settings share

Cô Vợ Tổng Giám Đốc Xinh Đẹp Của Tôi Chương 18: Sắc Vi Quyến Rũ

Con phố quán rượu ban ngày có vẻ khá ảm đạm, mèo con chó con nghênh ngang đi dọc phố, không có lấy một bóng người hay xe cộ qua lại, so với cảnh đêm huyên náo thì đúng là một trời một vực.

Dương Thần sau khi mở cánh cửa lớn vào quán Sắc Vi liền chào hỏi cậu Triệu, nhân viên pha chế ở lại trực đêm rồi đi thẳng ra đường thông phía sau quán.

Mấy người phục vụ của quán thấy Dương Thần bước vào không những không ngăn lại mà còn cung kính chào hỏi, dĩ nhiên biết mối quan hệ của Dương Thần với Sắc Vi chẳng bình thường tí nào.

Hành lang phía sau quán rượu dài đến lạ kỳ, khoảng cách phải 50m, đến cuối bên kia có 2 anh chàng cao lớn mặc đồ Tây đứng canh cách cái cổng gỗ được chạm trổ ba mét. Hai anh chàng đó thấy Dương Thần bước đến liền gập mình cúi chào, đưa tay ý mời vào.

Dương Thần gật đầu chào tiến đến mở cánh cửa gỗ được chạm hoa, bên trong thoang thoảng mùi hương dịu nhẹ của hoa oải hương.

Thật là một căn phòng lớn kỳ lạ, sàn nhà bóng loáng với nền gỗ, bề mặt ốp đá hoa cương màu đen, ở chính giữa đặt một chiếc giường lớn rộng 7 tấc với gam màu cà-phê làm gian phòng thêm phần bí hiểm, phần tôn vẻ trang nhã của căn phòng chính là phần tường gương, bên ngoài cửa thuỷ tinh là một hồ bơi lộ thiên và một vườn hoa nho nhỏ.

Rất khó tưởng tượng được đằng sau của con phố nhậu nhẹt huyên náo ấy lại có một nơi yên tịnh thế này, đây là “nhà” của Sắc Vi.

Vừa mới bước chân vào cửa, Dương Thần cảm thấy không khí lạnh run cả người, không do dự Dương Thần lấy tay phải mở cửa bước ra ngoài.

- Hô…

Một âm thanh sắc gọn vang lên, một bàn tay trắng nõn nắm con dao găm sáng loáng đột nhiên xuất hiện cách má Dương Thần ba tấc, may sao bị chặn lại đúng lúc.

Cú đánh lén bị chặn, con dao ấy xoay một tròn vòng rất điêu luyện thành thục, tiếp tục hướng về phía mạng sườn của Dương Thần.

Dương Thần nhẹ nhàng từ tốn nắm lấy cánh tay mềm mại ấy, dùng lực hướng ra ngoài, con dao trên tay đó không thể nào tiến sát thêm một gang một tấc nào.

Kẻ đánh lén có dốc toàn lực cũng không đánh được, dùng chân đá vào phía sau lưng của Dương Thần, nhưng đâu ngờ Dương Thần đã sớm đã nhìn thấu, tước đi con dao găm từ bàn tay đó.

Chân chưa kịp đá tới thì con dao găm đã bị chặn đứng rồi …

- Không chơi nữa đâu..

Sắc Vi giận dỗi mím đôi môi hồng, ném con dao găm sang một bên.

- Khi nào cũng vậy cả, không biết quái thú như cậu luyện thế nào mà trẻ hơn cả tôi lại có thân thủ biến hoá khôn lường thế kia.

Dương Thần buông bàn tay nõn nà của Sắc Vi ra, cái cảm giác mềm mại ấy khiến hắn có chút luyến lưu, hắn xoay người cười đáp như không:

- Không tồi chút nào, so với tháng trước nhanh hơn rồi, tiến bộ rất nhanh.

- Nhưng trước mặt cậu vẫn không chịu nổi một cú đánh…

Sắc Vi liếc Dương Thần một cái rồi lả lướt ngã người lên chiếc giường lớn như thể đang ở phòng mình, Sắc Vi ăn mặc khá tùy ý, cô khoác lên mình chiếc váy ngủ chất liệu tơ tằm với họa tiết hoa trắng rộng thùng thình che phủ toàn thân hình mềm mại quyền rũ, và cổ chữ V sâu lộ đôi gò bồng đào đầy đặn hấp dẫn, từ khe hở có thể thấy áo lót sa-tanh đen mỏng bên trong, váy ngắn đến nỗi chẳng thể nào che nổi hai khối thịt hồng hào, cố lắm che được phần giữa, bắp đùi trắng nõn thì không che được lộ cả ra ngoài, phản chiếu màu sáng ngà voi.

Đôi mắt của Dương Thần không chủ định hướng về khoảng giữa hai đùi của Sắc Vi, rạo rực khao khát, lấp ló chiếc quần lót sa-tanh mỏng, lúc ẩn lúc hiện, vài sợi đen lọt vào mắt …

Trong mắt Sắc Vi lộ vẻ đắc ý, không hiểu vì nguyên nhân nào đó mà người đàn ông say mê cô từ trước giờ luôn không muốn tiếp xúc quá gần, nhưng giờ có thể thấy là hắn chẳng có chút kháng cự với thân hình quyến rũ này, làm lòng cô khấp khởi mừng thầm, thêm ánh mắt quyến rũ gợi cảm hút hồn hắn.

- Dương Thần … chị xinh đẹp chứ…

- Đẹp …

Dương Thần nuốt nước bọt, cảm giác bản thân thực như một bé trai, toàn bộ khí phách hùng dũng bay biến. Ông trời ơi người có nhầm không vậy, người đàn bà này đến từ địa ngục chăng, chẳng lẽ chỉ có ma nữ mới có được thân hình như thế?

- Có muốn sờ chút không…

Sắc Vi mắt liếc nhìn, tay chậm rãi kéo rộng cổ áo để lộ bộ ngực trắng nõn nà, khẽ cử động đôi chân thon thả khiến thêm phần quyến rũ gợi cảm.

Dương Thần hít lấy một hơi không khí lạnh, mặc dù gái đẹp anh ta thế qua không biết bao nhiêu, kể cả cô vợ có gương mặt trái xoan Lâm Nhược Khê xinh đẹp mĩ miều nhưng Sắc Vi ở trước mặt hắn đây tuy có kém phần xinh tươi nhưng cũng là một người đẹp không kém, sức hấp dẫn đến mê hồn, thân hình chát bỏng của Sắc Vi như là bông hoa hồng đang độ nở rộ thơm hương, hương thơm ấy khiến cho con người ta cứ mụ mị cả đi.

Dương Thần chậm rãi bước lại gần sát trước mặt Sắc Vi, rồi lại từ từ cúi đầu nhìn chăm chú vào mắt thu hút của Sắc Vi, đột nhiên cười nham hiểm:

- Chị Sắc Vi, quả thật là tôi muốn sờ và tôi có thể sờ, chị không lấy dao găm chém đứt tay tôi đấy chứ.

- Tôi chặt được sao?

Sắc Vi thốt ra nhẹ nhàng.

- Chị quả thật là tài giỏi, gân cốt tôi đều đau nhức cả nè, đến lúc đó quả thật chẳng còn chút sức lực nào.

- Thế có cần thử xem thế nào không?

Sắc Vi dùng lưỡi liếm liếm đôi môi hồng đào, giọng điệu mời gọi quyến rũ.

Dương Thần hít mạnh một hơi mùi quyến rũ đê mê toả ra từ người Sắc Vi, ánh mắt trở nên sáng suốt.

- Chị cần tôi giúp gì sao?

Lời vừa thốt ra, vẻ thanh xuân xinh tươi hấp dẫn của Sắc Vi chẳng còn lung linh, thay vào đó là vài phần thất vọng, chán nản, đau khổ, giận dữ…

Cảm xúc của toàn bộ ngũ quan chuyển biến Sắc Vi đột nhiên cười thành tiếng:

- Haha, Dương Thần ơi Dương Thần , hoá ra cậu nhìn tôi với con mắt như vậy…

- Tôi nhìn chị thế nào?

Dương Thần cười đùa hỏi trả.

- Có phải là cậu cho rằng tôi luôn muốn dụ dỗ cậu lên giường với tôi là vì lợi dụng cậu để đạt được mục đích của mình?

Sắc Vi không e ngại đáp trả.

- Dúng vậy đó, năng lực của chị thật là đáng sợ, tôi chưa bao giờ thấy một người nào cho tôi cái khái niệm vô địch như chị…

Sắc Vi vừa nói vừa chỉnh lại cổ áo của mình che làn da trắng nõn nà, nhìn Dương Thần nói với giọng tự thuật:

- Ý tưởng lớn gặp nhau, tôi cần hội Hồng Kinh của chúng ta và hội Tây Minh của cha tôi hai bang hội lớn nhất khu phía Tây, nhưng hội Hồng Kinh còn quá non trẻ, nếu xảy ra tranh chấp nảy lửa thì hội Tây Minh có thể chỉ bị tổn thất một phần còn hội Hồng Kinh của chúng ta sẽ thịt nát xương tan …

Nói đến đây, khuôn mặt trái xoan kiều diễm của Sắc Vi có chút lạnh lùng:

- Dương Thần, cậu còn nhớ cái đêm đầu tiên chúng ta quen biết không…Tối hôm đó tôi bị phục kích, những người thân cận đều bị hạ hết, một mình chạy trên phố tìm đường thoát thân…

Dương Thần lặng im lắng nghe, khẽ gật gật đầu, trong đầu mường tượng ra khung cảnh lúc ấy …



Thấy hay thì nhấn chia sẻ nha, cám ơn.

Giao diện cho điện thoại

Loading...

Ngào tạo:
Cập nhật:

Chia sẻ