời gian này thì khó ai mà nói chuyện được với tôi dài dòng. Tôi mệt mõi! Chỉ có thế...

Thằng Trường...

Tôi không thể nói ra với nó là thằng Đỏ làm việc này, nếu như tôi nói ra lại là một gánh nặgn cho nó. Thời gian này đã quá đủ với nó rồi, nó chịu không nỗi nữa rồi. Bây giờ lại thêm rắc rối nữa làm sao nó vác nỗi? Tôi không đành lòng. Tôi ngồi im nhìn bóng nó khuất dần, cùng lúc đó bọn kia nhào ra và hỏi tới tấp:

- Thằng Đỏ phải không?

- Nó kêu người đập mày hả?

- Sao mày không kêu bọn tao mà mày đi có một mình?

- Ngu thật đấy.

Tôi kể lại sự việc cho bọn nó. Đứa nào cũng tức thay rồi tôi nói thêm:

- Đừng kể chuyện này cho nhóc HQ nhé

- Bọn tao biết rồi

- Đúng đó, nhớ đừng để cái miệng mình làm hại cái thân... Nó.

- Ùhm thằng Đỏ chó má thật.

- Thiệt, thằng súc vật.

Thằng Tuấn đứng dậy nói:

- Để nó tao sẽ xử đẹp

- Tao nữa - thằng Hiếu nói tiếp

Nhưng con Thảo liền phản bác ý kiến của 2 đứa đó:

- Tụi mày điên àh? Biết nó là ai không? Biết nó như thế nào không? Đối đầu không nỗi đâu.

- Nó lén được thì mình chơi đc - thằng Tuấn vẫn thế

Tôi liền nói:

- Chuyện này là do tao thích con D thôi. Tụi mày đừng xé c huyện nhỏ ra to mày ạh.

Cả bọn im lặng. Vì nhóc HQ tôi có thể hy sinh mọi thứ. Mong rằng nó không biết chuyện này. Nhưng nó như một con người khác vậy. Tôi cứ chìm trong suy nghĩ. Bỗng:

- Cháu chào 2 bác ạh - Cả đám đồng thanh

Hoá ra ba mẹ tôi, họ đi mua cháo cho tôi. Ông bà ấy liền nói:

- Con đỡ chưa? Ăn chút gì nhé

- Tôi phải báo công an kiếm được bọn làm con tôi thế này

Tôi giật mình, liền nói:

- Thôi mẹ ạh. Dù gì chuyện cũng xảy ra rồi. Đừng làm to chuyện. Con không thích


- Nhưng...

Tôi cắt ngang lời mẹ tiếp:

- Thôi mà mẹ

- Àh, bé Duyên nó nhờ mẹ đưa cho con cái này. Chắc nó mua ở siêu thị đấy.

Mẹ tôi đưa cho tôi cái hộp dâu tây, vì dâu tây là món khoái khẩu của tôi. Sao nó biết được nhỉ? Tôi vui vì nó đã quan tâm tới tôi... Tôi chẳng biết nói sao. Nhưng chuyện này là ai làm? Ai lại khiến nó như vậy? Đúng là như lời bọn kia nói. Trong đám thì thằng Trường là hiền nhất, không bao giờ mà gây sự với ai trước cả. Vì sao vậy? Chợt tôi giật mình bởi vì thấy kẻ thù lớn nhất của Trường chính là Đỏ. Nhưng không! Đỏ sẽ không làm như vậy. Tôi cứ lắc đầu ngoay nguẩy.

Lúc này, tôi nghĩ là có ai đó muốn hãm hại thằng Trường. Luôn loại bỏ cái tên ở đầu danh sách đó là Đỏ. Vì tôi biết con người đỏ không như thế.

Chiều hôm sau...

Thấy thằng Trường đến với băng tay thằng Đỏ với đám của nó ngồi cười khoái chí. Nhìn ánh mắt như muốn khiêu chiến với thằng Trường. Chúng tôi ngồi một góc trong lớp, bọn thằng Đỏ ngồi 1 góc. Bỗng:

- Tay bạn Trường sao thế?

- Bạn có sao không? Có nặng lắm không?

- Tội nhỉ?

Rồi hùa theo đó là những tiếng châm chọc, cười nhạo. Thằng Tin tức thay cho thằng Trường liền lên tiếng:

- Nó bị sao liên quan đ' gì tới tụi mày?

- Bạn mà

Từ “Bạn” nó kéo dài đến mức ớn lạnh. Tôi vẫn im lặng, tôi không quen nói nhiều. Tôi thấy trong việc này có sự nhúng tay của Đỏ. Nhưng một bên tôi lại không tin đỏ làm việc này. Chắc là không đâu! Đầu tôi đang có 2 “thiên thần” đấu đá.

Tôi biết có chuyện không hay. Nhưng bọn kia nói vậy thì chắc chắn có sự nhúng tay của Đỏ rồi. Tôi liền lại kéo tay thằng Đỏ và nói:

- Đỏ đang làm trò gì? Chuyện này do Đỏ làm phải không?

- Lỳ không nên quan tâm, tốt nhất Lỳ đừng hỏi.

Tôi im lặng, con Thảo chạy lại hỏi thằng Đỏ và cả đám bạn nó cũng đứng đó:

- Thằng chó kia mày làm phải không?

- Tao chém nó thêm bẫn tay

Thằng Đỏ nói xong thì

“Bốp”

Thằng Tuấn đấm cho thằng Đỏ 1 cái. Rồi bên bọn anh Đen, thằng Hoàng, Khá bay vào đập thằng Tuấn. Không chần chừ gì cả 2 đám nhào vào đập nhau. Tôi chẳng biết làm gì lúc này. Liền chạy ra can lại và nói:

- Thôi đi

Chẳng biết làm gì, chẳng biết xử sự sao, chẳng lẽ chuyện này là do Đỏ làm hay sao? Tôi không tin, tôi không muốn tin. Chẳng lẽ Đỏ thay đỗi đến thế sao? Thằng nhóc V. A rủ cả đám trốn học lên bệnh viện thăm thằng Trường vì chẳng có tâm trí học. Mà đúng thật là tôi không có tâm trí học. Nhớ mẹ quá! Sao cứ hết chuyện này đến rồi chuyện kia đến. Làm sao con chịu nỗi. Phải chi có mẹ để con tâm sự, để con ôm mẹ khóc. Mẹ ơi! Nước mắt tôi lại rơi. Đã 10 ngày rồi.

Mà bọn thằng Đỏ đi đâu rồi, thôi thì trốn luôn vậy. Nhà trường tính sao thì tính. Tôi không có tâm trạng. Đến phòng 12 của thằng Trường thì tôi nghe tiếng ai đang chữi nhau trong đó. Cả đám chúng tôi dừng lại để nghe. Tiếng của thằng Đỏ và Trường:

- Đau không bạn?

- Mày là thằng chó má, mày tính làm tổn thương con D một lần nữa hả thằng chó.

- Sao Trường nói đỏ thế? Đỏ làm như vậy là nhẹ lắm rồi mà.

- Tao với mày có chuyện gì? Tình cảm chẳng ai dành được đâu, đừg ích kỷ như vậy

- Kệ mẹ tao, tao nói ày biết, mày mà nói tao làm chuyện này với con Lỳ thì đừng trách tao.

- Tao không muốn nó tổn thương, vì nó thương mày.

- Hay sợ tao

Nghe tới đây, tai tôi như ù lên. Tôi đẩy cửa mạnh và đứng đối diện với Đỏ:

- Đỏ! Lỳ không ngờ là Đỏ, tại sao con người đỏ như vậy?

- Đỏ...- Nó ngập ngừng không nói nên lời

- Trường có tội tình gì? Trường thương Lỳ là sai sao? Vậy Đỏ đi chém hết những người thương D đi.

- Xin lỗi - Nó nói nhỏ

- Xin lỗi, đừng xin lỗi gì Lỳ. Thất vọng quá đi.

Tôi quay người ra và chạy. Khóc nữa, cay xè, mặt chát, không đâu nước mưa đấy! Không phải nước mắt. Tôi phải làm gì bây giờ? Tại sao Đỏ làm như vậy với Trường. Tôi không tin, thật sự tôi không muốn tin. Thằng Tuấn đuổi theo tôi. 2 đứa ngồi ở ghế đá nói chuyện:

- ĐỪng buồn D

- Tao... Kh... Ô... Ng tin là nó m... Ày... Ah - Tôi nói ngập ngừng.

- Cố gắng lên mà

... Tao chẳng nghĩ thằng Đỏ ngày trước lại thay đỗi nhanh như thế mày ạh.

- Vậy mà tao cứ tưởng mày thương thằng Trường nữa kìa.

- Tao không xác định được tình cảm của chính mình

- Vậy sao đau lòng khi nó làm như thế?

- Đau bởi vì người tao từng yêu thay đỗi, và đau bởi vì một người khác bị tổn thương.

Tôi không hiểu được. 2 hàng nước mắt cứ thế chảy, chẳng biết làm sao cho hết đau. Cho hết buồn, tôi phải làm gì? Tôi không muốn cả Trường và Đỏ tổn thương. Thật sự là không muốn. Phải chăng Trường chỉ là cái bóng của Đỏ? Đau đầu, đau đầu quá đi mất. Lúc sau tôi với thằng Tuấn đi vào. Thấy Đỏ đi ra, tôi toan bước đi thì:

- Nói chuyện với Đỏ được không Lỳ?

- Tôi không có chuyện gì nói vói Đỏ - Tôi ngước lên nhìn với con mắt lạnh lùng chưa từng nhìn với ai.

Chưa kịp phản ứng gì thì nó kéo tay tôi đi. Ra tới sân sau của bv tôi liền giật mạnh tay ra:

- Làm gì thế?

Bỗng nó nói 1 lèo và còn lớn:

- Lỳ biết Đỏ thay đỗi như thế vì ai? Vì quá thương một người, chẳng lẽ yêu một người là sai? T/y Đỏ dành cho D là sai? Là sai sao? Trong t/y ai chẳng ích kỹ. Sao Lỳ chỉ biết nghĩ cho nó mà không biết nghĩ cho Đỏ. Những ngày tháng đã qua không còn chút gì trong Lỳ thật sao?

Tôi im lặng. Bởi vì đúng là Đỏ không sai. Đúng là nó dành cho tôi trọn t/c, hy sinh vì tôi rất nhiều. Nhưng còn Trường, cũng cam chịu quá đáng. Tôi làm gì? Làm gì đây? Tôi trả lời:

- Đừng nghĩ tôi yêu Trường. Tôi chỉ nói thế, tôi không muốn nói nhiều với Đỏ. Chào Đỏ

Nói rồi tôi bước đi, đó không phải sự lạnh lùng của tôi mà tôi biết là sự quá đáng mà tôi đối xử với nó như thế. Lòng nó sẽ đau lắm, sẽ buồn lắm. Nhưng nào ai biết, quay bước đi lòng tôi quặn thắt. Càng đau càng quên được. Người ơi hãy quên tôi!

Đến khi về nhà. Tôi thấy ba đã ngồi đó. Ba hỏi:

- Hôm nay con đi đâu mà con không học hả bé

...

Tại sao ba lại biết? Tôi im lặng. Ba hỏi tiếp:

- Con ngồi xuống đây, con lên chổ bạn Trường với mấy đứa phải không

- Sao ba biết - Tôi hỏi lại

- Tuần sau phải học lại tốt nghe con, ba tin con sẽ cố gắng được

Tôi đứng đó sửng sờ và bật khóc. Không ngờ ông lại nhân hậu như thế, ông không la mắng, ông chỉ nói nhẹ nhàng. Ông thương tôi một tình cảm khác mẹ, tôi thấy sự dịu dàng của mẹ xuất hiện trong ông.

Tôi chưa kịp nói gì thì ông lại gần tôi và nói:

- Con thương thằng cu Trường phải không?

- Con...

Tôi ấp úng. Ông lại nói:

- Con cứ xem ba như một người bạn gái, một người mẹ. Con có suy nghĩ hay tâm sự gì cứ nói với ba. Ba sẽ nghe, ba không la con đâu.

Tôi im lặng, và nói nhỏ:

- Ba biết Đỏ chứ?

- Ba biết

- Con không biết nữa ba àh. Con...

Ông cắt lời tôi:

- Chắc con gái ba đang khó xử lắm phải không? Đừng nghĩ nhiều. Khi khác 2 ba con mình nói chuyện nhiều hơn. Con ăn cơm với em và cô Ba đi nhé, ba đi gặp đối tác.

Rồi ông cười trìu mến và bước đi. Tôi cũng cười, nụ cười đầu tiên từ khi mẹ mất. Tôi cứ tưởng, đã mất hết tất cả nhưng tôi đã nhầm. Tôi còn ông ấy, tôi còn cô Ba và đặc biệt tôi có một đứa em tuyệt vời. Từ đây bắt đầu một cuộc sống mới.

Thứ 2 đầu tuần...

Tôi lên trưòng, hôm nay tâm trạng tốt hơn mọi ngày. Tr cũng đã đi học nhưng nhìn qua đám bên kia lại không có Đỏ. Lập tức thằng Hoàng kéo tôi lại và hỏi:

- Lỳ, mày nói gì mà thằng Đỏ nó đi đâu từ chiều thứ 7 kìa.

- Bọn tao không thể nào liên lạc được

Tôi hoảng lên, liền nói:

- Anh Đen, nó đâu?

- Anh không biết, nó không về nhà

Tôi đứng đó như trời trồng. Lại chính tôi gây ra nữa rồi. Trời àh. ĐAng suy nghĩ không biết làm sao thì bỗng:

- Bữa nay có vụ qua bên này chơi nữa hả?

Tôi quay đầu lại. Hoá ra là Đỏ. Anh Đen chạy lại chổ nó:

- Về khi nào? Sao đi đâu 2 ngày nay không nói 1 tiếng?

- Mới về, đi chơi

Nó trả lời cộc lốc rồi bứoc vào chổ ngồi. Thằng Tuấn tiến lại chổ tôi và hỏi:

- Nó sao vậy mày?

- Đi đâu 2 ngày nay mới về

- Àh chiều thứ 7 nó bị sao mà khóc, với lại như thằng mất hồn áh mày

Tôi không nghĩ lại làm tổn thương nó đến thế. Tôi nhìn nó rồi bước lại chổ đám thằng Tuấn ngồi. Cả đám lao nhao:

- Tối qua tao thấy nó đua xe ở NX

- Đi bão nữa mà

- Sao mày biết?

- Thì nó dẫn đầu tốp đua, chạy ghê lắm

Tôi nghe xong thì như muốn rớt tim ra ngoài. Nếu như nó mà bị gì thì tôi lại phải mất đi một người nữa sao. Rồi thằng Trường lại kêu tôi ra ngoài và nói:

- Tr xin lỗi D.

- Tại sao xin lỗi? - Tôi nhìn thẳng vào mắt nó hỏi

- Từ nay về sau Tr sẽ không làm phiền D với Đỏ nữa

- Là sao? - Tôi ngạc nhiên

- Tình cảm thì không thể ai chia rẻ đc. Tr rất thương D, nhưng người ta nói yêu một người là nhìn thấy người ta hp. Tr chấp nhận là người thua cuộc. Chúc D vui

Nó không chờ tôi trả lời, không cần tôi đáp lại, nó quay lưng đi. Lặng lẽ. Từng lời nó nói ra như những mũi kim xuyên vào tim tôi. Phải chăng...-Bỗng tôi thấy mình như mất trọng lượng. Tôi làm sao thế này? Khi bóng nó bước đi. Tôi cũng vào lớp. Đến tiết 5 là tiết chào cờ đầu tuần. Tôi không muốn ra nhưng thầy Thắng gọi tôi lên loa lớn:

“Em B. Đ. M. Duyên 10c8 lên văn phòng có chút việc”.

Tôi thất thểu lên văn phòng. Ai cũng nhìn vào tôi. Vì hôm nay là ngày đầu tiên tôi mặc đồ đồng phục váy của trường. Khi lên tới văn phòng thì các thầy cô ngồi đó đang họp giao ban, tôi liền chào và hỏi:

- Chào các thầy cô, có chuyện gì không ạh?

Ông thầy Thắng kêu tôi ngồi xuống, tôi chằng biết chuyện gì xảy ra. Thầy Sơn hiệu phó đứng dậy nói:

- Thầy cô rất chia buồn với em bởi vì chuyện vừa rồi. Thầy đang cầm trên tay kết quả thi học sinh giỏi các trường THPT ở vùng này. Em thi 2 môn, anh và toán. Lần trước thầy nói em đi thi h/s giỏi cấp quốc gia cho nhà trường nhưng có lẽ vì cú sock vừa rồi em đã từ chối nhưng mong em sẽ nghĩ lại.

Các thầy cô ai cũng nhìn tôi với án h mắt tha thiết, nhất là cô Mười và thầy Trung. 2 người rất mong muốn tôi đi. Nhưng vừa rồi tôi đã từ chối. Tôi sẽ nghĩ lại như thế nào đây? Khó lắm ai ơi. Thật sự cứ nghĩ tới kì thi h/s giỏi này tôi lại nhớ tới mẹ. Làm sao đây? Phải làm sao đây? Tôi đứng dậy và trả lời với thầy cô:

- Em ra ngoài xếp hàng. Em sẽ trả lời sau. Chào thầy cô

Tôi bước ra. Tôi biết rằng kì thi này tôi chờ mong đã rất lâu rồi. Tôi không thể bỏ lỡ nó. Nhưng mà tâm trạng tôi lại không muốn đi...

Đến khi chào cờ. Ông thầy Thắng lên tiếng:

- Sau đây là kết quả thi h/s giỏi vừa qua. Thầy đọc tên ai thì lên đây để nhận giải nhé.

1. Bùi Hà Thy 10a1 giải 3 môn hoá

2. Nguyễn Duy Huy 10c4 giải 3 môn toán.

3. Trần Như Bảo Ngọc 10c1 giải 3 môn Văn

4. Lê Hoàng Kim lớp 10b giải 2 môn Lý

5. Lê Trần Thủy Tiên lớp 10b giải 3 môn anh.

Và bạn B. Đ. M. Duyên lớp 10c8 giải nhất môn Anh và nhất môn Toán.

Còn lại những bạn cũng tham gia kì thi h/s giỏi này đều được công nhận chứ không có giải. Mời các em bước lên nhận giải.

Tôi rất vui và cũg ngạc nhiên bởi vì không nghĩ mình có thể được nhận giải này. Tôi bước lên với mấy đứa trong đội tuyển. Ai cũng nhìn tôi với ánh mắt khâm phục. Khuôn mặt tôi vẫn thế, mấy đứa trong đội cứ cười tươi rói. Có lẽ mọi người sẽ không nghĩ tôi kiêu đâu, bởi vì tôi luôn thế rồi. Lúc nhận giải thưởng. Ở phía dưới xì xào:

- D nó giỏi quá.

- Tài thật

- Vừa đẹp vừa học giỏi

- Tao ước được 1 phần của nó thì không còn gì bằng.

“Bộp, bộp”

Tiếng vỗ tay của toàn trường. Chúng tôi toan bước xuống thì thầy ra hiệu cho đứng lại. Thầy nói:

- Thầy cũng công bố danh sách những học sinh đi thi hs giỏi tỉnh và quốc gia sắp tới của trường ta.

1. Bùi Hà Thy 10a1 môn hoá

2. Nguyễn Duy Huy 10c4 môn toán.

3. Trần Như Bảo Ngọc 10c1 môn Văn

4. Lê Hoàng Kim lớp 10b môn Lý

5. Lê Trần Thủy Tiên lớp 10b môn anh.

Và bạn B. Đ. M. Duyên 10c8 môn Anh và môn Toán

Mong các em sẽ cố gắng hết mình.

Khi bước xuống chổ ngồi thì:

- Chúc mừng

- Vinh dự cho 10c8 quá nghe

- Bạn học giỏi quá.

Tiếng mọi người trong lớp chúc mừng. Tôi vui biết mấy. Nhưng mẹ không chứng kiến tôi thành công rồi. Mẹ ơi!!!!!

Đến khi ra về. Tôi đi với bọn thằng Tuấn. Thằng Trường lặng lẽ, nghe mp3. Nhìn nó lúc này thật đẹp.

Buổi tối, nhóc V. A đi chơi với bọn thằng Tuấn. Còn tôi thì xuống quán càfe 74 ngồi. Ngồi uống một mình, suy nghĩ thật tuyệt. Bỗng tôi thấy bóng ai trông quen quen. Tôi ngước qua nhìn, thì ra là Trường. Tôi kêu:

- Trường!

Nó quay lại nhìn tôi. Rồi cầm tách càfe qua bàn ngồi với tôi. Nó lên tiếng hỏi tôi:

- D không đi với bọn thằng Tuấn hay sao ngồi đây?

- Trường thì sao?

- Àh ùhm - Nó ấp úng

- D học giỏi thiệt. Tài ghê đó, cố gắng trong kì thi học sinh giỏi tỉnh tới nhé

- Cảm ơn

Tôi nói nhỏ. 2 đứa nói chuyện, có nó thật thoải mái. Bên nó cảm thấy yên bình. Chúng tôi đang ngồi chuyện không chú ý xung quanh thì:

- Lỳ kìa Đỏ

Tôi quay qua, thằng TRường cũng quay qua. Chẳng biết vì sao mà thằng Đỏ lại nắm lấy cổ áo thằng Trường nói:

- Thằng ######, giờ mày muốn gì?

- Thả ra - thằng Trường nói

- Tao đ' thả

Lúc này tôi gạt tay Đỏ ra. Nó nhìn thẳng vào mắt tôi hỏi:

- Nó là gì của Lỳ? Lỳ thương nó àh? Thương nó thật àh?

Tôi im lặng rồi nói:

- Đúng, tôi thương nó, tôi yêu nó rất nhiều được chưa?

Nhìn thằng Đỏ. Mắt nó như muốn khóc. Tôi cũng chẳng bik vì sao mình lại đối xử với nó như thế nữa. Đỏ quay lưng ra. Bọn anh Đen thằng Hoàng cũng nhìn tôi với ánh mắt ngạc nhiên. Trường nói với tôi Sao D làm vậy? Nó đau lòng lắm đó D

Nói rồi nó quay ra và chạy về phía thằng Đỏ. Nó kéo tay thằng Đỏ lại và nói:

- Đứng lại đã

Lúc này mặt Đỏ thì đầy sát khí. Nhìn rất sợ. Nó quay qua về phía thằng Trường và nói:

- Tao với mày có cái đ' gì mà nói?

- Bình tĩnh đi. Tao có chuyện muốn nói

- Thả tay tao ra

Nó nói rít từng tiếng. Tôi biết mình nên im lặng. Thử xem 2 đứa nó sẽ giải quyết ra sao. Nhưng tôi biết thằng Trường không thể nói được với cái tính ngang tàng của thằng Đỏ.:

- Mày hãy cố giữ lấy người mày yêu. Tao không can thiệp vào chuyện của tụi mày nữa đâu.

- Mày...

Thằng Đỏ nhìn Trường sững sờ. Tôi thấy thương thằng Trường quá. Tôi cứ nghĩ thằng Đỏ sẽ nghĩ thấu đáo hơn ai dè:

- Mày cũng biết vậy hả? Lúc nãy nó nói gì mày nói lại tao nghe. Tao đ' bỏ qua ày đâu thằng chó.

“Bốp”

1 cú đấm thằng Đỏ dành trọn cho thằng Trường. Đủ để Trường liễng xiễng. Tôi chạy lại đỡ thằng Trường. Tôi không ngờ. Tôi liền nói 1 câu mà có lẽ là như dội 1 ca nước lạnh vào mặt nó:

- Tôi không ngờ Đỏ là con người bỉ ổi đến vậy. Thất vọng quá, chào Đỏ.

Tôi với Trường bước đi trước con mắt kinh ngạc của nó cũng như cả đám bạn của nó. Chính nó đã làm tôi thay đỗi chứ không ai hết, sự quá đáng của nó đã khiến tôi sững sờ. Thật không ngờ như vậy. Trời ạh!

Với suy nghĩ của thằng Đỏ...

Hoá ra tình cảm trước giờ tôi trao một người là sai, sự mù quáng của t/y tạo ra cũng là sai. Tôi sai sao? Tình cảm tôi trao nhóc Lỳ là sai sao? Sao ông trời lại như thế với tôi? Tôi làm gì sai đâu? Tôi sai rồi...

Lúc tôi với Trường đang đi dạo, tôi hỏi nó:

- Tại sao Tr cam chịu vì D quá vậy?

- Bởi thương một người là thế.

- Thương một người mà chịu nhiều đau khổ thì thương làm gì?

- Trường chịu được.

- Trường quên D đi

Tôi nói ra, nó nhìn tôi 1 lúc lâu rồi trả lời:

- Yêu một người rất dễ nhưng quên một người thì khó lắm D ơi

- Trường...

Tôi ấp úng nói không nên lời. Tình cảm Đỏ trao tôi là khác, tình cảm Trường trao tôi lại khác. Nếu lựa chọn tôi ko hề muốn. LÀm sao để biết ai yêu thật lòng? Ah không! LÀm sao để biết tôi yêu ai thật lòng... ĐAng suy nghĩ mông lung thì thằng Trường bổng lên tiếng:

- D sao vậy?

- Àh không


Giao diện cho điện thoại

Ngào tạo:
Cập nhật:

Chia sẻ