settingsshare

Đỉnh Cao Quyền Lực​ Chương 25: Bão lại nổi

Liễu Kình Vũ nghe Tiết Văn Long nói như vậy, sắc mặt lúc ấy cũng lập tức âm trầm. Hắn đã hoàn toàn hiểu rõ, Tiết Văn Long đây là đang muốn lừa dối mình. Nếu đã như vậy, trong lòng hắn liền quyết đoán, hắn lạnh lùng nói:

- Chủ tịch huyện Tiết, ngài nói rất đúng, bất tại kỳ vị, bất mưu kỳ chính (không ở đúng vị trí thì không bàn chính sự). Những quyết sách của Huyện, tôi không có tư cách tham gia. Nhưng tôi đang là Chủ tịch thị trấn Quan Sơn, tôi nhất định phải vì thị trấn Quan Sơn mà suy xét. Chủ tịch huyện Tiết, ông không cần lấy lý do “Tập thể quyết định” mà lừa dối tôi. Cả tôi và ông trong lòng đều vô cùng rõ ràng, đây chỉ là mượn cớ, bất quá ông muốn dùng chiêu “rút củi đáy nồi” mà thôi. Nhưng tôi nói cho ông biết, tôi sẽ không cho ông ăn được khoản tiền này. Tôi chỉ hỏi ông một câu, khoản tiền bốn triệu rưỡi còn lại của thị trấn Quan Sơn chúng tôi, rốt cuộc ông có trả hay không. Không cần nói đạo lý rỗng tuếch với tôi, chính bản thân ông còn không tin, tôi cũng không tin. Liễu Kình Vũ tôi không muốn đắc tội ai, cũng không có thói quen thích động thủ, nhưng nếu ai có gan suy nghĩ cho bản thân, không để ý đến lợi ích của dân chúng, lợi dụng việc công để trả thù cá nhân thì tôi sẽ không ngại dùng nắm tay để cho họ biết lợi ích của dân chúng là tuyệt đối không thể xâm phạm. Tôi, Liễu Kình Vũ đã từng làm lính, tính tình nóng nảy, trong lòng không có nhiều quy củ như vậy.

Nói xong, Liễu Kình Vũ hai mắt hung tợn nhìn chằm chằm Tiết Văn Long.

Giờ phút này, Tiết Văn Long thực sự có chút đau đầu rồi. Từ những lời của Liễu Kình Vũ, y có thể cảm nhận rõ ràng lửa giận đang dâng lên ngùn ngụt trong lòng hắn. Tuy nhiên Tiết Văn Long tin là Liễu Kình Vũ chỉ hù dọa chính mình mà thôi, sự việc bị bạt tai lần trước không thể thường xuyên phát sinh được, hơn nữa lúc đó quả thực mình cũng đã quá đáng với hắn, còn lần này cách làm của mình đã ôn hòa hơn, Liễu Kình Vũ không thể tìm ra một chút tật xấu nào, chính mình nhất định phải chịu nhịn một chút. Nghĩ đến đây, Tiết Văn Long trầm giọng nói:

- Đồng chí tiểu Liễu à, tôi phải nói cậu một câu rồi, cậu có biết thân phận của cậu không? Cậu là Chủ tịch thị trấn Quan Sơn, đường đường là cán bộ cấp Phó phòng. Thân là cán bộ, sao có thể một chút quy củ cũng không có chứ. Đúng, cậu là từ quân lên biên chế, nhưng thân là quan quân thì càng không thể không chú ý quy củ. Liễu Kình Vũ à, lúc trước tôi đã nói rồi, cậu còn trẻ, tiền đồ vô lượng, nhất định phải học thật tốt các quy tắc quan trường, có như vậy mới đi được lâu dài.

Liễu Kình Vũ tiến về phía trước một bước, khoảng cách với Tiết Văn Long thu hẹp còn không đến 30cm, lạnh lùng nói:

- Chủ tịch huyện Tiết, không cần nói lòng vòng với tôi. Tôi chỉ muốn biết, rốt cuộc ông có trả lại tiền cho thị trấn Quan Sơn chúng tôi không?

Tiết Văn Long vẫn như cũ kiên quyết nói:

- Không phải tôi không muốn trả, mà đây là quyết định của tập thể Huyện ủy...

Tiết Văn Long còn chưa nói hết câu, tiếng tát bôm bốp đã vang lên trong phòng.

Liễu Kình Vũ xoay xoay cổ tay, tiếp tục hỏi:

- Tiết Văn Long, tôi hỏi lại ông một câu, có trả tiền hay không?

- Không trả!

Tiết Văn Long vẫn như cũ, giọng điệu cứng rắn, mạnh mẽ nói. Giờ phút này, sự nóng bỏng đau đớn trên mặt gần như khiến y phát điên. Thân là lãnh đạo mà bị cấp dưới hành hung, nỗi nhục nhã này làm cho y càng sinh oán hận. Lúc này đây, Tiết Văn Long đã hận Liễu Kình Vũ đến ngứa răng, trong lòng thề sẽ trừng trị Liễu Kình Vũ, khiến con đường tiến thân trong quan trường của hắn hoàn toàn đoạn tuyệt, muốn cho hắn hoàn toàn rơi vào mười tám tầng Địa ngục, trọn đời không được siêu sinh. Theo Tiết Văn Long, Liễu Kình Vũ nhiều lắm chỉ ình vài cái bạt tai để giải tỏa cơn giận, chỉ cần mình cố gắng chịu đựng, không trả lại tiền cho hắn, đến lúc đó Liễu Kình Vũ làm không tốt công tác giúp nạn thiên tai, chính mình có thể lấy lý do này để cách chức Chủ tịch thị trấn của hắn. Cho dù là quân đội có hỏi đến thì mình cũng có thể nói được. Cho dù là Phó Chủ tịch thường trực thành phố Đường Kiến Quốc hỏi đến thì cũng không có cách nào can thiệp.

Không tiếc thân mình để kéo Hoàng đế xuống ngựa, hiện tại Tiết Văn Long đã không còn đếm xỉa gì nữa rồi. Y tuyệt đối là một loại người hung ác.

Nhưng mà, y còn đánh giá quá thấp tính tình của Liễu Kình Vũ.

Nhìn thấy Tiết Văn Long vẫn kiên quyết không trả tiền, hơn nữa thấy y cố ý giấu diếm tình hình tai nạn, vì suy nghĩ cho bản thân mà sinh mạng và tài sản của dân chúng toàn Huyện cũng không để ý, trong lòng Liễu Kình Vũ lửa giận hoàn toàn bạo phát. Hắn mạnh mẽ túm lấy cổ áo của Tiết Văn Long, lôi y ra khỏi bàn làm việc, trực tiếp kéo thẳng ra hành lang bên ngoài phòng làm việc.

Tầng này là văn phòng Ủy viên thường vụ Huyện ủy, mỗi Ủy viên thường vụ Huyện ủy đều có văn phòng ở đây, vì đã có thông báo khoảng một giờ sau sẽ có cuộc họp thường vụ, cho nên gần như tất cả các Ủy viên thường vụ đều đang ngồi chờ trong phòng làm việc.

Giờ phút này, Liễu Kình Vũ túm Tiết Văn Long kéo ra ngoài hành lạng, mạnh mẽ đá một cước lên bụng y, làm cho y ngã ngửa xuống đất, dùng chân giẫm lên ngực y, giận dữ nói:

- Tiết Văn Long, tôi hỏi lại ông một câu, khoản tiền cứu trợ thiên tai Liễu Kình Vũ này lấy được từ thành phố, rốt cuộc ông có trả lại hay không?

Lúc này, viên Chủ tịch thị trấn kia đang ngồi ngoài cửa chờ Tiết Văn Long gọi vào, nhìn thấy Liễu Kình Vũ túm áo Tiết Văn Long đi ra, đầu tiên là sửng sốt, sau khi thấy Liễu Kình Vũ đá Tiết Văn Long ngã xuống đất, lúc này mới có phản ứng. Để tỏ rõ lòng trung thành với Tiết Văn Long, gã lập tức vọt lên, nhưng anh bạn này đột nhiên nghĩ ra Liễu Kình Vũ đến Chủ tịch huyện cũng dám đánh, chính mình xông lên không phải là chịu đòn oan hay sao. Cho nên vừa mới chạy được một nửa liền dừng lại, sau đó la lớn:

- Liễu Kình Vũ, anh muốn làm gì? Sao lại dám đánh Chủ tịch huyện Tiết? Có chuyện gì bình tĩnh nói.

Vị Chủ tịch thị trấn này làm lãnh đạo đã quen, nói chuyện cũng mang vài phần quan cách.

Nhưng Liễu Kình Vũ căn bản không thèm để ý đến gã, lại dùng chân đá Tiết Văn Long một cái, nói:

- Tiết Văn Long, ông cũng thật không ra gì. Lần trước có tiền mua xe, trang hoàng văn phòng, lại không có tiền cứu nạn dân chúng Quan Sơn, tôi đây đã nhịn. Hiện tại không ngờ còn dám nghĩ mưu kế để lấy nốt chỗ tiền cứu trợ Liễu Kình Vũ này đã phải đổ hết tâm huyết mới xin được từ Thành phố, ông còn có một chút lương tâm hay không? Còn có lương tri không? Tôi hỏi lại ông, khoản tiền này rốt cuộc có trả hay không?

Giờ phút này, Tiết Văn Long nằm trên mặt đất, lửa giận trong lòng đã vọt tới đỉnh đầu rồi. Y thật không ngờ Liễu Kình Vũ này không một chút quy củ, chính mình đường đường là một Chủ tịch huyện lại bị hắn kéo ra hành lang để hành hung, hiện tại chắc chắn các Ủy viên thường vụ khác đều đã lén xem náo nhiệt rồi, mình thật quá mất mặt. Liễu Kình Vũ này là đồ cặn bã mà.

Nhưng một cảnh tượng khiến Tiết Văn Long không ngờ tới đã xảy ra. Ông anh Chủ tịch thị trấn kia phát hiện Liễu Kình Vũ căn bản không đếm xỉa gì đến mình thì đã hoàn toàn tức giận rồi, gã điên cuồng đập cửa từng văn phòng, vừa đập vừa la lớn:

- Có ai không? Liễu Kình Vũ sắp đánh chết Chủ tịch huyện rồi!

Lúc này, các Ủy viên thường vụ khác vốn chỉ định ở trong phòng nghe lén, nhìn lén nay đã không được nữa rồi, tất cả đều từ trong phòng đi ra. Khi thấy cảnh Chủ tịch huyện Tiết Văn Long, người luôn tác oai tác quái ở huyện Cảnh Lâm không ngờ bị Liễu Kình Vũ giẫm dưới chân, tâm tình mọi người đều thấy hả hê. Nhất là Bí thư huyện ủy Hạ Chính Đức, trong lòng ông ta vô cùng thoải mái. Tuy nhiên Hạ Chính Đức cũng không thể không có phản ứng gì, lập tức đi đến ho khan một tiếng, trầm giọng nói:

- Khụ, đồng chí Liễu Kình Vũ, cậu đang làm gì đó? Cậu có biết đây là đâu không? Đây là Trụ sở Huyện ủy. Biết cậu đang giẫm lên ai không? Là Chủ tịch huyện Cảnh Lâm, đồng chí Tiết Văn Long. Liễu Kình Vũ à, cậu bỏ chân ra đi, để đồng chí Tiết Văn Long đứng lên rồi nói.

Thấy Bí thư huyện ủy lên tiếng, các Ủy viên thường vụ khác cũng mồm năm miệng mười nói đỡ, nhất là những người bên phe Tiết Văn Long thì đều kịch liệt phê bình Liễu Kình Vũ.

Phó bí thư huyện ủy Bao Thiên Dương tức giận nói:

- Liễu Kình Vũ, cậu làm cái gì vậy? Còn có kỷ luật tổ chức không? Đến Chủ tịch huyện mà cậu cũng dám đánh, cậu muốn bị Ủy ban kỷ luật xử phạt sao?

Nghe những lời nói của Bao Thiên Dương, Liễu Kình Vũ cũng không có phản ứng gì, chỉ nhìn về phía Bí thư huyện ủy Hạ Chính Đức nói:

- Bí thư Hạ, tôi muốn hỏi ngài một việc, tôi đã xin được từ chỗ Phó chủ tịch Thành phố Đường năm triệu tệ để cứu nạn thiên tai cho thị trấn Quan Sơn nhưng lại bị giữ lại trên Huyện, có phải Hội nghị thường vụ Huyện ủy đã thảo luận việc này? Đây là quyết định của tập thể Huyện ủy?

Giờ phút này, chủ tịch huyện Tiết Văn Long đang bị giẫm dưới chân Liễu Kình Vũ, như thế nào cũng thật không ngờ Liễu Kình Vũ thực sự tìm người để chứng thực chuyện này, y lập tức hoảng hốt, khả năng có chuyện xấu rồi.

Quả nhiên, Hạ Chính Đức nghe được câu hỏi của Liễu Kình Vũ, lập tức lắc đầu, lớn tiếng nói:

- Không thể nào! Huyện ủy làm việc luôn theo quy củ, trong tình huống bình thường, trên nguyên tắc vẫn là tiền nào việc ấy, nhất là khoản tiền cứu trợ thiên tai quan trọng như vậy, càng nhất định phải tiền nào việc ấy. Điều này Thành ủy cũng đã phát văn kiện liên quan xuống rồi, Huyện ủy làm sao có thể thảo luận thống nhất chuyện như vậy. Đồng chí Liễu Kình Vũ, nhất định là cậu nghe nhầm rồi.

Giờ phút này, Hạ Chính Đức càng ngày càng tán thưởng Liễu Kình Vũ. Ông ta phát hiện, Liễu Kình Vũ quả nhiên là phúc tinh của mình. Lần trước Liễu Kình Vũ đến Huyện ủy giáng cho Tiết Văn Long hai cái bạt tai, hạ thấp uy tín của Tiết Văn Long. Lúc này đây, Liễu Kình Vũ không chỉ đánh Tiết Văn Long trước mặt các Ủy viên thường vụ khác, lại trực tiếp vạch trần sự dối trá của y, đây tuyệt đối là một sự đả kích rất lớn đối với uy vọng của y. Cơ hội tốt như thế này sao ông ta có thể buông tha được, phải lập tức phối hợp với Liễu Kình Vũ chứ.

Nghe Hạ Chính Đức nói như vậy, Liễu Kình Vũ biết rằng chính mình đã thành công rồi. Hắn túm Tiết Văn Long từ trên mặt đất lên, bốn mắt đối diện với nhau, lạnh lùng nói:

- Chủ tịch huyện Tiết tôn kính, không phải ông luôn miệng nói việc giữ lại khoản tiền trợ cấp thiên tai của thị trấn Quan Sơn chúng tôi là quyết định của Huyện ủy sao? Giờ lời nói dối đã bị vạch trần, ông còn lời nào để nói không? Chủ tịch huyện Tiết à, không phải tôi nói ông, dầu gì ông cũng là Chủ tịch một Huyện, cũng hơn 50 tuổi rồi, sao có thể thuận miệng nói dối như vậy? Đây không phải là suy nghĩ cho bản thân, lợi dụng việc công để trả thù cá nhân sao? Tội đó và tội cố ý mưu sát cũng không có gì khác biệt lắm. Chủ tịch huyện Tiết, ông nói xem, người như vậy chẳng lẽ không nên đánh cho tỉnh sao? Đánh ông là không hề sai. Nhưng Liễu Kình Vũ tôi vẫn nhận sai, tình nguyện gánh trách nhiệm, ông chỉ cần vì cuộc sống của hơn ba mươi ngàn dân chúng thị trấn Quan Sơn mà trả lại chúng tôi khoản tiền còn thiếu. Tôi đại diện cho hơn ba mươi ngàn dân chúng thị trấn Quan Sơn cầu xin ông.

Nói tới đây, Liễu Kình Vũ buông Tiết Văn Long ra, hướng về phía các Ủy viên huyện ủy khác chắp tay:

- Các vị lãnh đạo Huyện ủy, tôi đại diện cho hơn ba mươi ngàn dân thị trấn Quan Sơn cầu xin các vị, các vị hãy thương xót chúng tôi, khuyên Chủ tịch huyện Tiết một câu, để cho ông ấy tuân thủ kỷ luật của tổ chức, trả lại cho chúng tôi khoản tiền cứu mạng vốn thuộc về thị trấn Quan Sơn chúng tôi
Giao diện cho điện thoại

Ngào tạo:
Cập nhật:

Chia sẻ