settingsshare

Đêm Không Thể Tẩm Chương 3: Chương 3

“Học tỷ, chị xác định hôm nay cùng em đi dạo phố, lão đại sẽ không mất hứng?” Viên Ấu Ấu tay phải cầm túi giấy, tay trái nắm tay học tỷ mình sùng bái, lần thứ n lo lắng.

“Yên tâm, sẽ không.” Y Thu Thủy trấn an vỗ vỗ tay tiểu học muội, cho dù có mất hứng, cũng chỉ tìm đến cô làm loạn mà thôi. Y Thu Thủy rất rõ ràng Viên Ấu Ấu có bao nhiêu sợ Tả Nghiêm, cho nên không muốn dọa cô nhóc.

“Không phải lần trước chị đã đáp ứng sẽ đi dạo phố cùng em sao, hôm nay vừa khéo.”

“Nhưng là … ” Hôm nay là Chủ nhật nha, cô đoạt học tỷ của lão đại, khẳng định sẽ rất thảm a! Ô ô ô, người ta không muốn thứ hai phải nhìn mặt lão đại đen thui đâu ~

“Đừng nhưng là, em không phải nói muốn mua váy sao? Cái kia trông rất đẹp, hẳn sẽ hợp với em.”

“Oa, thực sự đúng a, en muốn đi thử.” Lực chú ý của tiểu nữ nhân đơn thuần lập tức bị dời đi, hưng phấn kéo cô hướng vào tiệm quần áo.

Công ty bách hóa vào chủ nhật trước sau như một chật chội, rõ ràng nói kinh tế đang đình trệ, nhưng nhìn bách hóa này xem, thật sự sẽ hoài nghi về sự đình trệ đó. Hay là bởi vì nữ nhân trời sinh đã có tiềm chất cuồng mua sắm?

Y Thu Thủy vừa chờ Viên Ấu Ấu thay quần áo, vừa tùy ý đánh giá bên trong tiệm, lại bỗng nhớ tới khuôn mặt người nào đó đen xì khi nghe cô nói hôm nay đi dạo phô cùng Viên Ấu Ấu, khóe môi không nhịn được nhướn lên, ai, nam nhân dục mãn không tiết chế thật sự không thể chọc vào.

Bởi vì bị cô làm tổn thương, cho nên ngày hôm qua cô đã lấy tay cùng miệng giúp hắn giải quyết. Nhưng tính cách nam nhân này cố tình cổ quái, ngay cả thân thể cũng cổ quái, chỉ làm cách bình thường sẽ không hưng phấn nổi ~ Ách … sau một thời gian lâu dài mỏi tay mỏi miệng không kết quả, cô liền kiên quyết mặc kệ, chẳng sợ hắn dụ dỗ hay uy hiếp đủ loại, cô vẫn cứ lăn ra giường ngủ.

Hắn với cô một chút biện pháp cũng không có, buồn bực sắp nổ mạnh, kết quả hôm nay lại biết cô đi dạo phố, tính tình triệt để toàn diện bùng nổ.

Cô cảm thấy khi rất kích động thì nên yên lặng bình tĩnh, cho nên cô càng phải đi để hắn có không gian riêng! Xem, cô thật hiểu nhân ý, thật biết săn sóc nha.

Bất quá nếu chuyện này bị Viên Ấu Ấu biết, sợ rằng tiểu nữ nhân sẽ bị dọa trắng mặt, vậy nên vẫn là quên đi.

“Học tỷ chị xem, đẹp không?” Viên Ấu Ấu sau khi đổi váy xong, liền đứng trước gương xoay một vòng.

“Ân, rất đẹp.” Cô ôn nhu cười, tuổi trẻ thực tốt, mặc trên người Viên Ấu Ấu nhan sắc phấn nộn đúng là thanh xuân dào dạt.

Viên Ấu Ấu năm nay hai mươi ba tuổi, nhỏ hơn cô năm tuổi, là học muội ở quốc trung của cô, tuy lúc học cùng không quen biết, nhưng về sau khi cơ duyên xảo hợp quen biết, mới phát hiện nguyên lai là cùng trường. Cái này cũng coi như hữu duyên, hơn nữa cô thật sự thích học muội đáng yêu lại hiểu chuyện, ở cùng cô bé thực thoải mái.

“Học tỷ, chị cũng đi thử đi, em cảm thấy cái váy kia chị mặc vào khẳng định siêu đẹp.” Viên Ấu Ấu chỉ một chiếc váy dài đỏ tươi, nhìn cô nói.

“Nha, làn da vị tiểu thư này rất trắng, khí chất tốt như vậy, khẳng định hợp màu đỏ.” Nhân viên bán hàng đứng một bên cũng thêm vào.

“Không cần, cám ơn.” Y Thu Thủy mỉm cười khéo léo từ chối.

Tả Nghiêm không thích nàng mặc màu tiêm diễm, nói rằng rất chọc ánh mắt nam nhân, hắn vô cùng khó chịu. Kỳ thực nào có khoa trương như vậy, cô rất rõ ràng mình tuyệt đối không phải mỹ nữ. Bất quá vừa khéo, đối với quần áo, cô cũng không thích màu ấy, cho nên rõ ràng thuận ý hắn. Đối với chuyện này, người nào đó phi thường tự đắc, phi thường vừa lòng, hoàn toàn thỏa mãn.

“Tiểu thư cứ thứ xem, màu này thanh lịch, cô khẳng định sẽ thích.”

Được rồi, trông cũng không sai, thử thì thử, đã là dạo phố, tự nhiên không thể tay không mà về.

Cho nên nói, nữ nhân trời sinh đều có tiềm chất cuồng mua sắm, đằng đẵng sáu giờ dạo phố, hai cô cư nhiên ôm bao lớn bao nhỏ trở về.

“Không được, không được, em thật sự không muốn động nữa.” Viên Ấu Ấu ngồi phịch trên sofa mềm mại, ai oán kêu.

“Là ai luôn mồm nói lại dạo một chút, lại dạo một chút chút?” Y Thu Thủy đem khăn giấy đưa cho cô, “Lau mồ hôi đi, khí lạnh thổi vào dễ cảm.”

“Học tỷ, chị làm sao có thể còn … ” Viên Ấu Ấu tựa trên sofa, đánh giá Y Thu Thủy ngồi chính diện, suy nghĩ nửa ngày không tìm được từ thích hợp để hình dung, “Tốt như vậy?”

Rõ ràng cùng nhau dạo phố, rõ ràng cùng nhau đi đằng đẵng sáu giờ không nghỉ ngơi, rõ ràng học tỷ cũng mệt mỏi, vì sao văn tĩnh nhàn nhã như vậy?

Đúng rồi, dịu dàng như nước, chính là từ này, ở lúc người bình thường mệt mỏi, đều sẽ không còn hình tượng, vậy mà học tỷ lại không nha, cô ngồi ở chỗ kia, cười nhan nhợt nhạt, khiến cho người ta cảm thấy giống thanh lương cam tuyền, thấu triệt xinh đẹp.

Kỳ thực học tỷ không coi là xinh đẹp, nhưng khí chất điềm đạm lại hết sức động nhân, càng nhìn càng thấy thoải mái. Mà chỗ lợi hại nhất của học tỷ chính là, trong khi toàn bộ mọi người đều nhượng bộ lui binh với lão đại, thì chỉ có cô mới khiến lão đại hạ được hỏa, này thật sự quá mạnh mẽ!

“Em làm gì vậy.” Y Thu Thủy bị Viên Ấu Ấu nhìn bằng ánh mắt nhiệt liệt sùng bái chọc cười, cô tuy rằng cũng mệt mỏi, nhưng tính tình trời sinh trầm ổn làm cô trừ bỏ ở trước mặt người nào đó ra, thì mọi thời điểm đều đoan trang thỏa đáng.

“Có phải quá mệt?”

Viên Ấu Ấu gật đầu.

“Có phải đi không nổi?”

Lại gật đầu.

“Không muốn đi tiếp?”

Mãnh liệt gật đầu.

“Có cần xe đưa về?”

Liều mình gật đầu.

Y Thu Thủy lấy di động ra bấm số, tiếng chuông vang đến lần thứ tám thì ý cười bên môi càng nồng đậm. Được rồi, người nào đó tuy tính tình khó chiều, nhưng cô biết hắn sẽ không có chuyện không tiếp điện thoại của cô.

“Làm sao?” Quả nhiên, đến tiếng thứ chín, người nào đó cả tiếng nói. Vẫn còn tức giận nha ~

“Em mệt quá.” Cô cúi đầu nói.

Viên Ấu Ấu sắc mặt nháy mắt thay đổi, liều mình xua tay lắc đầu.

“Xứng đáng! Ai bảo em chạy đi dạo phố, trả lại cho anh bảy giờ hai mươi ba phút đi! Loại thời tiết này mà còn chạy ra ngoài được, quả thực đầu óc có vấn đề!”

Miệng thực độc, xem ra tâm tình thật sự siêu không tốt. Nhưng hắn càng mắng, tâm tình cô lại càng sảng khoái, khóe môi cười cũng càng đậm, đối với ánh mắt cầu xin của Viên Ấu Ấu coi như không thấy, “Mệt quá ~ ”

Đầu kia điện thoại ngừng đủ 1 phút, sau đó, “Đang ở đâu?” Hỏa đại, nhưng lại không khống chế được mở miệng hỏi.

Chỉ biết tuy tính tình hắn rất hư, nhưng đầu óc phi thường tốt, Y Thu Thủy thực sung sướng báo địa chỉ rồi kết thúc trò chuyện, nhìn một khuôn mặt lã chã chực khóc.

“Học tỷ, chị rất xấu nha.” Viên Ấu Ấu lệ quang lòe lòe, “Chị cư nhiên là gọi điện thoại cho lão đại.”

“Di, lần này sao thông minh như vậy, nhất đoán liền chuẩn?” Thật khó có nha. Cô rõ ràng không gọi tên hắn, chỉ mới nói vài câu, Viên Ấu Ấu đã biết cô gọi cho ai.

“Bởi vì chỉ khi cùng lão đại nói chuyện, chị mới dùng ngữ khí này nha!” Này thực rõ ràng được không, cô cũng không phải ngốc tử.

“Ngữ khí gì?”

“Mềm yếu, ngọt ngào, ai u, em thể không hình dung nữa a, dù sao đặc biệt yêu kiều là được rồi.” Tuy rằng học tỷ bình thường nói chuyện với bọn họ cũng ôn ôn nhu nhu, nhưng mỗi lần cùng lão đại nói chuyện sẽ đặc biệt không giống.

“Vừa nghe liền biết chị thích anh ấy, yêu anh ấy.”

Yêu? Y Thu Thủy hơi cười, nhưng đáy lòng lại sâu thâm trầm xuống, trong thời tiết nóng bức, đột nhiên cảm thấy cả người rét run.

Viên Ấu Ấu không phát giác Y Thu Thủy không thích hợp, tiếp tục nói: “Nhưng lão đại lại càng yêu chị hơn nha. Thật tốt quá, yêu thương lẫn nhau rất hạnh phúc.”

Yêu thương lẫn nhau? Rõ ràng không phải như thế, vì sao Viên Ấu Ấu lại nói vậy?

Cô cùng Tả Nghiêm, bất quá là vì, là vì … vì sao lại cùng nhau?

Nếu nói khi Viên Ấu Ấu nhìn Y Thu Thủy gọi điện cho Tả Nghiêm là kinh hoảng, thì khi lão đại đại nhân đưa cô về tận nhà, thì chính là hoàn toàn hoảng sợ! Sắc mặt lão đại sau khi nhìn hai cô liền biến thành đen xì, hại cô khắc sâu cảm giác “ngồi trên bàn châm”.

Sau ba mươi sáu phút trầm mặc dài lâu, rốt cục cũng đến cửa nhà, Viên Ấu Ấu vội vàng nói lời cảm tạ, cầm túi giấy như chạy trốn khỏi xe. Sau khi xuống xe mới phát hiện, nguyên lai không khí tự do quá ngọt ngào.

A a a, học tỷ, chị thật sự vô cùng lợi hại, sao có thể cùng lão đại ở chung lâu như vậy chứ ~

“Nói đi.” Chạy cách nhà Viên Ấu Ấu một đoạn đường xa, Tả Nghiêm tìm một nơi có bóng cây che dừng xe lại, buồn thanh hờn dỗi mở miệng.

“Nói cái gì?” Y Thu Thủy chát chát nói.

“Vì sao tâm tình không tốt?” Nữ nhân này khi gọi điện cho hắn, rõ ràng ngữ khí còn nhẹ nhàng làm hắn cắn răng. Nhưng khi chờ hắn lái xe qua mới phát hiện, tâm tình của cô rất tệ, mà trợ lý ngốc kia còn không biết chuyện, cứ liên tục líu ríu.

Nhìn cô không vui, tâm tình hắn cũng theo đó càng ác liệt, có thể chịu đến khi đem tiểu trợ lý về nhà xong mới mở miệng, đã là quá hạn nhẫn nại.

Nguyên lai hắn đã nhìn ra, quả nhiên nam nhân này khôn khéo đến đáng sợ, một chút biến hóa nhỏ của cô cũng trốn không thoát.

Y Thu Thủy toàn thân thả lỏng, mềm yếu tựa trên ghế ngồi, đôi mắt khép hờ, rất nhẹ thực nhu mở miệng: “Tả Nghiêm, em chỉ không ý thức được, nguyên lai chúng ta đã quen nhau mười tám năm.”

Mười tám năm, thì ra đã mười tám năm, nhân sinh lâu dài như vậy, năm tháng thanh xuân trân quý như vậy, bọn họ đã cùng nhau vượt qua. Thời gian dường như lâu lắm rồi, bởi vì ngay cả lúc ban đầu quen biết thế nào, cô cũng đã quên.

“Lại như thế nào?” Bọn họ quen nhau lâu như vậy, không phải đã sớm biết sự thật sao? Có cái gì đáng để tâm tình không tốt? Hay là cô cảm thấy thời gian quá dài nên chán ngấy? Nghĩ đến đây, mặt hắn càng đen.

“Không như thế nào.” Cảm xúc của cô cho tới bây giờ chưa từng giấu hắn, cũng không thể gạt được hắn, “Em chỉ không nghĩ tới, trừ bỏ mẹ, em cư nhiên có thể cùng một người liên lụy nhiều năm như vậy.”

Cô không giải thích, nhưng hắn hiểu được. Thân thể của cô, hết thảy của cô, hắn đều biết. Khó trách hôm nay tâm tình đột nhiên giảm, không phải chán ngấy là tốt rồi, hắn yên tâm tiếp tục lái xe.

Bên trong xe một mảnh an tĩnh, chỉ có hắn cùng cô, hắn vẻ mặt chuyên chú, cô lẳng lặng dựa vào.

Không có âm nhạc trầm nhẹ, không có âm ngữ bình thường của những đôi tình nhân, nhưng không khí trong xe lại là một mảnh an mật, thoải mái mà thả lỏng, chỉ cần bọn họ cùng nhau, chỉ cần có cô bồi bên người hắn, chẳng sợ một câu cũng không nói, hắn đều cảm thấy rất tốt.

Kỳ thực không chỉ là cô, năm đó hắn cũng vô pháp tưởng tượng sẽ cùng một tiểu nữ nhân nhu nhược liên lụy nhiều năm như vậy. Là từ khi nào thì bắt đầu cảm thấy cô khác biệt? Hắn cũng không nhớ.

Sâu nhất trong trí nhớ, là cô luôn ngồi ở chỗ kia, an tĩnh đọc sách, nói chuyện nhỏ nhẹ với người khác. Cô cùng đám nữ nhân ầm ỹ không dứt trong nhà hắn hoàn toàn khác biệt.

Dần dần, hắn nguyện ý cùng cô nói chuyện, dần dần quen thuộc, lại về sau, dần dần ở cùng nhau.

Câu chuyện của bọn họ đơn giản không thể đơn giản hơn, không có sắc thái của tiểu thuyết tình yêu, không có chút khúc chiết phập phồng.

“Hoặc là, muốn trách AV?”

Rõ ràng tâm tình không tốt, nhưng khóe miệng không tự chủ được dương lên.

Đúng rồi, hoặc là muốn trách AV, hai kẻ ngu đần ở kỳ nghỉ hè năm thi đỗ đại học đã cùng nhau tò mò xem AV trong truyền thuyết, thuận tiện liền cùng nhau thể nghiệm.

Lần đầu tiên rất tệ, ngốc, trúc trắc, đau đớn, đổ máu.

“Sự thật chứng minh, AV không phải thứ tốt.” Ấn tượng đó đến bây giờ vẫn còn khắc sâu trong cô, cũng bởi vì lần thể nghiệm đó mà bọn họ đột phá sự đơn thuần, mạc danh kỳ diệu ở bên nhau, cho đến tận hiện tại.

Tay phải hắn nắm tay cô, ái muội vuốt ve, “Đúng, anh cũng nghĩ vậy.”

Mặt cô đỏ bừng, bị hắn đông kéo tây xả một phen, tâm tình đột nhiên tốt lên.

Tả Nghiêm kỳ thực ngẫu nhiên cũng có thể ôn nhu, chính rất ít gặp hắn ôn nhu, cho nên cô trân quý, có phải hay không là may mắn, để năm đó Y Thu Thủy cô gặp hắn?

~

Kế tiếp là cuối tuần, vốn cho rằng Tả Nghiêm về Đài Bắc thì cô có thể hảo hảo nghỉ ngơi một chút, ai biết được nữ sĩ Y Ôn Ôn lại đại giá quang lâm, trực tiếp kéo cô đi xem mắt.

Không sai, thực sự phải đi. Từ gội đầu, làm tóc, trang điểm, đến chọn váy dài, Y Thu Thủy chỉ biết bất đắc dĩ nhìn mẹ nhăn mày, “Mẹ, cho dù có trang điểm, thì tư sắc con gái mẹ vẫn chỉ thường thường mà thôi.”

“Ít lời vô nghĩa, đi!” Xong xuôi, nữ sĩ luôn gấp gáp kéo cô xuất môn.

Ở trong taxi, Y mẫu lo lắng dặn dò: “Ta nói cho con biết, chút nữa phải thật hảo hảo biểu hiện, không được dùng chiêu giết người không thấy máu chặn bước người ta … ”

“Mẹ, đó là nhà ăn, không phải nhà của con, con nào có biện pháp chặn người khác.”

“Dám tranh luận?” Một cái bạo lịch gõ lên đầu cô, “Ta dạy con thế nào? Cư nhiên dám tranh luận, đã nói nữ nhi không thể cách mẹ quá xa, đi xa sẽ học hư … ”

“Mẹ, con năm nay đã hai mươi chín, không cần đối xử với con như vậy nữa.”

“Con cũng biết con hai mươi chín, a? Đều đã sắp ba mươi, đều sắp thành lão bà rồi, vậy mà đến bây giờ ngay cả một bạn trai cũng không có, A Hoa còn không biết làm mẹ bao đứa rồi… ”

“Làm ơn đi mẹ, A Hoa là chỉ cẩu, có được không? Không cần mỗi lần đều lấy cẩu làm ví dụ.”

“Phốc!” Lái xe taxi cũng bị nữ sĩ chọc cười.

“Anh cười cái gì mà cười? Như thế nào? Dám cười con tôi?” Con gái bà cũng chỉ có bà mới có thể mắng.

“Mẹ, không cần cùng lái xe cãi nhau a.” Y Thu Thủy lên tiếng ngăn cản, thuận tiện “ôn nhu dễ thân” đối lái xe nói: “Phiền toái anh chuyên tâm lái xe, cảm ơn.”

Rõ ràng tươi cười dịu dàng, nhưng lái xe lại khó hiểu rùng mình một cái, không dám tiếp tục phân tâm

Vì thế, một đường dài chỉ có nữ sĩ Y Ôn Ôn lảm nhảm, mãi cho đến khi ngồi trước bàn, nhìn nam tử đối diện cười đến thẹn thùng, Y Thu Thủy mới cảm thấy không biết nên nói gì cho phải.

Y nữ sĩ thưởng thức, quả nhiên là trước sau như một … hảo.

“Y … Y tiểu thư, cô muốn ăn gì?” Nam tử lắp bắp, mặt đỏ đến tai, nửa ngày mới có dũng khí đem thực đơn qua.

Y Thu Thủy vừa muốn tiếp, lại bị Y mẫu dùng một ánh mắt hung ác trừng lớn.

“Con bé rất hiền hoà, không kiêng ăn, ăn cái gì cũng được.” Cười meo meo nhìn nam tử đỏ mặt, Y mẫu càng vừa lòng, hiện tại ở Đài Loan mà còn thấy được nam nhân đỏ mặt, thì thật sự là hàng hiếm.

Ai u, đã nói kỹ sư trạch nam rất tin cậy, hướng nội thẹn thùng, kiếm tiền được nhiều, tương lai không dễ ăn phở bên ngoài, xem, bà làm mẹ thật biết suy nghĩ cho con gái nha.

“Kia … tôi chọn … ” Khuôn mặt nam tử càng hồng.

Hắn thực sự thích vị tiểu thư lần này cùng gặp mặt a, ôn hòa lịch sự, nói chuyện lại thanh tú, vừa thấy liền biết hiền thê lương mẫu. Thật tốt quá, lần này xem mắt nói không chừng có thể thành công nha, nghĩ đến đây, tay hắn cầm thực đơn kích động phát run.

“Hảo.”

“Rau dưa salad, hương tiên dương, rượu đế hấp tôm hùm … ”

“Cô ấy không ăn được tôm.” Một đạo trầm thấp tiếng nói đánh gãy lời nam tử thật vất vả mới lưu loát.

Mọi người nghe tiếng đều ngẩng đầu, nhìn người cao lớn đứng cạnh bàn.

Dáng hắn phi thường phi thường rắn chắc, đường cong cơ bắp trên cánh tay xinh đẹp làm nữ nhân muốn thét chói tai, ngay cả khi bị vật liệu may mặc che khuất, vẫn có thể ẩn ẩn thấy sáu múi, tóc đen ngắn càng làm ngũ quan tăng thêm hương vị lạnh lùng.

Nam nhân này không suất, nhưng có một loại khí thế làm người ta không thể bỏ qua, khiến cho những người đồng giới trở nên tự ti.

Tả Nghiêm! Không cần ngẩng đầu, Y Thu Thủy cũng có thể biết người nói chuyện là ai, nhưng vấn đề là, hắn sao có thể đến?

Sau một lúc lâu, nam tử mới hồi phục tinh thần, ngây ngốc hỏi: “Vì … vì sao?”

“Vì bị dị ứng.” Tả Nghiêm nhướn môi, một tay chống cằm, tựa hồ muốn bổ sung thêm: “Làn da sẽ biến thành màu hồng.” Ngô, toàn thân cao thấp mỗi tấc da thịt đều phiếm phấn, tựa như hoa đào mĩ lệ, nữ nhân này ngay cả bị dị ứng cũng câu nhân.

“Anh … làm sao mà biết …” Nam tử tựa như đột nhiên phản ứng, “Anh là ai?”

“Tôi?” Hắn thực lưu loát kéo ghế, ngồi bên người nam tử, “Tôi là đồng học kiêm bạn tốt của Y tiểu thư.” Quay đầu hướng Y mẫu mỉm cười, “Hi, bá mẫu, đã lâu không gặp.”

“A Nghiêm, con làm sao có thể đến?” Y Ôn Ôn cực kỳ thích đồng học kiêm lão đại của con gái, tiểu tử này tính cách rất giống bà, rất hợp khẩu vị, từ nhỏ đến lớn thường xuyên theo Thu Thủy về ăn cơm bà nấu.

“Thu Thủy đi xem mắt, con thân là bạn tốt nhiều năm, sao có thể không tới hỗ trợ?” Hắn cười đến thực tự nhiên đem nguyên nhân mình tới giải thích rõ ràng.

“Tiểu Triệu, đây là đồng học từ thời tiểu học của Thu Thủy, đến tận đại học vẫn là đồng học a. Bây giờ cậu ấy còn là lão đại của nó nữa.” Y Ôn Ôn đối nam tử xem mắt giải thích.

“Nha.” Hắn rõ ràng nhẹ nhàng thở ra, là đồng học, hơn nữa còn nhiều năm như vậy, khó trách rất hiểu biết.

“Xin chào, tôi là Tả Nghiêm.” Tả Nghiêm chủ động cầm tay Triệu mỗ mỗ, “Triệu tiên sinh không để ý việc tôi đến chứ?”

“Không … không để ý.” Tiểu Triệu bắt đầu rơi mồ hôi lạnh, nam nhân này sao khí thế lại cường đại như vậy? Hại hắn không tự chủ được khẩn trương.

“Tôi có vẻ biết nhiều về khẩu vị của bá mẫu cùng “đồng học”, không bằng để tôi gọi cơm?” Khi nói đến hai chữ đồng học, ngữ khí của hắn tận lực phóng hoãn, bàn chân lập tức bị nữ tử đối diện hung hăng đá một cái.

Hắn hoàn toàn không có phản ứng, con ngươi đen như trước nhìn Tiểu Triệu.

“Nha … hảo.” Khí thế nha khí thế, Tiểu Triệu liên tiếp bại lui.

Tả Nghiêm rất hữu hiệu vì mọi người gọi cơm, sau đó mỉm cười, “Đồ ăn này, Triệu tiên sinh hẳn ok chứ?”

“A… ok.” Hắn muốn lấy khăn tay lau mồ hôi a.

Tả Nghiêm như là thực tùy ý hỏi: “Triệu tiên sinh làm ở đâu?”

“Ở khoa học kỹ thuật Minh Uyên.” Nói đến công tác, Tiểu Triệu cuối cùng cũng cảm thấy mình có thể hãnh diện, Minh Uyên là công ty điện tử rất có tiếng trong thời buổi kinh tế đình trệ hiện nay.

“Ân.” Tả Nghiêm gật đầu, “Lí Minh Uyên dùng người thật không sai, Triệu tiên sinh rất có tư chất.”

“Lí … ” Hắn cư nhiên gọi thẳng tên tổng tài bọn họ, chẳng lẽ …

“Nha, tôi cùng hắn là đồng học đại học.”

“Vậy Tả tiên sinh cũng làm ngành điện tử?”

“Tôi không tiến tới như vậy.” Mỉm cười, phi thường lễ phép mỉm cười, hơn nữa lại đem vấn đề quăng trở về, “Triệu tiên sinh lương một năm bao nhiêu?”

“Ách … ”

“Gặp mặt không phải đều hỏi trước vấn đề này sao?” Tả Nghiêm quay đầu nhìn Y Ôn Ôn, “Bá mẫu, có phải không?”

Hảo tiểu tử, thực thượng đạo, Y Ôn Ôn liếc mắt khen ngợi hắn một cái, nhưng lại tỏ ra ngượng ngùng trực tiếp thừa nhận, “Bình thường đều phải hiểu biết trước về nhau rất nhiều.”

“Thì phải vậy.” Tả Nghiêm nghiêng đầu tiếp tục nói: “Lương một năm là điều kiện cơ bản nhất, cho nên, Triệu tiên sinh, của anh bao nhiêu?”

Có người như vậy trực tiếp hỏi sao? Bất quá nói đến lương một năm, hắn vẫn nắm chắc khí thế, “Tính cả tiền thưởng cuối năm, thì bình thường sẽ vượt qua hai trăm vạn.”

“Nha, nguyên lai là hai trăm vạn.” Ngón tay Tả Nghiêm ở mặt bàn nhẹ gõ, “Như vậy không được nha, Thu Thủy của chúng tôi một năm ít nhất gấp ba anh. Nam nhân kiếm ít hơn so với nữ nhân, thật không phải chuyện tốt.”

Cái gì? Không phải nói nhà gái là kế toán sao? Hiện tại ở Đài Loan làm kế toán mà kiếm tốt như vậy? Tiểu Triệu đáng thương trực tiếp há hốc mồm.

Y Thu Thủy lần nữa hung hăng đá hắn một cước, cô nào có tiền lương cao thế?

Nhưng người nào đó như trước ngay cả mặt cũng không nhìn cô một chút.

“Được rồi, lương một năm này tạm thời không nói.” Rõ ràng đều đã nói, còn biểu hiện thật sự hào phóng!

Tiểu Triệu cư nhiên cũng cảm thấy cảm kích, vụng trộm nhẹ nhàng thở ra.

“Triệu tiên sinh có nhà ở không?”

“Có.”

“Phải không? Ở đâu?”

“Đài Nam.” Hắn đang có một loại cảm giác bị thẩm vấn ~~~

“Là tự mua hay ở cùng cha mẹ?”

Choáng váng, “Cùng … cha mẹ …”

“Nói cách khác, nhà là của cha mẹ anh?” Tả Nghiêm mỉm cười.

Hắn đột nhiên cũng cảm thấy chính mình rất vô dụng.

“Kia có tự chuẩn bị tiền cưới, quà cưới?”

“Kết hôn … kết hôn mà nói, hẳn là … ” Khăn tay, khăn tay ở nơi nào?

“Có từng nghĩ mua cả nhà ở Đài Bắc?” Tả Nghiêm cười rạng rỡ: “Bá mẫu cùng Thu Thủy rất thích Đài Bắc nha.”

Cái gì? Đài Bắc! Cây cột ở nơi nào? Đầu hắn thật choáng váng.

“Triệu tiên sinh đối với tương lai có kế hoạch cụ thể chưa?”

“Tôi… ” Cố sức nuốt nuốt nước miếng, thật sự là chịu không nổi nữa, Tiểu Triệu mạnh mẽ đứng lên, “Tôi đột nhiên nghĩ ra công ty còn chuyện phải làm, ngại quá, xin phép đi trước.”

“Cuối tuần mà Triệu tiên sinh vẫn có việc phải làm?” Tả Nghiêm cười đến càng trong sáng, “Lương một năm chỉ hai trăm vạn mà Lí Minh Uyên đã mua được mạng người? Thật là, lần sau nhất định phải hỏi hắn … ”

“Tôi đi trước, gặp lại sau.” Tiểu Triệu dùng tốc độ nhanh nhất trong đời chạy vội ra ngoài.

“Uy, Tiểu Triệu … uy uy … ” Y Ôn Ôn kêu lại nửa ngày cũng không được, người ta căn bản đã bay nhanh không thấy bóng ~ Làm bà trực tiếp há hốc mồm nha ~

“Thực đáng tiếc, đồ ăn còn chưa đụng vào, Triệu tiên sinh đi thật nhanh.” Người nào đó còn làm một bộ biểu cảm thực sự đáng tiếc.

“Tả, Nghiêm!” Khuôn mặt thanh tú của Y Thu Thủy vì tức giận mà nhanh chóng trở nên vặn vẹo.

Hai tay hắn ôm ngực dựa vào ghế, nhàn hạ thoải mái nói: “Kỳ thực tự chúng ta tán gẫu còn vui hơn.”

Vui hơn cái đầu hắn! Tên hỗn đản này khẳng định đến quấy rối!

Thấy hay thì nhấn chia sẻ nha, cám ơn.

Giao diện cho điện thoại

Ngào tạo:
Cập nhật:

Chia sẻ