settingsshare

Đấu phá thương khung-dành cho fan vân vận DPTK - Vân Chi Tiêu Viêm 1 nhà

Đã sau 10 năm từ khi Tiêu Viêm cứu được phụ thân, trở thành Đấu Đế, khai thiên lập địa, lấy danh Viêm Đế, cậu trở về Ô Thản Thành, phục hưng lại Tiêu Tộc lúc xưa, khiến cho Tiêu Tộc trở thành ‘Đệ nhất tộc’ trên toàn lục địa. Trong đình viện của Tiêu Viêm, có 2 đứa trẻ cùng với 1 thân ảnh nữ chính là thê tử và con của cậu đang chơi đùa cùng nhau, cậu thì đang nằm dài trên ghế.

- Tỷ tỷ, tỷ xem này ! Ha ha

- Muội muội, chờ ta với !

- 2 con này, từ từ thôi không thì ngã đó

2 đứa nhỏ đang rượt đuổi nhau, thân ảnh phía sau nhắc nhở, Tiêu Viêm thì vẫn nằm đó mà nhìn, 1 lúc sau cậu đứng lên.

- Tiêu Vân, Tiêu Nhi, nghe lời mẹ con không ta sẽ phạt 2 con.

- Phạt ạ !?

Tiêu Vân và Tiêu Nhi giật mình khi Tiêu Viêm nói sẽ phạt 2 đứa, cả 2 liền chạy ra núp phía sau người mẹ.

- Tiêu Viêm này, đừng hù bọn nó chứ

- Ha ha ! Ta chỉ đùa chút thôi mà, dù gì thì chơi giỡn cẩn thận a, không thì mẹ 2 con lo lắng đấy.

- Tụi con biết rồi.

2 tỷ muội đồng thanh đáp, Tiêu Viêm thở nhẹ 1 tiếng đứng khoanh tay rồi cười, nữ nhân kia bước đến bên rồi dựa vào vai cậu.

- Đã 10 năm rồi nhỉ Tiêu Viêm

- Đúng vậy, thời gian trôi nhanh, cảnh vật khác, nhưng người thì vẫn không đổi

- Huynh nói có lý, nghĩ lại khi trước thì không ngờ huynh lại đến Hoa tông để xin gả ta về

- Hừm, đó là chuyện mà ta nên làm, trước đây ta chỉ xem nàng là tỷ tỷ của mình, rồi đến sau này ta mới nhận ra là ta yêu nàng.

- Ta lúc đó cũng xem huynh là đệ đệ ruột của mình, không nghĩ đến ngày hôm nay

- Ha, đúng là ông trời thật biết trêu người mà, đúng không Vân Vận ?

Người nương tử đó của Tiêu Viêm chính là Vân Vận, đã từng là tông chủ của Vân Lam Tông, khi Vân Lam Tông bị xóa bỏ, nàng đi phiêu bạc khắp nơi rồi đến Hoa tông, 1 lần nữa làm tông chủ ở đó, rồi được Tiêu Viêm cưới về.

Nay đã qua 10 năm, nàng hạ sinh cho Tiêu Viêm 2 nữ nhi, đặt tên là Tiêu Vân và Tiêu Nhi, sau đó truyền lại ngôi tông chủ của Hoa tông cho Nạp Lan Yên Nhiên, chính là đệ tử của nàng, và cũng chính là vị hôn thê trước đây của Tiêu Viêm.Ông trời thật biết trêu người, trước từng là địch, sau này lại trở thành phu thê.

- Thật hoài niệm a

Vân Vận lẩm bẩm, 2 người đang đứng nhìn lên trời

- Ai ya !! Đau quá !!

Tiêu Nhi do chạy nhanh nên đã bị té, Tiêu Vân chạy đến xem rồi lại chạy về chỗ của Tiêu Viêm và Vân Vận.

- Cha, mẹ, tỷ tỷ bị té rồi ạ

- Hả ! cái gì ?

- Thật là, vừa mới căn dặn rồi mà…..

Vân Vận hốt hoảng liền đi đến, Tiêu Viêm thì đứng lắc đầu mà nói. Đến chỗ thì thấy Tiêu Nhi đang ngồi khóc ầm lên.

- Oa oa oa !! Đau quá !!

- Tỷ tỷ, đừng khóc mà, mẹ và cha đến rồi này

- Cha, mẹ ?!

Cô bé ngạc nhiên ngước lên nhìn 2 người, mắt rưng rưng nước mắt.

- Tiêu Nhi, con không sao chứ ?

- Hức, hức đau quá mẹ à !

- Để ta xem

Nói xong, nàng nhìn vết thương trên chân của con bé rồi lấy tay xoa nhẹ vết thương.

- Haizzz, đã dặn con là chơi đùa cẩn thận rồi mà còn để bị té, ta phải phạt con thế nào đây ?

- Hể ! hức, hức…….

- Tiêu Viêm này, con bé đâu cố ý đâu, chỉ nhất thời đùa quá trớn nên té thôi, bỏ qua cho nó đi

Tiêu Nhi nghe cậu nói, rưng rưng nước mắt, Vân Vận sắc mặt lo lắng quay lại nhìn Tiêu Viêm.

- Được rồi, do mẹ con đã nói nên ta cũng chỉ có thể tha cho con

- Thật không ?!

- Thật, nhưng con phải hứa

- Hứa gì ạ ?

Tiêu Nhi mặt máu mếu hướng đến Tiêu Viêm.

- Sau này chơi cẩn thận, đừng để té như bây giờ nữa a, giờ thì vào nhà để ta bôi thuốc.

- Dạ, con biết rồi, con xin lỗi

- Tốt rồi tỷ tỷ, cha không phạt tỷ rồi

- Um um !! Lần sau tỷ sẽ chơi cẩn thận hơn

Tiêu Viêm đứng cạnh Vân Vận cũng chỉ cười rồi nhìn 2 nữ nhi của mình, cậu bế Tiêu Nhi lên rồi vào nhà, lấy thuốc bôi lên vết thương trên chân của Tiêu Nhi, Vân Vận ngồi kế bên, Tiêu Vân đang ngồi trên đùi của nàng, nàng đưa cho con bé 1 quyển công pháp huyền giai, đột nhiên từ bên ngoài, vệ binh của Tiêu Gia chạy vào.

- Bẩm báo tộc trưởng !

- Có chuyện gì vậy ?

- Có 1 người nói là muốn kiếm ngài

- Là ai ?

- Tiểu Viêm tử, lâu quá không gặp, bộ ngươi không nhớ vi sư sao ?

Từ bên ngoài bước vào là 1 nam nhân tóc bạc khoác hoàng bào trắng, thực lực tỏa ra khủng bố, mặt mỉm cười nhìn đến hướng Tiêu Viêm, sắc mặt Tiêu Viêm trở nên vui vẻ, nhìn đến người đó.
- Ha, sao mà không nhớ được chứ, con cũng đang định gặp sư phụ đây, à không là Dược Thánh – Dược Trần

Vị đó chính là Dược Thánh – Dược Trần, chính là vị sư phụ của Tiêu Viêm, người đã giúp cậu trở lại thành cường giả khi đấu khí bị ông hút hết. Khi bị hồn điện bắt, Tiêu Viêm đã sống mái muốn cứu ông nhưng không được, sau này thời cơ đến cậu cùng vài vị cường giả đến phủ hồn điện mà cứu.

Khi thấy Dược Trần, lòng cậu có 1 chút kích động, rồi lại trở nên vui vẻ.

- Gì mà Dược Thánh chứ, gọi ta là sư phụ, như thế quen hơn

- Ha ha, được rồi sư phụ

2 người cười cười nói nói, Vân Vận thấy vậy liền đứng dậy chắp tay chào

- Vi nữ Vân Vận, xin chào thân sư Dược Lão

- Ân, không cần đa lễ đâu

Dược Lão đưa tay ra hiệu, sau đó nhìn qua 2 đứa trẻ đang đứng, mặt 2 đứa hiện lên vẻ khó hiểu.

- Cũng có nữ nhi rồi a

- Ân, đứa lớn là Tiêu Nhi, còn đứa nhỏ là Tiêu Vân

Tiêu Viêm đẩy 2 người con ra, Dược Lão cúi mặt xuống mà nhìn.

- Hừm….nữ nhi tốt, sau này có thể thành cường giả kiêm luyện dược sư a

- Sư phụ nói đúng, sau này con cần phải ngờ sư phụ chăm sóc 2 đứa nó


- Con định đi đâu sao, tiểu Viêm tử ?

Khi nghe Dược Lão nói Tiêu Viêm sẽ đi đâu đó, Vân Vận đột nhiên kích động một chút.

- Huynh đi đâu cơ ?

- Haizzz, đúng là không qua mắt được sư phụ, đúng là con sẽ đi 1 địa phương, nàng cũng đừng lo lắng

- Sao ta không lo cho được, dù là Đấu Đế, nhưng lỡ có gì bất trắc thì sao ?

Vân Vận lo lắng nói với Tiêu Viêm.

- Nương tử con nói đúng đó, cẩn thận thì hơn, điều tra kỹ địa phương đó rồi đi

- Con biết, nhưng để mạnh hơn con cần đến nơi đó

- ….

- Rồi rồi, nhưng sẽ đi bao lâu

Dược Lão trầm ngâm hỏi.

- Chừng khoảng vài năm

- Vài năm, lúc đó 2 đứa nhỏ của con có thể thành cường giả rồi, còn về phần luyện dược, ta sẽ trực tiếp giúp con

- Đa tạ sư phụ

Vân Vận không nói gì thêm, chỉ đứng lắng nghe cùng 2 nữ nhi đang kề bên. Xong chuyện, Tiêu Viêm sắp xếp 1 căn phòng cho Dược Lão để ngủ.

Đến tối, khi tất cả đều chìm vào giấc ngủ, trong phòng của Tiêu Viêm, Vân Vận đang mặc áo ngủ vẫn đang ngồi chờ cậu, lúc sau cậu vào, ngồi xuống bên nương tử của mình.

- Nàng sao vậy ?

- Ta không sao, chỉ là suy nghĩ vài chuyện thôi

- Là chuyện của ta đúng không ?

Tiêu Viêm nhìn nàng mà hỏi

- Đúng vậy

- Nàng đừng lo, ta đi rồi về, đâu đi luôn đâu, với Tiêu Nhi và Tiêu Vân cũng càng nàng chăm sóc, nên nghe lời ta, đừng nghĩ nữa.

- Theo thì theo ý của huynh, ta sẽ đợi, nhưng không quá lâu đâu đó

- Được được, ta sẽ cố

- !!!

Vừa nói xong, Tiêu Viêm lấy tay, sờ lên mặt nàng rồi liền đặt lên môi nàng 1 nụ hôn làm nàng ngạc nhiên và xấu hổ.

- Huynh !! Thật là……lỡ con thức thì sao ?

- Ha ha, sao đâu chứ, chúng ta là phu thê mà với tụi nó đều ngủ rồi, đâu cần lo nữa

Chỉ khi tối Tiêu Nhi và Tiêu Vân ngủ, 2 người mới có không gian để thoải mái ở bên nhau.

Tiêu Viêm bắt đầu lột áo ra, đẩy Vân Vận nằm xuống rồi hôn lên cổ nàng, Vân Vận mặt đỏ hết lên, cũng chỉ biết ôm lấy Tiêu Viêm đang nằm trên người cô. Tiêu Viêm vừa định lột áo nàng ra thì :

- Cha, cha vừa làm gì mẹ vậy ?

- Cha đè mẹ làm gì thế ?

- Hả !!?

Không biết từ lúc nào mà Tiêu Nhi với Tiêu Vân đứng trước mặt 2 người. Cả 2 ngồi dậy rồi dịch xê ra, chỉ biết xấu hổ, không dám nhìn 2 đứa con của mình.

- Mẹ nói đi, cha bắt nạt mẹ phải không ?

- Nếu cha bắt nạt mẹ con sẽ bảo vệ mẹ !

2 nữ nhi liền nhảy lên ngăn cách Tiêu Viêm và Vân Vận.

- 2 đứa này, ta mà bắt nạt mẹ con thì ta không mang họ Tiêu

- Vậy cha mang họ gì ?

- 2 cái đứa này ! (ノಠ益ಠ)ノ

- Cha tức giận kìa, cha tức giận kìa ! Ha ha

Tiêu Nhi với Tiêu Vân cười khi thấy cha mình tức giận.

- Thôi thôi 2 con, cha không có bắt nạt mẹ đâu, đừng làm khó cha nữa

- Vậy a

- Con còn tưởng

- Tưởng gì chứ ! Mà giờ này sao còn chưa đi ngủ ?
Tiêu Viêm trong lòng nảy sinh khổ tâm rồi hỏi.

- Con với tỷ tỷ không ngủ được

- Nên qua đây định ngủ chung với cha và mẹ thì thấy cha mẹ đang…..

- Rồi dừng dừng, hiểu rồi, không ngủ được chứ gì, vậy mau nằm xuống mà ngủ đi, phiền phức quá

- Yay tốt quá, được ngủ chung với 2 người rồi

- Tốt quá tỷ nhỉ ?

- Um um

Vân Vận nhìn rồi đưa tay lên miệng cười khổ, ngay cả khoảng thời gian thoải mái nhất mà cũng bị quấy rầy, thật khiến người ta mệt mỏi.

Tiêu Viêm cũng bất đắc dĩ mà phải ngủ cùng nữ nhi của mình, nhưng cậu và Vân Vận vẫn chưa ngủ, 2 người quay mặt đối diện nhay mà nhìn 2 đứa con của mình đang ngủ say sưa, cậu liền nhớ lại lúc nàng mới sinh 2 đứa ra cũng ngủ như thế này.

- Hoài niệm thật, đúng không Tiêu Viêm ?

- Ừm, nhớ lại khi đó nàng sinh 2, làm cả nhà bất ngờ 1 phen

- Ta cũng không ngờ mình lại sinh đôi, nhưng nhờ vậy mà trong nhà trở nên vui vẻ hơn

- Ừm, đúng thế thật

- Huynh có thể nói cho ta biết là huynh sẽ đi đâu không ?

- Hmmm, là 1 thế giới khác, tên là Đại Thiên Thế Giới.

Tiêu Viêm suy nghĩ 1 lúc rồi nói.

- Đại Thiên Thế Giới ?

- Đúng vậy, nơi đó không tồn tại đấu khí, phải chuyển hóa đấu khí của bản thân thành thứ sức mạnh ở đó, nên ta không thể mang nàng theo

- Ra là vậy, cũng cực khổ cho huynh

- Vì nàng, các con và mọi người trong nhà, ta đều có thể hy sinh bản thân mình

- Ừm…..Nhớ, khi đi hãy chăm sóc tốt bản thân

- Được ta sẽ nhớ

Nói xong, 2 người nhìn nhau 1 lúc rồi nhắm mắt lại mà ngủ.

Một tuần sau, Tiêu Viêm xuất phát đi đến Đại Thiên Thế Giới, trước khi đi, cậu chào tạm biệt mọi người cùng với sư phụ, nương tử và 2 đứa con của mình. Vân Vận đưa cậu 1 bộ giáp, đó là Hải tâm giáp mà trước đây nàng đã từng mặc đã được cải tiến. Tiêu Viêm cười rồi liền mặc nó lên, gửi lời chào tạm biệt rồi đi, Vân Vận đứng nhìn theo hình bóng của Tiêu Viêm, khi đã không nhìn thấy nữa, nàng cười nhẹ rồi dẫn Tiêu Nhi và Tiêu Vân vào nhà

Đăng bởi: Lãnh Mạc
Giao diện cho điện thoại

Ngào tạo:
Cập nhật:

Chia sẻ