settingsshare

Cửu Tinh Thiên Thần Quyết Chương 6: Cửu Tinh Thiên Thần Quyết. (1)



- Trải qua tra xét mấy năm nay, ta đã biết ai là người lúc trước hãm hại Thần nhi, cho dù dốc hết toàn lực, ta cũng phải vì Thần nhi đòi lại công đạo!

Trong con ngươi của Diệp Chiến Thiên thoáng qua một tia kiên quyết.

Tiếng gió gào thét, Diệp Thần quỳ một lúc, hắn không muốn trở thành gánh nặng của Diệp gia bảo. Nếu có bất kỳ cơ hội nào để hắn khôi phục kinh mạch đã bị đứt đoạn thì hắn chập nhận trả bất kỳ nào để đạt được!

Ông một tiếng, phi đao trong đầu đột nhiên rung mạnh, phi đao lại có phản ứng khiến Diệp Thần cả kinh. Gần đây, cứ cách một đoạn thời gian thì phi đao lại thỉnh thoảng rung động, nhưng phản ứng lần này dường như so với những lần trước càng thêm kịch liệt.

Từ nơi phụ thân đang ở trở lại, Diệp Thần về chỗ của mình, trong phòng bày biện vô cùng đơn giản, trừ một cái giường và một cái tủ làm bằng gỗ thì không còn vật dụng gì khác.

Phi đao và hắn trong lúc đó đã sinh ra một loại liên lạc như có như không, giống như đang trao đổi một số tin tức. Điều này làm Diệp Thần có chút sợ hãi, chẳng lẽ phi đao này lại là một loại vật sống, nó có ý thức của riêng mình? Mặc dù có điểm sợ hãi, nhưng Diệp Thần rất nhanh liền bình tĩnh lại, cho dù phát sinh bất cứ chuyện gì thì tình cảnh của hắn cũng không thể tồi tệ hơn bây giờ nữa rồi, hắn có gì phải sợ?

Diệp Thần ngồi lên trên giường, rất nhanh tiếng vào tình trạng thiền định, có gắng dùng ý thức của mình tiếp xúc với thanh phi đao kia.

Một luồng ánh sáng chói mắt màu đỏ lưu chuyển quanh quẩn trên thanh phi đao, nó cứ như vậy trôi nổi trong bầu trời thức hải của Diệp Thần, giống như một mặt trời, hào quang tỏa ra vạn trượng.

Thời gian nhanh chóng trôi qua, một canh giờ, hai canh giờ, ba canh giờ, phi đao phản ứng ngày càng kịch liệt.

- Oanh!

Một cỗ năng lượng mênh mông từ trên phi đao mãnh liệt truyền ra, dưới cỗ năng lượng mạnh mẽ trước mắt, huyền khí của Diệp Thần giống như dòng suối so với Trường Giang, Hoàng hà, nhỏ đến thảm thương.

Cỗ năng lượng này chạy dọc theo kinh mạch đã bể nát của Diệp Thần, mặc dù nó đã tan biến đi rất nhiều, nhưng lượng còn lại vẫn nhiều kinh người.

Trái tim phảng phất như bị một đòn nặng nề, Diệp Thần oa một tiếng phun ra một ngụm máu, tay chống trên mép giường, thở dốc từng đợt từng đợt.

- Năng lượng thật là đáng sợ!

Diệp Thần hoảng sợ thầm nghĩ, cho dù là ba năm trước đây khi thực lực của hắn ở đỉnh cao nhất, nơi ngưng tụ huyền khí cũng không cách nào chống đỡ nổi cỗ năng lượng này. Mức độ tinh thuần của loại năng lượng này hơn xa so với huyền khí thông thường.

Có thể đây là một loại huyền khí tương đối kỳ lạ chăng!

Trải qua một lần tẩy rửa của cỗ huyền khí kỳ lạ này, Diệp Thần cảm giác trong cơ thể sinh ra một chút biến hóa, toàn thân tróc ra một lớp da mỏng, giống như động vật lột xác vậy, bên trong lộ ra làn da trong suốt sáng bóng, toàn thân đều tỏa ra sức sống mới.

Mặc dù kinh mạch đứt đoạn vẫn chưa khôi phục, nhưng Diệp Thần có thể cảm giác được, trong thân thể dường như ẩn chứa một loại lực lượng có thể làm cho người khác sống lại.

Trong mơ mơ màng màng, Diệp Thần cảm giác mình đi tới một không gian khác, hắn trôi nổi trên không trung một mặt biển, bốn phía đều là biển rộng mênh mông vô tận, bát ngát không cùng. Diệp Thần nghe thấy một âm thanh từ nơi xa xăm đang kêu gọi chính mình, chẳng qua hắn nghe không rõ âm thanh kia đang nói điều gì.

Một cỗ huyền khí tinh thuần càng không ngừng từ phía dưới bốc lên, theo gió dật tán, hắn giật mình phát hiện cả một biển lớn mênh mông này lại chính là loại huyền khí kỳ lạ gắn kết mà thành.

Huyền khí phải tinh thuần đến mức nào mới có thể từ trạng thái khí chuyển sang trạng thái lỏng đây!

Hơn nữa còn là cả một biển rộng mênh mông!

Huyền khí nhiều như vậy, cho dù mấy trăm vạn, mấy ngàn vạn người tu luyện dùng mấy vạn năm cũng không hết!

Cái âm thanh kia càng ngày càng xa xôi, cuối cùng biến mất không còn thấy đâu nữa.

- Đây rốt cuộc là nơi nào, giống như ta đang nằm mơ vậy, nhưng lại giống như không phải mơ.

Tâm niệm Diệp Thần khẽ động, chẳng lẽ nơi cổ quái này cùng với thanh phi đao trong đầu mình có liên quan với nhau? Toàn thân có thể cảm thấy rõ ràng như vậy, đây tuyệt đối không phải là trong mơ.

Hắn nghĩ tới một khả năng, chẳng lẽ cái biển rộng mênh mông này là thế giới trong phi đao?

Diệp Thần tràn ngạp tò mò đối với thanh phi đao trong đầu này, nghe nói thanh phi đao này là của tổ tiên Diệp Thần kiếp trước lưu lại. Sau khi Diệp Thần cầm vào nó thì lập tức xuyên việt đến cái thế giới này.

Trong lúc nửa mê nửa tỉnh, Diệp Thần cảm giác được năng lượng trong phi đao đang không ngừng tràn ra, lưu chuyển khắp toàn thân, không hề có chút trở ngại nào. Vốn kinh mạch đã bị đứt đoạn, nhưng dưới sự săn sóc của huyền khí kỳ lạ này, những kinh mạch đó từ từ có dấu hiệu chậm rãi khép lại.

Diệp Thần cảm giác suy nghĩ của mình đang đung đưa bồng bềnh giữa không trung, giống như là ngủ thiếp đi, nhưng lại giống như đang tỉnh.

Không biết qua bao lâu, Diệp Thần giống như nghe được bên ngoài phòng có âm thanh gì đó nho nhỏ, hắn nhẹ nhàng bò dậy.

- Mới vừa rồi đến cùng có phải là nằm mơ hay không?

Diệp Thần ngẫm nghĩ, phát hiện sau lưng lúc này đã đầm đìa mồ hôi lạnh, đột nhiên hắn cảm giác có chút gì đó khác lạ. Trước kia khi tỉnh lại, thân thể giống như tan vỡ, đau đến không muốn sống, nhưng hiện tại, loại cảm giác đau đớn này đã hoàn toàn biến mất. Thử vận chuyển một chút huyền khí, Diệp Thần kinh ngạc phát hiện, kinh mạch trong toàn bộ cơ thể lúc này cũng tràn đầy cái loại huyền khí kỳ lạ kia.

Kinh mạch!

- Kinh mạch của ta tất cả đã hoàn toàn khôi phục!

Diệp Thần không khỏi động dung, thức dậy, hắn phát hiện kinh mạch vốn vỡ nát đến mức rối tinh rồi mù lại kỳ lạ khôi phục. Một cỗ huyền khí cuộn trào trong kinh mạch giống như một cơn hồng thủy bắt đầu chuyển động, xông về phía đan điền.

Một lần nữa, nội tâm của Diệp Thần không cách nào bình tĩnh, hắn ngập tràn trong cảm xúc vui mừng như điên, ba năm, suốt ba năm! Lúc kinh mạch của hắn bị đứt đoạn, hắn đã trải qua hết khổ sở trong đời người, nhưng hôm nay, hắn cuối cùng cũng thoát khỏi lo lắng đã che phủ hắn suốt ba năm qua!

Thời gian ba năm này, Diệp Thần đã rèn luyện tâm tính trở nên kiên định hơn người. Mặc dù cao hứng, nhưng hắn cũng không thất thố, kiên nhẫn kiểm tra cơ thể của mình.

Bất kỳ một bộ phận nào của cơ thể như tay chân, thân thể, nội tạng giống như tái sinh lại lần nữa, một cỗ khí Thuần Dương chảy khắp trong người.

Diệp Thần nghĩ tới một từ, đó chính là Thuần Dương cảnh giới!


Giao diện cho điện thoại

Ngào tạo:
Cập nhật:

Chia sẻ