settingsshare

Cuộc Sống Đại Học Xui Xẻo Chương 6: Chương 6

Đàm Diệu Ngôn đã nhanh chóng phát huy tác dụng.

Thứ nhất, cậu ta cướp luôn một nửa vinh quang vốn có của Vĩnh Kỳ, hơn nữa còn cố ý xuất hiện ở tất cả những hoạt động ngoại khóa mà ông anh kết nghĩa của tôi tham gia với tư cách là đối thủ.

Thứ hai, ánh mắt vốn luôn dính chặt lấy tôi của Vĩnh Kỳ nay đã dành ra một nửa thời gian để ý đến Đàm Diệu Ngôn, dường như Đàm Diệu Ngôn có một sự đe dọa kì lạ với hắn.

Tôi rất có thiện cảm với những việc làm của Đàm Diệu Ngôn, vì thế lúc ở trong lớp tình cờ chạm mắt, tôi luôn gửi cho hắn một nụ cười nhã nhặn.

Vĩnh Kỳ rất không hài lòng.

“Đồng Đồng, sao em lại cười với hắn?”

“Với ai cơ?”

“Tên khốn kiếp đó!”

“Tôi có cười với anh đâu”, tôi giả ngu.

“Anh nói Đàm Diệu Ngôn!”

Nhìn bộ dạng tức phát điên của Vĩnh Kỳ, tôi sướng âm ỉ, thản nhiên đáp: “Tôi chỉ quen mỗi một tên khốn kiếp là anh thôi”.

“Đồng Đồng…”

“Thôi ngay cái trò làm bộ đáng thương trước mặt tôi đi.” Tôi quay đầu xuống bàn dưới, cố tình cười một cái thật tươi với Đàm Diệu Ngôn.

Eo bỗng bị siết chặt, cả người dựa sát vào Vĩnh Kỳ, tay hắn giữ chặt lấy người tôi, quay đầu ra sau thị uy với Đàm Diệu Ngôn.

Đồ thần kinh! Tôi đập một phát vào gáy khiến hắn rên khẽ một tiếng, ấm ức buông tôi ra.

Đàm Diệu Ngôn thích thú quan sát chúng tôi, ngẩng đầu nhìn thầy giáo một cái rồi cúi xuống hí hoáy viết vài chữ, vo thành cục ném lên mặt bàn của tôi.

Tôi đang giơ tay định cầm thì Vĩnh Kỳ đã đi trước một bước. Hắn mở ra nhìn, hừ hừ hai tiếng rồi xé nát mảnh giấy, vo thành cục, ném vào góc tường.

“Trên đó viết cái gì?”

“Chẳng có gì.”

Tôi thụi một cú vào bụng hắn, hạ giọng đe dọa: “Mau nói ra, nếu không chốc nữa ra chơi tôi tự mình đi hỏi”. Vĩnh Kỳ cau mày bất mãn, gãi đầu nói: “Hắn nói em rất đáng yêu, giống một đứa con gái”.

“Cái gì?”, lông mày dựng đứng, tôi giận dữ quay đầu về phía Đàm Diệu Ngôn.

Chuông reo, thầy giáo bước ra khỏi lớp. Tôi còn chưa kịp đi hỏi tội thì Đàm Diệu Ngôn đã tự dẫn xác đến.

“Sao thế? Cả tiết cứ trừng mắt lườm mình?”

Tôi hùng hổ chất vấn: “Nói cho rõ ràng, ai giống con gái?”. Tôi đứng bật dậy, phô diễn cơ thể cao lớn của mình.

Đàm Diệu Ngôn ngơ ngác: “Ai nói cậu giống con gái? À, mình hiểu rồi, ha ha, lời của Vĩnh Kỳ mà cậu cũng tin à?”.

Vĩnh Kỳ cũng đứng dậy, hừ nhạt: “Đàm Diệu Ngôn, mày đừng có bôi xấu thanh danh của tao”.

Tôi chợt ngộ ra, không sai, trước giờ Vĩnh Kỳ vẫn luôn nói dối không chớp mắt.

Tôi hết nhìn Vĩnh Kỳ lại nhìn Đàm Diệu Ngôn, hừ một tiếng rồi ngồi xuống.

Những việc tương tự xảy ra liên tục, chiến tranh liên miên, dần dần bước vào giai đoạn quyết liệt.

Nhưng với riêng tôi, sự việc đang trên đà phát triển tốt đẹp.

Một lần, qua khung cửa sổ, Vĩnh Kỳ tình cờ bắt gặp tôi và Đàm Diệu Ngôn cùng chạy bộ dưới sân vận động…

Sáng sớm hôm sau.

“Hôm nay dậy sớm đột xuất thế, chẳng lẽ mặt trời mọc ở đằng Tây rồi à?”, tôi vừa mở mắt đã thấy Vĩnh Kỳ quần áo chỉnh tề đứng trước mặt.

“Đưa cho anh”, hắn xòe tay ra.

“Cái gì?”

“Thẻ tập thể dục.”

“Tự chạy?” Tôi kinh ngạc trợn mắt: “Anh uống nhầm thuốc à?”, sau đó vừa ném thẻ cho hắn vừa cảnh cáo: “Muốn chạy thì từ nay mỗi ngày tự mà chạy lấy, đừng mơ tôi chạy giúp anh nữa”.

Hắn vẫn giơ tay ra: “Vẫn còn”.

“Còn gì?”

“Thẻ của em đâu?”

Tôi lừ hắn: “Anh tưởng ai cũng lười chảy thây như anh chắc? Tôi không cần anh chạy hộ đâu”.

“Đưa cho anh.” Thằng cha này hôm nay thật cố chấp.

Tôi bước xuống giường: “Không đưa”, đá cửa nhà vệ sinh đánh rầm, bắt đầu công việc vệ sinh răng miệng.

Lúc bước ra lại bị hắn chặn ngay trước cửa.

“Chuyện gì?”

“Hì hì, Đồng Đồng”, hắn cười toe toét: “Em chạy giúp anh bao nhiêu lần, để anh chạy giúp em một lần này thôi”.

Nhìn điệu bộ gian manh của hắn, chắc chắn có âm mưu gì đây.

Tôi lắc đầu quầy quậy: “Không cần, anh chạy phần của mình là được rồi”.

“Để anh chạy giúp em, mua cả bữa sáng cho em nữa. Em muốn ăn gì nào?”

Cứ nhắc đến bữa sáng là tôi lại buồn nôn, hậu quả lần trước hắn mua bữa sáng đến giờ vẫn còn in đậm đây này. Tôi càng lắc đầu điên cuồng hơn: “Không cần, không khiến, không được!”.

Hắn thấy mềm mỏng không được, lập tức đổi sang biện pháp cứng rắn, nắm chặt cánh tay tôi, lôi vào phòng ngủ.

“Không được cũng phải được.”

“Hà Vĩnh Kỳ, anh định làm gì?”, bị hắn quăng lên giường, tôi sợ đến nỗi mặt mày tái nhợt: “Tôi cảnh cáo anh, nếu anh… ư… ư… anh… ưm…”.

Nội dung cảnh cáo còn chưa kịp thốt ra, cả người đã bị đè xuống, đôi môi mềm mại cuốn lấy môi tôi.

Sàm sỡ! Cứu mạng!

Tôi trợn tròn mắt, giống hệt mắt con ếch trong phòng thí nghiệm.

Giãy giụa phản kháng hoàn toàn vô dụng, tôi chỉ có thể trợn mắt nhìn hắn chà đạp hai cánh môi của mình.

Không khí cứ bị cướp đi hết lần này đến lần khác, mỗi lần tôi gần tắt thở là hắn lại thả lỏng một chút, sau đó lại tiếp tục tấn công.

Tên yêu râu xanh! Mẹ ơi cứu con!

“Có đưa không?”, nghe giọng điệu còn tưởng hắn đang tra khảo danh sách cộng sản nằm vùng ấy chứ.

Mãi mới có cơ hội thương lượng, tôi đành đau khổ gật đầu: “Đưa, đưa, tôi đưa”. Thật hổ thẹn với lương tâm.

Hắn lấy được tấm thẻ liền nở nụ cười thắng lợi, đưa tay véo má tôi: “Ngoan ngoãn ở trong phòng, không được đi lung tung”, nói xong quay người chuồn thẳng.

Tôi ngồi thừ trong phòng.

Làm sao đây? Hắn càng lúc càng quá đáng, động một tý là lại hôn hít, xem tôi như búp bê đầu gỗ vậy.

Khốn nạn! Tôi siết chặt nắm đấm, sao lúc nãy không đấm cho hắn một cú? Nhưng nghĩ lại cảnh lúc nãy, có lẽ tôi đã lựa chọn đúng đắn, nếu đấm hắn thật, chỉ e hậu quả càng khó lường.

Nghĩ đi nghĩ lại, lý do chẳng phải do tôi sợ hắn hay sao?

Kết luận đó làm tôi muốn phát điên, tại sao lại phải sợ hắn? Tôi giúp hắn mua cơm, giặt đồ, làm bảo mẫu, lẽ ra hắn phải sợ tôi mới đúng, tại sao lại là tôi sợ hắn?

Tôi không ngồi yên được nữa, đứng dậy đi đi lại lại trong phòng. Không được, cứ thế này không phải cách hay, Vĩnh Kỳ càng ngày càng đáng sợ, tôi thì càng ngày càng sợ hắn. Thực lực hai bên lại chênh lệch quá rõ ràng, tôi không thể ngồi im chờ chết được.

Đi đến vòng thứ hai mươi, tôi dừng lại, đưa ra một quyết định trọng đại – phản kháng!

Phản kháng phải đi từ chuyện nhỏ nhất. Đầu tiên, chấm dứt hành động ngồi im chờ chết.

Tôi xách cặp, chuẩn bị ra khỏi phòng. Vĩnh Kỳ đã có thể tự đi tập thể dục, tức là hắn cũng có thể tự mua đồ ăn, tự ăn một mình. Còn tôi, với tư cách là một sinh viên chăm chỉ, đến sớm ôn bài là chuyện nên làm.

Tạm biệt cục kẹo cao su phiền phức, anh tự chăm sóc bản thân đi, tôi quyết định bắt đầu cuộc sống tiêu diêu tự tại của mình rồi.

“Sớm thế này định đi đâu?”

Cửa vừa mở ra đã thấy một người đứng lù lù ở đấy.

Tôi sợ vãi linh hồn, định thần lại, may quá không phải Vĩnh Kỳ.

“Đi tìm chỗ ôn bài.”

Đàm Diệu Ngôn khoanh tay nhìn tôi: “Ôn bài? Ăn sáng chưa?”.

“Chưa.” Nghĩ đến cảnh Vĩnh Kỳ đang mua bữa sáng cho mình, trong lòng tự dưng có chút áy náy. Tôi cau mày: “Không ăn sáng cũng chả sao. Tránh ra, đừng có chắn trước cửa thế”.

“Từ trước tới giờ hôm nay là lần đầu tiên mình thấy Vĩnh Kỳ chạy buổi sáng”, Đàm Diệu Ngôn khẽ cong môi: “Thế nên mới vội vàng chạy qua đây xem cậu có làm sao không”.

Mặc dù nhớ ngay đến nụ hôn ác ý vừa rồi nhưng tôi tuyệt đối không để lộ chút manh mối nào. Tôi cười nhạt: “Có thể xảy ra chuyện gì cơ chứ? Hôm nay tên nhóc đó bị mình giáo huấn một trận, đầu óc cũng coi như thông ra một tý, biết là phải chăm chỉ hơn”.

“Mình thấy có mà cậu bị hắn giáo huấn thì có”, Đàm Diệu Ngôn khẽ lẩm bẩm.

“Cậu nói cái gì?”, tôi cao giọng chất vấn.

Hắn lập tức chối bay chối biến: “Không có gì. Đồng Đồng, bỏ ăn sáng không tốt đâu. Hay để mình mời cậu đi ăn McDonald nhé?”.

“McDonald?” Bụng kêu đánh ọt một tiếng, tôi nhìn hắn nghi ngờ: “Chẳng có việc gì lại đến nịnh bợ, không phải lừa đảo thì cũng là phường trộm cướp. Mình thấy miễn đi thì hơn…”.

Không đợi nghe hết câu, Đàm Diệu Ngôn đã quàng vai tôi lôi đi: “Đi nào, chẳng phải ngày nào cũng có bão thế này đâu”.

McDonald có ma lực không nhỏ, mặc dù tôi rất có chí khí, nhưng cũng chỉ từ chối mấy câu lấy lệ rồi để mặc hắn lôi đi.

Đã vào McDonald thì cũng chẳng cần thương xót cho hầu bao của Đàm Diệu Ngôn làm gì. Tôi gọi một mạch bốn cái hamburger, hai cốc cô ca, hai bịch khoai tây chiên, hai chiếc bánh táo.

Đàm Diệu Ngôn đứng sau nói: “Không cần gọi hộ mình đâu”.

“Mình có gọi cho cậu đâu.”

“Cậu ăn được nhiều thế?”

Tôi thộn mặt, quả nhiên làm bảo mẫu quen rồi, mua gì cũng mua thành hai phần. Đành nhếch mép: “Để trưa ăn luôn”.

“Sẽ bị nguội.” Đàm Diệu Ngôn mỉm cười: “Hay là thế này, cứ ăn sáng trước đã, bữa trưa chúng ta lại đến đây”.

Tôi quay đầu lại, kinh ngạc nhìn hắn: “Bữa trưa lại đến nữa?”.

“Ừ”, Đàm Diệu Ngôn gật đầu: “Mình mời, cậu cứ ăn tẹt ga”.

Tự dưng có chút bất an, tôi cân nhắc giữa McDonald và sự an toàn của bản thân một chút, cuối cùng đành đau khổ lắc đầu: “Thôi không cần đâu, cậu cũng đừng lãng phí tiền, mời mình bữa sáng là được rồi”.

Đàm Diệu Ngôn chỉ cười, không nói thêm gì nữa.

Thanh toán xong, bọn tôi bưng khay tìm chỗ trống.

Vừa ngồi xuống, tôi lập tức tập trung tinh thần, tận lực chiến đấu: tay trái cô ca tay phải hamburger, nuốt một miếng khoai chiên lại cắn một miếng bánh táo.

Đàm Diệu Ngôn ngồi cạnh chăm chú quan sát: “Cậu đói lắm hả?”.

“Ừ”, tôi thẳng thắn gật đầu. Đã dám mời người ta thì đừng có keo kiệt.

“Mình thấy thực ra cậu không đói đến thế.”

“Hả?”, tôi ngước lên nhìn hắn, miệng vẫn đầy hamburger.

“Cậu muốn ăn cho xong để mau mau chóng chóng về gặp Vĩnh Kỳ chứ gì?”

Tôi lắc đầu, nuốt vội miếng bánh xuống họng, tu ừng ực cốc cô ca trên tay: “Ai nói thế? Mình chẳng quan tâm đến hắn làm gì. Phiền chết đi được”.

“Thật sao?”

“Cậu điều tra hộ khẩu à? Hỏi lắm thế”, tôi lườm hắn, rất từ tốn, chậm rãi ăn nửa chiếc hamburger còn lại, xem như câu trả lời cho thắc mắc của hắn.

Nhìn xem, tôi chẳng vội một tí nào. Tên nhóc con Vĩnh Kỳ sớm đã bị tôi quẳng ra đường cái rồi.

Đàm Diệu Ngôn im lặng.

Hắn nhìn tôi không chớp mắt, chẳng biết đang nghĩ gì nữa. Đợi tôi giải quyết gọn gàng cái hamburger thứ nhất, chuẩn bị tấn công sang cái thứ hai thì hắn đột nhiên lên tiếng: “Có phải lúc hôn cậu, Vĩnh Kỳ thường rất thô bạo không?”.

Phụt…

Cô ca trong miệng phụt thẳng ra ngoài, may mà đối diện không có ai.

“Cậu nói cái gì?”, tôi trừng mắt, hạ giọng hỏi hắn.

“Môi trên bị hắn cắn sưng lên rồi kìa.”

Cái gì? Mất mặt quá! Sao tôi lại chẳng có cảm giác gì, còn chạy đến McDonald cho thiên hạ chiêm ngưỡng. Tôi hoảng hốt đưa tay sờ môi: “Ở đâu? Chỗ nào cơ?”.

Đàm Diệu Ngôn ngồi im quan sát, một lúc sau mới bật cười ha hả.

“Cười cái gì?”

“Ha ha, Đồng Đồng, ha ha…” Hắn gập bụng cười rung người như thể đang xem bộ phim hài hay nhất của năm: “Cậu đúng là dễ bị lừa thật đấy. Ha ha, chắc chắn là thường xuyên bị Vĩnh Kỳ quay như chong chóng rồi”.

Tôi chớp mắt nhìn hắn.

Hắn cười nửa ngày trời, đột nhiên ngừng lại, mặt mày nghiêm túc nói: “Ở bên cạnh hắn, cậu chỉ có chịu thiệt thôi, để mình bảo vệ cậu, được không?”.

Tôi tiếp tục chớp mắt.

Hắn hạ thấp giọng, dựa sát vào tôi: “Mình và Vĩnh Kỳ không giống nhau, mình chưa bao giờ sử dụng vũ lực cả”.

Bốp! Đàm Diệu Ngôn từ ghế rơi xuống đất.

Tất cả mọi ánh mắt lập tức tập trung vào nắm đấm còn đang giơ cao của tôi.

Tôi lạnh lùng liếc qua cái xác nằm bẹp dưới đất, chậm rãi thu lại nắm đấm, nhét chỗ thức ăn còn lại vào trong cặp, tay cầm cô ca đứng lên, ánh mắt kiên nghị, hiên ngang bước ra cửa.

Sau lưng im lặng như tờ…

Bước ra đường cái, tôi mím môi nhìn dòng người hối hả ngược xuôi trong năm giây.

“Aaaaaaa! Thượng đế, một tên còn chưa đủ sao, ông có thù với tôi à?”, tôi ngửa mặt gào to, thu hút mọi ánh mắt của người đi đường.

Cuộc sống đại học của tôi… thê thảm… thê thảm… quá thê thảm…

Tôi vừa ngán ngẩm ca thán cuộc sống đại học bất hạnh, vừa thất thểu lê từng bước đến lớp.

Trước mặt đột nhiên xuất hiện một thân hình cao lớn, tôi ngơ ngác ngẩng đầu lên, đập vào mắt là khuôn mặt phẫn nộ của Vĩnh Kỳ.

“Đi đâu về?”, lông mày hắn dựng ngược, tức tối giơ bàn tay còn đang cầm tô cháo, chỉ thẳng vào tôi: “Phòng bên cạnh bảo thấy em cười cười nói nói đi cùng Đàm Diệu Ngôn. Nói, em với hắn đi đâu?”.

Nghe đến ba chữ Đàm Diệu Ngôn, lông mày tôi cũng lập tức dựng ngược, chỉ thẳng mặt hắn, hét còn dữ tợn hơn: “Không được nhắc đến thằng khốn đó”.

“Thằng khốn?” Vĩnh Kỳ bị tôi hét liền lập tức ngoan ngoãn trở lại, thậm chí còn rất hớn hở: “Ha ha, cuối cùng em cũng biết đó là thằng khốn. Đồng Đồng thật thông minh, đã nhận ra bộ mặt thật của hắn rồi”.

Tôi quay phắt sang chỗ khác: “Đừng làm trò. Anh với hắn đều cùng một giuộc cả thôi”.

Vĩnh Kỳ lập tức trở nên nghiêm túc: “Không giống nhau. Anh đối với em là thật lòng, còn hắn là có mưu đồ xấu xa”.

“Hả?” Tôi quay đầu lại, quan sát Vĩnh Kỳ từ đầu đến chân: “Sao anh biết hắn có mưu đồ xấu xa với tôi?”.

“Hừ,” cứ nhắc tới Đàm Diệu Ngôn, Vĩnh Kỳ lại nổi xung: “Tên đó từ bé đến lớn chỉ thích tranh giành với anh. Đến cả đi vệ sinh cũng giành đi trước, sao lần này lại chịu buông tha cho em chứ?”.

Sao tầm quan trọng của tôi lại bị đặt ngang hàng với việc đi vệ sinh chứ? Thật là hỏi trời, trời không thấu, hỏi đất, đất không hay.

Vĩnh Kỳ thấy tôi sầm mặt, có lẽ cũng nhận ra sai lầm, gãi đầu gãi tai một hồi, cười hì hì chữa cháy: “Đương nhiên là Đồng Đồng của anh quan trọng hơn việc đi vệ sinh nhiều rồi”.

“Vĩnh Kỳ.”

“Hả?”

Tôi nhỏ nhẹ: “Thường ngày nói chuyện với thầy cô và mấy bạn nữ thì miệng anh trơn như bôi mỡ, toàn nói ngon nói ngọt. Tại sao cứ nói chuyện với tôi lại chẳng thốt ra được câu nào êm tai?”, bắt đầu nghiến răng trèo trẹo.

Vĩnh Kỳ ngơ ngẩn một lúc, sau đó dường như ngộ ra được điều gì, cười rạng rỡ, tay chân còn múa máy, sung sướng nói: “Đồng Đồng, em đang ghen à?”.

Con người và quái vật đúng là không thể giao lưu được. Đến lượt tôi ngây người, ánh mắt đờ đẫn, mắt hình như còn vằn tia máu.

Vĩnh Kỳ thì phấn khích quá đà, lượn vòng vòng xung quanh tôi, đứng sau lưng dựa đầu lên vai tôi, cười ngọt ngào: “Cuối cùng em cũng hiểu được rồi, ôi, cuối cùng em cũng biết ghen rồi”.

Lúc đó tôi đang đứng sát bờ vực của sự bùng nổ, Vĩnh Kỳ lại đứng ở một vị trí phù hợp đến không thể phù hợp hơn, thế nên tôi liền rất hào phóng tặng hắn một đấm.

“Á…”

Sau lưng vang lên tiếng hét đau đớn.

Hôm nay, thầy cô và toàn thể các sinh viên nữ lớp Tin học đau lòng khôn nguôi.

Lý do là vì hai chú Bạch mã của họ đều bị thương, ảnh hướng đến vẻ nho nhã lịch sự mọi khi: Vĩnh Kỳ bị bầm mắt phải, còn Đàm Diệu Ngôn là mắt trái. Người khác nghĩ gì thì cũng mặc, nhưng lúc Vĩnh Kỳ và Đàm Diệu Ngôn chạm trán, hai bên đều sững người, sau đó lập tức chỉ vào vết thương của đối phương cười hả hê châm biếm.

Điển hình của chó chê mèo lắm lông.

Tôi lạnh lùng ngồi nhìn, Hà Đông Bình từ sau thò đầu lên hỏi nhỏ: “Hai người đó có phải lén lút đánh nhau không? Giờ thì mỗi người đều có quà lưu niệm rồi nhé”.

Tôi phì cười, gật đầu: “Không sai, hôm qua bọn họ vì tranh chức hoa khôi của trường mà đánh nhau một trận sống mái. Lúc đó mình tình cờ có mặt, được làm trọng tài”.

“Nhất định rất hấp dẫn.” Hà Đông Bình tưởng thật, xuýt xoa tiếc rẻ.

Tôi cười muốn đau bụng: “Đương nhiên, chỉ có thể nói là vô tiền khoáng hậu, kinh thiên động địa”.

“Ai thắng?”

“Không nói cho cậu, cậu tự đi mà hỏi bọn họ.”

“Vậy người thắng có phần thưởng gì?”

“Phần thưởng?”

Hà Đông Bình tự dưng cười gian xảo: “Đại hội võ lâm lần nào chẳng liên quan đến mỹ nhân. Lúc đó cậu cũng ở đấy, có nói qua giải thưởng là một nụ hôn của Đồng Đồng không…”.

Lời còn chưa dứt, mắt đã nhận luôn nắm đấm vô địch của tôi.

Hà Đông Bình hét thất thanh một tiếng, cả lớp quay ra nhìn tôi.

Đôi mắt Hà Đông Bình lập tức xuất hiện vết bầm đóng mác “Đồng Đồng chính hiệu”.

Trong lúc tôi đang dương dương tự đắc với sự tiến bộ của mình thì Hà Đông Bình ấm ức tố cáo: “Mình đã biết vết bầm tím trên khuôn mặt của Vĩnh Kỳ và Đàm Diệu Ngôn từ đâu ra rồi”.

Nguy quá nguy quá, tôi đảo mắt bốn phía. Quả nhiên, toàn bộ đám con gái đang nhìn tôi bằng cặp mắt phẫn nộ sắc bén như lưỡi dao.

Chuyện may mắn nhất trong ngày là chuông vào lớp lập tức reo lên sau đó. Nếu không, lũ con gái chắc sẽ xông vào ăn tươi nuốt sống tôi hòng báo thù cho Vĩnh Kỳ và Đàm Diệu Ngôn mất.

“Đàm Diệu Ngôn, chỗ của mày ở đằng sau.”

Vừa đặt mông xuống ghế, hai chàng Bạch mã hoàng tử lại tiếp tục đấu khẩu.

Đàm Diệu Ngôn làm lơ Vĩnh Kỳ, ngồi xuống bên trái tôi: “Trường có quy định phải ngồi cố định một chỗ đâu. Cậu không muốn ngồi cùng bàn với mình thì mời xuống bàn dưới”.

“Mày…”

Vĩnh Kỳ đang định phản bác thì bị tôi mắng: “Im đi, thầy vào rồi còn ồn ào cái gì? Anh muốn bị phạt hả?”.

Vĩnh Kỳ nhìn tôi một cái, lại trừng mắt với Đàm Diệu Ngôn một cái, bực tức ngồi xuống bên phải tôi.

“Đồng Đồng, ngồi dịch qua đây, đừng để hắn đụng vào”, hắn kéo tôi sát lại phía mình.

Tôi đấm một cú vào đùi hắn, ngồi thẳng lưng, mắt hướng lên bục giảng, hạ giọng nạt: “Ngồi im nghe giảng, còn ngọ nguậy đập phát chết luôn bây giờ”.

Đến lúc đó bọn họ mới chịu im miệng.

Cuộc sống đại học của tôi thê thảm đến mức nào, chỉ nhìn một tiết Đồ họa công trình vốn dĩ rất thảnh thơi này là biết.

Bên trái là Đàm Diệu Ngôn mắt trái tím bầm, bên phải là Hà Vĩnh Kỳ mắt phải bầm tím, sau lưng là Hà Đông Bình hai mắt vừa tím vừa bầm, tan học cái là luôn mồm kêu đau, chạy khắp nơi kể khổ.

“Đồng Đồng, em đánh anh đau quá, mắt chẳng nhìn rõ gì cả, em chép bài giúp anh có được không?”, Vĩnh Kỳ ở bên phải làm nũng, giọng sến súa đến mức khiến tôi nổi hết cả da gà da vịt.

“Đồng Đồng, mình đối với cậu là thật lòng thật dạ. Có lẽ cách bày tỏ sáng nay không tốt lắm, lần tới mình nhất định sẽ rút kinh nghiệm”, Đàm Diệu Ngôn ở bên trái thề non hẹn biển, mặc kệ ánh mắt cảnh cáo của thầy giáo, mặc nhiên cúi đầu rành rọt nói từng tiếng vào tai khiến tôi chỉ muốn hét ầm lên.

“Đừng tin lời nó, nó chẳng có ý tốt gì đâu.”

“Hà Vĩnh Kỳ, sỉ nhục người khác như thế là quá nhỏ nhen đấy.”

Lúc này tôi chỉ muốn chuồn khỏi phòng học cho lành.

Hai tai liên tục bị bọn họ tra tấn, mắt chăm chú nhìn lên bảng quan sát từng động tĩnh của thầy, tay phải chép bài, tay trái cố ngăn hành vi lôi kéo của Hà Vĩnh Kỳ, sống lưng thì lãnh đủ những tia nhìn đối địch của lũ con gái lẫn ánh mắt trách móc oán hận của Hà Đông Bình.

Cuộc khảo nghiệm toàn diện này diễn ra liên tục bốn mươi lăm phút, cơ thể tôi cạn kiệt năng lượng, toàn thân mồ hôi đầm đìa.

Vì thế, giây phút chuông hết giờ vang lên, tôi vui sướng như thể nghe được tiếng thánh ca từ thiên đường vọng xuống.

Hai tên khờ đó vẫn chưa chịu thôi, thầy vừa ra khỏi lớp, giọng nói ban nãy còn cố đè thấp ngay lập tức không còn kiêng nể gì nữa.

“Đàm Diệu Ngôn, xuống bàn dưới ngồi.”

“Tôi có quyền tự do, thích ngồi đâu thì ngồi.”

Vĩnh Kỳ đứng bật dậy, lạnh lùng nhìn hắn một cái, đột nhiên mỉm cười, cúi xuống nắm tay tôi: “Đồng Đồng, chúng ta xuống bàn dưới ngồi. Đàm Diệu Ngôn, mày nói mày muốn ngồi bàn này, đừng có đổi ý nhé”.

Cả lớp đang chăm chú quan sát bọn tôi, hệt như đang thưởng thức tiểu phẩm mười phút giữa giờ vậy.

Tay bị Vĩnh Kỳ nắm chặt đến phát đau, tôi hất hắn ra: “Làm gì thế? Ngồi đâu mà chẳng như nhau”.

Đàm Diệu Ngôn lập tức trở nên đắc ý, gật đầu sung sướng: “Thế nào? Đồng Đồng thích ngồi cùng tôi đấy”.

“Vớ vẩn! Đồng Đồng, em mau phản bác hắn đi”, Vĩnh Kỳ lại kéo tay tôi.

Không thể chịu nổi, IQ của hai tên này chắc chẳng hơn trẻ mẫu giáo là mấy.

Tôi điên tiết đứng dậy.

“Câm hết đi!”, hai tay túm luôn cổ áo của hai tên phiền phức, tôi nghiến răng gầm gừ: “Hai người thích đấu đá thế này, chẳng bằng ra ngoài đánh một trận cho xong. Chết một tên thì khỏi cần phải tranh nhau nữa, thiên hạ thái bình”.

Tất cả đều đần người ra.

“Đồng Đồng”, Vĩnh Kỳ nắm chặt bàn tay đang nắm cổ áo của hắn: “Có phải nếu anh đánh thắng thì em sẽ không bao giờ hồng hạnh xuất tường[4] nữa không?”.

Tôi chớp chớp mắt, mãi không hiểu ý nghĩa cụm từ “hồng hạnh xuất tường”. Đây không phải từ dùng để miêu tả Phan Kim Liên sao?

Tôi còn chưa kịp mở miệng đã nghe Đàm Diệu Ngôn ho khan hai tiếng: “Thực ra tôi không thích đánh nhau. Nhưng… thứ nhất: đối thủ là Hà Vĩnh Kỳ, thứ hai: lý do lại là vì Đồng Đồng. Dựa vào hai điều trên, cho dù không thích cũng phải đánh một trận cho ra trò”.

Nói đoạn, hắn hất hàm với Hà Vĩnh Kỳ: “Thế nào, Vĩnh Kỳ? Tìm chỗ chứ?”.

“Sợ mày chắc?”

Tôi đơ như khúc gỗ nhìn hai tên đó hiên ngang lẫm liệt bước ra khỏi phòng. Lũ con trai trong lớp, bao gồm cả Hà Đông Bình mắt vẫn còn tím bầm đều biết trò hay sắp diễn ra, hớn hở chạy theo sau.

Tôi ngây người suốt vài phút, cuối cùng cũng tin rằng hai tên đần đó thật sự sắp mặc kệ nội quy nhà trường, ra ngoài đánh nhau một trận, liền vội vàng dậm chân hét lên: “Các người quay lại! Điên hết cả rồi sao? Sắp vào lớp rồi”.

Tôi cuống quít đuổi theo, ai dè vừa đến cửa lớp đã bị chặn lại.

Cúi đầu nhìn, á, một đội quân tóc dài, hơn nữa còn lửa giận hừng hực.

“Các cậu đừng cản đường, mình phải…”

“Đi góp vui hả?”

“Cái gì?”, tôi vò đầu bứt tai: “Các cậu bị hâm à, mình đi khuyên can bọn họ”.

“Không cần làm bộ làm tịch nữa, trong lòng cậu đang sướng mê tơi còn gì”, Uông Ly Ly hừ một tiếng: “Lương Thiếu Đồng, tôi không hề biết cánh con trai lại có một đứa đê tiện như cậu đấy”.

Tôi chỉ vào mặt mình, há hốc mồm: “Mình? Đê tiện?”.

Hạ Mẫn lắc đầu, bĩu môi nói: “Tôi không hề kì thị người đồng tính, nhưng Đồng Đồng, chính thái độ đáng ghét của cậu đã làm mất mặt giới đồng tính rồi”.

Tôi kêu lên bất bình: “Đồng tính? Cậu nói mình đồng tính?”.

“Cậu thật quá đáng! Chẳng những ra tay đánh Vĩnh Kỳ và Đàm Diệu Ngôn, lại còn bắt bọn họ đánh nhau.”

“Đúng thế, việc cậu bắt nạt Vĩnh Kỳ, bọn tôi ngứa mắt từ lâu rồi.”

“Nhưng vì Vĩnh Kỳ yêu thương cậu nên chúng tôi mới không lên tiếng đó thôi.”

“Họ thích cậu, không đồng nghĩa với việc đáng bị cậu đem ra làm trò đùa. Con người cậu rốt cuộc có biết tình cảm là gì không hả?”

Thực tế chứng minh: lúc nổi điên, con gái đáng sợ hơn con trai nhiều. Tôi nhìn trái nhìn phải, bốn phương tám hướng đều là những ánh mắt oán trách, bọn họ thao thao bất tuyệt kể tội tôi, người này chưa dứt lời người kia đã đế thêm vào.

Bây giờ tôi đã hiểu cảm giác chết đuối trong nước bọt kẻ khác là thế nào.

“Lúc nào cũng ra vẻ tử tế, thực ra lòng dạ hẹp hòi tiểu nhân.”

“Cho dù đẹp trai đến mấy mà tâm hồn xấu xa như thế thì cũng chẳng có ai yêu đâu.”

“Tính cách con người quyết định số phận, tính nết cậu như thế, cậu có biết số phận sau này sẽ ra sao không?”

Nói hết lý lẽ nhỏ, giờ chuyển sang bàn đạo lý lớn.

Tôi từ từ khép cái miệng đang há hốc lại, ngoan ngoãn ngồi xuống bàn, lắng nghe bài ca kể tội của các cô nàng.

“Lương Thiếu Đồng, cậu có đang nghe không hả?”

“Sao mặt cậu lại dày như thế? Những lời bọn tôi nói cậu không để lọt vào tai chút nào à?”

Tôi cúi đầu, thành thật đưa tay lên ngoáy lỗ tai.

“Chúng tôi muốn cậu sửa ngay những khuyết điểm đó.”

“Không ép cậu ngay lập tức thay đổi, nhưng ít ra phải sửa đổi dần dần.”

“Đối xử với Vĩnh Kỳ tốt một chút, thân thiện với Đàm Diệu Ngôn hơn một chút.”

“Đừng có coi anh mình như con lừa mà hô đến gọi đi thế chứ? Chuyện của mình thì tự mình làm.”

Tôi suýt nữa phun máu, tôi xem anh mình như con lừa mà hô đến gọi đi á? Hà Vĩnh Kỳ cho dù có là lừa thì cũng là con lừa siêu lười biếng.

“Này! Lương Thiếu Đồng, nói gì đi chứ.”

“Này! Này! Cậu đừng có làm bộ ngớ ngẩn, mau mở miệng đi.”

Tôi kiên quyết nghe lời cổ nhân dạy, nam tử hán đại trượng phu không chấp nhất đàn bà con gái, nhất định không mở miệng. Nếu như bọn họ tiếp tục làm tới, tôi cũng quyết không động khẩu – động thủ sảng khoái hơn nhiều.

Lại tiếp tục kể tội. Tôi cúi đầu đếm nhẩm, còn dám chửi tôi thêm mười câu nữa, tôi sẽ…

Mười, chín, tám, bảy…

“Các cậu đừng mắng Đồng Đồng nữa, biết đâu chính Hà Vĩnh Kỳ bắt nạt Đồng Đồng trước thì sao?”

Đang lúc tôi dồn khí đan điền, chuẩn bị ra tay thì một câu nói nhỏ nhẹ lọt vào tai.

“Đới Xuân Triều, cậu không nói giúp Hà Vĩnh Kỳ sao?”, đám đông lập tức quay người tập trung vào vị nữ anh hùng vừa mới “gặp chuyện bất bình, rút dao tương trợ” cho tôi.

Cô nàng Đới Xuân Triều thường ngày luôn nhút nhát đang đứng ở một góc, khẽ nói: “Đồng Đồng đối xử với Vĩnh Kỳ rất tốt, cậu ấy thường mua cơm cho Vĩnh Kỳ”.

Một dòng nước ấm áp nhẹ nhàng chảy vào lòng tôi.

Tôi ngẩng đầu, hai mắt ngấn lệ.

Một cô gái nhỏ nhắn, trước giờ chưa từng để lại ấn tượng gì cho tôi, lúc này bỗng hiện lên vô cùng cao lớn, toàn thân phát ra ánh sáng rực rỡ.

Rầm! Tôi đập bàn một cái khiến bọn họ giật nảy mình, tiếp đó đứng lên, trang trọng uy phong bước từng bước đến trước mặt Đới Xuân Triều.

“Đới Xuân Triều, không, Đới Thanh Thiên.” Tôi cúi xuống nhìn cô bạn, kích động nói: “Cậu đúng là ngọn đuốc dẫn đường, là mặt trời của đời mình, là giọt sương trong ngày nắng hạn, là cô gái có trí tuệ nhất trong cái trường đại học rách nát này”.

“Mình…”, dường như Đới Xuân Triều ngại ngùng trước lời ca tụng thành thật của tôi nên vội vàng cúi đầu.

Biết làm thế nào để thể hiện sự cảm kích từ tận đáy lòng của tôi đây? Tôi nghĩ tới nghĩ lui, cuối cùng cũng tìm được một cách hay: “Vì cậu đã dũng cảm bênh vực lẽ phải, mình nhất định sẽ chăm sóc cậu chu đáo. Mình sẽ giúp cậu mua cơm, rửa bát, giặt đồ, chạy thể dục hộ, lấy phiếu ăn, vì cậu làm tất. Từ nay mấy bài thực nghiệm gia công kim loại của cậu mình sẽ làm giúp”.

Đới Xuân Triều lập tức nhận được ánh mắt ngưỡng mộ từ bốn phía.

“Làm thế… làm thế không được đâu. Việc học của cậu đã vất vả rồi, hơn nữa…”

Tôi kiên quyết gật đầu: “Không cần lo lắng những chuyện khác. Cậu yên tâm, mình tuyệt đối, tuyệt đối sẽ không hối hận đâu”.

Vừa nói dứt lời, trong lòng tôi đã bắt đầu cảm thấy hối hận rồi.


Giao diện cho điện thoại

Ngào tạo:
Cập nhật:

Chia sẻ