settingsshare

Định Mệnh Nghiệt Ngã Chương 15

- CON TAO MÀ BỊ SAO THÌ LŨ CHÚNG MÀY CHẾT VỚI TAO

Cả đám im lìm, hok đứa nào dám nói 1 tiếng nào. Người đàn ông mặc áo xám kia hét lên:

- ĐỨA NÀO? ĐỨA NÀO LÀM CON TAO NHƯ VẬY?

- Là cháu, chú đừng chữi như vậy, tại cháu hết, hôm nay SN của cháu, cũng là cháu bày ra những trò này, đừng trách bọn nó, cháu xin chịu hết tội.

Cả đám ai cũng bất ngờ, vì những lời đó là từ con nhóc HQ. Bọn tôi chưa kịp phản ứng gì thì

“BỐP”

- MÀY LÀ CON CÁI NHÀ AI? MÀY CÒN VÁC MẶT ĐẾN ĐÂY ÀH?

Con nhóc HQ lãnh trọn cái tát đau điếng, nhìn khuôn mặt nó đỏ ửng, nhưng nó không hề khóc, khuôn mặt vẫn cứng rắn như thế. Chưa kịp phản ứng gì bọn kia chạy lại nói:

- Cháu nói cho cô chú biết, con Phượng không hề có tên trong buổi tiệc hôm nay

- Đúng, chính nó tự vác thân đến

- Chú làm vậy mà coi được hay sao?

- Chú nhìn xem? Nó làm gì sai mà chú tát nó như vậy?

- Chú biết ai gọi xe cấp cứu, chú biết ai gọi điện cho cô chú tới đây hay hok?

- Chính nó đó, làm gì mà kì vậy?

- Bọn cháu chở con Phượng về gần tới nhà thì nó la ùm trời, hok chịu về

- Thôi, có cô chú đây, bọn cháu cũng chẳng có gì để ở đây nữa

- Mai bọn cháu sẽ đến thăm Phượng

- TỤI MÀY LÀ LŨ MẤT DẠY, DÁM ĂN NÓI THẾ ÀH? BIẾN HẾT - Người đàn ông ấy vẫn lớn tiếng.

Đúng lúc đó cô y tá từ phòng cấp cứu ra nói:

- Cháu chỉ bị chấn thương nhẹ, nghĩ ngơi sẽ khỏi, nhưng nó luôn miệng kêu “Sáu ơi, Sáu ơi”.

- Sáu là ai? Là đứa nào?

Cả đám không thèm nghe tới lời của ba mẹ của Phượng mà kéo nhau ra khỏi bệnh viện. Chỉ có con nhóc HQ im lặng từ đầu tới cuối, ra tới xe thì mấy đứa nói:

- D sao mày khờ vậy? Sao nhận hết? Do nó chứ do tụi mình đâu?

- Cái này là do tao mà D - thằng Thành khập khểnh bước tới

- D ơi mày ngốc quá - con Thảo nói rồi ôm chầm con nhóc HQ vào lòng rồi khóc nức nở.

Tôi cũng thấy tội nó quá, nhưng nó vẫn im lặng, nhẹ nhàng đẩy con Thảo ra. Chúng tôi đi ăn khuya ở quán bà Tám. Ngồi cả đám thế mà nó không hề nói gì hết, chỉ lặng lẽ từ đầu tới cuối. Bọn kia thì không ngừng chữi con Phượng:

- Bực mình dã man, bị ba mẹ nó chữi

- Tại nó đi theo tụi mình chứ bộ

- Mà cũng tại thằng Trường nữa, mày mà chở nó thì không có chuyện j' rồi

- Nó bị vậy đáng đời

- Trước giờ con D chưa bị ai đánh mới tội, kể cả ba mẹ nó, mà nó thì một con kiến nó cũng không giết - thằng Tuấn lên tiếng làm cả đám xót xa

- Thôi chuyện qua rồi, mọi người ăn đi rồi về, xin lỗi hôm nay làm mọi người mất vui, D với V. A về trước nhé.

Nói rồi nó đứng dậy và kéo V. A dậy trước những con mắt ngạc nhiên của chúng tôi. Nó là một con người đặc biệt lắm, vị tha, rất vì bạn bè. Chỉ còn chúng tôi ở lại, thằng Tuấn lên tiếng tiếp:

- Fải chi lúc nãy tao đứng ra nhận cho nó, tao bị ông già phệt nhiều rồi nên cũng quen

- Tao cũng thế, nhưng mà bị người khác đánh đau lắm fải hok? - Thằng Rin nói

- Đau bên trong đó, con D chắc hẳn fải đau lắm - Bon nói theo

- Vì tụi mình chứ ai? - Con Thảo phụng phịu

Có lẽ hôm nay là ngày buồn của nó, buồn lắm, vì SN mà gặp nhiều chuyện như vậy, tôi không ngờ nhỏ là một con người như thế. Tôi buồn thay cho nó. Sau đó cả đám chúng tôi chia tay nhau, mỗi đứa về nhà đứa đó.

... Trưa nay lên trường, tôi thấy cả đám ngồi đó luyên thuyên chuyện với nhau. Hôm nay không có 15p đầu giờ vì thầy cô có việc, nên chúng tôi có thêm 15 để chơi bời, chỉ có thầy cô ở phòng nề nếp làm việc. Vẫn là ông thầy Phong, thầy Thắng. Đúng 12h45', bỗng thằng Minh đập tay tôi nói:

- Ê kia có phải ông già tối qua chữi tụi mình với con Phượng hok?

- Đúng rồi, 2 người đó vào fòng nề nếp làm j' vậy? - Thằng Bon tò mò

Một lúc sau tôi thấy ông thầy Phong lên lớp nào của dãy bên kia, hình như có chuyện gì đó. Rồi người theo sau ông thầy Phong làm cả đám chúng tôi bật dậy:

- Con D kìa

- Đúng rồi

- Chết rồi có chuyện không may đến với con nhóc HQ rồi

- Ra phía sau fòng nề nếp ngó vào xem

Rồi chúng tôi liền nhẹ nhàng ra phía sau cửa sổ của fòng nề nếp để nghe xem có chuyện j' xảy ra với nhóc HQ. Trong đó:

- Các thầy cô xem xét sao chứ cháu tôi nó ngoan hiền, vậy mà bị bọn này rủ rê đi uống bia rượu rồi té xe, hỏi tôi có tức không chứ? Hên là con tôi không bị sao, chứ bị sao thì tôi không biết làm gì

- Anh cứ từ từ, để chúng tôi hỏi chuyện

Ông thầy Thắng quay qua nhóc HQ hỏi chuyện:

- Duyên, em có làm như vậy hok?

- Thầy cứ hỏi bạn ấy, em chẳng ngờ chuyện như vậy?

- Đc rồi, Phượng, sự thật là sao?

Con nhỏ Phượng làm ra vẻ đau đớn và nói:

- Bạn bắt ép em uống, rồi bạn để cho bạn đã say chở em, chứ không cho bạn tĩnh chở em.

- D! Có đúng như vậy không?

Tiếng đập tay xuống bàn của ông thầy làm chúng tôi giật mình. Nhóc HQ trả lời:

- Thầy nghe câu trả lời của bạn rồi chứ? Về những chuyện này em không biện minh, dù nói thì ai tin bây giờ hả thầy?

- Đấy! Thầy thấy chưa? Học trò gì mà hỗn láo, mất nết, hok có học àh? Nếu nhà trường không làm rõ chuyện này ra tôi sẽ không để yên đâu đấy.

Người đàn ông, ba của con Phượng lên tiếng, còn con Phượng thì ra vẻ đắc thắng lắm. Cả đám tức lắm nhưng vẫn nán lại xem diễn biến câu chuyện như thế nào:

- Thôi được rồi, cái này về phần đạo đức, chúng tôi sẽ xem lại, giờ phiền anh về để chúng tôi làm việc với em Duyên.

- Được, nhà trường phải làm gay gắt nhé

- Đúng đó, em bị như vậy do bạn mà - con nhỏ Fượng lại lên tiếng

Lúc đó, ông thầy Phong đứng dậy với quyển sổ nhỏ gì trên tay và nói

... To be continue.

- Phiền ông ở lại để chúng tôi nói rõ, thứ 1 Phượng là một học sinh trong trường, tuy nhiên em ấy còn rất nhiều điều fải cân nhắc, hay trốn học, học rất tệ, hay vi phạm đạo đức. Ông cũng cần xem lại, còn bây giờ ông có thể về.

Ông thầy Phong vừa nói xong thì người đàn ông ba con Phượng tái mặt, ông quát lên:

- Trường học mà bênh vực học sinh hư thế này àh? Trường j' mà kì cục vậy? Các thầy bịa ra chứ con tôi nó là một đứa ngoan

Bỗng lúc đó có ai đó đi vào và lên tiếng rất quen thuộc:

- Em chào thầy, cháu chào bác, có thể cho em nói được hok ạh?

Hoá ra là thằng Tuấn, chúng tôi thật sự ngạc nhiên với sự có mặt của nó, hèn gì nãy giờ không thấy nó đâu. Chúng tôi tiếp tục theo dõi câu chuyện:

- Mày là cái thá gì mà vào đây nói? - Người đàn ông kia nạt nộ

- Anh không đc thế, cứ để chúng nó nói, người lớn phải nghe tâm sự của con trẻ chứ - ông thầy Thắng lên tiếng bảo vệ thằng Tuấn

DO TRUYỆN NÀY TRÙNG VỚI CÔ NÀNG LẠNH LÙNG NÊN MỌI NGƯỜI ĐỌC TẠI ĐÂY NHA

- Như thầy đã biết, những buổi tiệc sinh nhật, đi chơi không ai cấm đc, đó là quyền của bọn em, đồng ý bọn em sai vì uống bia rượu, nhưng còn về bạn Phượng, chẳng có gì chứng minh là bạn D mời bạn Phượng đi dự SN cả, có nhiều điều tế nhị vì lý do của bạn P đến buổi tiệc SN của bạn D, bạn D phải là một con người hiểu biết, có ý thức mới không “mời” bạn P về, bia rượu cả đám chúng em chẳng ai uống nhiều, chỉ có bạn Phượng tự cầm uống, can ngăn cỡ nào cũng không được, bọn em biết làm gì??? Đã thế chú là người lớn mà tối qua tát bạn D ngay tại bệnh viện. Hôm nay còn lên trường làm rùm beng như vậy, còn riêng với Phượng, Tuấn không có gì nói với P nữa, bởi vì khuôn mặt của P quá giả tạo. Đừng ích kỹ như thế, bạn sai chứ D không hề sai. Em nói xong rồi, thầy và chú cứ xem xét lại.

Thằng Tuấn nói 1 lèo, ai cũng nghe rõ, lập tức người đàn ông kia tức tối quát lớn:

- TỤI MÀY CÙNG HỘI CÙNG THUYỀN RỒI BỊA ĐẶT, NHÀ TRƯỜNG KHÔNG LÀM XONG CHUYỆN NÀY ĐỪNG TRÁCH TÔI.

Nói rồi ông ta đi thẳng một mạch, thầy Phong và thầy Thắng thì khi nào chẳng tin lời chúng tôi. Với lại với những “chiến công” của con Phượng thì thầy cô cũng xem xét lại. Chưa ai nói gì, vẫn chìm trong im lặng thì con Phượng vừa khóc vừa nói:

- Mấy bạn nói láo, mấy bạn chơi thân với nhau nên bảo vệ nhau, e không đồng ý đâu.

“Hu hu hu”

- Phượng đừng như vậy, chuyện gì trắng đen nó sẽ ra, chuyện này Phượng đem lên trường đã làm mất thanh danh của trường, thưa thầy thầy cứ phạt em, em không muốn trường mình bị xấu bởi việc này. - Con nhóc HQ lên tiếng với bộ dạng mệt mõi.

Lúc đó cả đám chúng tôi đứng ngay cửa và nói:

- Bạn D không có lỗi

- P! Mày chơi xấu thế hả?

- Mày biến đi

- Lỗi là của bạn Phượng hết đó thầy

Cả đám cứ lao nhao, rồi thêm mấy đứa không biết chuyện cũng nhảy vào bảo vệ nhóc HQ. Ông thầy nói:

- Phượng em nói thật đi, còn D ra ngoài, tất cả ra ngoài, thầy sẽ làm việc với từng em một.

- Ra ngoài D - thằng Tuấn kéo mạnh tay con D ra ngoài

Rồi cả đám chúng tôi ra ngoài ngồi nhưng trống đánh ngay lúc đó. Nhưng mà thật vui vì thầy Phong thông báo:

“CÁC EM ĐƯỢC NGHĨ TIẾT 1 BỞI VÌ CÁC THẦY CÁC CÔ CÓ VIỆC CHƯA THỂ VỀ TRƯỜNG ĐƯỢC”

“Hura”

Cả trường như ong vở tổ vậy, ai cũng vui mừng khôn xiết, đặc biệt là chúng tôi. Con Thảo bức xúc lên tiếng:

- Con Phượng chó má thiệt

- Biết thế hôm qua để cho nó nằm chết mẹ đi cho rồi

- Đ. M, tức

- Tụi mày có bị sao đâu mà tức, con D kìa, cú này nó chết rồi

- Ùh, ỗng làm căng thiệt

- Ỗng làm nghề gì vậy mày?

- Làm gì ở bưu điện thì fải

- Ơ vậy là lính của ba tao - thằng V. A giật mình lên tiếng

- Haha, có cách rồi

Cả đám biết có cách làm cho nhóc HQ khỏi liên luỵ nữa nhưng mà nó lên tiếng trong sự ồn ào:

- Chuyện ông ta làm lính của ông Toản ba V. A tao biết từ hôm qua rồi, nhưng kệ, không được lôi gia đình tao ra, cái này là tao làm, tao chịu. Kể cả tụi mày cũng không được nói gì trong việc này, tự tao biết làm gì.

- Hả! Con điên - con Thảo thốt lên

Thật là cả đám cũng ngạc nhiên không kém, có điên không cơ chứ >" Con Phượng vừa bước ra khỏi phòng nề nếp, con Thảo xông ra và rồi

“Bốp”

- Đ. M mày con ######, do mày mà con D mới bị như vậy, sao mồm mày già quá vậy hả? Sao hok chết đi cho rồi? Mày muốn gì đây con doggggggggg!!!!

Con Thảo hét lớn. Con nhỏ Phượng điếng hồn, ôm mặt, vừa lúc đó đám đông hiếu kỳ vây quanh. Đến tai ông thầy Phong và Thắng vì đám đông nhôn nhao trước fòng nề nếp. Tình bạn của con D với con Dạ Thảo thật ghê gớm, nó bất chấp mà cho cho Phượng ăn bớp ngay trong trường. Con Phượng không chờ gì nữa, khi mới thấy ông thầy Phong liền ôm mặt nói:

- Thư... A... Th... Ầy... Em ko... Làm g... Ì mà... Bạ... N đán... H.. Em

“Hu hu hu hu”

Trời ơi! Tôi muốn xông thẳng vào đấm nó dập mặt ý chứ. Thế rồi một “anh hùng” của nhóm chúng tôi lại ra đi, lúc này thì ông thầy ra hiệu cho nhóc HQ dừng lại và ra ngoài để xử lý cái vụ của con Thảo và con Phượng. Mà con Dạ Thảo thì “ghi điễm” ở phòng nề nếp hơi bị nhiều rồi, nói trắng ra là cái gai trong mắt của mấy ông thầy trong phòng nề nếp rồi. Cú này là tiêu đời rồi. Lúc này thì đám đông vây kín fòng nề nếp, nghe ông thầy “xét xử” :

- Chị Thảo này là cặp bài trùng của chị D phải không? Tại sao chị đập chị Phượng?

- Vì nó làm không biết chịu, em trả lại cái tát hôm wa ba nó tát bạn D

- Chị hay nhỉ? Chị biết đây là lần thứ mấy chị vi phạm rồi hok?

- Giờ thầy xử sao cũng được

- Mời phụ huynh sáng mai 7h30 gặp tôi, không gặp thì ở nhà luôn - ông thầy Phong nói

- Em biết rồi

- Vậy ra ngoài, chị Phượng ra kêu chị Duyên vào đây, tôi phải xử chuyện 2 chị đã

... Continue...

Lúc này, ông thầy Phong ra quát lớn để đám đông hiếu kỳ tản nhanh, bọn nó sợ nên đi hết, đám chúng tôi tiếp tục ra phía sau cửa sổ rình. Trong phòng chỉ còn nhóc HQ với ông thầy Phong và Thắng:

- Chuyện này là sao vậy D? Như lời Phượng nói hay như lời bạn Tuấn nói? Em nói thầy nghe đi.

- Em biết rõ thầy sẽ hiểu hơn ai hết, vì tụi em là học trò của thầy - con nhóc HQ đáp với giọng rắn chắc.

- Thầy biết nhưng thầy muốn từ miệng em nói ra, để còn xử lý

- Em không muốn nói gì thêm về chuyện này, em mệt mõi rồi, thầy cứ làm sao đó đừng làm tổn hại đến thanh danh của trường, vì trong đó có cả hàng ngàn học sinh và đội ngũ thầy cô giáo nữa. - Nhóc HQ lại lên tiếng

- Lần trước em đánh Cẩm Thảo lớp 10c8 rồi, bị hạ 1 bậc hạnh kiểm rồi, em mới tham gia phong trào của trường và học tập giỏi, cái gì cũng giỏi, mới lấy lại 1 bậc hạnh kiểm chẳng lẽ nhà trường lại hạ xuống trong khi em không có lỗi? - Ông thầy Thắng cướp lời ông thầy Phong để nói.

- Thưa thầy không sao, thời gian còn dài, em còn nhiều cơ hội, lần trước bị đuổi ra khỏi đoàn thì lần này hết cơ hội rồi, nhưng không sao. Em làm được, thầy cứ làm như vậy.

- Em đã nói như thế thì thầy không bàn cãi gì thêm, nếu đến tai thầy hiệu trưỡng thì các thầy ở ban nề nếp cũng khó ăn nói...

Chưa đợi thầy hết lời, nhóc HQ đã lên tiếng trước:

- Thầy cứ làm như vậy, em không sao, cảm ơn thầy cô đã hiểu cho em.

- Thôi em ra ngoài, thầy đã biết xử lý vụ việc này rồi, tạm thời sẽ hạ 1 bậc hạnh kiểm của em.

- Em chào thầy

Thấy con nhóc HQ đi ra, cả đám chúng tôi liền chạy vòng ra phía trước. Thằng Rin chạy tới hỏi:

- Bị hạ một bậc hạnh kiễm hả?

Rồi cả đám hỏi tới tấp nó:

- Mấy thầy này kì quá mà

- Mày có lỗi đâu mà hạ?

- Tao giết con Phượng luôn

Con Thảo vừa nói xong thì nó chạy về phía lớp 10c12 tìm con Phượng. Con Phượng đang ngồi với đám bạn có lẽ khoái chí lắm. Con nhóc HQ thì chạy theo níu con Phượng lại. Mấy đứa kia thì tản đường ra, con Phượng đang cười thì mặt tái mét. Nó lắp bắp:

- D với Thảo lên đây làm gì vậy?

- Tao lên hỏi tội mày đâyyyyyyyyyy - con Thảo hét lên trông thấy

Rồi con nhóc HQ kéo con Thảo ra rồi nói với con Phượng:

- Tôi không nhỏ nhen đến mức lên đây đánh Phượng. Chào!

Một giọng nói sắc lạnh nhưng đủ làm mọi người nể nang con nhóc HQ đó. Cả đám còn sợ huống j' người xung quanh. Vừa xuống tới ghế đá, cả bọn chúng tôi ngồi chưa nóng ghế thì thấy con Phượng chạy xuống ban nề nếp làm gì đó... Tôi biết lại có chuyện không hay rồi...

Bỗng

...

P/s: Post liền

* Chú thích:

Phượng kể cho bọn kia nghe về con Duyên là Phượng học trường cấp II Nguyễn Du hồi học lớp 9 (bây giờ học lớp 10c8)


Phượng này là con dog ở lớp 10c12, hồi trước học lớp 9 ở trường Trần Quang Khải, chung trường với thằng Trường và đám c8. D ơi! Thầy gọi bạn với Thảo vào phòng nề nếp kìa

Tuy gọi chỉ con nhóc HQ và con Thảo nhưng cả đám chúng tôi lon ton theo sau. Đám đông trên kia thấy con nhóc HQ và con Thảo vào phòng nề nếp thì bọn nó chạy xuống, như thường lệ bu đông xem chuyện gì xảy ra. Con Phượng lại tiếp tục giở bộ mặt giả nai giàn giụa nước mắt. Ai cũng tò mò xem chuyện gì:

- Thưa thầy bạn D lúc nãy đòi đập em

Chưa gì cả đám và mấy đứa xung quanh nhảy xổm vào:

- Mày thôi đi nha con Phượng kia

- Đúng đó, đặt điều vừa thôi

- Lúc nãy con D nó can con Thảo không cho con Thảo đập mày thì thôi sao mày ăn nói kì vậy?

- Đúng đó, thầy đừng có tin lời con nhãm nhí đó

- Các em tránh ra - Tiếng ai cứ “lanh lãnh” quen quen

Hoá ra là ông thầy Phong, hèn gì nãy giờ không thấy ỗng đâu, ỗng nói:

- Anh Thắng có chuyện gì nữa àh?

- Con bé PHượng nó kêu con bé Duyên đòi đập nó

- Haha

Ông thầy cười làm cả đám đông im bặt, ngạc nhiên. Chưa hết thì ỗng lại nói tiếp:

- Lúc nãy đâu ai biết em đứng ở bên lớp 10c11 đi kiểm tra dép quai hậu đâu, em thấy hết rồi, con bé Duyên nó can không con con Thảo đánh con bé Phượng mà.

Thầy vừa dứt lời, cả đám đông nhao nhao:

- Thầy thấy chưa, vu oan

- Trừng trị đi thầy

- THÔI CÁC EM GIẢI TÁN, THẦY SẼ XỬ LÝ

- Phượng mai em kêu phụ huynh em lên đây gặp thầy, là một học sinh mà em xử sự như vậy àh? Về lớp hết đi, 2 thầy có việc đi đây

Nói rồi thì cả đám đông giải tán, con Phượng bị bẽ mặt. Mà thật lúc đó sao hok ai biết ông thầy Phong ở bên lớp 10c11 cơ chứ. Thú vị thật! Tôi cứ sợ có chuyện gì xảy ra với con nhóc HQ thôi!. Nhóc HQ đi ra và kéo con Phượng lại nói ở gần chổ thầy giống như để khỏi bị nó gây rắc rối nữa:

- Tôi nói cho Phượng nghe, trước jờ tôi đập người ta là có lý do, còn riêng Phượng tôi không muốn nói nữa chứ cần gì đụng vào người Phượng. Tôi chỉ muốn khuyên P một điều: “Hãy sống thật với những gì đang diễn ra ở cuộc sống, chẳng có gì là thuộc về mình khi dùng thủ đoạn xấu xa đâu”. Còn là học sinh đấy!

Từng lời nói của con nhóc HQ như một tảng băng đập xuống đầu con Phượng. Chắc phải đau lắm! 2 thầy thì nghe xong cười và nhìn nhóc HQ lắc đầu. Cả trưòng ai chẳng biết tính nó như vậy? Còn riêng bọn tôi thì thở phào nhẹ nhõm. Ông thầy Thắng thì kêu con Thảo lại làm gì đó.

Vừa nghe con D nói xong thì con Phượng vùng vằng, nũgn na nũng nịu, nói với:

- P về P nói ba lên

Rồi cả đám đông, từ đứa quen đến đứa không quen, những đứa đã chứng kiến vụ việc chọc nó:

- Về nhớ khóc thêm cho ba tin nhá

- Tiếp tục khóc nhá mít ướt

- Xấu mà chảnh

- Ghét

- Tiếp tục lên ban nề nếp mà xấu mặt nhé

- Hahahaha

Ai cũng hễ hả chọc con Phượng. Bỗng con Duyên lên tiếng:

- Con người không ai hoàn hảo, đừng chọc người ta, mấy người rảnh thì đi làm việc khác đi. Để xem nó làm gì

Dứt lời thì tiếng trống cũng điễm vào tiết. Lúc này thầy cô cũng lên trường hết rồi. Thế là buổi học hôm nay bắt đầu, xảy ra nhiều chuyện. Chắc nhóc HQ mệt. Tôi liền hỏi với nó để về lớp:

- Về lớp học đi ha, mở máy có gì nt cho nha

- Ùh

Rồi đứa nào chạy về lớp đó! Nhóc HQ luôn khiến người ta kinh ngạc! Hay thật p/s: Phải nói trước với mọi người là chuyện con Phượng còn dài và hấp dẫn ly kì lắm. Con nhóc HQ nó đâu dễ bỏ qua như vậy! Chờ xem nhá. Sao kể đến đoạn này lòng mình cứ sôi sùng sục thía này TT. Bực wá đi mất...

... Continue...

Thì ra cả trường đi đám cưới con của thầy hiệu trưởng. Thầy Hà dạy lịch sử lớp tôi thì liễng xiễng rồi. Thế là ỗng khuyến mãi ột buổi ngồi chơi. Chắc hôm nay ngồi chơi nhiều đây. Thế là tôi chợt nhớ đến nhóc HQ liền rút đt ra ngồi nt cho nó:

“D oi, d ki la lam day, sao d bo qua cho no de dang vay?”

“Tít... Tít..”

“Tr nghi toi se bo qua sao? Khong de vay dau? Lam con Thao bi moi phu huynh, con nhieu chuyen nua, cu cho day”

“Tít... Tít”

“Lop D co dc nghi k?”

“Tít... Tít..”

“Uh. Co, may dua cung dang nt cho toi”

“Tít... Tít.”

Tôi chưa kịp nhắn lại thì nó đã nhắn cho tôi:

“Ra choi gap nhau sau, toi ngu day, bb”

Nó luôn là thế! Không bao giờ thích nói chuyện lâu với người ta đâu. Thế rồi trống ra chơi cũng điễm, tiết nào ngồi chơi cũng lâu như vậy đấy! Bỗng ông bảo vệ đánh trống ra về, kèm theo lời thông báo:

“HÔM NAY THẬT SỰ XIN LỖI CÁC EM VÌ CÁC THẦY CÔ CÓ VIỆC, DÙ LÊN TRƯỜNG NHƯNG KHÔNG THỂ TIẾP TỤC DẠY HỌC, HÔM NAY CÁC EM ĐƯỢC NGHĨ, MAI ĐI HỌC BÌNH THƯỜNG, NHÀ TRƯỜNG SẼ SẮP XẾP CHO CÁC EM HỌC BÙ”

- “Yeahhhhhhhh”

Cả trường nổ tung bởi lời yeah của hơn 1000 học sinh khối buổi chiều. Con Phượng nó kêu về gọi ba nó lên mà sao bây giờ chưa thấy nhỉ? Nhưng linh tính tôi hay lắm, tôi biết không có chuyện gì hay đâu. Chưa kịp nghĩ ngợi gì cả đám bay vào đập lên vai tôi!:

- Đi chơi mày

- Hôm nay đi học có đứa nào đem xe đâu mà đi

- Taxi, taxi đưa em đến nơi không còn buồn - con Thảo hí hững hát

- Đi taxi

- Okie

- Con Duyên đâu rồi?

- Tao đây

Cứ gặp nó là cả đám có cảm giác lạnh lẽo. Nhưng thiếu nó thì cũng không được. Vì là nhóc special nhất nhóm cơ mà ^^. Bỗng có một thằng nhóc lại nói:

- Mấy bạn Thảo và những người chơi với Duyên lên ngã ba quán bà Tím có ai gặp, nhưng họ nhắn là D không được đi.

Nghe xong cả đám chúng tôi nhao lên:

- Bọn nào?

- Tao nghi không có chuyện tốt đâu

- Lên không

- Lên thì lên chứ sợ gì?

- Nhưng tại sao bọn nó không cho con D đi?

- Kì lạ

- Hay...

- Có lẽ con Phượng nó về nói thằng Hưng “sẹo” anh nó kêu người rôi

- Đ. M, kệ mẹ nó, lên

Từ đầu tới cuối con nhóc HQ không nói tiếng nào, nó cũng đi lên đó. Nhưng đi ở phía sau, có lẽ nó thông minh hơn chúng tôi, nó biết thừa sẽ có chuyện gì xảy ra, nó vẫn giữ vẻ bình thản, không sợ sệt gì. Khi lên tới ngã ba thì có người ra hiệu cho vào trong sân Vận Động. Cả đám chúng tôi vào SVĐ không chút suy nghĩ. Vừa tới thì

- Thằng nào tên Tuấn? - Thằng cắt tóc đầu đinh nói

- Tao - thằng Tuấn lên tiếng

“Bốp”

Nó đánh thằng Tuấn một cái choáng váng, còn chờ gì nữa? Cả đám chúng tôi xông lên trước, vì là bạn bè tôi cũng đâu thể để yên, tôi vơ được một cái cây và phang tới tấp vào thằng Hưng “Sẹo”. Nhưng bên nó đông lắm, thằng Tuấn bị thương nặng rồi. Một lúc thì cả 2 bên đều lui lại.:

- Haha, anh hai hay lắm, thằng đó nó già mồm đó anh 2 - con Phượng ở đâu nhảy ra với thêm mấy con nhỏ nào đó chỉ về phía thằng Tuấn

- Hừ, mày hả Phượng? - Con Thảo gầm gừ

- Àh, tụi mày, đây là con Thảo lúc nãy tát tao một cái đấy! Lúc nãy còn hùng hổ đòi đập tao cơ. - Con Phượng nói rồi nguýt từng tiếng

- Tao thách thằng ###### làm gì tao đấy? - Con Thảo cũng lì, cương cổ cãi

- A! Con này láo - Bên kia một con tóc vàng ra nói

Nó tiến lên, thằng Rin chạy qua nói:

- Đ. M, bọn này thách mày đụng tới nó đấy

- Con trai xéo

- Mày là cái đ' gì nói tao xéo? Mày về nói với ông già mày kìa - thằng Rin chọc tức bọn nó

- Thằng l' kia mày sock gì mấy đứa em tao? Muốn chết hả? - Mấy thằng bên đó qua nói

Lập tức cả đám chúng tôi và đám chúng nó nhìn nhau như muốn nuốt sống vậy. Một con nhỏ bên đó, nhìn cũng được nhưng có cái bẫn bẫn sao áh. Nó tiến lên, định giơ tay lên đánh con Thảo thì con Thảo nó đánh trước. Rồi 2 con trong đám đó lên giữ tay con Thảo lại để cho con kia với con Phượng đánh con Thảo. Nhưng ngay lập tức, có một ai đó chạy tới.

“Bốp”

- Tránh ra, đ. M tao thách đứa nào đập con Thảo đó

Chính con nhóc HQ. Mà cũng lạ, nghe con nhóc HQ nói và thấy nhóc HQ thì con nào cũng lui lại, vẻ sợ sệt. Còn đám con trai kia thì:

- Ơ! Bé Na sao em ở đây?

- Câm - con nhóc HQ nói rất sợ.

- Phượng! Chuyện gì thế này? Chẳng lẽ bọn này là đám bạn thân mới của bé na như lời mọi người nói - thằng Hưng “sẹo” hét lớn

- Dạ - con Phượng nói lí nhí

Thằng Hưng “sẹo” định giơ tay lên tát cho con Phượng một cái. Nhưng con nhóc HQ nhanh tay giữ lại. Và nói:

- 2 anh em định làm trò ở đây àh? Anh biến chổ khác, tôi không bỏ qua cho anh vì anh đã đụng đến đứa bạn thân nhất của tôi

Rồi nó quay qua con Phượng:

- Giờ chắc quá dư lý do để tôi đập Phượng rồi nhỉ?

- Anh 2 cứu em với - con nhỏ Phượng lên tiếng

Nhưng thằng anh nó vội lui ra phía sau, không ngờ con nhóc HQ này làm mọi người run sợ như vậy. Tôi cũng thấy sợ thái độ nó nãy giờ chứ không nói gì mọi người! Rồi

“Bốp” “Bốp” “Oạch” “Bụp”

Con nhóc HQ đánh tới tấp vào mặt con Phượng. Thật sự là đánh ác liệt hơn con trai nữa cơ. Cuối cùng là cú lên gối rất mạnh. Bây giờ mặt con Phượng nhìn thảm thương hơn ai hết. Nếu chúng tôi không lại kéo con nhóc HQ ra chắc nó đập chết con Phượng quá. Nó liền sữa lại quần áo và nói với con Phượng:

- Mày về nói với ông ba mày có muốn mất cái chân ghế phó phòng ở Bưu Điện không? Còn riêng mày, chờ đấy, chuyện tao với mày mà mày lôi bạn bè tao ra hả? Con đĩ chó

Nói xong thì “Bốp”

Cái tát đau điếng (tôi nghe thì muốn đau rùi). Thật sự sợ con nhóc HQ đó! Nhưng lỡ nó lại đi méc ông thầy nữa thì nhóc HQ sẽ ra sao???

Nó quay qua cái đám con gái lúc nãy:

- Dân Ngô Quyền mà ra đây phá đám àh? Sao hok đập mình nè? Đập bạn mình chi vậy? - Con nhóc HQ nói rất nhẹ, không gắt nhưng còn đáng sợ hơn nữa.

Không đợi gì, một con bên đó tự dưng quỳ xuống và nói:

- Bọn em xin lỗi, bọn em không...

- Đứng lên - nó chưa nói hết lời thì con nhóc HQ quát lên

- Tôi với các bạn bằng tuổi nhau thôi, đừng quỳ, lúc nãy ghê lắm mà? - Nhóc HQ nói tiếp

Bên đó con nào con nấy mặt cắt không ra giọt máu, đứa nào cũng sợ sệt, cúi đầu xuống.:

- Bọn em xin lỗi, tha lỗi cho bọn em

- Ăn miếng trả miếng - nhóc HQ lên tiếng

- Con nào đập con Thảo bước ra đây - nó nói tiếp

- Dạ em

Không đợi gì con Thảo bay lên đập tới tấp luôn! Nhưng cũng may, để con nhóc HQ đập có mà chết. Rồi nó kéo con Thảo ra và nói:

- Nhớ mặt tao và nhìn bọn này luôn nhé. Chưa xong đâu.

Rồi nó quay qua chổ mấy thằng kia:

- Gặp nhau sau nhé Hưng “sẹo”. Tôi không bỏ qua cho bọn anh đâu.

- Thật sự anh không biết mà - thằng Hưng “sẹo” bước ra nói

- Tôi không nghe nữa, nhớ đấy

... Continue...

Đến với suy nghĩ của con nhóc HQ thì:

Tôi không biết mình đang xử sự đúng hay sai nữa. Lúc ấy nhìn thấy thằng Ba “rèo” lấy cây định đánh lén Trường mình mới bước ra, chẳng lẽ mình lại coi trọng nó hơn con Thảo. Không đúng đâu! Mình vì con Thảo mới bước ra đó chứ. Nhưng nếu mình không bước ra thì thằng Trường sẽ bị thằng đó đập rồi, và rất có thể bị thương nặng nữa. Ôi không! Sao cứ toàn nghĩ về nó thế này? Mệt thật đó chứ. Bỗng:

- Ê! Coi chừng

Tiếng thằng Trường, nó kéo tôi ra, đúng thật xém nữa tôi bị xe tải “hun” roài. Cả đám lao nhao:

- Con D nãy giờ như đứa mất hồn vậy?

- Thôi vào quán bà Tím đi

- Gọi taxi đi chơi

- Đúng đó

- Nãy giờ mệt rồi

- Ê mà D - thằng Tin gọi tôi

- Sao?

- Mày hoàn hảo quá đấy

- Thằng này rõ lạ! Con D mà hoàn hảo àh? - Tôi chưa kịp nói gì thì thằng Thành nhảy vào miệng ngồi trước rồi

- Quá hoàn hảo đó chứ - thằng Hiếu nói xong cả đám phá lên cười

Tôi cũng cảm thấy vui nữa. Nhưng hôm nay xảy ra nhiều chuyện quá! Khiến tôi mệt mõi, con Phượng đó chó má thật. Tôi biết thế nào cũng có chuyện mà, tôi để dành đánh nó mới sướng tay chứ. Nhưng những hậu quả sau này chẳng ai biết được nó sẽ khôn lường thế nào. Nhớ lại mặt của mấy thằng đần con ngu kia mà buồn cười! Hãm tài thật. Hên là thằng Trường không bị sao. Tôi nhìn qua nó. Ngay lập tức con Thảo lên tiếng:

- D nha D nha, không được nha D nha

- Cái gì mà không được? - Tôi đáp lại

- Nhìn lén anh Trường nhà ta cái gì đấy?

- Có đâu? - Tôi nói có vẻ lúng túng, mặt mày thì nóng bừng

- Thôi rồi mặt hiện lên 2 chữ “Nói xạo” rõ to - thằng Tuấn pha thêm

Thế là cả đám được một trận cười hả hê nữa, chỉ có tôi với thằng Trường là đỏ mặt phừng phừng. Thật may taxi đến đúng lúc, bọn nó chạy ra xe không còn nghĩ đến chuyện lúc nãy. Tôi cũng đở mệt.

Những ngày đi chơi như thế này tôi cảm thấy vui vì bên cạnh có bạn bè như thế! Lúc trước chỉ biết đi với con Thảo và thằng Tuấn, đặc biệt là thằng Tuấn. Nhưng bây giờ có nhiều bạn bè đến vây, thật ấm cúng biết bao! Tôi biết ngày mai đi học sẽ có chuyện không hay rồi.

...**...


Giao diện cho điện thoại

Ngào tạo:
Cập nhật:

Chia sẻ