settingsshare

Cuộc Sống Đại Học Xui Xẻo Chương 14: Chương 14

Đúng lúc đó chuông hết tiết vang lên. Sau khi trợn mắt nhìn tôi một hồi, cuối cùng có vẻ thầy cũng chấp nhận cách giải thích của Vĩnh Kỳ, quay lưng bỏ đi. Tôi thở phào nhẹ nhõm, nguy hiểm vừa qua, toàn thân lập tức trở nên mềm nhũn, nằm bẹp xuống bàn.

Vĩnh Kỳ sán lại kể công: “Đồng Đồng, anh có giỏi không?”.

Tôi lạnh lùng liếc một cái, làm hắn tự động rụt cổ lại. Hai tiết sau, hắn biết điều hơn, không dám thập thò sờ nọ mó kia nữa.

Chuông tan học vừa kêu, cả lớp reo lên một tiếng, lũ lượt kéo đi. Tôi vừa thu dọn sách vở vừa thở dài ngao ngán.

“Sắp thi rồi, sắp thi rồi”. Cứ nghĩ đến thi cử là đau đầu: “Đang lúc quan trọng lại bỏ mất mấy buổi học, làm sao bây giờ?”.

Lại có một tên lười biếng chỉ giỏi phá hoại, chẳng làm được tích sự gì nằm bò bên cạnh nữa chứ.

Vĩnh Kỳ cười: “Đồng Đồng không cần lo lắng, có anh đây, em còn sợ thi không qua sao?”.

Tôi lườm hắn một cái tóe khói, mở cặp, rút cuốn toán cao cấp ra.

“Em không đi mua cơm à?”

Tôi bực bội nói: “Bắt đầu từ bây giờ, tôi quyết định bù đắp lại khoảng thời gian lãng phí đã bỏ ra để chăm sóc anh. Tôi phải học hành chăm chỉ, nghiêm túc ôn bài mà thi cho tốt”. Mỗi tiếng phát ra đều vô cùng rõ ràng kiên định.

“Anh muốn ăn uống đàng hoàng”. Vĩnh Kỳ long lanh đôi mắt đen nhánh nhìn tôi: “Em không đi mua cơm, anh sẽ bị đói”.

Miếng kẹo cao su chỉ đem lại toàn rắc rối và phiền phức…

Tôi bắt đầu thở phì phò, siết chặt nắm đấm.

Vĩnh Kỳ liếc nắm đấm của tôi, vội vàng nói: “Em đã hứa sẽ yêu thương che chở cho anh, thế mà vừa về đến trường em đã hết đánh lại mắng. Bây giờ còn không cho anh ăn cơm, thật là vô nhân đạo”.

Nắm tay càng siết chặt hơn.

“Nói xong chưa?”

“Thật là không ăn cơm sao?” Vĩnh Kỳ gãi đầu, nhìn tôi ngơ ngác: “Lẽ nào tối qua em liếm có một chút thứ đó của anh là không cần ăn cơm ba ngày sao?”.

Đúng là miệng chó không mọc được ngà voi!

“Anh… anh…” Tôi nghiến răng ken két, mặt mũi đỏ dừ.

“Anh đói”.

“Anh… đây là… đây là…”

“Đồng Đồng, anh đói”.

Tôi tức điên người, khí nóng toàn thân bốc lên đỉnh đầu, đang định lao vào đập cho hắn một trận nên thân thì chân bỗng mềm nhũn, trước mắt tối đen.

Vĩnh Kỳ lúc này mới kinh hoàng: “Đồng Đồng, em sao thế? Đồng Đồng!”.

Tôi nằm quay đơ, cuối cùng đã bị Vĩnh Kỳ chọc tức đến ngất đi.

Tôi nằm trên bàn học, chầm chậm tỉnh dậy, nghe thấy tiếng gọi khe khẽ của Vĩnh Kỳ: “Đồng Đồng, Đồng Đồng…”, giọng hắn tràn ngập sự hoảng loạn bất an.

Tôi chậm chạp mở mắt nhìn về phía hắn. Vĩnh Kỳ giống như con thỏ đang nơm nớp lo sợ, trợn tròn đôi mắt đen nhánh nhìn tôi, làm như tôi sẽ đi gặp ông bà bất cứ lúc nào không bằng.

Hừ, tên đầu đất này cũng biết không có tôi hắn sẽ khốn khổ thế nào – đồng nghĩa với không có bảo mẫu, máy giặt, máy rửa bát…

“Sắp thi rồi, tôi không có hơi sức đâu mà đối phó với anh. Anh để tôi nghỉ ngơi mấy ngày có được không?”, tôi cố ý nói không ra hơi, mệt mỏi hỏi hắn.

“Được, được”. Vĩnh Kỳ gật đầu lia lịa.

Tôi cười thầm trong bụng, thì ra khổ nhục kế lại hiệu quả đến thế.

“Vậy anh tự mua cơm được không?” Thấy Vĩnh Kỳ bắt đầu cảnh giác, tôi vội thêm vào một câu: “Dĩ nhiên chỉ trong đợt thi thôi”. Đến học kỳ sau, nhất định tôi sẽ cao chạy xa bay, dọn đến phòng khác.

“Được”.

“Vậy anh có thể tự giặt đồ không?” Dù sao anh cũng là hoàng tử Bạch mã, anh không giặt thì khối người tình nguyện giặt hộ anh.

Vĩnh Kỳ gật đầu: “Được”.

“Vậy rửa bát…”

“Được”.

“Giày của anh…”

“Anh tự lau”.

“Ga giường…”

“Anh tự phơi”.

Tôi suýt nữa thì phá lên cười, bụng tức anh ách vì nhịn từ nãy đến giờ. Lần đầu tiên thấy Vĩnh Kỳ ngoan như thế, tôi nở nụ cười dịu dàng nhất, vuốt ve đầu hắn: “Vậy tôi có thể ngủ một mình một giường không?”.

“Không được”, giọng hắn đột nhiên đanh lại.

Tôi cau mày nhìn hắn. Có nhầm không đấy, tôi vừa ngất đi, hơi thở nhẹ hẫng, giọng nói thều thào, vậy mà anh dám nói không được à?

Hắn cũng cau mày nhìn tôi.

“Đồng Đồng, không phải em đang giả vờ đấy chứ?” Hắn nhìn tôi nghi ngờ: “Em ngất đi nhanh mà tỉnh lại cũng nhanh. Anh nhớ lần trước em ngất rất lâu sau mới tỉnh lại cơ mà”.

Tên này nhiều lúc cũng thông minh đột xuất.

“Có anh giả vờ thì có”. Tôi ngồi dậy: “Thôi, bây giờ đến lượt anh đi mua cơm. Mau đi đi, đừng có bám dính lấy tôi nữa”.

Vĩnh Kỳ thộn mặt nhìn tôi rất lâu mới gật đầu: “Xem ra em đã quyết định dồn sức cho kỳ thi rồi”.

“Tôi vốn là học sinh ngoan mà. Lẽ nào lại cả ngày chỉ biết ăn chơi như anh?”

“Anh cả ngày chỉ biết ăn chơi? Cứ đợi đến lúc đó xem ai điểm cao hơn”.

Tôi liếc xéo một cái: “Ha, lại dám bì điểm thi với tôi cơ đấy? Quả là mặt dày ít ai bằng”.

“Vậy được, cá đi”. Vĩnh Kỳ nheo mắt: “Nếu tổng điểm thi cuối kỳ của anh cao hơn em thì thế nào?”.

“Nếu tôi cao hơn anh thì sao?”

Vĩnh Kỳ dường như có chút tức giận, trầm giọng nói: “Nếu điểm em cao hơn anh, anh sẽ tự động chuyển phòng, không bao giờ làm phiền em nữa, vĩnh viễn không kể tội của em với bác, vĩnh viễn nghe lời em”.

Tôi không chịu lép vế, cũng trầm giọng nói: “Nếu điểm anh cao hơn tôi, tôi sẽ hết lòng yêu thương che chở anh, làm người của anh”.

Bốn bề đột nhiên yên ắng vô cùng, một bầu không khí kỳ lạ bao trùm.

Không ổn…

Vĩnh Kỳ mặt tối sầm nhìn tôi rất lâu, ánh mắt chất chứa một thứ cảm xúc khó nói thành lời.

“Đồng Đồng, quân tử nhất ngôn”, giọng hắn hơi khàn vì kích động.

Mặc dù có chút chột dạ, tôi vẫn ưỡn ngực hiên ngang: “Tứ mã nan truy”. Trong đầu thầm nghĩ, không phải trên đời đã sớm tuyệt chủng cái loài động vật gọi là quân tử rồi sao?

Vĩnh Kỳ bỗng bật cười sung sướng.

“Ha ha, ha ha!” Hắn bắt đầu hoa chân múa tay: “Không ngờ Đồng Đồng lại chấp nhận làm người của anh? Em thật sự đã đồng ý rồi đúng không? Anh còn tưởng phải chờ đến lúc tốt nghiệp đại học cơ. Ha ha ha! Em nhận lời rồi, nhận lời rồi!”.

Tôi lườm hắn: “Này, đừng có mừng sớm thế. Đòi điểm cao hơn tôi à, mơ đi nhé”.

Hắn quay một vòng tại chỗ, rồi dừng lại, lịch lãm làm một tư thế cúi chào: “Bắt đầu từ bây giờ, anh sẽ thể hiện hết khả năng thiên phú của mình cho Đồng Đồng yêu quý của anh thưởng thức”.

“Nói trước, anh không được quấy nhiễu tôi học hành, nếu không coi như chẳng có cá cược gì cả”. Ai bảo sức phá hoại của hắn quá đáng sợ?

“Tất nhiên, anh sẽ khiến em thua tâm phục khẩu phục”.

Hắn cười vô cùng tự tin, tôi bất giác rùng mình.

Chỉ một tuần ngắn ngủi, hắn thực sự có thể đạt tổng điểm cao hơn tôi sao?

Đánh chết tôi cũng không tin.

Giai đoạn ôn thi học kỳ chính thức bắt đầu bằng vụ cá cược giữa tôi và Vĩnh Kỳ.

Ngày hôm sau, tôi phát hiện một Vĩnh Kỳ đã hạ quyết tâm còn đáng sợ hơn trước nhiều.

Hắn không còn suốt ngày nhàn rỗi ngồi cười hi hi ha ha nữa.

Hắn thật sự tự đi mua cơm, tự làm việc của mình.

Tôi kinh ngạc nhận ra hắn không đầu đất như tôi tưởng mà chính tôi mới là thằng ngốc suốt học kỳ vừa rồi, trong lòng ấm ức vô cùng. Có điều hiện giờ chuyện ôn thi mới là quan trọng, tôi tạm thời chưa hỏi tội hắn.

Kinh ngạc nhất là, hắn chủ động nhảy lên ngồi bàn đầu, chăm chú nghe như nuốt từng lời của thầy trong tiết ôn tập cuối cùng. Thậm chí còn liên tục giơ tay, đặt những câu hỏi vô cùng sâu sắc khiến thầy cười khoe hết cả hàm răng, bộ dạng vô cùng thích thú mãn nguyện với cậu học trò cưng.

Chỉ cần điểm tổng kết của Vĩnh Kỳ cao hơn, tôi sẽ trở thành người của hắn.

Thượng đế, ngài lại đang đùa bỡn con sao? Tại sao ngay sau khi bắt đầu vụ cá cược ngu xuẩn kia, Vĩnh Kỳ lại trở thành tấm gương chăm chỉ xuất sắc của lớp?

Mọi người mắt tròn mắt dẹt nhìn hắn ngưỡng mộ. Riêng tôi thì mặt mày xanh như đít nhái, chiếc bút trên tay hơi tí lại rơi xuống đất.

“Đồng Đồng, hôm nay Vĩnh Kỳ bị sao vậy?”

Giờ ra chơi, Hà Đông Bình thay mặt cả lớp, thò đầu lên hỏi.

Tôi nghĩ đến vụ cá cược ngu ngốc kia, không khỏi thở dài đau đớn, lắc đầu: “Đừng hỏi nữa, mình… Ôi, tóm lại là đen đủi”.

“Vĩnh Kỳ nỗ lực học tập, sao cậu lại đen đủi?” Hà Đông Bình càng tò mò, quan sát tôi nửa ngày trời, cuối cùng gật đầu, nghiêm túc đưa ra kết luận: “Bên trong chắc chắn có ẩn tình”.

“Ẩn tình?”

“Vĩnh Kỳ cố gắng như vậy nhất định là vì cậu rồi, đúng không?”

Hắn đoán thế cũng không sai. Tôi lườm hắn một cái, lại tiếp tục thở dài não nề.

Hà Đông Bình càng thích chí, “wow” một tiếng rồi tự đắm đuối trong ảo tưởng: “Sức mạnh của tình yêu!”.

Tôi trợn mắt nhìn, cân nhắc không biết có nên đập hắn một trận không, cuối cùng chỉ thở dài một tiếng, cúi đầu ra sức tập trung nghiên cứu môn toán cao cấp trên tay.

Đến cuối kỳ, giờ tự học buổi tối tất nhiên không thể thiếu được.

Trên bàn ăn, tôi và Vĩnh Kỳ ngồi đối diện nhau, im lặng và qua loa mấy miếng cơm, sau đó hai đứa không hẹn mà cùng cầm cặp bước ra khỏi phòng.

Vì vụ cá cược hôm qua, Vĩnh Kỳ dồn sức ôn thi, còn tôi thì dồn sức chống đỡ với sự nghiêm túc bất ngờ của hắn, tránh cho bản thân không bị dọa ngất.

Cả ngày gần như không nói chuyện gì với nhau. Tự dưng không còn cục kẹo cao su đeo bám, cảm giác hơi là lạ.

“Vĩnh Kỳ, anh đi đâu thế?”

“Em hỏi làm gì?”

Tôi hếch cằm: “Để tránh bị làm phiền, tôi không muốn cùng học với anh”.

Chẳng ngờ hắn không chút bận tâm, gật đầu luôn: “Cũng phải, không ai làm phiền ai, để em được thua một cách tâm phục khẩu phục”.

“Nói mà không biết ngượng!” Tôi giống như giẫm phải đinh, trừng mắt hét to: “Tôi đến phòng học số năm, anh không được đi theo đâu đấy”.

Lửa giận ngùn ngụt, tôi mặc kệ hắn, cầm cặp chạy đi.

Phòng học số năm có rất nhiều người, khó khăn lắm tôi mới tìm được một chỗ trống.

Nhất định phải thắng, nhất định phải thắng!

Tôi thầm hô khẩu hiệu kia hơn chục lần để củng cố niềm tin, đợi đến khi trấn tĩnh lại rồi mới giở bài tập môn toán cao cấp ra làm.

Chỉ cần cố gắng ôn tập, nhất định sẽ thắng!

Một bài, hai bài, ba bài… tôi dần dần quên chuyện của Vĩnh Kỳ, hoàn toàn tập trung vào việc giải toán. So sánh kết quả làm ra với đáp án, trong lòng khấp khởi vui mừng.

Nói thế nào thì, học hành là việc không thể đầu cơ trục lợi được – ngoài phần chuyên môn thì thầy chủ nhiệm chỉ nói được mỗi câu này là đúng nhất.

Một lúc sau, tôi chau mày.

Bài này, tôi không biết làm. Môn toán cao cấp sao lại có bài khó thế này chứ? Tôi vò đầu, tiếp tục nghĩ.

Nghĩ ngợi hồi lâu cũng không ra, tôi đành phải đi tìm người giúp đỡ.

“Hà Đông Bình”, cả mấy bàn xung quanh đây tôi chỉ quen mỗi một người, liền quay đầu gõ lên bàn cậu ta hỏi: “Bài này cậu có biết làm không?”.

Hà Đông Bình nhăn nhó đáp: “Đến cậu còn không biết thì làm sao mình biết được chứ?”.

Cũng đúng, môn này cậu ta học cũng không bằng tôi.

“Đi hỏi Hạ Mẫn”. Cậu ta gợi ý: “Kết quả thi giữa kỳ của Hạ Mẫn cao nhất lớp mình đấy”.

“Hạ Mẫn đang ở đâu?”

“Không biết, chắc là phòng bên cạnh. Thường cậu ấy chỉ tự học ở một trong hai phòng này thôi”.

“Ừ, thế mình đi tìm cậu ấy xem sao”, tôi đứng dậy.

Hà Đông Bình hạ giọng nói với theo: “Biết cách giải rồi nhớ bảo mình nữa nhé”.

“Biết rồi”.

Tôi vào phòng học bên cạnh bằng cửa sau, đứng trên bậc cao nhất nhìn khắp phòng, cuối cùng cũng tìm thấy dáng lưng gầy gầy của Hạ Mẫn.

Vừa cười một cái, chợt nhận ra tấm lưng ngồi bên cạnh cô ấy cũng vô cùng quen thuộc.

Hừ, Vĩnh Kỳ là cái đồ cơ hội, hắn còn biết lợi dụng Hạ Mẫn để nhờ chỉ bài cơ đấy. Đáng tiếc, việc học hành không thể trông cậy vào người khác được, cho dù anh có cố gắng thêm mười lần nữa, Hạ Mẫn cũng chẳng dám liều lĩnh với khả năng bị đánh dấu học bạ mà vứt đáp án cho anh trong giờ thi đâu.

Tôi nhẹ nhàng đi đến sau lưng họ, định châm biếm Vĩnh Kỳ vài câu.

“Đây… đạo hàm cái này, sau đó áp vào công thức, phần còn lại thì đơn giản rồi”. Vĩnh Kỳ đang chụm đầu thì thầm với Hạ Mẫn.

“Vĩnh Kỳ, cậu giỏi quá!” Hạ Mẫn ngẩng đầu mỉm cười, chợt thấy tôi đang đứng bên cạnh: “Đồng Đồng, cậu cũng học ở đây à?”.

“Mình ở phòng bên cạnh”. Tôi phát hiện ra ánh mắt Vĩnh Kỳ có chút kỳ lạ. Cũng không thèm bận tâm tên đáng ghét đó nữa, tôi quay sang hỏi Hạ Mẫn: “Hạ Mẫn, bài này cậu có biết làm không?”. Tôi chìa sách ra, chỉ vào bài tập được đánh dấu.

“Bài này à? Có”.

“Thật à, chỉ mình với”. Tôi cố ý khen ngợi cô: “Hạ Mẫn, cậu giỏi thật đấy”.

Hạ Mẫn lắc đầu: “Không phải đâu, Vĩnh Kỳ vừa dạy mình đó”.

Suýt nữa thì tôi ngã lăn quay. Mặt cắt không còn hột máu, tôi quay ra nhìn Vĩnh Kỳ, hắn không hề tỏ ra vênh váo tự đắc, chỉ cúi đầu tiếp tục ôn bài.

“Vĩnh Kỳ dạy cậu?”, tôi chột dạ hỏi lại: “Có phải hắn đã đi hỏi thầy trước rồi không?”.

“Vĩnh Kỳ rất giỏi toán cao cấp, Đồng Đồng, cậu không biết sao?”

Làm sao tôi biết cơ chứ? Nếu biết, tôi còn dám cá cược với hắn chắc?

Tôi đưa tay quệt mồ hôi trên trán.

Dự cảm không lành lại kéo đến.

Thời gian ôn thi cuối kỳ vốn có thể dùng từ địa ngục để hình dung, lại cộng thêm vụ cá cược với Vĩnh Kỳ, quả thật đã trở nên đáng sợ hơn mười tám tầng địa ngục nhiều.

Tôi kinh hãi nhìn Vĩnh Kỳ phô bày tài năng đã ém nhẹm bấy lâu nay, mồ hôi trên trán càng lúc càng nhiều. Thì ra không chỉ toán cao cấp mà môn nào hắn cũng giỏi. Gặp phải bài nào không làm được, người đầu tiên mọi người nghĩ đến là Vĩnh Kỳ, nếu không tìm thấy hắn mới đến nhờ tôi giúp đỡ.

Hà Đông Bình nói: “Hai anh em cậu học hành đều tanh tưởi. Lần này hai người kiểu gì cũng chiếm hai vị trí nhất nhì của lớp cho xem”.

“Mình chỉ muốn đứng nhất, không muốn đứng nhì”.

“Wow, có chí khí!” Hà Đông Bình bật ngón tay cái: “Cũng tốt, cậu với Vĩnh Kỳ thử so tài xem ai đứng nhất lớp”.

Cậu ta không biết về vụ cá cược của chúng tôi, dĩ nhiên có thể nói dễ dàng như thế rồi.

Tôi thì lo lắng từng giây từng phút, không dám lơ là chút nào.

Vĩnh Kỳ nỗ lực học hành, không còn bám tôi như keo nữa. Đàm Diệu Ngôn chớp thời cơ, liên tục xuất hiện bên cạnh tôi. Trong các giờ tự học, tám trên mười lần quay đầu lại đều bắt gặp nụ cười của hắn.

“Đồng Đồng, sao cậu lơ mình mãi thế?”

Tôi cúi đầu, nhớ tới lời hứa với Vĩnh Kỳ. Nhưng không được nói chuyện với Đàm Diệu Ngôn thì vẫn có thể viết ra giấy mà.

Tôi ngoáy vài chữ lên tờ nháp: “Vĩnh Kỳ không cho tôi nói chuyện với cậu”.

“Cậu nghe lời hắn sao?”

Tôi lắc đầu, viết tiếp: “Bản thân tôi cũng không muốn nói chuyện với cậu”.

“Tại sao?”

“Tại vì cậu là đồ khốn kiếp”.

“Ai nói thế?”

“Vĩnh Kỳ nói thế”.

“Vậy tức là cậu vẫn nghe lời hắn”.

“Mặc dù Vĩnh Kỳ cũng chẳng ra gì, nhưng hắn đã nói cậu là đồ khốn thì chắc chắn không sai”. Viết đến đây, tự dưng tôi thấy mình có vẻ đang giấu đầu lòi đuôi, liền vo mảnh giấy ném đi, chỉ tay vào miệng, rồi lại chỉ vào cuốn sách, ra hiệu phải học bài.

Đàm Diệu Ngôn cũng không nói gì nữa, chỉ cười cười rồi cúi đầu đọc sách.

Kỳ thi cuối cùng cũng đến vào lúc tôi không mong đợi nhất.

Thi liên tục năm môn trong ba ngày.

Lớp học căng thẳng, tình hình như thể bất cứ lúc nào cũng có địch đột kích vậy

Tình trạng của tôi càng thê thảm, quả thực như tận thế đến nơi.

Làm câu nào cũng kiểm tra đi kiểm tra lại, mặc dù đã rất cẩn thận nhưng vẫn lo xảy ra sơ suất. Nếu có câu nào không hiểu hoặc không chắc lắm, tôi lại tự chửi mình, sao lại đồng ý vụ cá cược ngu ngốc thế chứ?

Chớp mắt đã hết ba ngày, đám làm bài tốt thì hớn ha hớn hở, bàn nhau đi đâu đó chơi, đám làm không tốt thì ngoan ngoãn nằm nhà vắt óc nghĩ cách năn nỉ xin xỏ các thầy.

Tôi mới là đứa thấp thỏm lo lắng nhất, cả ngày như kiến bò chảo nóng.

Hà Đông Bình đang hào hứng bàn bạc với mọi người, trước khi nghỉ hè cả lớp nên làm một bữa đồ nướng ngoài trời, đột nhiên chạy đến vỗ vai tôi: “Đừng lo lắng, chắc chắn môn nào cậu cũng qua thôi. Ai dám nói Đồng Đồng thi rớt, mình nhất định phản đối đến cùng”.

Đương nhiên tôi biết mình không thể thi trượt, trừng mắt nhìn hắn: “Mình muốn đứng thứ nhất, thứ nhất!”.

“Cậu muốn giành học bổng à?”

“Học bổng cái con khỉ, mình chỉ muốn đứng nhất lớp”.

“Wow, Đồng Đồng thật là có chí khí!” Cả lớp đồng loạt vỗ tay, mặt đầy ngưỡng mộ.

Uông Ly Ly nghiêng đầu nói: “Nhưng tổng điểm của cậu có thể cao hơn Vĩnh Kỳ sao?”.

“Mình thấy khó đấy”, Hà Đông Bình gật gù chen vào làm tôi tức anh ách.

Vĩnh Kỳ ngồi bên cạnh, mỉm cười nhìn tôi.

Khoảng thời gian này, hắn ít nói hơn, như thể bao nhiêu sức lực đã dồn hết vào việc ôn tập và thi cử rồi. Hắn không mặt dày xớn xác như trước mà trở nên trầm tĩnh hơn nhiều.

Dĩ nhiên, cũng nhờ vậy, càng nhiều người tôn hắn lên chức Bạch mã hoàng tử.

Cuối cùng cũng đến lúc công bố điểm thi.

Tờ mờ sáng tôi đã chạy đi xem. Mới chỉ có kết quả bốn trên năm môn thi. Tôi thấp thỏm tìm tên mình và Vĩnh Kỳ trong bốn trang giấy dán trên tường.

“A! Hắn cao hơn mình 5 điểm!”

“A! Cao hơn mình những 11 điểm! Đứng nhất và đứng nhì lại cách nhau những 11 điểm!”

“A! Môn này cũng cao hơn mình được sao? Không phải ngay cả trục X và Y hắn cũng chẳng biết là gì sao? Đồ lừa đảo! Đúng là đồ lừa đảo!”

Mỗi lần tìm thấy tên hắn, tôi lại hét lên thảm thiết.

Đến môn cuối cùng, tiếng hét của tôi làm lay chuyển cả tòa nhà.

“Tại sao?”, tôi hét lên thất thanh lao vào phòng giáo viên, làm các thầy cô đều giật mình. Tôi đứng trước mặt thầy dạy môn toán cao cấp, suýt chút nữa thì túm cổ áo thầy, may mà tia lý trí còn sót lại nhắc nhở tôi, người trước mặt là một giáo viên, vì thế tôi đành ấm ức vòng hai tay ra sau lưng, khổ sở nói: “Thưa thầy, sao điểm thi của em thấp vậy?”.

“Bài thi của em như thế, thầy cũng chịu thôi”.

“Sao lại thế được, em làm các đề thi thử cũng chưa bao giờ thấp đến thế này”. Trán đẫm mồ hôi, tôi lắp bắp nói: “Em muốn xem lại bài thi”.

Chắc thầy cũng phát hoảng trước bộ dạng căng thẳng của tôi, lập tức giúp tôi tìm bài thi.

“Đây em tự xem đi”. Thầy đặt bài thi trước mặt tôi: “Lương Thiếu Đồng, lúc làm bài em quá căng thẳng. Em xem, hai câu nhiều điểm nhất em còn chép sai cả đề đây này”.

Tôi nhìn bài thi, hai chân mềm nhũn, suýt nữa thì ngã ngồi xuống đất.

Thầy vội đỡ tôi dậy: “Em không sao chứ?”.

“Em… em…”

“Không cần quá lo lắng, dù em chỉ được 57 điểm, nhưng cộng với điểm bình quân trên lớp, thầy sẽ cho em qua, không cần thi lại đâu”, thầy còn tốt bụng an ủi tôi.

Tôi khóc không thành tiếng.

Đó không phải điều em muốn! Thầy ơi, thầy có thể sửa 57 điểm thành 100 điểm được không?

Còn một môn chưa công bố kết quả nhưng tôi đã chẳng ôm tia hi vọng nào nữa rồi. Trừ khi môn đó Vĩnh Kỳ ăn trứng, nếu không tổng điểm của hắn chắc chắn cao hơn tôi.

Tôi thất thểu bước trên con đường nhỏ.

Làm người của Vĩnh Kỳ? Không muốn, không muốn, tuyệt đối không muốn!

Nhất định hắn sẽ bắt nạt tôi đến chết, sẽ tiếp tục áp bức tôi, nhất định sẽ rất đau.

Mất mặt quá đi!

Vừa đi vừa thất thần, kết quả là đâm phải người khác. Tôi cũng chẳng buồn nhìn, nói lời xin lỗi rồi bỏ đi luôn.

“Đồng Đồng, cậu sao thế?”, người đó giữ tôi lại.

Hóa ra là Đàm Diệu Ngôn.

Lúc này, tôi đã quên béng mất việc Vĩnh Kỳ không cho phép tôi nói chuyện với Đàm Diệu Ngôn.

“Tổng điểm của hắn cao hơn mình”.

“Cái gì?”

“Cao hơn đúng 66 điểm”. Tôi đờ đẫn, tự lẩm bẩm: “Chỉ còn môn vật lý, lại là môn mình kém nhất, điểm của hắn nhất định còn cao hơn nhiều nữa”.

“Đồng Đồng, cậu đang nói cái gì vậy?”

“Cậu đương nhiên không hiểu được. Cuộc sống của mình thế là hết, mình thua rồi”, tôi lắc đầu đau khổ, hất tay hắn ra, ủ rũ bước đi.

Vừa bước vào phòng đã thấy con sói gian ác ngồi chờ sẵn, một bịch McDonald nóng hôi hổi đặt trên bàn.

Vĩnh Kỳ cười rạng rỡ, chỉ vào đống đồ: “Ăn mừng”.

Lâu rồi không nhìn thấy bộ dạng nghịch ngợm này của hắn, tôi sững ra một lúc rồi mới nhớ đến tình cảnh khốn khổ của mình.

“Ăn mừng cái gì?” Tôi tập trung tinh thần chuẩn bị ứng chiến.

“Ăn mừng chúng ta cuối cùng cũng đến với nhau”.

“Anh đừng có hoang tưởng, môn vật lý còn chưa có điểm”. Miệng thì nói cứng như thế nhưng trong lòng tôi cũng tự biết đã rơi vào thế lành ít dữ nhiều.

Vĩnh Kỳ sán lại, gọi tên tôi bằng thứ giọng dịu dàng, trầm ấm quyến rũ nhất của hắn: “Đồng Đồng…”.

“Đừng có tiến đến đây”.

“Đừng sợ, dĩ nhiên anh sẽ chờ công bố nốt kết quả môn vật lý mới ra tay với em”.Hắn cười nham nhở: “Anh sẽ rất dịu dàng, thật đấy”.

Tôi đau khổ nhìn hắn.

Nghĩ đến những ngày sắp tới, tôi vừa tức đến nghiến răng nghiến lợi lại vừa thương xót cho bản thân mình. Sao tôi lại ngu dốt đến thế cơ chứ?

“Vĩnh Kỳ, chúng ta thương lượng một chút”. Tôi bảo hắn ngồi xuống, nghiêm nghị nói: “Tôi đã nghĩ đi nghĩ lại, thấy vụ cá cược này không được công bằng…”.

“Em muốn nuốt lời?” Vĩnh Kỳ nhảy dựng lên.

“Không phải nuốt lời, tôi chỉ muốn…”

“Em muốn thay đổi điều kiện?”

“Ừ”. Vĩnh Kỳ quả nhiên thông minh, đoán cái trúng luôn.

Vĩnh Kỳ lắc đầu, bộ dạng như thể bị cướp đi món đồ chơi yêu quý nhất: “Không được. Chẳng qua là em muốn nuốt lời thôi”.

Đâm lao thì phải theo lao, tôi đứng phắt dậy.

“Cứ cho là tôi muốn nuốt lời đi, thế thì sao?” Tôi nổi xung, hét lên với hắn: “Anh giỏi thì tìm luật sư đến chứng minh vụ cá cược là có thật? Anh kiện lên tòa án tôi cũng cóc sợ”.

Vĩnh Kỳ rõ ràng đang rất tức giận, hắn nhìn tôi chằm chằm, đột nhiên hất tay làm đống thức ăn văng xuống nền nhà.

Hắn trầm giọng nói: “Em căn bản là không muốn ở bên anh”.

Tim tôi bỗng thắt lại.

“Em hối hận rồi, em muốn nuốt lời…” Như một đứa trẻ bị đả kích nghiêm trọng, Vĩnh Kỳ đứng đó tự lẩm bẩm một lúc, rồi dường như không chịu được nữa, hắn buồn bã bỏ đi.

“Này, anh đi đâu thế?” Nhìn dáng vẻ thất vọng của hắn, tôi cảm thấy áy náy vô cùng, suýt nữa thì lao đến giữ hắn lại, nói với hắn tôi không hủy bỏ giao ước, làm người của hắn cũng không sao. Vào khoảnh khắc cuối cùng, tôi đã kìm lại hành vi dại dột tương đương với tự sát đó, chỉ thần thờ nhìn theo bóng lưng của hắn xa dần.

Cả buổi chiều tôi ngơ ngẩn như người mất hồn trong phòng, đến điểm thi môn cuối cùng cũng không thèm đi xem.

Đằng nào thì Vĩnh Kỳ cũng thắng chắc, mà hắn lại bị tôi làm tổn thương, đến giờ này còn chưa chịu quay về.

Lúc này, ai thắng ai thua đã không còn quan trọng.

Phòng trống hơ trống hoác, trong lòng vô cùng khó chịu, tôi chỉ muốn gào khóc một trận cho bõ.

Vĩnh Kỳ đang đau lòng, liệu có khóc không? Tôi bỗng nhớ đến giọt nước mắt long lanh trong vắt của hắn. Đêm đó tôi bị ghi sổ kỉ luật, hắn đã ôm tôi vào lòng, khóc thay tôi.

Tôi ngồi trên giường thẫn thờ nhớ về hắn, nước mắt tự dưng trào ra. Đến khi định thần lại, Vĩnh Kỳ đã đứng trước mặt từ bao giờ.

“Sao lại khóc?” Vĩnh Kỳ khẽ lướt ngón tay trên mặt tôi, làm nước mắt được thể thi nhau ùa ra.

“Ai khóc?” Tôi bực bội nói, lấy tay lau mặt, cúi đầu xuống thật thấp.

“Chuyện cá cược…”, Vĩnh Kỳ cũng cúi đầu: “Thôi bỏ đi”.

“Hả?”, tôi ngẩng phắt đầu lên, vô cùng kinh ngạc.

“Coi như chưa từng có chuyện cá cược được không?”

Tôi nhìn Vĩnh Kỳ, vừa cảm động vừa vui mừng. Đột nhiên cảm thấy hắn thật sự là người anh, người bạn tốt nhất thế giới.

“Vĩnh Kỳ, anh thật tốt!”, tôi cảm động khen hắn.

“Nói vậy, chuyện cá cược coi như bỏ?”

“Được”. Tôi liền ngoéo tay với hắn: “Coi như chưa từng có chuyện đó. Tôi vẫn sẽ giúp anh rửa bát giặt đồ. Hì hì, tôi sẽ đối xử với anh tốt hơn nữa”. Để khen thưởng sự tiến bộ vượt bậc của Vĩnh Kỳ, làm nhiều việc hơn nữa cũng không vấn đề.

Ngoéo tay rồi, Vĩnh Kỳ cũng vui vẻ cười toe toét. Hắn gãi đầu, hình như có chút ngượng ngùng.

“Đồng Đồng…”

“Hử?”

“Có một chuyện, anh nhất định phải nói cho em biết”.

“Chuyện gì? Có phải lúc thi anh đã quay cóp không?” Đằng nào cũng không còn cá cược gì nữa, tôi hào phóng vỗ vai hắn: “Thôi không sao, quay cóp cũng cần có bản lĩnh. Nhưng anh phải hết sức cẩn thận, bắt được sẽ bị đánh dấu học bạ đấy”.

Vĩnh Kỳ nhìn tôi, cơ hồ có chút khó mở miệng: “Tổng điểm của em cao hơn anh”.

Tôi đương nhiên không tin, lắc đầu nói: “Anh không cần an ủi tôi, bốn môn kia tôi đã tận mắt đi xem rồi, anh cao hơn những 66 điểm. Môn vật lý tôi có cao đến đâu cũng không thể thắng anh được”.

“Bài thi môn vật lý của anh bị mất rồi”.

“Cái gì?”, tôi nhảy bật dậy.

Bộ dạng của Vĩnh Kỳ không giống đang nói dối, hắn chán nản nhún vai: “Anh cũng chẳng biết tại sao bài thi của anh lại biến mất, kết quả là anh bị 0 điểm. Thầy nói sẽ cho anh cơ hội thi lại, nhưng không được tính vào bảng xếp hạng của lớp, vì như thế là không công bằng”.

Chẳng trách hắn tự dưng lại tốt bụng thế.

Trong lòng nổi lên cảm giác bị mắc bẫy, tôi tức giận trừng mắt lườm hắn, cảm xúc tốt đẹp ban nãy hoàn toàn tan biến, tôi chỉ vào hắn hét lớn: “Anh lừa tôi”.

“Anh đã nói với em rồi đấy thôi”. Vĩnh Kỳ tỉnh bơ: “Hơn nữa, em mới là người muốn nuốt lời trước cơ mà”.

“Nếu biết bài thi của anh bị mất thì tôi nuốt lời làm gì chứ?”, tôi càng gào to hơn: “Anh lừa tôi!”.

Thượng đế ơi, người cho con cơ hội sao lại không thông báo trước một tiếng chứ?

Cơ hội xoay chuyển cục diện cứ như thế mà vụt mất khỏi tầm tay.

Tôi đau khổ.

Tôi giậm chân vỗ ngực nửa ngày trời, học theo nàng Mạnh Khương Nữ, suýt nữa thì làm nghiêng ngả ký túc xá.

Cuối cùng, Vĩnh Kỳ ôm tôi vào lòng, lộ ra vẻ mặt vô lại quen thuộc: “Đằng nào cũng không cá cược gì nữa, chẳng ai được lợi cũng chẳng ai chịu thiệt. Làm anh khổ cực học hành một phen. Nào, cho anh một cái hôn khen thưởng đi!”, rồi không cho tôi cơ hội phản đối, môi hắn đã lao vào.

“Ư ư… ư ư ư…”

Không công bằng chút nào, rõ ràng hắn mới là người thua cuộc.

Lẽ ra hắn phải dọn đi, cả đời này cung kính nghe lời tôi răm rắp, còn không được mách lẻo với mẹ nữa.

Nhưng nụ hôn của hắn có mê lực kinh người, khiến tôi hoàn toàn mụ mị, quên luôn cái ý tưởng phản kháng mạnh mẽ của mình.

Thế là, chúng tôi trở về cuộc sống bình lặng vốn có, không, là cuộc sống thê thảm vốn có chứ.

Tôi vẫn là đứa em kết nghĩa kiêm bạn học đáng thương nhất hành tinh này, ngày ngày làm trâu làm ngựa phục vụ Vĩnh Kỳ.

Từ khi bộc lộ khả năng học hành thiên phú, Vĩnh Kỳ càng được hâm mộ hơn, đi đến đâu cũng bị một lũ con gái bám lấy. Đáng sợ nhất là, vài thằng con trai cũng xuất hiện trong hàng ngũ đó.

Kết quả thi học kỳ công bố rồi, bầu không khí lo lắng cũng tan biến. Nhờ sự sơ suất trong môn toán cao cấp của tôi và việc bài thi môn vật lý của Vĩnh Kỳ bị thất lạc, Đàm Diệu Ngôn trở thành người đứng đầu lớp. Hà Đông Bình tròn mắt kinh ngạc. Nhìn bộ dạng đần độn của hắn mà tôi tiếc hùi hụi, hôm đó lúc hắn khăng khăng quả quyết Vĩnh Kỳ sẽ đứng đầu lớp, sao tôi lại không đánh cược với hắn cơ chứ?

Vĩnh Kỳ càng ngày càng bám dính lấy tôi, cả ngày lẫn đêm không rời nửa bước, hễ cứ bên cạnh không có người là lại đụng tay đụng chân.

Kĩ thuật hôn của hắn cũng ngày càng xuất sắc, có thể dễ dàng khiến người khác rơi vào trạng thái mơ màng mụ mị. Kéo theo đó là tinh thần giác ngộ của tôi cũng nâng cao không ít, từ quyết tâm “không để cho kẻ thù tiến một bước” đến thỏa hiệp “hi sinh lợi ích cá nhân để bảo vệ hòa bình thế giới”.

Do đó, các phòng tuyến bảo vệ dần dần thất thủ.

“Làm gì nữa?”

Vừa sạch sẽ thơm tho bước ra khỏi nhà tắm liền bị người nào đó ôm chầm lấy. Vĩnh Kỳ hít lấy hít để, cười toe toét: “Đồng Đồng thơm quá”.

“Vớ vẩn, vừa tắm xong đương nhiên phải thơm rồi”, tôi lườm một cái, cố đẩy hắn ra.

“Cho anh hôn một cái”.

“Này, anh đã hôn hàng chục cái rồi đấy”.

“Vậy thì em hôn anh một cái đi”.

Một cái hôn có thể gây ra hậu quả khôn lường. Tôi thông minh lắc đầu: “Không”.

Vĩnh Kỳ xị mặt, ra vẻ tội nghiệp: “Yêu thương che chở…”.

“Ngoan nào”. Tôi xoa đầu hắn, dịu dàng như vuốt đuôi cún con, lè lưỡi trêu: “Tôi đã yêu thương che chở lắm rồi đấy, anh còn giở trò, đừng trách tôi không khống chế được phản xạ tự nhiên nhé”, đẩy Vĩnh Kỳ ra, thoải mái nằm ườn xuống giường.

Vĩnh Kỳ vội vàng leo lên theo.

“Không được động đậy, nằm thẳng, ngửa mặt lên trần”. Trước khi hắn kịp hành động, tôi nghiêm giọng ra lệnh: “Đặt tay lên bụng, nằm đúng tư thế”.

Hắn ngoan ngoãn làm theo, nằm song song với tôi, nhắm mắt, rồi lại chậm chạp mở ra.

“Đồng Đồng…”, Vĩnh Kỳ nhẹ giọng nói: “Phần thưởng”.

Cứ như trẻ con đòi kẹo vậy, tôi thấy hơi buồn cười. Cố nhịn nâng người dậy, cúi đầu hôn nhẹ lên môi hắn.

Việc trao phần thưởng như thế này bắt đầu từ hôm hủy bỏ vụ cá cược, chỉ cần biểu hiện của hắn làm tôi vừa lòng, tôi sẽ thưởng cho hắn. Qua vài ngày, tôi sung sướng nhận ra phương pháp này tương đối có tác dụng đối với người vô thiên vô pháp như Vĩnh Kỳ.

Cái hôn nhẹ đó làm tôi có chút thích thú, bất giác mỉm cười với hắn. Đang định nằm xuống đi ngủ thì eo bị hắn kéo lại, trong chớp mắt bị Vĩnh Kỳ đè xuống giường.

“Vĩnh Kỳ, thôi ngay!”

Trời ạ, sao lại thành ra thế này?

Vĩnh Kỳ nằm bên trên tôi, cười nham hiểm: “Đồng Đồng, hôm nay chúng ta làm một tí nhé?”.

“Không một tí một tiếc gì cả”, tôi lắc đầu quầy quậy. Mấy hôm nay mặc dù phương pháp khen thưởng rất có tác dụng, nhưng không hiểu tại sao cứ đến phút cuối tôi lại mất tỉnh táo, để cho Vĩnh Kỳ ngày nào cũng “làm một tí”.

“Đồng Đồng, mai là bắt đầu nghỉ hè”. Hắn đột nhiên nhìn tôi đắm đuối, trầm giọng nói: “Chúng ta sắp phải chia tay rồi, khai giảng mới được gặp lại”.

“Chia tay?” Tôi ngẩn người.

Đúng rồi, mai là bắt đầu nghỉ hè, ai về nhà nấy. Hôm nay tôi đã thu dọn hành lý xong xuôi, nhưng lại chẳng mảy may nghĩ tới chuyện chia tay Vĩnh Kỳ.

Trong đầu hình như chưa bao giờ nghĩ rằng Vĩnh Kỳ sẽ rời xa mình.

Nhất thời tôi quên mất phải chống cự, chỉ ngơ ngác nhìn Vĩnh Kỳ: “Chẳng phải anh muốn ăn gà kho táu mẹ tôi làm sao?”.

“Không phải em không thích anh đến nhà em à?”

Tôi chau mày: “Đương nhiên không thích”.

“Thế thì anh đành phải vì em mà nói lời chia tay với món gà đó thôi”. Vĩnh Kỳ thở dài, rồi đột nhiên mỉm cười: “Đồng Đồng, lần cuối cùng của học kỳ này nhé…”.

Tôi cũng thở dài, trong lòng có chút buồn bã.

Nghĩ kỹ thì chuyện này cũng chả sao, cũng không phải chưa làm lần nào, cần gì phải nghĩ nhiều cho mệt? Với lại, có lần nào mà Vĩnh Kỳ không được toại nguyện đâu. Nhìn nụ cười của hắn, trong lòng tôi có chút xót xa, thực sự thì lần nào tôi cũng là người được sung sướng, bất giác cảm thấy có lỗi với hắn.

Tôi không phản kháng nữa, lần đầu tiên chủ động gật đầu.

Vĩnh Kỳ cười vô cùng rạng rỡ: “Vậy anh bắt đầu đây”.

Bàn tay thân thuộc mơn trớn quanh eo, thoáng cái đã lột sạch các chướng ngại vật.

Lúc bờ môi Vĩnh Kỳ chạm vào nơi đó, tôi khẽ rên lên, cong người lại, toàn thân tê dại như bị điện giật. Mặc dù đang nằm trên giường, nhưng tôi có cảm giác mình đang lơ lửng giữa không trung, chỉ có thể giơ tay ôm lấy cái đầu đang nhấp nhô của hắn.

“Vĩnh Kỳ…”

“Ừm, anh ở đây”, giọng Vĩnh Kỳ trở nên mơ hồ, miệng vẫn không ngừng kích thích thân thể tôi.

Tôi thở dốc từng đợt, bắt đầu chuyển động. Vĩnh Kỳ đã đánh thức khao khát mãnh liệt trong tôi.

Bàn tay hắn dịu dàng vuốt ve làn da tôi, không bỏ qua một ngóc ngách nào. Giây phút này tôi không thể không công nhận hắn làm tôi như mê đi.

Vĩnh Kỳ dường như biết rõ phải làm thế nào để thỏa mãn tôi, đầu lưỡi hắn lướt tới chỗ tôi thèm muốn nhất.

Trong tiếng thở hổn hển và tiếng rên rỉ khêu gợi, tôi lại lần nữa nhìn thấy luồng sáng trắng kia. Giây phút giải phóng trong miệng Vĩnh Kỳ, tôi có cảm giác như muốn khóc.

“Đồng Đồng”, Vĩnh Kỳ ngồi dậy, ôm tôi vào lòng: “Có thích không?”.

Hắn mỉm cười trìu mến, trán đẫm mồ hôi. Bên dưới có một vật cứng ngắc thúc vào hông buộc tôi phải cúi đầu nhìn.

Vĩnh Kỳ rụt rè nắm tay tôi hỏi: “Giúp anh một chút được không?”.

Tôi không hiểu nổi, tại sao hắn lúc nào cũng ngang ngược bá đạo là thế, nhưng đến giờ phút quan trọng lại luôn rụt rè nhút nhát, thấy tôi xị mặt một cái thì tự giác rút lui.

Hắn bắt tôi làm cái này làm cái kia, nhưng chưa bao giờ bắt tôi phải giúp hắn giải tỏa nhu cầu thiết yếu này cả.

Tôi nhìn hắn chăm chú, Vĩnh Kỳ hình như có chút thất vọng: “Không chịu sao? Không chịu thì thôi vậy. Aizz, ngày cuối cùng mà em cũng không chịu hợp tác một…”.

Máu nóng dồn lên, tôi nằm đè lên người hắn.

“Đồng Đồng?”

“Im mồm!” Tôi trừng mắt, tim đập loạn xì ngầu, ngay cả mở miệng cũng thấy khó khăn. Tôi đè chặt hắn, nghiêm giọng đe dọa: “Nếu sau này anh dám lấy chuyện này ra uy hiếp tôi, mỗi ngày tôi sẽ đánh anh đủ ba trận”.

Không cần biết Vĩnh Kỳ có cho vào tai lời uy hiếp này không, tôi thô lỗ kéo khóa quần hắn, như hổ đói lao vào mồi, nhắm mắt lại, dùng miệng ngậm lấy cái đó.

“Ư!”

“Đừng có la lớn thế, anh không biết xấu hổ à?”, khó khăn lắm tôi mới nói được thành lời.

Bây giờ mới biết dùng miệng khổ sở thế nào.

Vĩnh Kỳ cố hạ thấp giọng, kêu lên thảm thiết: “Em đừng dùng răng, cắn vào anh rồi”.

Tôi tỉnh bơ: “Ồ, xin lỗi nhé, người ta mới làm lần đầu nên không biết”. Tôi nhả ra, chăm chú quan sát, không thể tin nổi sao mình có thể ngậm được nó vào miệng chứ?

“Đau không?”, tôi khẽ vuốt ve giùm anh.

“Không đau”. Vĩnh Kỳ vô cùng hạnh phúc trả lời: “Đồng Đồng, em thật tốt”.

Mặt tôi lập tức đỏ au.

“Đừng có lắm lời, mau đưa bí quyết ra đây”. Lưỡi tôi líu lại, khó khăn lắm mới nói được ra lời: “Anh có thể làm giúp tôi, thì đương nhiên tôi cũng có thể làm giúp anh”.

Lại một phòng tuyến trọng yếu bị thất thủ.

Sau đó tôi mệt nhoài chìm vào giấc ngủ, sáng hôm sau tỉnh dậy mới phát hiện đã qua một đêm, cảm thấy khó mà đối mặt với hiện thực.

“Anh tiễn em ra ga”. Vĩnh Kỳ xách hành lý hộ tôi.

Tôi đần mặt nhìn hắn, định mở miệng nhưng rốt cuộc vẫn nuốt trở lại.

Hắn im lặng đưa tôi đến bến tàu.

“Anh tiễn em vào trong”.

Bọn tôi cùng vào phòng chờ, tôi kinh hoàng nhận ra một tấm vé nữa trên tay hắn.

Hắn cười cười: “Ngẫm nghĩ nửa ngày trời, anh quyết định tiễn Phật thì tiễn tới Tây Thiên luôn”.

Tôi choáng váng, không biết nên cười hay nên khóc, chỉ có thể trợn mắt nhìn hắn: “Hừ, anh là đồ lừa đảo”.

Tàu bắt đầu chạy, nhìn ra ngoài cửa sổ, tôi đột nhiên cảm thấy có một người bạn đồng hành kể cũng không tệ. Cúi đầu cười thầm, tâm trạng tốt hẳn lên.

“Đồng Đồng, anh muốn ăn táo”.

“Đồng Đồng, anh muốn uống nước”.

“Không, anh muốn chai nước trên tay Đồng Đồng cơ”.

“Anh muốn ngủ. Đồng Đồng ngồi im nào, để anh dựa lên đùi em một lúc”.

Chưa đầy một tiếng, tôi đã hoàn toàn phủ định suy nghĩ “có một người bạn đồng hành kể cũng không tệ” lúc nãy. Tôi liên tục giơ nắm đấm dọa hắn nhưng vẫn phải đau khổ chấp nhận số phận, đi gọt táo, đưa nước, làm gối cho hắn.

Hai bác gái ngồi đối diện nhìn thẳng tôi bằng cặp mắt trìu mến, vừa khen ngợi vừa than thở: “Ôi, thanh niên bây giờ chẳng mấy đứa biết chăm sóc người khác như thế. Cháu này, đây là em trai của cháu à?”.

Em trai? Tôi cúi đầu nhìn Vĩnh Kỳ đánh một giấc ngon lành trên đùi, cố nặn ra một nụ cười: “Hì hì, đây là cậu ấm nhà cháu đấy ạ”.

Vĩnh Kỳ cuối cùng cũng kịp tỉnh dậy trước lúc chân tôi tê dại vì máu không lưu thông được.

“Chà, mới đó đã đến nơi rồi”. Hắn thích thú ngắm nhìn cảnh vật bên ngoài, hoàn toàn không có ý định cảm ơn người đã khổ sở chống đỡ sức nặng của hắn là tôi.

Từ đầu đến cuối, hắn gây cho tôi bao nhiêu phiền phức, giúp đỡ duy nhất chỉ là xách va ly dùm tôi.

Xuống tàu, hành lý đương nhiên vẫm do hắn phụ trách.

“Bác, con và Đồng Đồng về rồi đây”. Vừa đến cửa Vĩnh Kỳ đã hét lên.

Mẹ tôi coi Vk1 như bảo bối, nếu để mẹ nhìn thấy Vĩnh Kỳ xách va ly dùm tôi, không biết sẽ làm ra chuyện gì đây.Tôi vội vã chạy đến giằng lấy va ly, không quên lườm hắn một cái cảnh cáo.

Hình dáng mẹ lập tức xuất hiện trước cửa.

Tôi đinh ninh mẹ sẽ hét lên một tiếng tràn đầy yêu thương “Vĩnh Kỳ”, bởi trong lòng mẹ, tôi vốn chẳng có địa vị gì cả. Không ngờ khi mẹ bước ra, ánh mắt lập tức hướng về phía tôi, chăm chú quan sát một lúc lâu, bộ dạng vô cùng xúc động, sau đó mới cất lên một tiếng gọi tràn đầy yêu thương: “Đồng Đồng!”, giơ tay kéo tôi vào lòng.

Tôi bị thái độ lạ lùng của mẹ ảnh hưởng, hành lý trên tay rơi xuống đất, kêu lên một tiếng lớn không kém: “Mẹ!”, đến khóe mắt cũng tự dưng cay cay.

“Đồng Đồng, sao con không gọi điện về cho mẹ? Vẫn còn giận sao?”, mẹ xoa đầu tôi, than thở: “Mẹ biết có những chuyện không nên trách con. Con mắc bệnh đó, trong lòng nhất định đã rất đau khổ, thế mà mẹ còn… mẹ còn đánh con…”.

Tôi ngây ra một lúc chợt nhớ, bây giờ trong lòng mẹ đã coi tôi là một người đồng tính, mặt lập tức trắng bệch.

“Mẹ… thật ra…”

“Vĩnh Kỳ vẫn thường xuyên gọi điện cho mẹ, bảo mẹ không nên làm con kích động thêm. Vĩnh Kỳ nói mọi chuyện ổn rồi, chỉ là con gầy đi một chút”. Mẹ nhìn tôi từ đầu đến chân, xót xa nói: “Đúng là gầy đi rồi. Đứa con tội nghiệp của mẹ, đừng nghĩ ngợi nhiều, chuyện gì mẹ cũng có thể chấp nhận, chỉ cần con được khỏe mạnh bình an là tốt rồi”.

Đúng là trên đời này mẹ là người yêu ta nhất, tôi xúc động nghĩ.

“Mẹ, vừa thi xong đương nhiên có gầy đi một chút, con đã ôn thi rất chăm chỉ mà”.

“Đều do mẹ không tốt, khiến con sợ đến nông nỗi này, ở trường bị bắt nạt cũng không dám nói với mẹ”. Mẹ kéo tôi vào nhà, từ đầu đến cuối vẫn nắm chặt tay tôi: “Thực ra bị đánh dấu học bạ cũng được, thi không tốt cũng chả sao, tâm nguyện của ông bố bà mẹ nào cũng như nhau cả, chỉ mong con mình bình an vô sự. Nếu con có mệnh hệ gì thì mẹ biết làm sao đây?”.

Tôi quay đầu nhìn Vĩnh Kỳ, hắn đang nháy mắt ra hiệu cho tôi.

“Bác, con muốn ăn gà kho tàu”.

“Ừ, Vĩnh Kỳ ngoan, bác nấu ngay đây. Cảm ơn con đã chăm sóc Đồng Đồng hộ bác, nếu không có con không biết Đồng Đồng sẽ ra sao nữa”. Mẹ đứng dậy: “Bác đi làm gà kho tàu cho con đây, cả món sườn xào nấm, rau xào thập cẩm mà Đồng Đồng thích ăn nhất nữa”.

Mẹ vừa đi khỏi, tôi ra hiệu cho Vĩnh Kỳ lại gần: “Anh đã nói nhăng nói cuội gì với mẹ tôi thế?”.

“Đương nhiên là nói tốt cho em rồi”. Vĩnh Kỳ cười gian: “Nói em rất đáng thương, ở trường thì bị người ta bắt nạt; nói chuyện bị đánh dấu học bạ là do một cô gái bị em từ chối nên vương quang cần oan cho em; nói em thần kinh yếu, tuyệt đối không được làm em kích động”.

“Thần kinh yếu?”, tôi hạ giọng, nghiến răng gằn từng tiếng.

“Anh còn nói, theo chuẩn đoán của bác sĩ tâm lý trong trường, sở dĩ em có khuynh hướng đồng tính là vì cách thể hiện tình cảm của người mẹ không được dịu dàng. Ngoài ra, làm việc nhà quá nhiều cũng là trở ngại trong quá trình hình thành tính cách một đứa con trai”.

Tôi cốc đầu hắn: “Anh điên rồi hả, nói thế chẳng phải sẽ làm mẹ tôi áy náy muốn chết sao?”.

“Bây giờ bác đối với em rất tốt còn gì”. Vĩnh Kỳ có vẻ rất mãn nguyện với thành quả mình đạt được.

Hừ, uổng công mẹ tôi cưng hắn như bảo bối.

Mùi thơm của thức ăn bay ra.

Mẹ bận tíu tít trong bếp hồi lâu, mồ hôi đẫm trán.

Tôi thò đầu vào.

“Mẹ, để con giúp cho”.

“Không cần đâu, con thi cử mệt rồi, ra ngoài nghỉ ngơi đi”. Mẹ không cho tôi vào bếp: “Đồng Đồng, con ra nói chuyện với anh đi”.

Tôi có chút sửng sốt, ngày trước cứ đụng tới việc nhà là mẹ tuyệt đối không để tôi thoát cơ mà.

Từng đĩa thức ăn nóng sốt lần lượt được mang ra, quả nhiên đều là những món tôi thích – món gà kho tàu tôi cũng thích.

Chúng tôi quây quần bên bàn ăn, mẹ liên tục gắp thức ăn cho tôi.

“Đồng Đồng, ăn nhiều vào con. Vĩnh Kỳ, con tự gắp đồ ăn, đừng khách sáo. Đồng Đồng, ngồi thừ ra đó làm gì, mau ăn đi”.

Mẹ gắp cho tôi một miếng sườn ngon nhất, lại đặt vào bát tôi một miếng rau đã thổi nguội bớt: “Con gầy đi nhiều quá, mẹ nhìn mà xót ruột”.

Da gà bắt đầu nổi lên.

Trước đây mẹ ít khi thể hiện cảm xúc, bây giờ thể hiện ra lại có hơi quá đà.

Dưới sự quan sát chặt chẽ của mẹ, tôi thấp thỏm ôm bát và lấy và để.

“Vĩnh Kỳ, hè này con ở lại đây chơi với Đồng Đồng nhé”.

“Bác, con có chút chuyện, e là không ở lại được”.

Tôi ngớ người, hỏi lại: “Anh bận chuyện gì?”, nói xong liền hối hận, thế chẳng phải là tôi muốn hắn ở lại sao?

Mẹ nhìn tôi một cái, kéo Vĩnh Kỳ sang một bên. Tôi giả bộ uống nước, thật ra hai tai đang căng ra hết mức.

Mẹ hạ thấp giọng nói: ‘Vĩnh Kỳ, không phải vết thương trong lòng Đồng Đồng rất nghiêm trọng sao? Bác sợ không có con, nhỡ nó đột nhiên tâm trạng không tốt thì biết làm sao…”.

“Con thật sự là có việc bận không ở lại được”.

Hừ, nghỉ hè rồi, dĩ nhiên là anh có nhiều chương trình, sao lại đồng ý ở đây được chứ.

“Nhưng… Đồng Đồng biết làm sao? Nó đã quen có con ở bên…”

Ai nói tôi đã quen có hắn ở bên? Vớ vẩn!

“Không sao đâu, chỉ cần bác đừng đánh, đừng mắng Đồng Đồng, quan tâm tới em ấy hơn, dịu dàng hơn, thì tâm trạng Đồng Đồng sẽ có chuyển biến tốt”. Vĩnh Kỳ thì thầm: “Có điều, thời gian vừa rồi con đã tiến hành điều trị tâm lý cho Đồng Đồng nhiều lần, bây giờ không có con ở bên, tâm trạng Đồng Đồng chắc sẽ hơi bất ổn. E là sẽ nảy sinh một số cảm xúc mâu thuẫn, có thể sẽ nói với bác con bắt nạt em, bác tuyệt đối đừng có tin”.

“Ừ, cái này thì đương nhiên bác không bao giờ tin rồi”.

Tên khốn khiếp xấu xa, thô bỉ vô liêm sỉ! Tôi điên tiết cắn miệng cốc.

“Khụ khụ khụ…”

Cứu mạng, bị sặc rồi. Có thể thấy lúc đang nghe lén người khác nói chuyện thì tuyệt đối không nên uống nước.

“Đồng Đồng, con sao thế?”

“Bị sặc rồi à?” Bọn họ vội vàng chạy đến vỗ lưng tôi.

Tôi trợn mắt, vật vã ho một lúc mới trở lại bình thường được. Đang cơn giận, tôi giơ tay đẩy Vĩnh Kỳ về phía sau mấy bước.

“Tôi không cần anh ở lại, anh đi luôn đi”.

“Đồng Đồng, sao thế con?”

“Mẹ, con không muốn Vĩnh Kỳ ở lại, mẹ bảo hắn đi đi”.

“Được, được, Vĩnh Kỳ à, hay là con…”

Thế là, Vĩnh Kỳ chỉ ăn được một bữa gà kho tàu liền cuốn gói ra đi.


Giao diện cho điện thoại

Ngào tạo:
Cập nhật:

Chia sẻ