settingsshare

Cô Vợ Minh Tinh Của Đại Boss Chương 46: Quyết định của Tưởng Tịch

Đau quá, toàn thân đều đau!

Tưởng Tịch dần dần tỉnh lại, vừa định nhúc nhích một chút, chỗ nào đó trên người liền truyền đến cơn đau thấu tim.

Gần như theo bản năng muốn cuộn mình lại, kết quả lại càng thêm khổ sở, bật ra tiếng rên rỉ.

Tề Minh Lật, người luôn luôn mặt lạnh không đổi sắc như đỉnh Thái Sơn, và Lưu Viện nhìn thấy đều nhảy dựng lên, lộ ra vẻ kinh hoảng hiếm thấy.

Tưởng Tịch chậm rãi mở mắt ra, ánh sáng đâm vào làm cho mắt cô đau đớn, qua một hồi lâu mới nhìn rõ được cảnh vật xung quanh.

“Minh Lật, chị Lưu.” Cổ họng khô khốc, vừa nói một chút giống như có ít tơ máu chảy ra, vị rỉ sắt đậm đặc trong miệng.

Sau khi Lưu Viện biết được thân phận của Tưởng Tịch, có một khoảng thời gian không thể buông xuống được. Hiện giờ nhìn thấy Tưởng Tịch nằm ở trên giường bệnh, cả người quấn đầy băng, chị ta giật mình ý thức được Tưởng Tịch bất quá chỉ là một cô gái hai mươi hai tuổi. Cho dù cô ấy là phu nhân tổng giám đốc, cũng không có thể tránh không bị thương.

Lúc này Tần Thành đẩy cửa tiến vào. Anh vẫn ngồi trên xe lăn, Lục Mạnh Nhiên đẩy giúp, theo sau là Đinh Mi đang tái mặt và Andy run rẩy.

Andy? Andy!

Tưởng Tịch nhớ đến chuyện xảy ra trước khi hôn mê, cắn răng cười lạnh.

Nhưng nụ cười của cô, càng như là chịu không nổi đau đớn mà xìu xuống.

Tần Thành đẩy xe lăn đến bên giường, ân cần hỏi: “Em có khoẻ không?”

Lời này vừa nói ra khỏi miệng, Đinh Mi chấn động thân mình, Andy lại tránh né ở sau lưng chị ta.

Những người khác biết được quan hệ của hai người thì toàn bộ không thay đổi sắc mặt, vờ như mắt mù.

Tưởng Tịch thản nhiên cười với anh. Hai người bọn họ, một người thạch cao còn chưa gỡ ra thì người kia đã xảy ra chuyện. Chẳng lẽ là bọn họ làm vợ chồng đã lâu, nên đã sinh ra mối liên hệ với nhau?

Tưởng Tịch thà rằng chân tướng là như vậy.

Nhưng không như mong muốn.

Cô bị người ta cố ý đẩy ngã.

Trên người đau nhức khiến cho Tưởng Tịch hồi tưởng lại cảnh tượng lúc đó.

Cô nhớ rõ ánh mắt của Andy trước khi té xỉu. Cô ta đã đẩy cô với sức lực và góc độ không bình thường.

Cô ta đã chọn nơi dễ dàng đẩy người ngã xuống vách núi nhất. Nhưng ngay lúc cô chỉ mành treo chuông đã ổn định lại thân mình mới không bị kết cục rơi xuống tan xương nát thịt.

Cô ấy còn có thể cười. Tần Thành không biết tại sao lại nhẹ nhàng thở ra. Có trời mới biết cảm giác của anh như thế nào khi nhận được điện thoại về chuyện cô xảy ra tai nạn. Anh vứt sang bên đám người cấp cao của công ty đang chờ anh họp, không nói hai lời mang theo Lục Mạnh Nhiên và Lưu Viện chạy tới đây.

Mới vừa rồi, khoảnh khắc nhìn thấy Tưởng Tịch, Tần Thành liền khẳng định một chuyện: Anh có cảm giác với Tưởng Tịch.

Không, là vô cùng có cảm giác.

Cho dù ngay từ đầu, ý tưởng lấy vợ là vì miễn cho bị bức hôn, nhưng anh cũng muốn thừa nhận bởi vì con người Tưởng Tịch gợi lên hứng thú với anh, anh mới lựa chọn cô trong ngàn vạn người ngưỡng mộ.

Hiện tại xem ra, lựa chọn của anh lúc đó là cực kỳ sáng suốt.

Tần Thành bỗng vui sướng vì ánh mắt của mình thật là tốt, nói như trêu chọc: “Nghe thấy em bị tàn phế, anh đặc biệt đến thăm.”

Vẻ mặt Tưởng Tịch hắc tuyến. Cô chỉ cười nhạo anh một lần thôi, sao anh lại đến mức nhỏ mọn cười nhạo cô như vậy chứ?

Tần Thành thấy đùa đủ rồi, được Lục Mạnh Nhiên lùi về một bên, mới nghiêm mặt nói: “Andy, cô có muốn giải thích một chút hay không? Tiện thể nói lời xin lỗi gì gì đó với đàn chị Tưởng Tịch của cô.”

“Tổng giám đốc Tần.” Andy nhìn Tần Thành mong đợi, hai mắt đẫm lệ, có chút vừa thẹn thùng vừa tội nghiệp của một cô gái. “Em không phải cố ý, em không khống chế sức lực tốt, không cẩn thận làm chị Tưởng bị thương! Anh phải tin em!”

Được đó, lại biết cầu xin Tần Thành tin tưởng trước! Người chị kiêm đại diện Đinh Mi này làm thật sự rất tận chức tận trách.

Tưởng Tịch nhìn lên trần nhà màu trắng, chuyển đề tài, nói: “Tôi mệt rồi, muốn nghỉ ngơi.”

Tần Thành nói: “Vậy các người đều về trước đi.”

Ba người Lục Mạnh Nhiên, Lưu Viện, Tề Minh Lật sắc mặt như thường nói một tiếng được, lần lượt đi ra ngoài.

Đinh Mi không dám tin trừng mắt nhìn Tưởng Tịch. Nếu ánh mắt có thể giết người thì chị ta nhất định giết Tưởng Tịch mấy chục lần.

“Các người muốn ở lại chỗ này giúp một đêm?” Tần Thành trầm giọng cười, trên mặt lạnh lùng ác nghiệt.

Đinh Mi rùng mình, nói: “Chúng tôi đi ra ngoài.”

Cửa phòng nhẹ nhàng đóng lại. Tần Thành khoá cửa trở về, quay đầu lại thấy Tưởng Tịch cắn môi, liền nói: “Bà Tần, đừng giả bộ nữa!”

Tưởng Tịch cau mày nói: “Con mắt nào của anh thấy tôi giả bộ, tổng giám đốc Tần?”

Cô đau đến toàn thân đều đổ mồ hôi, bình tĩnh lúc nãy chẳng qua chỉ là giả bộ cho những người khác xem.

Tần Thành im lặng!

Tưởng Tịch nhắm hai mắt mệt mỏi trong chốc lát, không nghe thấy tiếng động của anh, liền nói: “Nếu anh có việc thì cũng đi về trước đi!”

Tần Thành nhướng mày: “Em cho là sau khi Lục Mạnh Nhiên đi rồi thì tôi còn có thể về được sao?”

Đáy lòng Tưởng Tịch khinh thường. “Có tiền có thể bắt quỷ xay cối, anh có cái gì mà không thể làm được?”

Tần Thành tức giận đến cười lên: “Hôm nay em ăn thuốc súng à?”

Tưởng Tịch lắc lắc bàn tay đau nhức, không để ý đến anh ta.

Tần Thành nói: “Tôi sẽ điều tra rõ sự việc!”

Tưởng Tịch lắc đầu, thái độ khác thường nói: “Lần này anh khỏi cần giúp!”

Cô muốn tự mình tìm hiểu rõ ràng.

Cô muốn thấy thủ đoạn kế tiếp của Đinh Mi là gì!

Thiếu chút nữa là cô đã chết ở phim trường, sao có thể để cho Andy được lợi?

Cô sẽ đem tất cả thương tích trả lại cho bọn họ từng cái từng cái một!

Tần Thành chẳng ừ hử gì cả.

“Nghe được cái gì không?” Andy hoảng hốt nhìn chung quanh.

“Nghe không được!” Đinh Mi đứng đó, sắc mặt âm u lạnh lẽo. “Chúng ta đi trước.”

“Nhưng mà, chị!” Andy túm lấy tay áo của Đinh Mi. “Tổng giám đốc Tần…”

“Em còn lo đến tổng giám đốc Tần?” Đinh Mi giận dữ nói: “Nếu em không cắt ngang kế hoạch, tự cho là mình thông minh đi đẩy ngã Tưởng Tịch, hiện tại làm sao bây giờ?”

“Em làm rất bí mật, Tưởng Tịch sẽ không phát hiện đâu!”

“Sẽ không phát hiện, sẽ không phát hiện!” Đinh Mi kéo Andy vào thang máy, xỉa vào trán Andy, nói: “Em có đầu óc một chút được không? Ở phim trường có nhiều người như vậy, mỗi một người đều là người tinh tường, một chút thủ đoạn này của em sao bọn họ không thể phát hiện được?”

Lúc này Andy mới sinh lòng hoảng hốt: “Vậy… Vậy làm sao bây giờ? Chị, chị phải giúp em!”

Đinh Mi bỏ cô ta ra. “Em làm như vậy làm sao chị giúp em được? Đinh Tang, chị đã nói là em khơi mào cho Tưởng Tịch cùng Phan Hân Hân mâu thuẫn, rồi ngồi đó làm ngư ông đắc lợi, nhưng em đã làm cái gì? Chuyện này mà bị lòi ra, thì em chính là phạm tội cố ý giết người, có biết hay không?”

“Em… Em không có nghĩ nhiều như vậy!” Andy bị Đinh Mi rống nên giận lên: “Đinh Mi, chị dựa vào cái gì mà mắng em, là chị nói lật đổ Tưởng Tịch thì em có thể gả cho Tần Thành. Chị không giúp em, em dựa vào chính mình thì có gì sai?”

“Em không sai?” Đinh Mi phát hiện chị ta đã sai lầm rồi, lúc trước nên mặc cho Andy tự sinh tự diệt. Andy đúng là em gái ruột của chị ta, nhưng chị ta còn chưa làm được chuyện vì một người em gái không bao giờ thân thiết với mình mà vứt bỏ công việc làm!

Andy đợi không được đồng ý của Đinh Mi, tức giận hơn: “Đinh Mi, chị nhất định phải giúp em, chị chính là chị ruột của em.”

“Chị biết rõ!” Đinh Mi căm giận cắt ngang cô ta. “Chị sẽ giúp em, nhưng mà Đinh Tang, em không được phép ra tay nữa, từ giờ trở đi tất cả đều nghe theo chị!”

Lời nói ngoài đề

Sơ Ảnh: Tổng giám đốc Tần, cậu rốt cuộc thừa nhận cảm giác của mình!

Tần Thành: Tôi thừa nhận thì liên quan gì đến bà?

Sơ Ảnh: Mặc kệ chuyện của tôi à! Vậy cậu và Tưởng Tịch sau này đều đừng gặp mặt.

Tần Thành: …
Giao diện cho điện thoại

Ngào tạo:
Cập nhật:

Chia sẻ