settings share

Cô Vợ Tổng Giám Đốc Xinh Đẹp Của Tôi Chương 9: Anh Vô Liêm Sỉ.

- Nói, chuyện gì?

Dương Thần vừa nói, vừa đem một chân gác lên ghế da, quăng dép cao su đi, dùng một tay gãi chân thời tiết nóng như vậy dễ có chút ngứa, Dương Thần đang suy nghĩ có nên đi mua lọ thuốc mỡ Mạt Mạt không.

Nhìn thấy cảnh tượng này, Lâm Nhược Khê vừa định mở miệng nói lại dừng một chút, theo bản năng che lại mũi ngọc bé nhỏ đáng yêu, nhăn mặt nói:

- Anh có thể đừng làm những động tác ghê tởm như vậy không.

Dương Thần không để ý cười cười:

- Hì hì, chân ngứa thì mình gãi, hoàn toàn chính đáng, có gì ghê tởm cố chịu đựng làm khổ mình làm gì.

Lâm Nhược Khê thề, từ lúc cô sinh ra đến giờ đây là lần đầu tiên nhìn thấy người không biết xấu hổ như vậy, tuy rằng thông qua tìm hiểu ban đầu, biết người này chẳng qua là người hàng rong bán thịt dê xiên nướng, nhưng như thế thì sao chứ, số phận của mình với việc của hắn thật đã không thể thay đổi, việc tiếp theo, đành phải đâm lao theo lao thôi…

- Dương Thần…

- Từ từ..

Dương Thần lại lần nữa ngăn cản lời nói của Lâm Nhược Khê.

- Lại làm sao vậy?

Lâm Nhược Khê có chút tức giận, trên khuôn mặt lạnh lùng có vài phần khí huyết dâng lên đỏ ửng.

Dương Thần có chút ngượng ngùng nói:

- Lâm tiểu thư, cô thấy đấy, cô biết tên của tôi, còn biết tôi bị cảnh sát bắt,rất rõ ràng, cô đã từng điều tra tôi nhưng tôi đến cô tên gì cũng không biết, cô còn nói muốn nói chuyện với tôi, đây không phải có chút…

Đang nói, còn tham lam nhìn Lâm Nhược Khê vài lần, liếm liếm môi.

- Lâm Nhược Khê, nhược trong giống như, khê trong khe suối… có thể nói chuyện chưa.

Lâm Nhược Khê đột nhiên có chút hối hận về quyết định của mình, người đàn ông trước mắt mặt đầy dâm đãng, cùng người đàn ông thành thật mà mĩnh đã nghĩ căn bản là một trời một vực, nhưng việc bản thân đã ra quyết định từ trước tới nay không hề có đường quay lại, cho nên, kiên trì, Lâm Nhược Khê vẫn dự định tiến hành đến cùng.

- Lâm, Nhược, Khê…

Dương Thần dường như hiểu được khẽ gọi mấy lần.

- Không tồi, tên này rất xứng với cô.

- Bố tôi đặt cho tôi, nhưng đó không phải là trọng điểm, tôi bây giờ cần anh làm một chuyện.

Lâm Nhược Khê cảm thấy tên mình được đọc ra từ miệng tên vô lại này đều tỏ ra ghê tởm.

Dương Thần đề phòng nhìn Lâm Nhược Khê.

- Cái này… Lâm tiểu thư, cô chắc sẽ không bảo tôi hoàn lại khoản nợ ân tình cô bảo lãnh tôi chứ, tiền thì tôi không có, chỉ có mỗi mạng mục nát này.

Nhìn thấy Dương Thần không ngờ tỏ ra bộ dạng “ khổ sở đáng thương”, Lâm Nhược Khê chỉ cảm thấy một cơn buồn nôn, chẳng muốn nhìn thêm một cái, quay đầu nói:

- Lấy tôi.

- Cái gì?

- Lấy tôi…

Săc mặt Lâm Nhược Khê đỏ hồng, lặp lại một lần, thanh âm nhỏ giống như tiếng muỗi bay đêm.

Dương Thần vẫn nghi ngờ mình nghe nhầm, cẩn thận đem lỗ tai lên phía trước, gượng gạo hỏi lại:

- Lâm tiểu thư, cô nói rõ chút, tôi tại sao lại cảm thấy tôi có chút ảo giác…

- Anh không ảo giác.

Lâm Nhược Khê dường như đã hạ quyết tâm, khôi phục lại vẻ mặt lãnh đạm.

- Tôi nói, muốn anh cưới tôi, lập tức kết hôn!

Sau khi từng chữ từng chữ chui vào trong tai Dương Thần, Dương Thần không thể không thừa nhận, mình không ảo giác, cười khổ nói:

- Lâm tiểu thư, cô cũng quá… quá qua loa rồi, không thể vì lên giường cùng tôi một lần, cô liền nói muốn kết hôn với tôi, hôn nhân đại sự chuyện đó liên quan đến cả một đời người, tôi thấy cô cần thận trọng suy xét, không thể nhất thời kích động.

Lần này Dương Thần không nói đùa với cô, mà là nghiêm túc nhìn Lâm Nhược Khê, hi vọng cô có thể hiểu được.

Lâm Nhược Khê lại trực tiếp lắc đầu:

- Tôi không phải trẻ con, tôi hiểu tôi đang làm cái gì, tuổi tôi không nhỏ, nên kết hôn rồi, chẳng qua vẫn không chọn được người thích hợp…Đương nhiên, anh không nên cho rằng anh chính là người thích hợp.. Bởi vì một số nguyên nhân, đã xảy ra việc đêm qua…

Nói đến đây, khuôn mặt xinh đẹp của Lâm Nhược Khê không tự chủ được đỏ lên, nhưng lập tức nói tiếp:

- Tôi có thể rất rõ ràng nói cho anh biết, tôi là người phụ nữ rất bảo thủ cùng với việc bị ép kết hôn với người đàn ông không quen lại đáng ghét khác, còn không bằng chọn anh, ít nhất tôi đã cho anh lần đầu tiên của tôi.

Dương Thần trầm ngâm một lát, khóe miệng cười lạnh nói:

- Lâm tiểu thư, tôi hiểu ý của cô hôn nhân cô muốn chỉ là một loại bày trí, mà làm diễn viên nam phối hợp với cô, tôi so với những người được đề cử khác, rõ ràng là cô cảm thấy dễ khống chế nhất đúng không.

Lâm Nhược Khê bị nói đúng tâm sự, khó tránh có chút không tự nhiên, nhưng cũng không phủ nhân gật gật đầu.

- Dương Thần, tôi có thể bảo đảm,nếu anh phối hợp với tôi, sau 3 năm, nhiều nhất 3 năm, đợi sự nghiệp của tôi hoàn toàn ổn định rồi, chúng ta liền phân chia tài sản, không cần gánh vác bất kì trách nhiệm gì, hơn nữa, tôi sẽ cho anh một khoản thù lao lớn, lớn hơn so với anh bán thịt dê xiên cả đời rất nhiều.

- Lâm tiểu thư…

Sắc mặt Dương Thần đã lạnh ngắt, cân nhắc cười nói:

- Dường như cô không rõ một việc, tôi tuy rằng nghèo, chỉ là người bán thịt dê xiên, nhưng không có nghĩa tôi sẽ vì tiền mà cùng một phụ nữ không có chút tình cảm làm vợ chồng, cho dù là giả, cô có thể nói tôi dối trá, ngu xuẩn, tự cho mình đúng, nhưng con người tôi, tính cách không đặc biệt,chính là khá bướng bỉnh tôi có nguyên tắc của tôi, trong từ điển của tôi, không có từ ‘kết hôn giả’ này.

- Anh…

Lâm Nhược Khê quả thật không nghĩ đến, một người đàn ông thối bán thịt dê xiên đê tiện không thể đê tiện hơn trong mắt mình, sẽ cự tuyệt yêu cầu của mình, cho dù là vợ chồng giả, hắn lẽ nào không biết, cả thành phố Trung Hải có biết bao nhiêu công tử muốn tiếp cận mình, đều bị loại ra ngoài.

Dương Thần vẫn không dừng, tiếp tục nói:

- Nếu như cô thật sự là người phụ nữ bảo thủ, không thể tiếp nhận trinh tiết của mình bị một người không yêu cướp đi, tôi thông cảm với cô, tôi cũng vì vậy cảm thấy có lỗi và áy này, nếu cô đồng ý, tôi sẽ nghiêm túc theo đuổi cô, đến khi cô có thể thật lòng thích tôi, như vậy, chúng ta hãy kết hôn, tôi hoàn toàn có thể tiếp nhận, về phần tôi sẽ yêu cô thật lòng không, cô không cần nghi ngờ, tôi nghĩ là một người đàn ông bình thường, đều sẽ không nghi ngờ sự hấp dẫn của cô nhưng… cô muốn tôi chỉ vì sự nghiệp của cô làm chồng để che chắn cho cô ba năm, tôi Dương Thần sẽ không tiếp nhận.

- Hừ, theo đuổi tôi…

Anh dựa vào cái gì theo đuổi tôi? Thịt dê xiên của anh sao?

Lâm Nhược Khê thật sự phẫn nộ, tính tự đại của người đàn ông này khiến cô không hiểu ra sao cả. Từ bé đến lớn, không có người đàn ông nào cự tuyệt bất kì yêu cầu vô lí nào của cô, nhưng không ngờ, hiện nay có người đàn ông giống như con kiến cự tuyệt cùng cô kết hôn.

Dương Thần dường như lại trở về bộ dạng vô lại kia, cười ha hả nói:

- Cô thấy đấy, tôi đẹp trai như thế này, có tính đàn ông như thế này,thịt dê xiên nướng lại ngon, cuộc sống đấy, gian khổ mộc mạc, có ưu điểm của người đàn ông tốt truyền thống, quan trọng là, tôi đối xử với phụ nữ rất không tồi, nếu là đối xử với vợ mình, vậy tốt rồi…

- Đủ rồi.

Lâm Nhược Khê sợ lại tiếp tục nghe mình sẽ nóng nảy hơn:

- 100 triệu mua ba năm của anh.

- Đây không phải vấn đề tiền bạc…

- Hai năm 100 triệu.

Lâm Nhược Khê hạ thấp yêu cầu, thở phì phì nói.

Dương Thần như trước lắc đầu.

- Cho dù 10 tỷ cũng không được, đây là vấn đề nguyên tắc.

- Anh tin tôi có thể khiến anh từ cục cảnh sát ra ngoài, còn có thể khiến anh vào nhà giam sống cả đời không?

Hốc mắt Lâm Nhược Khê hồng hồng, trong lòng tuỉ thân, oán hận nói.

Dương Thần cười ha ha:

- Dựa vào cái gì? Lẽ nào Lâm tiểu thư muốn nói cho bên cảnh sát biết, tối qua tôi cưỡng bức làm cô như thế nào sao? Nhưng tôi nhớ rõ ràng Lâm tiểu thư chủ động muốn rất nhiều lần chứ…

- Anh…tôi…tôi…anh…

Hàm răng nõn nà của Lâm Nhược Khê đang cắn đôi môi mỏng manh hồng hào, nước mắt tủi thân đau khổ đột nhiên không kìm được từ trong mắt trào ra.

- Dương Thần, anh vô liêm sỉ.



Thấy hay thì nhấn chia sẻ nha, cám ơn.

Giao diện cho điện thoại

Ngào tạo:
Cập nhật:

Chia sẻ