settingsshare

Cool Boy Và Đầu Gấu Chương 10: Chương 10

Nó vẫn còn lăn lộn chưa ngủ được.Căn bản là nó còn tức cái vụ hồi chiều quá.Rõ ràng nó đâu có sai,vậy mà Vũ Khánh lại nói này nói nọ,rồi lại làm ầm lên y chang một vụ đánh ghen có tổ chức vậy.Hai ya,thiệt là tức chết mất thôi!!!

-Vũ Khánh đáng ghét!Tôi đánh bạn!!Đánh chết bạn!!

Nó vừa léo nhéo vừa tưởng tượng cái gối ôm là Vũ Khánh và cứ thế đánh tới tấp vào cái gối tội nghiệp.

Thật không thể chịu nổi nữa!!!Cứ cái đà này thì uất ức thần chưởng phải đạt tới cảnh giới thượng đẳng mất thôi!!!

AAAAAAAAAAAAA ( Gào thét nội tâm ).

Lúc này thì ở phía Vũ Khánh cũng có khá hơn gì nó,hắn cũng đang nằm dài trên giường vắt tay lên trán suy nghĩ với tâm trạng chán nản.Giờ này đã là nữa đêm rồi đó.

-Em ngốc lắm,cứ làm anh phát điên lên mới chịu được à?

Hắn làu bàu trong cổ họng,điệu bộ có chút hờn dỗi ( mất hết cả hình tượng đẹp trai lạnh lùng mà mình gầy dựng bấy lâu ).

0:00 AM

1 phút

2 phút

2 phút 30 giây

Hắn và Anh Nghi đùng một cái bật dậy khỏi giường,tiện chân tung chăn mền lên hết.Đúng là khố.n kiếp!Là con người chứ có phải con quái vật hay thần thánh gì đâu mà có thể nuốt vào lòng cái thứ gọi là ” ức chế”

Điện thoại?

Điện thoại đâu rồi?!

-0985233…..-Nó vừa căng mắt ra nhìn màn hình trong bóng tối vừa bấm số gọi đến cho Vũ Khánh.

-0164347…..-Vũ Khánh cũng hậm hực gõ số điện thoại của nó,mặt mày bí xị như cái bánh bao,gì thì gì chứ chuyện mờ ám này phải đưa ra ánh sáng.

” Số máy quý khách vừa gọi tạm thời không liên lạc được,mong quý khách vui lòng gọi lại sau”

Tút tút….

Đáng chết! Đúng là đáng chết!Nữa đêm nữa hôm rồi mà còn trò chuyện đêm khuya qua điện thoại với đứa chết tiệt nào nữa thế!

AAAAAAAAAAAAAA

Gọi lại lần nữa.

Vẫn không được.

Nó mím môi,nét mặt căng thẳng.

Hắn gãi gãi đầu một cách bất lực.

AAAAAAAAAAAAAAAAAA

Nó quăng cái Samsung galaxy qua chỗ khác,ngồi trầm tư suy nghĩ xem còn cách nào để giải quyết cái vấn đề nan giải này không.

-Phải rồi!

Nó kêu lên và bật dậy ngay lập tức.Vớ lấy cái áo khoác màu đen,nó chạy một mạch xuống dưới nhà,mở cửa và phi ra giữa màn đêm mờ ảo để đi đến nhà Vũ Khánh.

Hắn giờ đây cũng đứng ngồi không yên,và phương án cuối cùng mà hắn chọn đó là

Face to face !

***

Đêm đen.

Gió lạnh lùa qua từng đợt,khiến cho nó sởn cả gai ốc.

Bầu trời đêm nay không có một ngôi sao nào,dù chỉ là một đốm nhỏ lập lòe trên bầu trời đen quỷ dị.

Nó chạy thật nhanh đến nhà Vũ Khánh.

Vài chiếc lá bị gió cuốn bay tứ tung.

Ghê quá đi!!!!

Ánh đèn đường nhờ nhợ càng làm cho màn đêm trở nên kì ảo.Đúng là lúc nãy nhiệt huyết dâng cao,nhưng mà tình thế bây giờ thì thật là…..

…chỉ có hai từ để diễn tả,đó là…..

Đáng sợ!!!

Khuya vậy nè,vắng vậy nè,âm u vậy nè,lỡ mà hồn ma hiện ra thì….

AAAAAAAAA~ ( Gào thét nội tâm )

Thật không dám nghĩ đến nữa.

Và nó bắt đầu đếm…..

1

2

3!

Nó quay đầu lại hướng nhà mình và chạy thục mạng về đó.Căn bản một điều là nó rất sợ ma.

Và chuyện gì tới cũng đã tới…

Có vài tiếng bước chân gấp gáp vang lên ở phía sau.Càng lúc càng đến gần nó.Mặt Anh Nghi xám ngoét.Có khi nào là hồn ma đang đuổi theo mình không vậy trời ?!

Nghĩ tới đó,tóc tai Nghi muốn dựng đứng lên vì sợ,nó càng chạy nhanh hơn,nhanh hơn,nhanh hơn nữa,phải đấu tranh để dành lại sự sống còn nếu không muốn bị kéo về địa ngục…

Tiếng bước chân phía sau càng tăng tốc hơn để đuổi cho kịp tốc độ marathon xé gió của Anh Nghi,người đó vừa chạy vừa thở không ra hơi,thều thào gọi không thành tiếng.

-Ngh……Ngh..i……..Ngh…

Nó thì tưởng là ma quỷ hiện hồn đang gọi tên nó,vô cùng hoảng sợ,và chân nó giờ đây không phải chạy nữa,mà là bay luôn rồi,bụi bay mù mịt trong cơn gió lạnh….

Sau 5 phút….

Nó không thể chạy nổi nữa,liền dừng lại ở cây cột điện,phì phò thở gấp rút.

Mệt quá rồi.

Nhưng mà…..bóng đen đằng xa đang tiến đến gần,cho tới bây giờ con ma này vẫn chưa tha cho nó sao?Và trong cái khó ló cái khôn,nó bắt đầu suy nghĩ đến …

Tỏi?-Có phải ma cà rồng đâu mà sợ tỏi.

Thánh giá?-Ở Việt Nam làm gì có Dracula.

Bùa dán?-Cương thi ở bên Trung Quốc cơ mà!

…Vậy?!

NIỆM PHẬT ?

Đúng rồi,niệm phật.Niệm phật để xua tan hồn ma bóng quế….Nó nhắm mắt lại và bắt đầu lẩm nhẩm từ ” nam mô”

Và bóng đen kia đã đuổi đến nơi,không ai khác đó chính là Vũ Khánh.Hắn cũng đứng dựa cột đèn và thở hồng hộc.Con nhỏ này,bữa nay làm gì chạy như ma đuổi vậy?Thật là……

Hắn nhăn nhó mặt mày,thều thào với nó :

-Làm gì mà Nghi….chạy….chạy nha…nhanh dữ vậy??

Nó thôi niệm chú khi nghe tới chữ Nghi.Con ma này…..biết tên mình ư?Giọng nói cũng nghe quen quen nữa,lẽ nào……-Nghĩ đến đây nó bắt đầu túa mồ hôi hột,con tim nhỏ nhoi càng đập dữ dội hơn-Lẽ nào Vũ Khánh nghĩ quẩn nên…tự tử……..giờ thành oan hồn và tìm mình để trả thù…?

Đột nhiên nó quỳ sụp xuống,chắp hai tay và lạy liên tục.

-Khánh ơi,tôi đâu có muốn bạn chết…Bạn….bạn đừng có nhát tôi…..tôi hứa sẽ cúng đầy đủ vào ngày 15-7 và ngày giỗ của bạn….tôi….

Hắn ngẩn người nhìn Anh Nghi.Kì thực Vũ Khánh không hiểu nó đang suy nghĩ cái quái gì mà lại sản sinh ra những hành động hết sức kì quặc.Cái gì mà chết chứ…..

-Nghi!-Hắn la lớn-Tôi nè chứ có phải ma quỷ gì đâu mà Nghi cầu khấn lung tung thế?

Nó còn chưa tin,hi hí mi mắt để nhìn xem chân Vũ Khánh có chạm đất hay không.Đúng rồi!Chân hắn còn chạm đất,lại có cái bóng nữa….suy ra không phải ma…

-Phù!


Anh Nghi thở phào nhẹ nhõm.Thậm chí nó không nhận ra mình đã nín thở từ nãy đến giờ,nó vuốt vuốt ngực,nhăn mặt nhìn hắn.

-Khánh làm tôi sợ chết khiếp đấy!

Hắn hờn dỗi nhìn Anh Nghi,đưa tay vỗ nhẹ vào đầu nó:

-Gọi điện không được là sao hả?Lại nói chuyện với con Kì Đà Cản Mũi đó phải không?

Nhắc mới nhớ!Nó đến tìm hắn cũng vì lí do này.Lấy lại tinh thần,nó cũng giở giọng trách hắn:

-Hừ!Tôi gọi cho Khánh không được thì có!Tôi chưa đạp chết Khánh là may đó!

Nghe tới đây cơ mặt hắn giãn ra,và bất chợt một phút giây,hắn mỉm cười vui vẻ.

Thì ra là vậy.Thì ra hắn và vợ yêu của hắn cùng gọi điện thoại cùng một lúc nên bị nghẽn mạng đó mà,vậy mà làm hắn cứ tưởng nó lại …. trò chuyện đêm khuya cùng tên bán nam bán nữ chết giẫm đó chứ!

Đúng là ngốc thật!

-Làm gì chạy cuống lên thế?Đuổi theo muốn hụt hơi luôn!

-Tôi sợ ma…..tôi tưởng bạn là con ma đang đuổi theo tôi nên tôi mới tá hỏa và phóng như tên lửa đó….

-Tôi thì tưởng Nghi nhìn thấy tôi nên muốn trốn chứ….Con nhỏ ngốc này….

Hắn nắm lấy tay nó,hai bàn tay đan chặt vào nhau.

Trong đêm tối,một ác ma máu lạnh,một siêu cấp ma nữ đang lững thững bước đi,hỏi còn có ma quỷ nào mà dám bay ra hù dọa chứ!

Hiểu lầm không cần một lời giải thích cũng đột ngột tan biến,không cần nhận lỗi,không cần trách móc,vì trong thâm tâm của mỗi người đã quá hiểu rõ tình cảm dành cho nhau là như thế nào rồi….

Xem tiếp Phần 10

Đêm đen.

Gió lạnh lùa qua từng đợt,khiến cho nó sởn cả gai ốc.

Bầu trời đêm nay không có một ngôi sao nào,dù chỉ là một đốm nhỏ lập lòe trên bầu trời đen quỷ dị.

Nó chạy thật nhanh đến nhà Vũ Khánh.

Vài chiếc lá bị gió cuốn bay tứ tung.

Ghê quá đi!!!!

Ánh đèn đường nhờ nhợ càng làm cho màn đêm trở nên kì ảo.Đúng là lúc nãy nhiệt huyết dâng cao,nhưng mà tình thế bây giờ thì thật là…..

…chỉ có hai từ để diễn tả,đó là…..

Đáng sợ!!!

Khuya vậy nè,vắng vậy nè,âm u vậy nè,lỡ mà hồn ma hiện ra thì….

AAAAAAAAA~ ( Gào thét nội tâm )

Thật không dám nghĩ đến nữa.

Và nó bắt đầu đếm…..

1

2

3!

Nó quay đầu lại hướng nhà mình và chạy thục mạng về đó.Căn bản một điều là nó rất sợ ma.

Và chuyện gì tới cũng đã tới…

Có vài tiếng bước chân gấp gáp vang lên ở phía sau.Càng lúc càng đến gần nó.Mặt Anh Nghi xám ngoét.Có khi nào là hồn ma đang đuổi theo mình không vậy trời ?!

Nghĩ tới đó,tóc tai Nghi muốn dựng đứng lên vì sợ,nó càng chạy nhanh hơn,nhanh hơn,nhanh hơn nữa,phải đấu tranh để dành lại sự sống còn nếu không muốn bị kéo về địa ngục…

Tiếng bước chân phía sau càng tăng tốc hơn để đuổi cho kịp tốc độ marathon xé gió của Anh Nghi,người đó vừa chạy vừa thở không ra hơi,thều thào gọi không thành tiếng.

-Ngh……Ngh..i……..Ngh…

Nó thì tưởng là ma quỷ hiện hồn đang gọi tên nó,vô cùng hoảng sợ,và chân nó giờ đây không phải chạy nữa,mà là bay luôn rồi,bụi bay mù mịt trong cơn gió lạnh….

Sau 5 phút….

Nó không thể chạy nổi nữa,liền dừng lại ở cây cột điện,phì phò thở gấp rút.

Mệt quá rồi.

Nhưng mà…..bóng đen đằng xa đang tiến đến gần,cho tới bây giờ con ma này vẫn chưa tha cho nó sao?Và trong cái khó ló cái khôn,nó bắt đầu suy nghĩ đến …

Tỏi?-Có phải ma cà rồng đâu mà sợ tỏi.

Thánh giá?-Ở Việt Nam làm gì có Dracula.

Bùa dán?-Cương thi ở bên Trung Quốc cơ mà!

…Vậy?!

NIỆM PHẬT ?

Đúng rồi,niệm phật.Niệm phật để xua tan hồn ma bóng quế….Nó nhắm mắt lại và bắt đầu lẩm nhẩm từ ” nam mô”

Và bóng đen kia đã đuổi đến nơi,không ai khác đó chính là Vũ Khánh.Hắn cũng đứng dựa cột đèn và thở hồng hộc.Con nhỏ này,bữa nay làm gì chạy như ma đuổi vậy?Thật là……

Hắn nhăn nhó mặt mày,thều thào với nó :

-Làm gì mà Nghi….chạy….chạy nha…nhanh dữ vậy??

Nó thôi niệm chú khi nghe tới chữ Nghi.Con ma này…..biết tên mình ư?Giọng nói cũng nghe quen quen nữa,lẽ nào……-Nghĩ đến đây nó bắt đầu túa mồ hôi hột,con tim nhỏ nhoi càng đập dữ dội hơn-Lẽ nào Vũ Khánh nghĩ quẩn nên…tự tử……..giờ thành oan hồn và tìm mình để trả thù…?

Đột nhiên nó quỳ sụp xuống,chắp hai tay và lạy liên tục.

-Khánh ơi,tôi đâu có muốn bạn chết…Bạn….bạn đừng có nhát tôi…..tôi hứa sẽ cúng đầy đủ vào ngày 15-7 và ngày giỗ của bạn….tôi….

Hắn ngẩn người nhìn Anh Nghi.Kì thực Vũ Khánh không hiểu nó đang suy nghĩ cái quái gì mà lại sản sinh ra những hành động hết sức kì quặc.Cái gì mà chết chứ…..

-Nghi!-Hắn la lớn-Tôi nè chứ có phải ma quỷ gì đâu mà Nghi cầu khấn lung tung thế?

Nó còn chưa tin,hi hí mi mắt để nhìn xem chân Vũ Khánh có chạm đất hay không.Đúng rồi!Chân hắn còn chạm đất,lại có cái bóng nữa….suy ra không phải ma…

-Phù!

Anh Nghi thở phào nhẹ nhõm.Thậm chí nó không nhận ra mình đã nín thở từ nãy đến giờ,nó vuốt vuốt ngực,nhăn mặt nhìn hắn.

-Khánh làm tôi sợ chết khiếp đấy!

Hắn hờn dỗi nhìn Anh Nghi,đưa tay vỗ nhẹ vào đầu nó:

-Gọi điện không được là sao hả?Lại nói chuyện với con Kì Đà Cản Mũi đó phải không?

Nhắc mới nhớ!Nó đến tìm hắn cũng vì lí do này.Lấy lại tinh thần,nó cũng giở giọng trách hắn:

-Hừ!Tôi gọi cho Khánh không được thì có!Tôi chưa đạp chết Khánh là may đó!

Nghe tới đây cơ mặt hắn giãn ra,và bất chợt một phút giây,hắn mỉm cười vui vẻ.

Thì ra là vậy.Thì ra hắn và vợ yêu của hắn cùng gọi điện thoại cùng một lúc nên bị nghẽn mạng đó mà,vậy mà làm hắn cứ tưởng nó lại …. trò chuyện đêm khuya cùng tên bán nam bán nữ chết giẫm đó chứ!

Đúng là ngốc thật!

-Làm gì chạy cuống lên thế?Đuổi theo muốn hụt hơi luôn!

-Tôi sợ ma…..tôi tưởng bạn là con ma đang đuổi theo tôi nên tôi mới tá hỏa và phóng như tên lửa đó….

-Tôi thì tưởng Nghi nhìn thấy tôi nên muốn trốn chứ….Con nhỏ ngốc này….

Hắn nắm lấy tay nó,hai bàn tay đan chặt vào nhau.

Trong đêm tối,một ác ma máu lạnh,một siêu cấp ma nữ đang lững thững bước đi,hỏi còn có ma quỷ nào mà dám bay ra hù dọa chứ!

Hiểu lầm không cần một lời giải thích cũng đột ngột tan biến,không cần nhận lỗi,không cần trách móc,vì trong thâm tâm của mỗi người đã quá hiểu rõ tình cảm dành cho nhau là như thế nào rồi….


Giao diện cho điện thoại

Ngào tạo:
Cập nhật:

Chia sẻ