settingsshare

Đãi Quân-Thủ Quân Chương 4: Chương 4

Ôm cánh tay, thiếu niên đổ mồ hôi đầm đìa, mặt mày trắng bệch như tờ giấy. “Nghịch sao mà tới gãy tay? Thật là bất cẩn quá mà…” Thiếu nữ thanh tú vừa đau lòng, vừa sốt ruột quở trách, động tác xử lý vết thương không vì thế mà chậm lại. “Hu… sư tỷ, xin lỗi! Là do muội hại sư huynh gãy tay…” Thiếu nữ xinh xắn khóc mếu máo tự trách, vẻ mặt bất an, khó chịu. “Sư muội, không liên quan đến muội!” Nhịn đau, thiếu niên ráng nặn ra một nụ cười an ủi tiểu sư muội, “Tại ta học nghệ không tinh, mới rơi từ trên vách núi xuống, chỉ gãy có một cánh tay thôi mà. Y thuật của sư tỷ lợi hại như vậy, sẽ lành rất nhanh thôi!” “Nhưng nếu không phải muội muốn tự ấp ra một con đa đa con, sư huynh sẽ không leo lên vách núi kiếm trứng chim trong tổ, càng không bị đa đa lớn vừa vặn về tổ mổ trúng, rớt xuống núi gãy tay.” Khóc sướt mướt, khuôn mặt nhỏ nhắn nhòe nhoẹt thành mảng. Hóa ra là thế! Nghe rõ đầu cua tai nheo “sự kiện vách đá”, thiếu nữ thanh tú vừa tức vừa giận, gương mặt xưa nay luôn ôn hòa nhất thời sa sầm, vẻ mặt lạnh lùng mắng: “Hai người các ngươi nghịch ngợm cỡ nào cũng không nên leo lên vách núi trộm trứng đa đa! Trước khoan nói có cách ấp được trứng nở ra hay không, cho dù nở ra được thật, các ngươi trộm trứng, ngang ngược phá nát một nhà chim đa đa, không sợ đa đa ba, đa đa mẹ thương tâm khổ sở sao? Lại còn rớt xuống núi bị thương thế này, không sợ ta và nương lo lắng à?” Thấy sư tỷ trước giờ luôn dịu dàng hiền hòa lại sầm mặt như vậy, “hai tên trong tổ trộm trứng” biết nàng giận thật, trong lòng thấp thỏm không yên, vẻ mặt, đáy mắt tràn đầy bất an, suy cho cùng so với sư phụ, bọn họ càng sợ sư tỷ tức giận hơn! “Sư tỷ, xin lỗi, đệ biết sai rồi…” Mở miệng xin lỗi trước tiên, thiếu niên dùng cánh tay không bị thương khe khẽ giật giật ống tay áo của sư tỷ, dùng ngôn ngữ, hành động cầu xin, lấy lòng. “Sư tỷ, đều do muội không tốt, tỷ đừng trách sư huynh…” Quệt đôi mắt đầy nước, thút thít năn nỉ, thiếu nữ trong lòng tự trách. Thấy hai người một thì khóc thành cái mặt hề, một thì bị thương cả người nhếch nhác, Trầm Đãi Quân không khỏi mềm lòng, cẩn thận tỉ mỉ nối xương lại cho hắn đâu đó xong mới thở dài, nhỏ giọng cảnh cáo, “Lần sau không được ngang bướng như vậy nữa!” “Biết rồi ạ, sư tỷ!” Hai miệng một lời đồng thanh ngoan ngoãn ứng tiếng, “tổ trộm trứng chim” không hẹn mà cùng nhẹ nhõm. Hì, sư tỷ luôn mềm lòng, cầu xin một hồi sẽ không giận nữa, thật là quá tốt! Ngày hôm sau, trời mới tờ mờ sáng, mọi người còn đang say sưa trong mộng đẹp, Trầm Đãi Quân đã thức dậy. Nàng nhẹ nhàng ngồi dậy, quay đầu nhìn sư muội đang ngủ say sưa bên cạnh, nét mặt tự nhiên hiện ra nụ cười dịu dàng, cẩn thận ém chăm kỹ cho nàng, lúc này mới nhẹ tay nhẹ chân xuống giường, nhanh nhẹn rửa mặt sạch sẽ, lẳng lặng không tiếng động ra khỏi phòng. Trong ánh nắng ban mai mờ nhạt, nàng hít sâu luồng không khí trong lành, gương mặt nở nụ cười nhàn nhạt, thần thái thanh nhàn tản bộ dọc theo lối đi nhỏ trong vườn hoa, hưởng thụ thời khắc thanh tịnh, đẹp đẽ. Có lẽ không khí quá trong lành, có lẽ là gió mai quá nhẹ nhàng, hoặc cũng có lẽ là dọc đường đi tiếng chim ca quá êm tai mê người, làm nàng đi hoài đi mãi, bất tri bất giác đi càng lúc càng xa dãy phòng dành cho khách, ngoặt vào một rừng trúc rộng lớn ở hậu viện, giữa rừng trúc xanh biếc còn có một ngôi đình đá xây theo phong cách cổ xưa. Dường như phát hiện cái gì đó, Trầm Đãi Quân đột ngột dừng lại, đang muốn lẳng lặng quay người rời đí, một lực đạo mạnh mẽ ác liệt xé gió ập tới, buộc nàng phải quay người né tránh, tiếp đó “loảng xoảng”, một cái chén ngọc màu trắng vỡ thành mấy mảnh cách gót chân nàng không xa. “Quấy nhiễu mộng đẹp của ta, còn muốn đi sao?” Một giọng nói biếng nhác có mấy phần lạnh lùng đột nhiên vang lên trong không khí se lạnh của buổi sớm mai. Trong đình đá, một bóng người nằm nghiêng trên ghế dài chậm rãi ngồi dậy, ánh mắt nam nhân sắc bén như điện bắn về phía “người phá rối mộng đẹp”, khuôn mặt tuấn mỹ rõ ràng có mấy phần ma quỷ, toàn thân phát ra khí tức nguy hiểm. Tự dưng bị tập kích, Trầm Đãi Quân ngược lại không có vẻ giận, bình thản liếc cái chén bể trên đất một cái, lúc này mới thản nhiên chăm chú nhìn nam nhân đang thong thả ra khỏi đình đá, cất giọng hòa nhã “Chỉ vì mải mê dạo bước buổi sáng, bất tri bất giác tản bộ tới đây, lại không biết công tử đây nghỉ ngơi chỗ này? Nếu làm kinh động tới công tử, xin lượng thứ cho!” Nhỏ nhẹ nói xin lỗi, nàng có thiện ý, một chút cũng không muốn đắc tội người khác. “Nếu ta nói không thì sao?” Khóe miệng đẹp đẽ cong lên, lộ ra một nụ cười giễu lạnh lùng, nam nhân này cố tình muốn gây sự. Trầm Đãi Quân nghe xong hơi giật mình, kế đó nhíu mày: “Công tử đây là cố ý làm khó sao?” Sao nàng đã nhẫn nhịn như thế rồi, người này còn không chịu bỏ qua? Thái độ ngang ngược như vậy, thật tình không thể nói lý mà! “Phải thì sao, không phải thì sao?” Ngạo ngược hỏi lại, nam nhân lờ mờ lộ vẻ khát máu. Nói chuyện thế này, có ngu mấy đi nữa cũng biết là hắn cố ý bới móc, đừng nói chi Trầm Đãi Quân vốn không ngốc. Tuy xưa nay tính nàng luôn ôn hòa, không thích xích mích với người khác nhưng cũng không phải loại yếu mềm nhu nhược mặc người ta vo tròn nặn méo. Nàng mỉm cười, không thay đổi sắc mặt, thản nhiên nói: “Công tử cố ý làm khó, ta cũng không thể làm gì. Nghĩ tới nghĩ lui, đành phải đi khỏi đây thôi.” Nói xong, nàng nhỏ nhẹ “cáo từ”, quay người muốn bỏ đi nữa. Nào biết nam nhân này không muốn bỏ qua như thế, rung tay áo một cái, tiếng xé gió ác liệt lần nữa ập tới. Chẳng qua lần này nàng không kịp né tránh, một tiếng xé gió khác theo sau vang lên, lại nghe “loảng xoảng” lần nữa, cái chén ngọc thứ hai vỡ nát trong không trung bắn ra chung quanh, mà một thỏi bạc vụn không rõ từ đâu nằm trên đất, phát sáng lấp lánh không tiếng động tố cáo cho mọi người biết nó là “hung thủ đập chén”. Biến đổi bất thường này làm đáy mắt nam nhân sáng rực, Trầm Đãi Quân ngược lại trong sát na ấy ngớ người, còn chưa kịp hoàn hồn, ba tiếng kêu không hẹn mà cùng vang lên “Sư tỷ!” “Sư tỷ!” “Trầm cô nương!” Theo ba tiếng kêu thân thiết, ba bóng người xông đến cạnh Trầm Đãi Quân, Hoa Đan Phong mở miệng giành trước quyền phát ngôn “Sư tỷ, tỷ không sao chứ?” Hấp tấp hỏi han, hắn lo lắng vòng vòng quanh sư tỷ nhà mình kiểm tra một lượt, sợ nàng bị nam nhân đáng ghét kia đả thương. Lúc nãy hắn dậy thật sớm, nghĩ rằng sư tỷ, sư muội còn ngủ say, định lôi họ từ trong chăn dậy. Ai dè đến trước cửa phòng, tay còn chưa kịp cục cựa, cửa đã bị đẩy bật ra, trái lại làm hắn hết hồn. Hắn chưa kịp oán trách, mặt sư muội đã tái mét túm lấy hắn gào lên “Không thấy sư tỷ đâu hết!”, làm hắn cũng hoảng hốt, còn làm kinh động tới Du Tử Nam ở cách vách, sau cùng ba người hấp ta hấp tấp đi tìm. Ai ngờ từ xa nhìn thấy sư tỷ, chưa kịp cao hứng đã thấy có người đột nhiên tập kích nàng, hắn sợ tới nỗi chỉ kịp bắn ra một đĩnh bạc, đánh vỡ chiếc chén lực đạo hung mãnh kia. Hừ! Đáng ghét thật! Dám âm mưu đả thương sư tỷ hắn, hắn sẽ không để đối phương yên thân! Nghĩ đến đó, tâm hỏa của Hoa Đan Phong càng vượng, không kềm được hung hăng trừng mắt nhìn nam nhân kia. Thấy thế, Trầm Đãi Quân nhẹ nhàng vỗ vỗ cánh tay hắn, lôi sự chú ý của hắn về lại, lúc này mới lắc đầu cười “Ta không sao.” “Trầm cô nương không sao là tốt rồi!”Mỉm cười, Du Tử Nam thầm thở phào nhẹ nhõm. “Đúng rồi! Sư tỷ không có chuyện gì, tốt quá!” Khoa trương vỗ vỗ ngực, Hoa Diệu Điệp ríu rít kêu lên “Mới rồi thấy sư tỷ bị tấn công, thật tình làm bọn muội sợ hết hồn, may mà sư huynh ra tay nhanh, bằng không rất tệ nha!” Nói tới đây, nàng thở hổn hển, hình như nghĩ tới điều gì, đôi mắt to tròn đột ngột nhìn chằm chằm “hung thủ”, tức tối chỉ trích, “Ngươi tên xấu xa, sao dám bắt nạt sư tỷ ta?” Câu chỉ trích vừa ra khỏi miệng, chỉ thấy ánh mắt tà ác của “tên xấu xa” quét qua nàng một cái, khóe miệng cười cợt ngược lại lộ vẻ hiểm ác cực kỳ, “Quấy rầy mộng đẹp của ta, bị giết là đáng!” Chỉ vì bị phá vỡ mộng đẹp mà muốn giết người, người này sao lại ngang ngược tàn khốc đến thế? Lại nói, khoảnh rừng trúc này thuộc về hậu viện, người người đều có thể đến đây nghỉ ngơi, sư tỷ lại không xông vào phòng hắn, ai quấy rầy mộng đẹp của ai? Thật là, muốn đổ tội người khác, lo gì không có chứng cớ! Lòng không hẹn mà có cùng một suy nghĩ, Hoa Đan Phong, Hoa Diệu Điệp hai người nghe xong càng thêm phẫn nộ, tức giận đang muốn lý luận một trận với nam nhân đó, lại nghe Du Tử Nam lên tiếng “Ứng công tử, nơi này là Vũ gia trang, không phải Hắc Phong Bảo của ngươi. Rừng trúc này càng không phải cấm địa, ai cũng có thể tới, đâu thể vì ngươi nghỉ ngơi ở đây mà nói Trầm cô nương phá giấc mộng của ngươi?” Đến lúc này, nam nhân đó hình như mới phát hiện sự có mặt của Du Tử Nam, đôi mắt đen nghênh ngang liếc y một cái, ngón tay khẽ vuốt đôi môi đẹp, như xem thường lại như châm chọc cong môi lên, “Ô… đây không phải là anh vợ vô duyên của ta sao? Gần đây Tùng Nguyệt sơn trang có được bình yên không? Hi vọng lệnh tôn không vì một số chuyện vặt vãnh quấy phá mà kiệt sức, thân mình mới khỏe được!” Câu này của hắn có ý hẳn hoi, công kích Du Tử Nam tính tình ôn hòa lễ độ cũng không nhịn được nổi nóng, “Ứng Cô Hồng, ngươi vô sỉ!” Bị chửi, nam nhân Ứng Cô Hồng kia lại vui vẻ, không giận còn cười, vẻ mặt có chút hớn hở. Ngược lại, sư môn ba người bên kia có chút nghi hoặc đưa mắt nhìn nhau… Anh vợ vô duyên? Thập phần ăn ý, ba người không hẹn mà cùng quay đầu nhìn “anh vợ vô duyên”. Hiểu bọn họ muốn hỏi vấn đề gì, Du Tử Nam sầm mặt giải thích, “Người này là thiếu chủ Hắc Phong Bảo Ứng Cô Hồng!” Ồ, chẳng trách nói là “anh vợ vô duyên”. Nhớ đến vụ có người cầu thân không thành trở mặt kiếm chuyện, sư môn ba người nào đó tỉnh ngộ gật đầu, ánh mắt lại dời đến trên người “em rể vô duyên”. “Ngươi đúng là người xấu, cầu thân không thành lại khắp nơi kiếm chuyện, một chút khí độ cũng không có.” Không thể che giấu, Hoa Diệu Điệp nhảy ra lên án trước tiên. “Không sai!” Ra sức gật đầu, Hoa Đan Phong vẫn còn căm tức chuyện lúc nãy, cũng nối gót mắng người. “Ta nghe nói Vũ gia trang có quy định vào trang không được động võ. Nhưng ngươi vừa rồi lại ra tay đánh lén sư tỷ ta, rõ ràng là không để Vũ trang chủ vào mắt.” Ôi trời… đôi sư đệ muội ngu ngốc này của nàng lại nhảy ra rêu rao sư môn bọn họ làm gì chứ? Phải biết là bọn họ định giải thích rõ ràng với Hắc Phong Bảo, không muốn bị kéo vào vòng ân oán giữa Hắc Phong Bảo và Du gia, bây giờ ngược lại quan hệ còn bất hòa, càng tăng thêm ân oán. Nghĩ đến đó, Trầm Đãi Quân không khỏi xoa trán thở dài, đang cân nhắc nên mở miệng thế nào mới tốt, lại nghe nam nhân kia lên giọng khinh bỉ “Vũ Trọng Liên? Trong mắt ta chưa từng có lão, nói gì tới quy củ…” Ngạo mạn điên cuồng cười một tiếng, Ứng Cô Hồng dùng ánh mắt nhìn thiên hạ bằng nửa con mắt ngó bọn họ “Ta chính là quy củ!” Có một thiếu chủ như vậy, chẳng trách Hắc Phong Bảo nổi ác danh là hoành hành bá đạo. Âm thầm than thở, Trầm Đãi Quân rất thông minh không nói chuyện, có điều hai sư đệ muội của nàng thì lại không biết thức thời là gì. “Oa, ta gặp qua mấy người hung hăng nhưng chưa có thấy qua ai hung hăng càn quấy như thế này!” Tấm tắc mấy tiếng, Hoa Đan Phong khoa trương than thở, mặt mày đầy vẻ chế nhạo người khác. Chậc! Sao có người lại đạt tới trình độ ta cảm thấy ta tốt thế này? Đúng là thần tiên, thần tiên mà! Nghe thế, Hoa Diệu Điệp phì cười, không nể mặt chút nào, trêu chọc “Sư huynh, nói thật, người huynh biết cũng có một!” “Ô… vậy à!” Hoa Đan Phong giả vờ giả vịt than dài, “Có lẽ còn có người hung hăng ngang ngược hơn, kiến thức của ta nông cạn rồi!” Bọn họ không sợ kết thù với Hắc Phong Bảo còn sâu thêm sao? Thiếu điều muốn che mặt rên rỉ, Trầm Đãi Quân bình tĩnh liếc khuôn mặt đen thui càng thêm dữ tợn của “người hung hăng ngang ngược” một cái, lên giọng thản nhiên mà kiên quyết, “Đủ rồi! Hai người các ngươi tập hát đối à?” Lạnh lùng trách mắng hai người xong, nàng quay sang nói với Ứng Cô Hồng: “Ứng công tử, ta thay mặt hai sư đệ muội vô lễ của ta xin lỗi ngươi. Còn như khúc mắc giữa ngươi và Du gia, sư môn ba người chúng ta không muốn can dự vào. Lần trước cứu Du công tử từ tay Hắc Phong Bảo cũng là hành động vô ý, hôm nay giải thích với ngươi rõ ràng, mong là quý bảo giơ cao đánh khẽ, không truy cứu nữa.” Một câu đoạn tuyệt sạch sẽ quan hệ giữa cả ba và Du Tử Nam, rõ ràng quá ư lạnh nhạt vô tình. Hoa Đan Phong, Hoa Diệu Điệp tuy cảm thấy như vậy không có nghĩa khí với Du Tử Nam nhưng vì trước đó đã thương lượng qua, nên đành bĩu môi, không dám có ý kiến khác. Thậm chí cả Du Tử Nam cũng lên tiếng phụ họa, “Không sai! Oan có đầu, nợ có chủ! Ân oán của Du gia ta và Hắc Phong Bảo chúng ta tự giải quyết là được, ngàn vạn lần không thể liên lụy người ngoài!” Lời lẽ đanh thép, y hoàn toàn không muốn liên lụy người khác. “Đã có gan cứu người trong tay Hắc Phong Bảo ta thì nên giác ngộ sẽ bị Hắc Phong Bảo báo thù.” Nhếch môi cười lạnh, Ứng Cô Hồng lúc mới gặp Trầm Đãi Quân còn chưa biết thân phận của nàng, đến khi Du Tử Nam theo hai người kia đến mới biết, ba người trước mắt chính là đám người ngày hôm đó cả gan chen vào quản chuyện rỗi hơi cứu Du Tử Nam, còn khiến thuộc hạ Hắc Phong Bảo ăn mệt. “Ê! Ngươi, cái người này không biết nói lý lẽ à?” Nghe ra hắn hoàn toàn không có ý muốn để yên, Hoa Đan Phong nổi giận. “Ứng Cô Hồng ta hành tẩu giang hồ, có cùng ai nói đạo lý bao giờ?” Khinh khỉnh liếc mắt, cười châm chọc hỏi lại. Hừ! Trên giang hồ, nắm đấm ai cứng rắn, thực lực hùng mạnh, kẻ đó là đạo lý. Quả nhiên, không buồn che giấu, thậm chí kiêu ngạo thừa nhận bản thân là kẻ ác bá hùng mạnh nhất. Trầm Đãi Quân, Hoa Đan Phong, Hoa Diệu Điệp ba người bị lời lẽ tự đại ngông cuồng của hắn làm cho không biết nên bội phục hay nên phỉ nhổ. Nhưng Du Tử Nam thì tức đến hôn mê, rống lên “Ứng Cô Hồng, đây là chuyện giữa hai chúng ta, đừng có giận chó đánh mèo!” “Nếu ta không chịu?” Ngạo nghễ liếc, Ứng Cô Hồng hoàn toàn không để y vào mắt. “Ứng Cô Hồng, ngươi cố tính liên lụy người vô tội, căn bản không phải nam tử hán!” Giận giữ chửi mắng, Du Tử Nam tái xanh mặt mày, hầm hầm phẫn nộ quát lên, “Vả lại, Du gia ta và Hắc Phong Bảo bất kể là tác phong, hành sự đều là trống đánh xuôi kèn thổi ngược. Trước nay không lai vãng bao giờ, huống chi có câu đạo bất đồng bất tương vi mưu [2], căn bản không có khả năng ký kết nhân duyên, nhưng người lại đột nhiên đề nghị kết thân với Du gia, rốt cuộc có mục đích gì?” Nói gì y cũng không tin đối phương thật tình muốn cưới muội muội mình, trong này nhất định có điều gian trá! Nghe y chất vấn, Ứng Cô Hồng cười gian giảo “Tìm người gây chuyện, chung quy phải có lý do, không phải sao?” Ha… cầu thân, bất quá chỉ là cái cớ mà thôi! Tùng Nguyệt sơn trang cự tuyệt không nằm ngoài dự đoán, khiến hắn có thể quang minh chính đại tìm Du gia gây sự, còn nếu thật sự cầu thân thành công… Hừ hừ! Hắn cũng không để ý mà cưới người vào cửa, dốc sức mà “âu yếm” Du gia đại tiểu thư.“Ứng Cô Hồng, ngươi!” Không ngờ hắn trả lời vô sỉ như thế, nhất thời mặt Du Tử Nam lúc đỏ lúc trắng, không nói nổi câu nào, tay run run tức giận trỏ vào hắn, hận không thể băm hắn thành tám mảnh ngay lập tức.

Đứng một bên, thấy hai người nói chuyện quyết liệt như thế, Trầm Đãi Quân không khỏi thở dài, hiểu được vị thiếu chủ Hắc Phong Bảo này rõ ràng không muốn để yên. Nàng ôn hòa mà kiên quyết, chậm rãi mở miệng: “Ứng công tử, nếu ngươi đã không muốn hòa giải, vậy sư tỷ đệ ba người chúng ta cũng chỉ biết tiếc nuối thật sâu thôi.”

Tính cách dịu dàng nhưng mang theo mấy phần cứng rắn lần nữa bộc lộ. Lời hay ho nàng đã nói hết rồi, nhân nhượng cũng tới giới hạn rồi, nếu đối phương vẫn ngang ngược không nói lý lẽ, nàng cũng không mặc người ta ăn hiếp.

Lễ độ nói một câu “cáo từ” xong, muốn dẫn sư đệ muội nhà mình rời đi, ai biết có người lại không muốn nàng được như ý.

“Ta có cho các ngươi đi sao?”

Tiếp theo tiếng hừ lạnh đột ngột vang lên, Ứng Cô Hồng lấy tốc độ nhanh như quỷ mị xông đến, thế chưởng ác độc ập đến Trầm Đãi Quân.

May mà Hoa Đan Phong vẫn luôn đề cao cảnh giác, cẩn thận dè chừng, lập tức chen vào, chắn trước mặt sư tỷ mình, xuất chưởng chống đỡ.

Kế đó vang lên một tiếng “bùng”, hai người đối chưởng đồng thời thối lui ba bước.

“Không sao chứ?” Trầm Đãi Quân thấy thế giật mình hoảng hốt, vội vàng hỏi dồn, ánh mắt đầy quan tâm.

“Sư tỷ yên tâm, đệ không sao!” Cười híp mắt vỗ vỗ ngực mình, trong sát na đối chưởng đó, quả thật khí huyết Hoa Đan Phong có mấy phần nhộn nhạo nhưng nhờ lúc thối lui ba bước đã hóa giải kình lực, hoàn toàn không bị ảnh hưởng gì, chỉ có điều… lén lút liếc đối thủ một cái, trái lại phải nhìn hắn bằng con mắt khác.

Ái chà! Tên này tuy kiêu căng ngạo mạn nhưng cũng đầy bản lĩnh.

“Sư huynh, người này định đánh lén sư tỷ, thật là đáng ghét! Mau đánh cho hắn khóc kêu ông nội, bà nội luôn đi, sau này cũng không dám gây sự với chúng ta nữa!” Hưng phấn chồm tới trước, Hoa Diệu Điệp huơ huơ nắm đấm, kích động gào thét.

“Đương nhiên rồi!” Hoa Đan Phong vỗ ngực mình lần nữa, đáp lời.

“Đủ rồi! Hai người các ngươi thích đánh nhau lắm sao?” Trầm Đãi Quân bất lực lắc đầu.

Đương lúc bên này sư môn ba người ngươi một câu, ta một lời thì; bên kia, Ứng Cô Hồng tuy bị đẩy lùi ba bước, đôi mắt đen nhánh tà mị ngược lại sáng ngời lạ thường, vẻ mặt không giận mà vui, thậm chí còn cười điên cuồng “Ha ha ha… Được! Được! Được!” Liên tiếp ba tiếng “được”, đột nhiên vẻ mặt hắn biến đổi “Lại tới đi!”

Nói chưa dứt, đã thấy hắn lấy thế sét đánh không kịp bưng tai phi thân vọt lên.

Tốc độ cực nhanh, y như sấm sét, hắn xuất thủ chiêu nào chiêu nấy âm hiểm ác độc, không phụ với thanh danh ngày thường mọi người tặng cho Hắc Phong Bảo. Nhưng Hoa Đan Phong không kinh không sợ, mắt thấy hắn tấn công lần nữa, lập tức nhảy lên trước tiếp chiêu, vừa đánh vừa dẫn dụ hai người cách xa sư tỷ, sư muội ra, tránh cho không cẩn thận đụng đến bọn họ.

Nhất thời, chỉ thấy bóng chưởng như mưa, bóng người bay lượn; kình phong bốn phía, lá rơi hoa rụng, đối chiêu nhanh tới nỗi nhìn mà hoa mắt, gần như không phân rõ ai là ai.

“Sư huynh, đánh hắn! Đánh hắn…” Mở to hai mắt đứng bên ngoài quan sát hai người đánh nhau, Hoa Diệu Điệp kích động đến đỏ bừng hai má, cực kỳ hăng hái hò hét cổ động sư huynh mình.

Du Tử Nam ngược lại nín thở chăm chú nhìn hai người chiến đấu, lòng vừa mừng vừa lo.

Mừng là, tuy biết võ nghệ Hoa Đan Phong không xoàng, nhưng không ngờ có thể ngang tài ngang sức với Ứng Cô Hồng mấy năm nay nhanh chóng nổi bật trên giang hồ, thanh danh không thua kém gì cha hắn. Lo là, tuy nhìn hai người hiện tại đánh ngang tay nhưng cuồng ngạo của Ứng Cô Hồng tuyệt không khoác lác. Tuy hắn ngông cuồng tự đại nhưng dựa vào tài năng thực lực của bản thân như thế, không biết Hoa Đan Phong có chống đỡ được không?

Khác với sư muội hết kêu lại gào, Du Tử Nam lúc mừng lúc lo, sắc mặt Trầm Đãi Quân phẳng lặng như nước, trầm tĩnh không nói, tỉ mỉ quan sát một hồi, cuối cùng than nhẹ trong lòng.

Nếu chỉ luận võ công, sư đệ tuyệt không thua vị thiếu chủ Hắc Phong Bảo kia. Có điều đối phương thân trải trăm trận, sư đệ ngược lại không đủ kinh nghiệm đối chiến, mấy lần tìm được sơ hở của đối phương nhưng lại vì kinh nghiệm không đủ hoặc đối phương quá giảo hoạt dương đông kích tây mà bỏ lỡ. Trái lại, thiếu chủ Hắc Phong Bảo kia mỗi lần đều bức được sư đệ lộ ra sơ hở, thừa cơ ép hắn được đằng này hỏng đằng kia, lần nào cũng vất vả mới vãn hồi được thế cục.

Ôi… xem ra sư đệ thua chắc, chẳng qua là chuyện sớm muộn!

Nghĩ đến đây, Trầm Đãi Quân bất lực lắc đầu. Mà ngay lúc đó, lại nghe Ứng Cô Hồng thét dài một tiếng, mượn lực đối chưởng với Hoa Đan Phong, thuận thế tung người nhảy lê, nhấc tay đánh một chưởng về phía Hoa Diệu Điệp. Biến hóa đột ngột này làm Hoa Diệu Điệp đang đằm chìm trong xúc cảm hò hét cổ vũ nhất thời sững người, quên mất phải tránh đi!

Hoa Đan Phong thấy thế, không nhịn được rống giận, vận toàn bộ công lực cấp tốc bám theo, hậu phát chế nhân chắn trước người sư muội, định tiếp chưởng đó. Ai ngờ lúc hai chưởng sắp chạm vào nhau, đột nhiên Ứng Cô Hồng cười một cách quỷ quyệt, thân hình nháy mắt đổi phương hướng, biến chưởng chộp lấy Trầm Đãi Quân. Hoàn toàn là hư chiêu che giấu thực tế, dương đông kích tây, đối tượng xuống tay chân chính căn bản không phải sư muội mà hắn đang che sau lưng.

Biến hóa liên tiếp này hoàn toàn xảy ra trong khoảnh khắc chớp lóe, đợi Hoa Đan Phong phát giác bị lừa, muốn vọt lên thay sư tỷ đỡ một trảo này thì đã không kịp. Cũng may Trầm Đãi Quân nhanh nhạy, vừa thấy thân hình Ứng Cô Hồng có biến lập tức thối lui mấy bước, thử ra tay lấy tứ lạng bạt thiên cân hóa giải thế công.

Khổ nổi, tuy nàng phản ứng không chậm, mặc dù tránh được một trảo hiểm ác nơi vai nhưng ống tay áo vẫn bị cào rách, thậm chí cánh tay trắng nõn còn lưu lại năm vết cào, từ từ rỉ máu ra.

Một chiêu đắc thủ, Ứng Cô Hồng lập tức bật lùi cách xa mọi người năm trượng, một bên vất mảnh áo rách trong tay đi, một bên cười hớn hở, tựa hồ hết sức hài lòng với kết quả này.

“Sư tỷ!” Hoa Đan Phong, Hoa Diệu Điệp cùng bật tiếng kinh hô, song song chạy tới trước mặt nàng.

“Sư tỷ, tỷ bị thương rồi!” Thấy vết cào trên tay nàng đang rỉ máu, mặt mũi Hoa Đan Phong đỏ gay rống giận, hổn hển móc Ngọc tuyết cao trong người ra thoa cho nàng.

“Đều do muội không tốt, nếu không phải muội nhất thời kinh sợ, sẽ không để tên xấu xa kia có cơ hội đả thương sư tỷ!” Vừa nóng ruột vừa hối hận tự trách mình, Hoa Diệu Điệp lòng đầy áy náy, nghĩ lại tình cảnh vừa rồi, càng thêm tự trách bản thân vô dụng.

“Không liên quan đến các ngươi… vết thương ngoài da mà thôi, không đáng ngại.” Lắc đầu, Trầm Đãi Quân nhẹ nhàng an ủi, trong lòng biết rõ Ứng Cô Hồng nhanh, ngoan, tuyệt, cho dù sư muội không bị kinh sợ cũng không chặn được thế công của hắn.

“May mà chỉ bị ngoài da!” Du Tử Nam vốn nhìn mà kinh tâm khiếp đảm, xác định nàng không có trở ngại gì lớn mới buông lỏng tâm thần, kế đó lại lập tức sa sầm mặt nhìn người nào đó đang cười hơn hớn, phẫn nộ mắng chửi: “Ứng Cô Hồng, ngươi lại dám đánh lén, căn bản là tên tiểu nhân!”

“Đánh lén?” Tiếng cười điên cuồng ngừng lại, Ứng Cô Hồng lạnh lùng liếc y một cái, giọng châm chọc khinh bỉ, “Chỉ có kẻ thất bại mới chỉ trích người khác đánh lén! Với lại, thà nói ta đánh lén, còn hơn thừa nhận các ngươi đề phòng không cao?”

Hừ! Nếu bọn chúng đủ cảnh giác ngay từ đầu, lại tránh đủ xa trong lúc hai người bọn hắn đánh nhau, mà không phải bất cẩn đứng gần quan sát, hắn cũng sẽ không có cơ hội ra tay.

Câu này của hắn tức khắc chọc giận Hoa Đan Phong vốn đang áy náy, khổ sở vì không bảo vệ được sư tỷ, đang định xông lên đánh với hắn trận nữa, thay sư tỷ báo thù thì thấy ánh mắt hắn chuyển sang phía mình.

“Tiểu tử, ngươi quá non rồi!” Cong môi chậm rãi phun ra câu bình luận, tâm tính Ứng Cô Hồng xưa nay luôn khó đoán, nóng giận bất thường, giờ phút này lại cực kỳ vui vẻ.

Không ngờ một tên tiểu tử vô danh lại có thể đánh ngang ngửa với hắn, không phân thắng bại? Nếu không phải vì kinh nghiệm ứng chiến không đủ mới để hắn chiếm hết tiện nghi, kết quả thật khó đoán, làm hắn thật tình muốn nhảy nhót!

Nếu bồi dưỡng cẩn thận, để hắn bỏ đi sự ngây ngô, ngày sau có lẽ sẽ là đối thủ tuyệt vời chăng?

Chậc… tâm ngứa ngáy khó nhịn… thật tình hắn cảm thấy, ngứa ngáy khó chịu quá…

Nghĩ đến “quang cảnh tốt đẹp” ngày sau, Ứng Cô Hồng không nhịn được ngửa mặt lên trời cười quái đản, đôi mắt đen thẳm lóe lên vẻ hưng phấn dị thường, nói quái dị bao nhiêu là có bấy nhiêu.

Hoa Đan Phong vừa mới thoát khỏi giai đoạn thiếu niên không lâu, trở thành thanh niên, cũng giống như những người trẻ tuổi khác sốt ruột muốn chứng mình mình đã lớn, không phải là đứa con nít nữa; giờ lại bị người ta cười là non, tức thì máu nóng bốc lên đầu, phẫn nộ hét lên “Tiểu tử? Ai là tiểu tử hả? Bổn công tử đi không đổi tên, ngồi không đổi họ, ba chữ Hoa Đan Phong ngươi nhớ kỹ cho ta! Còn nữa, nhìn ngươi cũng không lớn hơn ta bao nhiêu, lại dám nói ta non? Ngươi mới non, toàn thân từ trên xuống dưới đều non đến mọc mầm luôn!”

Đáng ghét! Hắn làm sao mà non, hắn đã lớn rồi, là người lớn biết chịu trách nhiệm, có năng lực rồi!

Ở một bên, Trầm Đãi Quân thấy hắn tức tối thở phì phò, không khỏi bật cười. Ôi… sư đệ, đệ thật là, hiểu sai ý nghĩa từ “non” trong miệng người ta rồi.

Không để ý đến hắn đang tức giận, Ứng Cô Hồng xưa nay luôn làm việc tùy hứng, hôm nay tâm tình cực tốt, cũng mặc kệ trước đó vừa mới xung đột, đả thương sư tỷ nhà người ta, thong dong nhướng mày nói: “Tuy phẩm vị kết giao bạn bè của ngươi còn phải xem lại nhưng ta vẫn tán thưởng ngươi. Sau này cũng không làm khó các ngươi nữa, ngươi ráng mà nỗ lực, trước khi đụng phải ta lần nữa, đừng chết trong tay kẻ khác đấy!”

Nói dứt, tung người nhảy lên, chớp mắt đã không thấy bóng dáng, lưu lại bốn người trong rừng trúc bốn mặt nhìn nhau.

“Con mẹ ngươi trở lại cho ta! Đả thương sư tỷ ta xong, ta còn chưa tính toán với ngươi đâu!” Phản ứng lại trước tiên, Hoa Đan Phong giận dữ chửi bậy, tức đến mức muốn xông lên đuổi người, khổ nỗi lại bị ai đó kéo lại.

“Đủ rồi!” Mỉm cười ngăn hắn. Trầm Đãi Quân dịu giọng “Vết thương nhỏ thôi, không lo! Với lại, nếu vì vậy mà hóa giải được hiểu lầm với Hắc Phong Bảo, đôi bên không mắc mứu nữa, vậy cũng đáng lắm!”

“Hơ? Hóa giải sao?” Mắt tràn ngập hoài nghi, Hoa Đan Phong không hiểu gì hết “Mới rồi không phải chúng ta còn đánh đến tóe lửa sao? Mối thù này phải càng kết càng sâu mới đúng chứ!”

“Vừa rồi đệ không nghe sao? Tai đệ để đi đâu vậy?” Mắng khẽ một tiếng, Trầm Đãi Quân mới cười nói: “Không phải vừa rồi Ứng Cô Hồng nói sẽ không làm khó chúng ta nữa sao?”

“Có à?” Gãi đầu, Hoa Đan Phong hoang mang.

Vừa rồi hắn tức đến bốc khói, căn bản không nghe kỹ đối phương nói cái gì.

“Có mà! Bọn muội đều nghe thấy!” Gật đầu liên tiếp, Hoa Diệu Điệp vui vẻ vỗ tay, “Giờ thì tốt rồi! Sư tỷ không cần lo lắng Hắc Phong Bảo sẽ tìm chúng ta gây sự nữa!”

“Đúng vậy! Thật sự quá tốt!” Đồng thanh phụ họa, vẻ mặt Du Tử Nam chân thành, “Khúc mắc giữa Du gia và Hắc Phong Bảo dù sao cũng không nên liên lụy đến các vị, bằng không ta thật sự rất bất an.”

“Ta mới muốn tìm chúng gây sự á!” Bĩu môi, thần sắc Hoa Đan Phong căm tức, cực kỳ mất hứng, “Tên họ Ứng tưởng mình là ai? Nói đánh người là đánh, nói đả thương người ta là đả thương, nói không làm khó là không làm khó, toàn do cái miệng hắn quyết định sao? Hừ! Không khỏi quá…” cuồng vọng tự đại.

“Rất đáng yêu, không phải sao?” Nhàn nhạt tiếp lời, đáy mắt hiền hòa của Trầm Đãi Quân thoáng ý cười.

“Đáng yêu?” Ba người ở đó không hẹn mà cùng đồng loạt la lên, vẻ mặt không tin nổi.

“Đúng thế!” Mỉm cười gật đầu, nàng vui vẻ nói lại lần nữa, “Rất đáng yêu!”

“Sư tỷ…” Hoa Đan Phong không nhịn được thò tay sờ lên trán nàng, xác định nàng không bị sốt mời dè dặt kiểm tra đầu nàng, sau cùng không giấu được lo lắng: “Vừa rồi tên họ Ứng có đánh trúng đầu tỷ không?”

Tiêu rồi! Nếu sư tỷ bị đánh hư đầu, vậy phải làm sao mới tốt đây?

Câu nói lo lắng của hắn vừa thoát ra, nhất thời Hoa Diệu Điệp và Du Tử Nam đều ngậm họng chống đỡ.

“Đệ nói cái gì thế?!” Vừa tức vừa buồn cười đẩy móng vuốt lông lá của hắn ra, Trầm Đãi Quân nhỏ nhẹ giải thích, “Kì thật vị Ứng công tử này tuy nói tính tình cuồng vọng cao ngạo, chuyện ta ta cứ làm, cố tình xằng bậy, không để ai vào mắt, lại ngang ngược vô lý. Nếu hắn đã không thích đệ, hắn tuyệt không để cho đệ yên ổn, tán thưởng đệ thì cũng không giấu mà cho đệ biết. Yêu và ghét đều không giấu diếm, muốn tìm người ta gây sự cũng không kiêng dè mà trực tiếp nói thẳng, chân tiểu nhân mà quang minh lỗi lạc như thế có đáng yêu không?”

Ừm… chí ít so với những kẻ ngụy quân tử miệng đầy nhân nghĩa đạo đức nhưng ngấm ngầm làm chuyện xấu xa thì đáng yêu hơn nhiều.

Nghe nàng nói vậy, ba người kia không khỏi giật mình, cảm thấy nàng nói cũng có mấy phần đạo lý. Có điều vì việc cầu thân không thành mà nảy sinh “ân oán” với Hắc Phong Bảo nên Du Tử Nam đương nhiên không có khả năng thừa nhận Ứng Cô Hồng “đáng yêu”, đành cười cười không lên tiếng, trái lại có người không chịu.

“Vậy sư tỷ nói, đệ với tên họ Ứng ai đáng yêu hơn?” Rầu rĩ truy hỏi, nghĩ đến việc sư tỷ tự nhiên lại nhận định tên họ Ứng đáng yêu, Hoa Đan Phong có cảm giác khó chịu kỳ lạ.

“Phì” một tiếng, bật cười, Hoa Diệu Điệp không nhịn được châm chọc: “Sư huynh, huynh ghen tị à?”

Hi hi hi… cười chết mất! Sư huynh đến loại chuyện này mà cũng so bì.

“Ta ghen tị hồi nào?” Đỏ bừng mặt kiên quyết phủ nhận, Hoa Đan Phong khí thế hùng hồn nói: “Ta chỉ luận đáng yêu, tên họ Ứng sao bằng ta được, đúng không sư tỷ?”

Còn nói là không ghen tị nữa! Che miệng cười trộm, Hoa Diệu Điệp lười tranh cãi với hắn.

“Phải phải phải, người ta tự nhiên không bằng sư đệ rồi!” Không khỏi bật cười, Trầm Đãi Quân bất lực dỗ dành.

Bấy giờ, Hoa Đan Phong mới hài lòng, thỏa mãn, vênh vang đắc ý liếc sư muội một cái, kế đó ánh mắt lại chuyển về trên người sư tỷ. Thấy vết cào trên tay cùng với ống tay áo rách, tuy nói có Ngọc tuyết cao, không có gì đáng ngại nhưng vẫn khó chịu cau mày.

“Sư tỷ, có đau không?” Cánh tay trắng nõn của sư tỷ bị tên họ Ứng làm bị thương, tuy đã thoa Ngọc tuyết cao rồi, chắc chắn không để lại sẹo nhưng cứ nghĩ tới chuyện này là hắn muốn nổi bão!

“Không đau, đừng lo!” Lắc đầu, Trầm Đãi Quân không muốn hắn lo lắng, tuy cánh tay hơi đau nhức nhưng một chút đau đớn này nàng vẫn chịu được.

“Tỷ gạt người! Xem, tay sưng hết rồi!” Nhìn chằm chằm năm vết cào sưng đỏ còn đang rỉ máu, Hoa Đan Phong càng thêm giận dữ, tức tối kêu lên: “Sư tỷ, đi! Chúng ta lập tức về phòng chữa trị tử tế, ngày khác lại tìm tên họ Ứng tính sổ!”

Nói chưa dứt, hắn nắm lấy cánh tay không bị thương của nàng, tay còn lại tóm lấy tay sư muội, gấp đến độ không chào hỏi gì cả đã phăm phăm đi về dãy phòng khách.

Lưu lại một mình Du Tử Nam ngơ ngác đứng trong rừng trúc gió lạnh thổi qua…

Rột!

Một tiếng trầm trầm vang lên bất ngờ, y xấu hổ nhìn chung quanh, xác định không có người, lúc này mới ngượng ngùng xoa xoa bụng, nhớ ra sáng sớm tỉnh lại đến giờ còn chưa ăn gì, chẳng trách bao tử kêu như vậy.

Đúng rồi! Bọn Trầm cô nương cũng chưa ăn gì, chắc chắn đói rồi, y cứ đi chuẩn bị bữa sáng mang tới cho bọn họ thôi!


Giao diện cho điện thoại

Ngào tạo:
Cập nhật:

Chia sẻ