settingsshare

Định Mệnh Nghiệt Ngã Chương 19

Người đàn bà ấy. Khuôn mặt còn lành lặn, còn đẹp lắm. Làn da trắng nhưng không còn trắng hông mà trắng bệch. Khuôn mặt ấy mới hôm qua còn cười với tôi mà. Sao giờ bà đi nhanh thế? Nhắc đến nhóc HQ thì ai cũng phải thấy tội cho nó. Vừa khóc vừa nói, chạy lại lấy sữa rồi giơ lên trước mặt mẹ, cứ lắc mạnh mẹ nó để tưởng như đây không phải là ác mộng. Thật sự là ác mộng đối với nó. Tội lắm ai ơi! Sao nỡ cướp mất niềm tin của một người con gái, của một đứa tuổi teen, cái tuổi mà cần có mẹ bên cạnh lắm đấy. Nhớ lại những lời mấy đứa kia nói thì nó không cha, giờ mất mẹ. Nỗi đau này có thấu hiểu không ai ơi? Trời ơi. Khoé mắt tôi cay xè, lòng tôi đau khi thấy nhóc HQ khóc. Những giọt nước mắt đau khổ tột cùng, không có niềm đau nào lớn bằng nỗi đau mất mẹ ai ơi!

Đến lúc này, thằng V. A tiến gần chổ nhóc HQ và nói:

- Chị ơi! Chị đừng như vậy, mẹ đi thật rồi

Tất cả mọi thứ như sụp đổ, có lẽ chân nó không trụ nỗi. Nó quỳ thụp xuống, các y tá bác sĩ khóc theo nó luôn. Nó nói trong tiếng khóc:

- Mẹ ơi!

Nói một cách thất thanh. Cổ họng nghẹn đắng. Không ai không thấy thương cho nó. Chắc đau lắm. Đột nhiên nó ôm ngực, mặt tím ngắt, nằm xuống đó. Các bác sĩ đưa nó vào phòng cấp cứu. Ông bác sĩ lúc nãy lại nói:

- Gia đình làm thủ tục đưa cô ấy về mai táng. Bệnh viện chúng tôi mặc dù đã cố hết sức nhưng không thể. Chúng tôi thành thật xin lỗi. Nhưng mong gia quyến tránh xúc động mạnh cho con bé. Nó sẽ chết bất cứ lúc nào đấy

Sau đó, nhóc V. A và ba nó đưa xác cô ấy về, con Thảo nó đi theo để phụ giúp họ. Còn lại chúng tôi, ai cũng phải buồn. Lo lắng, sợ hãi nếu có một điềm xấu gì nữa. Thằng Đỏ nãy giờ như người mất hồn, nó không thể nói lên lời nào, giờ nó mới buộc miệng:

- Sao nó chịu nỗi? Ba không, mẹ mất. Giờ ai bên cạnh nó đây?

Rồi nó khóc. Chúng tôi cũng khóc theo, ai nói con trai không phải khóc? Tất cả đều khóc thương cho cô Long và vì nhóc HQ quá tội. Sau khi tĩnh dậy chắc gì nó đã là nhóc HQ như trước? Chắc gì tinh thần đã ổn định như trước.

Vừa lúc đó ông bác sĩ lúc nãy đi ra. Chúng tôi xúm lại hỏi:

- Nó sao rồi ạh?

- Tim đập yếu, đôi khi mất nhịp đập, đang rối loạn tinh thần, mạch lúc đập lúc không, đồng tữ giãn, đang nguy hiễm đến tính mạng.

Thằng Tuấn lao lên:

- Bác! Bằng bất cứ giá nào, bác phải cứu được nó. Cháu xin đấy

Nó nấc lên như một đứa con nít. Cũng đúng thôi, người bạn thân nhất của nó mà. Không riêng gì nó, đứa nào cũng sợ hãi hết. Lúc đó thằng Tuấn giữ bình tĩnh và nói:

- Bên Đỏ về nhà con D giúp chú lo hậu sự cho cô còn chúng tôi sẽ ở lại đây

Bọn nó không đồng tình rồi nói:

- Để bọn này ở lại. Nhóc Lỳ là một phần tử không thể thiếu của bọn này

Tôi lên tiếng:

- Giờ còn đứng đây cãi vã, mấy người không thấy thương nó àh?

Cả 2 bên im lặng. Thằng Đỏ lên tiếng và nói một câu khiến tôi ngạc nhiên:

- Được rồi, mấy người ở lại đây. Chiều nay chúng tôi lên

Mắt ai cũng đỏ hoe. Ai chứng kiến cảnh này đều phải rơi nước mắt. Đến lúc này tôi mới nhận ra rằng, chính mẹ nó là động lực khiến nó luôn cố gắng, nỗ lực trong cuộc sống. Mất mẹ nó sẽ ra sao?? Sẽ ra sao???

Cái mùi thuốc, tiếng người la oai oái. Tiếng chân, tiếng chạy của bác sĩ y tá để cứu mạng sống của con người cứ loắng thiếng. Là con người, sinh ra sao phải chết? Có ai muốn thế đâu? Cuộc sống như một vòng tuần hoàn vô định. Đến chiều, không ai muốn về, đến giờ cái phòng nhóc HQ nằm trong đó vẫn chưa mở cửa. Tất cả bác sĩ và y tá cũng hok ra. Nghiêm trọng đến thế sao? Nó có bị sao không? Đến khoảng 2h chiều. Chú Toản chạy vào:

- Các con ơi! Na thế nào rồi

Nhìn ông tiều tuỵ, phờ phạc hẳn đi. Chúng tôi vội nói:

- Từ lúc đó đến giờ chưa có ai ra. Phòng vẫn đóng kín mít, lúc trưa bs có ra nói là nó đang gặp nguy hiễm

Ông ấy vẫn lặng lẽ, khuôn mặt thoáng rùng mình và chắc là buồn lắm. Đau lòng lắm ông nói với chúng tôi:

- Tuy bác không phải ba ruột của bé Na nhưng vì chưa bao giờ có con gái nên nó như một đứa con gái của bác. Nó không bao giờ tỏ thái độ khinh khỉnh với bác, ngược lại rất tôn trọng bác. Nó rất thương mẹ. Trời ơi!

Ông nói rồi giọng lại nghẹn. Chúng tôi cũng nghẹn! Vì thương quá, vì thấy cảnh tượng lúc này buồn quá. Con người mà! Ai không có lương tâm, mà nhất là đối với người chúng tôi thương và quý mến như nhóc HQ.

http://Truyencuatui.net/
Người đàn ông đó vẫn ngồi, cứ nhìn vào cánh cửa. Đến 4h chiều cánh cửa mở. Còn đợi gì nữa? Chúng tôi nhảy ào lại. Người bước ra không là bác sĩ, không là y tá, không là hộ tá cũng chẳng phải những người làm vệ sinh. Mà chính là nhóc HQ.

Khuôn mặt buồn rượi. Đôi mắt tròn to ấy đỏ hoe, khuôn mặt tái xanh. Bước ra những bước chậm rãi. Như là kiệt sức vậy. Chúng tôi lại hỏi:

- Mày sao rồi?

- Cố lên

- Đừng buồn

- Mày như thế ###### không yên bình đâu

- Cố lên mày ơi!

- D ơi có sao không D - tôi hỏi

Nó vẫn đi, nó không nói gì, nó vẫn lặng lẽ, vẫn im lặng. Chắc vì đau lòng quá không nói được. Người đàn ông kia đứng dậy đi theo nó, chúng tôi cũng thế. Ông ấy nói với nó:

- Con lên xe chú chở về

...

Nó vẫn im lặng như thế, vẫn đi chậm rãi. Như tìm kiếm một cái gì đó. Ra tới sân bệnh viện nó khững lại. Tôi liền nói với ông ấy:

- Chú đi về, để bọn cháu chở nó về.

Rồi ông ấy đi ra xe trước. Tôi lấy xe, kêu nó lên xe. Không như mọi ngày, nó bước lên, ngồi sau xe và vẫn im lặng không nói gì. Từ bệnh viện về tới nhà nó thì xa. Trời thì lạnh, chiều mà. Mấy đứa cứ đi cùng hàng với nhau, cũng phải im lặng chứ nào đâu dám nói gì? Bất chợt thằng Tuấn chạy lại gần và nói:

- Đừng buồn nữa, mày mạnh mẽ mà

- Đúng đó D ơi, kiên cường lên D ơi

- Thương mày lắm D àh

- Cố gắng lên mà

- Nói 1 câu để bọn tao biết mày vẫn là D đi D ơi

Cả đám, ai cũng muốn nó bình thường lại. Thế nhưng ai cũng thất vọng và rất buồn khi nó không nói gì. Lại không nói gì, lại cứ im lặng. Trời ơi! Nhóc HQ ơi! Có biết lòng Tr đau như thế nào khi nhìn D như vậy không?

Đến khi về đến nhà. Chúng tôi thấy rất đông xe, có lẽ người ta biết tin rồi đến viếng. Bước vào bên trong, một không khí ảm đạm chưa từng có. Ai cũng khóc, ai cũng la, ai cũng thương cho số phận. Mọi người nhìn nhóc HQ bằng một con mắt thương vô cùng. Thương lắm ấy! Cô người làm của nhà nhóc HQ chạy lại:

- Thương quá con ơi!

Bà nói xong thì khóc ngất ngưỡng. Thế mà nhóc HQ vẫn im lặng như lúc đầu, vẫn không nói gì, nhóc V. A thu mình một góc. Thấy chị về, nó chạy lại:

- Chị ơi, cố lên chị nhé

Nó vẫn khóc, nó nói nhỏ. Cái cảnh tượng lúc này. Không ai mà không rơi lệ được. Tôi cứ nghĩ nhóc HQ sẽ nói lên lời nhưng không! Nó vẫn im lặng, nó bước lên lầu. Chúng tôi để nó lên, những người đồng nghiệp, cấp dưới của mẹ nó, cũng như của ông ấy. Tất cả bạn bè, ngồi đó thất thần. Cái tin này khó ai tin đó là sự thật được. Vì quá đau lòng. Họ nói với nhau:

- Con bé tội quá

- Chị Long có đứa con giỏi và như tranh vậy mà giờ đi sớm quá

- Thành đạt

- Tôi không tin đây là sự thật nữa

- Chắc con bé nó sock lắm

- Nhìn nó là biết đó mà

- Giờ nó như đứa mồ côi vậy

- Nhưng tài sản chị Long để lại thì dư sức cho nó sống

- Nhưng đối với con gái mẹ là thứ quan trọng nhất để nó sống

Họ cứ nói. Chúng tôi cứ nhìn nhau, không ai nói được nên lời. Dường như ai cũng mệt mõi, không phải mệt mõi và buồn quá nên ngồi xuống. Rồi một lúc sau nhóc HQ bước xuống với cái áo tang, khăn quấn đầu màu trắng. Người nó một màu trắng toát. Ôi! Đau thương quá.

Thế nhưng nó vẫn không nói, ai hỏi nó cũng không nói. Và rồi không nói không rằng nó lại trước quan tài, bàn thờ của mẹ quỳ xuống. Rồi quỳ đó. Mọi người ai cũng ngạc nhiên. Cũng thấy thương nó vì cách xử sự của nó.

...

P/s:

Ai thấu hiểu lòng tôi đau, quặn thắt vô cùng khi mất một người mẹ...! Ông trời ơi sao nỡ cướp đi niềm tin của con...! Mẹ! Dù mẹ có như thế nào mẹ vẫn là mẹ của tôi. Bà chính là niềm tin, là nguồn động lực lớn nhất để tôi nổ lực trong cuộc sống. Mất mẹ rồi như mất đi chính mình, tuột mất niềm tin, nguồn động lực ấy không còn. Mẹ ơi! Mẹ ở nơi kia có hiểu thấu lòng con gái mẹ không? Giờ đây ai hỏi tôi cũng không muốn trả lời, không nói muốn. Bởi vì nói được cái gì đâu? Mẹ đã không còn rồi. Cái lạnh giá của mùa đông, cái buốt giá của bệnh viện và bây giờ cái đau thương khi mất một người mẹ.

... Đau lắm!

... Buồn lắm!

Àh mà! Mẹ như thế mẹ không thương tôi. Mẹ không muốn dắt tôi đi hết con đường này, tự dưng mẹ đang đi với tôi bỗng mẹ lạc chân, mẹ té xuống vực. Mẹ cố đẩy tôi ra. Mẹ không muốn tôi té theo. Nhưng mẹ có biết rằng nếu thiếu mẹ cuộc sống con không còn ý nghĩa nữa hay không? Như vậy là mẹ bỏ rơi con rồi, bơ vơ giữa dòng đời bây giờ còn ai? Mẹ có nghe con nói hay không? Mẹ mở mắt ra nghe con nói 1 lời thôi rồi đi. Mẹ nói nhất định kì thi học sinh giỏi này con phải đoạt giải nhất để mẹ vui lòng. Con chuẩn bị đi thi, điểm thi ở trường thì cao nhất trường rồi, thế mà mẹ lại bỏ đi, mẹ chưa kịp nghe tin con được đi thi học sinh giỏi quốc gia.

Mẹ nói nếu con đi thi quốc gia mẹ sẽ đưa con đi thi mà. Sao giờ chỉ con lẻ loi thế này? Mẹ ơi! Nhà này mẹ nói xây cho con và mẹ, cho chú Toản và em V. A nhưng giờ thiếu một người trống vắng lắm mẹ ơi. Suốt 16 năm qua, khi nào mẹ cũng ở bên con, khi nào cũng căn dặn con. Từng bộ đồ, từng đôi dép, từng chiếc mũ, cái laptop, đến đôi tất và những đôi boot mẹ cũng mua cho con. Khi nào mẹ cũng thương con nhất, mẹ cưng con nhất. Nhớ ngày đầu tiên ở tuổi dậy thì mẹ đã dạy con những điều cần biết.

Mẹ ơi! Con mẹ chưa lớn đâu. Nó còn bé lắm, còn ngốc lắm mẹ àh. Mẹ chưa dạy con hết những điều khác ở đời. Sau này không mẹ con sống làm sao mẹ ơi? Mới hôm qua mẹ dẫn con đi ăn ở Hoàng Anh. Mẹ nói trưa nay đi học thể dục về mẹ sẽ đích thân vào bếp nấu cho con ăn. Mới hôm qua mẹ kêu đỗi điện thoại cho con vì mẹ thấy có điện thoại đẹp lắm mà. Thế nó đâu rồi? Lời nói ngày hôm qua và sáng nay đâu rồi?

Mới lúc sáng con thấy mẹ bình yên, đẹp, sang trọng lắm cơ mà. Giờ mẹ nằm im lìm thế kia? Mẹ con vẫn đẹp nhất, vẫn vĩ đại trong lòng của con. Ừh đúng rồi mẹ ngủ chứ mẹ đâu bỏ con đi mãi mãi phải không? Nhưng ngủ gì mà ngủ lắm thế hả mẹ? Con quỳ ở đây đã mấy tiếng đồng hồ rồi đó mà mẹ chưa tĩnh dậy. Mẹ muốn con gái cưng của mẹ phải quỳ ở đây sao?

Àh quên nữa! Mẹ nói là mẹ sẽ chờ ngày con nói chú Toản bằng “ba” cơ mà. Sao mẹ không ở lại để nghe con kêu chú ấy bằng “ba”. Mẹ nói con sẽ có một gia đình thực thụ thế mà giờ mẹ bỏ chúng con thì sao thành gia đình thực thụ được mẹ ơi.

Mẹ ác với con lắm

Mẹ toàn thất hứa thôi

Mẹ khi nào cũng nói suông thôi

Mẹ... Ơi!

Trái tim như rỉ máu. Từng ngày qua, chính tay mẹ đã thiết kế cho con nhiều thứ. Mẹ còn nói để sau này coi con thành đạt, để sau này mẹ sẽ thiết kế cho con một áo cưới thật đẹp và lộng lẫy.

Mẹ nói...

Mẹ nói...

Mẹ nói nhiều lắm ý. Nhưng đâu hết rồi? Áo cưới đâu? Con chưa thành đạt mà? Mẹ muốn con phải học cao học, phải đậu thạc sĩ. Rồi đi du học. Mẹ là mẹ mê tín lắm đó nha. Mẹ còn nói mẹ đi coi bói về thì con phải 28 tuổi mới được lấy chồng, chứ lấy sớm thì khổ rồi nhiều chồng nữa. Mẹ còn bảo mẹ sẽ kèm cặp con không cho con lấy chồng. Thế giờ không mẹ con lấy chồng sớm, rồi con khổ, rồi con sẽ như thế nào đây mẹ ơi???

Mẹ biết giờ này mấy giờ không? 8h tối rồi đấy mẹ ạh! Mẹ có lạnh không? Mẹ sợ lạnh nhất mà, mẹ còn bảo tối nay mẹ với con đi mua áo khoác nữa mà. Dậy chở con đi nhanh lên, đi mẹ. Con chưa bao giờ năn nĩ mẹ đâu đấy! Hạ cố năn nĩ là biết rồi đấy. Dậy đi mà, con lạnh chết đi được đây này. Mà sao hôm nay nhà mình nhiều người lắm mẹ ạh, họ khóc nhiều lắm mẹ ạh, ai cũng buồn, mặt mày ảm đạm lắm mẹ ạh. Họ tự dưng thắp nhang ẹ. Rồi cứ động viên con. Họ vô duyên thật mẹ nhỉ? Mẹ có làm sao đâu? Mẹ ngủ thôi mà, khùng thật đấy. Con là con gái mạnh mẽ, là đứa lạnh lùng nhất thế gian mẹ nhỉ? Trời lạnh rồi mẹ ơi! Mẹ nằm thế cảm đấy mẹ ạh. Hay mẹ mệt, con đấm lưng ẹ nhé...

... Mẹ ơi!...

ĐỜI CÓ MẸ THẾ GIAN VƯƠNG NỤ CƯỜI

VẮNG MẸ RỒI NƯỚC MẮT NHƯ MƯA...

.. Hình như con đang khóc. Ngốc thật...! Đã 8h rồi, con nhóc HQ cứ thế. Nó cứ quỳ trước linh cữu của mẹ nó, nó không biết mõi chân, nó không biết đau thân nó, nó chỉ biết quỳ đó, ai nhìn cũng thương nó. Thật sự thương, riêng bản thân tôi đây thì quá thương chứ không phải gọi là thương nữa. Thằng Đỏ đến, cả bọn nó cũng chỉ nhìn. Vì dường như thằng Đỏ quá hiểu mẹ là quan trọng như thế nào với nhóc HQ. Tôi còn kém xa thằng Đỏ nhiều. Nó ngồi ở ghế sôfa, 2 tay đan vào nhau, người cúi xuống, tôi biết nó khóc. Nó khóc vì quá thương nhóc HQ. Trong tình cảm mà, thằng con trai nào chẳng xót xa khi thấy người mình thương khóc. Nó tiến lại gần nhóc HQ và nói:

- Lỳ, đứng dậy đi Lỳ àh

Lúc đó cả đám chúng tôi cũng đứng dậy và cảm thấy tự trách mình sao không làm điều đó. Tại sao không lại động viên nó dù nó không phản ứng nhưng cũng phải nói. Rồi phía bạn của thằng Đỏ của từ từ tiến lại:

- D ơi, đừng như vậy mà D - Con thảo nói rồi ôm ghì lấy nhóc HQ

- Lỳ ơi, bọn anh ở bên em mà

- Mày phải vui lên ###### ở dưới đó mới yên lòng D ơi

- Tao xin mày đó Lỳ ơi

- Mày là D của bọn tao mà

- D ơi!

Ai nói cũng kệ. Ai làm gì thì làm, nó không đụng đậy, không nói năng, không làm gì cả. Vẫn quỳ ở đó. Trời càng ngày càng lạnh buốt. Nó mặc 1 bộ đồ pyrama màu trắng rồi khoác áo tang màu trắng nên rất mỏng manh. Thế mà nó không biết lạnh, phải chăng giờ lòng nó còn lạnh giá hơn, nên cái lạnh này nó không cảm nhận được? Có lẽ nó buồn lắm, nó đau lắm. Tất nhiên rồi mất mẹ mà. Làm sao đây? Làm gì cho nó được bây giờ? Nếu có một điều ước tôi mong tôi sẽ lấy mạng tôi đỗi mạng cho cô ấy. Tôi không thể làm được gì cho nó cả. Nhất là vào lúc này. Bất chợt nó nói:

- Mẹ ơi! Mẹ nói tối nay mẹ dẫn con đi mua áo khoác vì trời lạnh. Mẹ dậy dẫn con đi đi

- Thôi Lỳ, em tĩnh lại đi mà, anh xin em - thằng gì đó tên Đen bên kia nói

Nó dường như không để ý mà vẫn nói tiếp:

- Mẹ ơi, trời lạnh lắm mẹ ạh. Mẹ dẫn con đi mua nhanh mẹ, chưa bao giờ con năn nĩ mẹ đâu. Lần đầu tiên đấy mẹ ạh

Người đàn ông ấy, nước mắt chảy ra, chạy lại nắm chặt tay nhóc Hq rồi nói:

- Con àh, mẹ con không còn nữa, con phải biết điều đó, cố gắng lên con, chú sẽ ở bên cạnh con mà

Rồi ông cúi xuống. Thế mà nhóc HQ vẫn không nói không rằng, cũng chẳng để ý tới lời nói của ông ấy. Vẫn nói tiếp:

- Con được đi thi học sinh giỏi cấp quốc gia rồi mẹ ạh. Mẹ nói mẹ sẽ đưa con đi, thế mà giờ mẹ thất hứa.

- Àh còn nữa chứ, hồi trưa mẹ kêu con đi học thể dục về mẹ sẽ nấu cho con ăn. Mẹ bảo nấu chứ mẹ có bảo đích thân mẹ đi mua đồ ăn đâu mà sao mẹ lại đi?

- Mẹ đi rồi mẹ bỏ con đi luôn là sao? Mẹ ác với con lắm nhá. Mẹ tính đi không cho con đi với àh? Cho con đi với mẹ nhé

Nó cứ nói. Tâm trí nó chắc hoảng loạn lắm. Dù mọi người nói ngã nói nghiêng nó vẫn không để ý, nó không biết có ai xung quanh. Nó chỉ biết có nó và nó có mẹ nó thôi. Tội nó quá. Những lời nói của nó, cứ khiến người xung quanh đẫm lệ.

Rồi sức chịu đựng của ai cũng có hạn. Nó khóc oà, mọi thứ như vỡ oà theo nó. Nó thất thanh kêu:

- Mẹ ơi! Sao mẹ bỏ con đi mẹ ơi. Không mẹ con sống sao mẹ ơi

Nó cúi đầu và khóc. Khóc như mưa vậy, nhìn nó vậy chẳng ai cầm được nước mắt. Khóc theo, tôi cũng khóc, bọn tôi cũng khóc, thằng Đỏ khóc và bọn nó cũng khóc. Giờ tôi mới biết, so với vẻ lạnh lùng và mạnh mẽ bề ngoài của nhóc HQ thì nó rất yếu đuối, như một tấm thuỷ tinh dễ vỡ. Không ai muốn như vậy hết. Mùa đông sao nỡ cướp mất mẹ của một con người trời ơi! Tội lắm cơ. Ai cũng chua xót. 8h30 rồi, bọn tôi chưa ai về. Một lúc sau, có nhiều người đến. Nhìn từ xa vì buổi tối chúng tôi không nhận ra ai. Họ vào và chỉ biết chạy vào tới quan tài rồi khóc. Ba mẹ tôi và của mấy đứa. Họ biết tin này sao nhanh thế? Phải chăng mẹ nhóc HQ là một con người đáng quý lắm sao?

Phụ nữ chẳng ai cầm được lòng. Chẳng ai kiềm chế được, mẹ tôi cùng mẹ bọn nó và có cả một bà mà hình như là mẹ của thằng Đỏ. Họ lại gần quan tài và nói:

- Long ơi! Sao em đi sớm vậy em ơi?

- Chị ơi, chị sao thế này?

- Trời ơi, mới lúc sáng chị em mình ăn sáng với nhau

- Em không tin đâu chị ơi!

Lại là tiếng khóc. Tiếng nấc nghẹn ứ, tiếng la của những con người ấy. Còn về phía chúng tôi, cả đám lại chổ ba và xin ở lại nhà nhóc HQ. Ai cũng đồng ý, ai cũng nhìn nhóc HQ với con mắt thương cảm. Ba tôi buộc miệng:

- Rồi mai nó sẽ sống ra sao? Tội nó quá

Đàn ông còn thế huống gì những trái tim yếu đuối của phụ nữ...

Mẹ đi thật rồi! Trong tâm trí tôi mẹ còn sống mãi, mẹ chưa đi, tiếng mẹ bảo tôi lúc sáng vẫn còn. Những lời nói của mẹ ùa về trong lúc này. Đành vậy sao ông trời ơi, sao cướp mẹ con. Thật không có mắt mà. Thật bất công mà. Chẳng ai biết, chẳng ai hay, chẳng ai hiểu, chẳng ai thấu được nỗi đau này... Đến sáng ngày. Đêm qua nó vẫn cứ quỳ như thế. Khóc xong rồi quỳ, khuôn mặt sắt đá, không thấy mệt mõi. Người đàn ông ấy nói:

- Chú đi mua đồ để chuẩn bị làm lễ mai táng và chôn cất. Các con ở lại với nó nhé. Bác xin các con!

Ông nói giọng tha thiết. Tất nhiên nếu ông không nói chúng tôi cũng sẽ ở lại. Rồi con Thảo nhận nhiệm vụ đi mua đồ ăn sáng cho cả đám.

Chúng tôi lại chổ nhóc HQ nói:

- Đứng dậy đi, mày quỳ bao lâu rồi biết không? D? - Thằng Tuấn hỏi

Nó im lặng

- Đỏ xin Lỳ, đau lắm nhưng Lỳ ơi cố gắng đi mà

Vẫn im lặng

- D àh, mày như vậy thì làm sao bọn tao đành lòng đc hả mày? - Thằng Tin nói

Vậy mà nó vẫn im lặng. Không nói một tiếng. Con Thảo đưa đồ ăn về cũng không ăn. Thật sự ai nhìn cũng chua xót, mất mẹ là nỗi đau lớn này sao? Cũng đúng thôi. Tự dưng không nói không rằng nó đứng dậy. Nhưng vì quỳ lâu quá nên đứng dậy rất khó khăn, nó suýt té nhưng nó vẫn đứng vững rồi đi vào nhà tắm. Hình như nó đi rửa mặt. Chúng tôi phấn khởi hơn, nghĩ nó sẽ ăn sáng rồi bình tâm trở lại. Ai dè nó lại quỳ trước quan tài của mẹ nó.

Một lúc sau, thầy cô ở trường chúng tôi đến. Chúng tôi chào. Còn nhóc HQ nhìn một lượt nhưng vẫn không nói 1 tiếng dù là chào thầy cô. Cũng lạ kì thầy cô ai cũng không dám nói một lời với nó. Có cả thầy hiệu trưởng, hiệu phó đến nữa. Có lẽ mẹ con nhóc HQ và họ có mối quan hệ thân thiết. Bất chợt cô Lan nói:

- Trời ơi, ngày nào tất cả chúng ta học chung một lớp mà giờ sao mày bỏ đi sớm thế Long ơi.

- Long ơi bọn anh đến đưa em đi đây long ơi, em nỡ để đứa con gái tuyệt vời của em cho ai? Giờ ai bên cạnh nó em ơi

Từng lời thầy cô, chúng tôi cảm nhận thấy sự đau xót khi mất một người bạn. Hoá ra họ thân thiết đến thế. Rồi thầy Sơn hiệu trưởng lại hỏi chúng tôi:

- Duyên nó như thế bao nhiêu lâu rồi em?

- Từ lúc đi bệnh viện về thầy ạh

- Trời! Tội con bé - Ông thốt lên

Lại là tiếng khóc. Đau thương quá đi. Bất chợt nhóc HQ lên tiếng làm thầy cô sửng sờ, cả chúng tôi cũng muốn khóc theo:

- Mẹ àh, gần tết rồi, nhà người ta ấm cúng, mà sao giờ nhà mình lặng tanh. Tết không xuân mẹ àh.

Cô Tình nói trong rưng rưng nước mắt:

- D àh. Em đừng như thế nữa.

Nó vẫn không để ý như hôm qua. Vẫn nói tiếp:

- Mẹ nói 2 mẹ con mình sẽ đi shopping. Thế giờ thiếu mẹ con đi với ai bây gìơ?

- Mẹ có lạnh không? Lạnh thì phải kêu con đấy. Mẹ của con sợ lạnh nhất cơ mà. Nói 1 tiếng mẹ lạnh đi mẹ. Mẹ ơi! Con xin mẹ mà

Đến lúc này, hok ai cầm được nước mắt nỗi nữa. Kể cả các thầy ai cũng chảy nước mắt. Nó như thế này thì biết đến bao giờ mới tĩnh tâm lại được? Ai kéo nó ra khỏi sự đau khổ, dày vò đc giờ?

Rồi ông ấy về, thầy cô ra tiếp chuyện cùng với ông ấy. Có cả đoàn kèn cho đám tang, càng làm tăng thêm sự đau thương hơn. Rồi có cả sư chùa đến tụng trước quan tài. Ông ấy tiến lại chổ chúng tôi nói:

- Sáng mai gia đình chú chôn cất cô. Các con cố gắng đến nhé. Giờ thì về rồi chiều mà đi học.

Thật sự chúng tôi không muốn về. Nhưng dù sao cũng phải về đi học. Chúng tôi nói:

- Tối bọn cháu đi học về bọn cháu sẽ qua.

***********************************************

Buổi trưa...

Dường như cả trường đều biết tin mẹ nhóc HQ mất. Đã thế còn đem ra bàn tán, chúng tôi nghe được lời xì xào to nhỏ:

- Nghe đâu mẹ nhóc lạnh lùng chết rồi

- Ừ chết hôm qua

- Nó nghe sao nó chịu nỗi nhỉ?

- Nhưng nhà nó giàu sụ thế kia thì sợ gì hok sống được

Nghe đến câu này con Thảo nhảy bổ ra:

- Đ. M mấy con chó của xã hội này. Đ' có cái gì làm nữa hả? Giờ tụi mày mất mẹ như nó xem. Sống được không? Đ. M cái bọn chó má. Biến

Con Thảo nói rồi lại khóc. Ngồi bệt xuống khóc. Bọn kia thì sợ hãi đi nhanh. Chẳng ai muốn như vậy. Đến 15' đầu giờ, thầy Hà vào. Việc đầu tiên ông nhìn vào chổ của nhóc HQ. Nhưng rồi ánh mắt ông thất vọng. Ông nói:

- Ngày mai là tang lễ của mẹ bạn D. Lớp ai đi thì đi, 8h đấy nhé.

Rồi thằng Linh lớp trưởng đứng dậy hỏi:

- Bao nhiêu bạn đi đám tang mẹ bạn D?

Cả lớp giơ tay. Duy nhất có 1 người không giơ tay, đó là con Phượng. Thằng Linh liền hỏi:

- Bạn PHượng sao không đi?

- Không thích chứ sao nữa - Kèm theo cái cười mỉa

Lúc này cả lớp quay lại nhìn nó. Ông thầy kèm theo cái nheo mắt khó chịu. Ông thầy hôm nay yên ắng, không nói gì. Ông vừa bước ra khỏi cửa. Con Phượng đứng lên nói:

- Ah ha, thế là khoẻ, cái loại như nó thì mất mẹ cũng đáng

Lúc đó cả lớp, đứng dậy, đứa cầm cái này đứa cầm cái kia ném tới tấp vào nó kèm theo lời nói:

- Mày thử là nó xem?

- Đồ con chó

- Đồ vô lương tâm

- Biến khỏi lớp này

- Bọn tao sẽ kiến nghị nhà trường không ày học ở lớp này nữa

- Nó như thế nào mà mất mẹ cũng đáng?

Nó vẫn không biết nhục. Còn nói:


- Cướp bồ người khác, con mất dạy, chảnh, giàu rồi khinh người khác. Thế thôi

Rồi tôi đứng dậy.

“Bốp”

Tôi mới giật mình. Sao mình lại tát nó. Rồi tôi nói:

- Xúc phạm tới ai, cấm xúc phạm tới D.

Ngay lập tức. Cả lớp kéo nó ra ngoài. Không cho nó vào lớp.

Rồi.

...

Lúc này thì lớp 10c8 gây náo loạn. Toàn là từ ngữ:

- Biến

- Bọn này không ày vào học đâu

- Đi xuống ban nề nếp đi

- Đồ xúc phạm bạn bè.

- Vi phạm đạo đức, lớp này không có loại học sinh như mày

Ngay lập tức thầy chủ nhiệm của 10c8 và các thầy nề nếp chạy tới. Các lớp khác hiếu kì cũng ra xem. Thầy Phong chạy đến hỏi:

- Chuyện gì vậy?

- Bạn Phượng xúc phạm người khác quá đáng. Bọn em không đồng ý cho bạn học nữa đâu. Bạn có học cũng chẳng yên ổn đâu - con Bích ngước mặt lên nói

- Nhưng là sao?

Ông thầy vẫn không hiểu. Tuấn đứng ra nói:

- Phượng nói là...

Nó ngập ngừng, nói không nên lời. Lập tức con Oanh đứng ra nói giùm:

- Bạn nói là loại như bạn D mẹ chết cũng đáng. Bạn còn cười trên sự đau khổ của bạn D nữa.

Lúc đó các thầy, và cô chủ nhiệm các lớp lại và nói:

- Phượng - Em như thế em sai rồi

- Nếu hôm nay bạn D đi học thì bạn D sẽ ra sao?

- Sao em không xuống nhà bạn xem bạn ra sao?

- Em như thế đó àh?

- BƯỚC XUỐNG PHÒNG NỀ NẾP - ông thầy Thắng hét lớn

Con Phượng bày đặt đứng ra kêu:

- Em có làm gì đâu? Trường này gì mà kì cục vậy? Muốn bênh vực d àh?

Ông thầy Hà lại nói:

- Chị về mời phụ huynh chiều mai 1h gặp tôi, không gặp thì đừng đi học. Giờ chị đi về đi

Thật không phải là thầy cô bênh nhóc D đâu nhưng mà tại vì luật của trường này rất kị mấy cái này. Ai cũng thấy thương con D hết. Nhưng đâu ai hay ai biết rằng nó đang như thế nào đâu?

Tối đến, bọn thằng Trường và thằng Đỏ cùng đến nhà con D. Nó vẫn cứ quỳ như vậy. Thật không hiểu nỗi con người nó. Rất tội, rất thương. Thằng Trường lại hỏi ba nó:

- Chú ơi! Nó ăn gì chưa chú?

- Chưa con ạh

Vẫn không ăn. Hôm qua đến giờ rồi. Trong nhà lúc này có các cậu, gì, mợ, dượng và họ hàng của nó. Không ai không cản nỗi. Có lẽ niềm đau lớn quá với con nhóc HQ.

Không khóc...

Lặng lẽ...

Không ai dám nói một lời, đã ảm đạm, buồn đau, giờ còn tang thương hơn nữa. Gió rít từng cơn, như trách ông trời sao ác với nó như vậy.

Đến sáng hôm sau

... Đến 8h sáng. Tất cả mọi người, rất đông, ai cũng đến viếng, nghịt đường. Nhưng ai cũng phải né đường để cho nhóc HQ đứng dậy. Nó hiểu đến lúc mẹ nó phải rời xa nơi này, rời xa cái nơi mà nó mới chỉ sống được vỏn vẹn 1 năm trời. Từ ngày nó chuyển từ trên kia về. Mẹ đã xây nhà này cho nó. Nó hiểu giờ nó phải tiển mẹ đi rồi. Mẹ đi lần này sẽ không quay trở về với nó nữa.

Nó tránh qua một bên để mọi người đem quan tài mẹ nó lên xe. Nó ra hiệu mọi người dừng lại. Nó lại ôm khung hình của mẹ nó. Nó ôm khư khư tấm hình của mẹ nó. Rồi nó tiến lại quan tài. Nói vỏn vẹn 1 câu:

- Mẹ ơi! Đi nhé.

Rồi nó trèo lên theo. Ngồi yên lặng trên quan tài. Nước mắt nó rơi. Ai nhìn cũng thấy thương. Một bầu không khí ảm đạm bao trùm.

Riêng bọn thằng Trường, thằng Đỏ cứ thế theo sau xe nó ngồi. Nó nhìn xung quanh. Nó nhìn xem mẹ nó được yêu quý như thế nào. Tội nó lắm ai ơi!

Đến nghĩa địa. Tất cả đã sắp xếp sẳn chỉ chực chờ mọi người. Công nhận hôm nay đông thật. Ai cũng mặc đồ đen, chỉnh tề. Khuôn mặt có một chút gì đó buồn, đồng cảm. Nhóc HQ bước xuống xe. Vẫn ôm khư khư cái khung ảnh của mẹ.

Tiếng kèn đám tang vang lên. Rồi mọi người khiêng chiếc quan tài lại gần cái hố đã được đào sẵn.

Nhóc HQ chạy lại hoảng hốt:

- KHÔNG ĐỪNG ĐEM MẸ CON ĐI

- MẸ CON SỢ LẠNH NHẤT, Ở DƯỚI ĐÓ LẠNH LẮM

- MẸ ƠI, ĐỪNG BỎ CON MẸ ƠI

Nhìn cảnh tượng nó chạy lại níu cái thành quan tài ai không xót xa thì thôi. Tội cực kỳ. Thương lắm. Nhìn trong mắt ai cũng thương lắm.

Chú Toản lại gần nhóc HQ cố gắng kéo nó ra. Nó gạt tay người đàn ông ấy ra rồi ngoan ngoãn đi ra. Thằng Trường đứng cạnh đó. Nó cũng đẩy nhóc HQ ra ngoài để nó khỏi kích động mạnh. Tội nghiệp thật mà!

Rồi lúc mà nhập mã (tức là chôn cất) con nhóc HQ quay đầu vào phía thằng Trường. Không hiểu vì sao nó gục đầu vào vai thằng Trường khóc. Thằng Trường không ngại ngần dang trọn vòng tay ôm nó vào lòng.

Ai chịu nỗi, ai kìm nén được, ai cầm lòng được khi nhìn thấy cảnh tượng này đc thì chắc phải loại người “Vô lương tâm”.

Thằng Trường buộc miệng nói:

- D ơi, D đừng như thế D àh.

- Trường ơi, mẹ D đi thật rồi Tr ơi!!!!

Giọng nó khàn khàn, nói trong tiếng nấc, khóc không ra tiếng, nấc từng hồi. Khi nhập mã xong. Nó quỳ thụp xuống. Tay vẫn giữ chắc chiếc khung ảnh. Nó không khóc nữa, trời bỗng nhiên lạnh ngang lưng. Gió rít. Mọi ngươi đắp mộ. Từng đoàn lên viếng, những lẳng hoa tang nhìn mà thương tâm. Lúc này bạn bè, người thân của nhóc HQ tiến lại gần nó. Vì hơn hết nỗi đau này không bao giờ nó dám nghĩ tới.

Mọi người rải hoa trắng, giấy trắng, đều là một màu trắng. Trời lúc này như lòng người vậy. Ai hiểu được lòng nó không nhỉ?

Nó quỳ đó, từng hoa trắng, giấy trắng vương vào tóc nó.

Nó nhẹ nhàng lại đặt khung ảnh của mẹ nó đó. Nó nhìn thẩn thờ vào bức ảnh không chớp mắt. Nó nói:

- Mẹ đi thật rồi àh?

- Ai bên cạnh con nữa?

- Ai làm niềm tin cho con

- Mẹ ơi!!!

Nó hét lớn khiến ai cũng ngước nhìn. Từng dòng người lên thắp nhang, rồi họ rời nghĩa địa, chỉ còn bạn bè nhóc Hq. Bọn thằng Đỏ, thằng Trường và gia đình người thân của nó.

Vẫn là tiếng khóc, họ khóc ngất lên ngất xuống. Một con người tài năng, vậy cuộc sống mất một nhân tài.

Mọi người lại gần nó:

- Đi về thôi, trưa rồi

Nó bất chợt nói:

- Trưa nhưng trời không nắng. Như mặt trời thiếu ánh sáng mẹ ơi!

Ai cũng xót xa nhìn nhau. Cổ họng đắng nghét. Chẳng ai biết mất mát lớn nhất của nó là mất mẹ như thế nào cả.

- Mẹ àh, ở bên đó một màu trắng, ở đây cũng trắng, ở đó mẹ sẽ không còn buồn đau, mẹ nhớ đừng quên mọi người mẹ nhé.

- Ở bên này con luôn nhớ về mẹ, một vết thương hằn in mãi mãi không bao giờ lành mẹ àh.

- Vậy từ nay không có ai nhắc nhở con rồi mẹ ơi. Không c òn mẹ con sẽ không còn là con nữa đâu đấy.

- Tại mẹ cả đấy

- Để con đốt thật nhiều đồ áo ẹ nhé, mẹ con rất teen giống con mà.

Nó cứ nói một mình, nói để cho cơn gió đem đến cho linh hồn mẹ nó nghe. Tội quá đi, ai sẽ làm nó bình tâm trở lại bây giờ? Tất nhiên cuộc sống không ai lường trước được, nhưng mất cha từ nhỏ, đến giờ mẹ cũng không còn. Tuy rằng cuộc sống vật chất của nó dư thừa nhưng tinh thần ai bù đắp nỗi đây?

Cứ thế đến trưa. Nó cứ quỳ đó. Lúc này thầy cô ở trường mới lên, vì chắc họ bận dạy học:

- Em đừng làm thầy cô buồn theo em D àh

- Thầy biết em rất đau buồn nhưng em hãy làm những gì để mẹ dưới suối vàng yên lòng.

- Em cần phải tĩnh tâm để chuẩn bị đi thi học sinh giỏi nữa em biết không?

- Cố gắng lên em ơiMọi người về hết. Đồng hổ đã điểm 10h30, trời đã nắng, những tia nắng hiếm có của mùa đông lạnh giá này. Nhóc HQ vẫn không đứng dậy, vẫn không nói gì, vẫn khóc, vẫn buồn, vẫn đau. Dường như nỗi đau này sẽ không bao giờ phai trong lòng nó. Thằng Trường liền lại và nói với nó:

- D ơi đừng như thế nữa D àh

- Đúng đó, Lỳ ơi! Đỏ xin lỳ - thằng Đỏ lay tay nó

Rồi cả đám xúm lại:

- Đi về đi nào, hãy gạt đau khổ qua một bên đi mày

- D mạnh mẽ của bọn tao đâu

- Lỳ ơi, nụ cười ngày xưa của em đâu rồi?

- Đứng lên đi tiếp nào

Ai cũng động viên nó. Nó gạt ra hết, nó gạt tay mọi người. Nó chỉ nói:

- Đi về hết đi

Lời nói của nó lạnh giá quá. Chẳng ai muốn về. Thật sự là như thế. Nhưng rồi người đàn ông kia lại nói nhỏ với bọn nó:

- Các cháu về để mà đi học. Để đó chú sẽ khuyên nhủ nó.

- Chú àh...

Ông ấy cắt lời:

- Thôi các cháu về đi, không sao đâu.

Rồi ông nhìn về phía xa xăm lắm. Khuôn mặt muộn phiền của ông. Rồi ông quay qua thằng nhóc V. A và cô Ba nói:

- Chị Ba đưa V. A về cho nó ăn rồi để nó đi học. Bé na chắc nó chưa đi học được đâu

- KHÔNG! KHI NÀO CHỊ ĐI HỌC, CHỊ VỀ, CHỊ NHƯ BÌNH THƯỜNG THÌ CON VỀ

Thằng V. A hét lên. Nó cũng sock, nó cũng buồn, vậy chắc người đàn bà ấy phải tốt với nó như một đứa con đẻ nó mới như thế. Nó nói tiếp:

- Trời ơi! Đã từ nhỏ sống một cuộc sống không mẹ, vừa mới được sống trong vòng tay của một người coi mình như con trai, thật hạnh phúc vậy mà giờ đây ai nằm dưới kia? Trời ơi. Mẹ tôi tốt, mẹ tôi đẹp nhất...

Thì ra trong lòng nó, người đàn bà ấy như một người mẹ thực thụ vậy. Tội 2 thân hình bé nhỏ, tội 2 thiên thần trên trần gian. Những tâm hồn ấy khát khao tình mẹ. Nỗi đau này lớn lắm ai ơi!

Nhưng rồi bọn kia cũng kéo được thằng V. A về. Thằng Trường để thằng Đỏ đi rồi nó lùi lại. Rồi tiến về phía người đàn ông ấy:

- Chú về đi, để chút nữa cháu chở nó về. Cháu sẽ cố gắng khuyên nhủ nó

- C... Cháu làm được không?

- Dù không được cháu sẽ khóc cùng nó chú ạh.

- Chú tin cháu. Chú thương nó như con đẻ, chú không muốn nó đau khổ nhiều

- Dạ cháu hiểu.

Rồi ông ấy quay ra phía xe. Thằng Đỏ chợt thấy và nó cũng quay lại. Nó tiến lại nói với thằng Trường:

- Mày định làm gì nó? Để nó yên

- Tao chẳng làm gì cả, tao chỉ biết động viên nó thôi

- Nó không cần mày

- Vậy nó cần mày chắc

- Tao sẽ ở lại với nó

- Mày biến. Tao ở đây - thằng Trường lớn tiếng

- Mày muốn gì? - Thằng Đỏ ghé sát vào mặt thằng Trường gằn giọng.

Giờ này mà 2 người này còn đôi co với nhau. Rồi chú Toản chạy vào:

- Lúc này mà các cháu còn cãi nhau được àh?

- Cháu xin lỗi - Thằng Đỏ bẽn lẽn

- Cháu đi về đi, để cho Trườg ở đây được rồi

- C... Chú

Ông liền cắt lời:

- Chú nói rồi, đừng làm ổn ở nơi này

Ông có vẻ rất bực mình. Ông đi và thằng Đỏ cũng phải hậm hực đi theo. Lúc này thằng Trường lại gần nhóc HQ và nói:

- Mẹ D sẽ là một ngôi sao sáng nhất bầu trời có biết không?

... Nó im lặng

- Vì ngôi sao ấy đã ban cho cuộc đời một nhân tài có biết không?

...

Nó vẫn im lặng.

- Con người mà Tr từng biết rất lạnh lùng, vô cảm với mọi thứ, rất mạnh mẽ, không yếu đuối. Và đem sự thất bại biến thành thành công.

Đến lúc này nó đã chịu lên tiếng:

- Mất mẹ Tr có biết được cảm giác này hay không?

- Tr biết, đau lắm, buồn lắm, nhưng D như thế mẹ D sẽ không yên lòng dưới suối vàng đâu, hiểu hok?

- Giờ nhìn đi. Còn lạnh lùng hok? Còn vô cảm không? Còn dễ thương không? Tất cả đã ra đi theo mẹ, con người ngày xưa của D đã đi theo mẹ rồi

Nó vừa nói vừa nhìn vào khung ảnh của mẹ. Thằng Trường không biết phải nói sao nhưng cuối cùng nó cũng biết cách nói:

- Vẫn lạnh lùng, vẫn dễ thương lắm. Vẫn đáng yêu lắm

Nhóc HQ quay qua nhìn thằng Trường. Nhỏ nói:

- Tr cho D mượn bờ vai nhé, khóc một lần nữa thôi.

Rồi thằng Trường ôm chặt nó vào lòng. Nó đã khóc rất lâu, khóc từ trong lòng, kìm nén hết cỡ. Nó đã khóc, những giọt nước mắt hối hận vì làm mẹ nó buồn. Những giọt nước mắt sững sờ vì không tin rằng mình đã mất mẹ. Nhóc HQ nói:

- Từ nay trên cuộc đời mẹ không còn đi với D nữa rồi Tr ơi!!

Thằng Trường im lặng. Vì nó biết nói cái gì? Và ai cũng biết nỗi đau này không nguôi ngoai trong một ai cả.

Một lúc sau nó đẩy thằng Trường ra:

- Cảm ơn. Trường về đi, D muốn ở đây với mẹ hôm nay

- Tr chở D về.

- D chưa muốn về

Thằng Trường đỡ nó dậy rồi đẩy nó đi. Nó vẫn khóc, khóc còn dữ dội hơn vì nó biết như vậy là mẹ nó đã rời xa nó mãi mãi rồi. Vòng tay thằng Trường vững chắc hơn ai hết.

*******

Nhưng nó có biết rằng có một người đang dõi theo từng bước chân của nó. Chính là Đỏ, lặng lẽ bước đi, những giọt nước mắt chảy dài vì thấy người mình thương mất đi mẹ và vì đã biết mất người thật rồi...

Khi về tới nhà, con nhóc HQ bước vào nhà. Nó ngã quỵ xuống. Vì kiệt sức, vì sức khoẻ nó có hạn. Chú Toản chạy nhanh tới và bồng nhóc HQ lên phòng nó. Thằng Trường lũi thũi bước về. Thật ra nó lo cho nhóc HQ lắm nhưng gia đình họ đang có tang nên việc vừa đưa linh hồn người đã khuất đi thì rất kiêng cữ việc vào nhà. Nó ra về.

Còn riêng nhóc HQ nằm chìm trong giấc ngủ vì quá mệt mõi, vì quá đau thương và chắc có lẽ là khóc quá nhiều nữa. Đến 3h chiều nó tỉnh dậy, mọi người trong nhà ngồi đó lo lắng cho nó liền hứng khởi chạy lại:

- Con tỉnh rồi àh?

- Con ăn gì không cô Ba lấy

- Chị đỡ chưa?

Nó vẫn im lặng. Không hề nói với ai một tiếng nào. Bước ra khỏi giường. Lặng lẽ xuống nhà, thắp ẹ nén nhang. Rồi đứng ở đó, nước mắt tiếp tục rơi. Vừa lúc đó cô Ba đã dọn cơm cho nó, nó ngồi vào ăn. Nước mắt chan hoà vào chén cơm. Nó nhìn về phía chiếc ghế để trống mà đáng lý ra phải có mẹ nó ngồi đó.

“Choang”

Chén cơm bỗng từ tay nhóc HQ rơi xuống khiến cả nhà giật mình. Nó quỳ xuống khóc. Nó nói trong tiếng nấc:

- Cô Ba ơi, chú Toản ơi! Con không quen ăn bữa cơm không có mẹ.

2 người kia, đứng đó mà rơi nước mắt. Nỗi ám ảnh quá lớn đối với nó, là ác mộng của nó. Là tất cả những gì của nó. Rồi chú Toản lại ôm nó vào lòng, ông nói:

- Con hãy xem chú như ba con, chú sẽ bù đắp cho cháu.

- KHÔNG! KHÔNG CÓ GÌ BẰNG MẸ CON

Nó hét lên rồi chạy lên phòng, đóng mạnh cửa. Thương nó quá ai ơi! Mẹ nó là cuộc sống của nó. LÀ tất cả, không có gì sánh được.

Đến 7h tối, bọn thằng Trường và thằng Đỏ đụng mặt nhau ngay cổng nhà nhóc HQ. Nhưng rồi bọn nó không nói năng gì, cùng đi vào nhà nhóc HQ. Thì cô Ba ra nói:

- Các cháu àh, bé Na nó cần sự yên tĩnh, nó nói nó không muốn gặp lại ai. Khi nào nó nói muốn gặp thì mới gặp. Các cháu về đi, hãy hiểu cho nó nha các cháu.

Cả 2 bọn nhìn nhau, vì lời nói của nhóc HQ sắt đá hơn ai hết, không ai làm nó mềm lòng được trong lúc này.

Thằng Tuấn rút điện thoại ra gọi cho nó.

“Thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được...”

Quay xe ra. Bọn nó đi về.

**********************************************

Trưa hôm sau...

Chỉ có mỗi thằng V. A đi học. Ai cũng xúm lại hỏi:

- Con D đâu?

- Đúgn đó nó đâu rồi?

- Sao nó không đi học?


Giao diện cho điện thoại

Ngào tạo:
Cập nhật:

Chia sẻ