settingsshare

Cô Vợ Minh Tinh Của Đại Boss Chương 31: Scandal leo thang

“Trong tiết mục phỏng vấn, Nguyên thiên vương nói thẳng ái mộ Tưởng Tịch, là cường điệu, hay là sự thật?”

“Tiết mục phỏng vấn Nguyên thiên vương thông báo, sắp đám cưới!”

“Thân phận Tưởng Tịch, bạn gái của Nguyên Tấn Thần, thật bí mật!”

“Lộ diện gia đình Tưởng Tịch, đời sau của gia tộc họ Nguyên!”

“Ở phim trường ‘Công tử Khuynh’, Tưởng Tịch ỷ thế, ác ý ẩu đả với nhân viên công tác!”

“Tưởng Tịch cút khỏi giới giải trí! Buông Nguyên thiên vương ra!”

“Fan của Nguyên thiên vương thẳng thắn hô chán ghét Tưởng Tịch, tẩy chay ‘Công tử Khuynh’.”

“Fan của Tưởng Tịch thất vọng đến tột cùng, nói thẳng sẽ không yêu mến nữa!”

… Gần hai mươi đầu đề tin tức, tất cả đều liên quan đến cô, mà còn là xấu nhiều hơn tốt.

Cô có phải nên cảm ơn Nguyên Tấn Thần hay không? Cho cô một cơ hội lên đầu đề trang báo.

Tưởng Tịch nhìn màn hình máy tính, cười khẩy.

Không biết các nhân viên đương sự của bộ phim nhìn thấy những tin này còn có thể cười được hay không? Nhiều fan của Nguyên Tấn Thần không nhìn tới “Công tử Khuynh” như vậy, phòng bán vé sẽ tổn thất một khoản tiền lớn đó!

Hơn nữa, ngày mai phim sẽ chính thức công chiếu ở các rạp lớn toàn quốc.

Cho dù bây giờ ra làm sáng tỏ cũng sẽ bị cho rằng PR phim, sẽ càng tạo thành hai cực tâm lý. Phần lớn fan một khi gặp chuyện của ngôi sao mình thích thì sẽ mất đi sức phán đoán, lúc này đây sẽ tự nhiên dễ dàng bị ảnh hưởng.

Có lẽ Nguyên Tấn Thần hoàn toàn không thể tưởng tượng nổi lời nói của hắn đã đưa bọn họ, thậm chí cả bộ phim, lên đầu sóng ngọn gió trong giới giải trí.

Đây chính là bộ phim đầu tiên của cô.

Quả nhiên, Nguyên Tấn Thần vẫn như vậy, vì bản thân mình, không bao giờ nghĩ đến người khác. Kiếp trước, hắn ta vì bản thân mình nên đã giam cầm cô trong một không gian nhỏ hẹp – nói cái gì là thích ăn cơm cô làm, thích mỗi ngày trở về đều được nhìn thấy cô – khiến cho cô xem hắn như trọng tâm của toàn bộ cuộc sống. Kiếp này, hắn ta lại vì bản thân mình, lúc sự nghiệp của cô vừa mới cất bước thì cho cô một đả kích thật lớn.

Hắn ta công khai thổ lộ thì sao? Cô nói không thích hắn thì thật sự sẽ không thích hắn. Tưởng Tịch cô chính là tiểu thư của một nhà giàu bị phá sản thì thế nào? Cô bay lên hay không bay lên, ngang ngược hay không ngang ngược thì có liên quan gì đến hắn, cô không thích hắn, cần có lý do sao?

Bình tĩnh lấy ra di động, Tưởng Tịch tìm số điện thoại của Tần Thành, gọi đi.

“Tần Thành, tôi không thích Nguyên Tấn Thần, tôi và hắn ta không có quan hệ gì.” Tưởng Tịch nói thẳng vào vấn đề. Tiếp theo là muốn Tần Thành giúp đỡ, cô phải ăn ngay nói thật. Tưởng Tịch thở ra, cô không hiểu vì cái gì, lúc nhìn thấy tin tức thì có một giọng nói: phải làm sáng tỏ với Tần Thành.

“Là như vậy sao?” Tần Thành thả lỏng tay đang bóp chặt di động khi nhìn thấy tin tức, thờ ơ nói: “Em thật sự không có ý kia với Nguyên Tấn Thần?”

Tưởng Tịch mặt nhăn mày nhó, sao cô lại ngửi thấy một mùi dấm chua lè?

Đợi không thấy trả lời, Tần Thành lại hỏi lần nữa: “Em thật sự không có ý kia với anh ta, Nguyên… Bám vào Nguyên Tấn Thần, rất có lợi đối với cuộc đời em sau này.”

“Lợi ích, tôi tin tưởng Nguyên Tấn Thần có thể làm được. Nhưng mà…” Tưởng Tịch nâng giọng lên, nhìn ánh nắng trải đầy trên mặt đất ngoài cửa sổ, chậm rãi cười nói: “Ông Tần, anh đẩy vợ của mình đến bên cạnh người khác như vậy, thật sự là không có vấn đề gì sao?”

“Không thành vấn đề, em yên tâm.” Đối với một tin tức mới xuất hiện “Tưởng Tịch, cô nói như thế nào?”, Tần Thành nghiến răng nghiến lợi: “Bà Tần, lần này em làm chuyện thật tốt, tôi sẽ giúp em xử lý.”

“Được, cảm ơn anh.” Nhận được hứa hẹn, ánh mắt Tưởng Tịch híp lại, trước khi cúp điện thoại bỗng nhiên nói: “Còn nữa, chuyện trong gia đình tôi, cảm ơn anh đã không ngại.”

Tần Thành: “…”

Nếu để ý, anh đã không chọn kết hôn với cô.

Cô ấy thật đúng là nhạy cảm.

Bỗng chốc lúc đó Tần Thành giật mình ý thức được Tưởng Tịch thiếu cảm giác an toàn. Cô ấy nguỵ trang bản thân mình rất tốt, trường hợp gì dùng lời nói gì tất cả đều rõ ràng. Nhưng bên trong lời nói của cô ấy lại lộ ra bất đắc dĩ cùng… sợ hãi.

Đây ý là cô rất tín nhiệm anh?

Boss Tần đi công tác ở nước ngoài vừa mới trở về được hai ngày cứ như vậy mà tỉnh ngộ.

Đinh Mi đang báo cáo với Lục Mạnh Nhiên về tình hình gần đây của ba người Tưởng Tịch, Tề Minh Lật và Nghiêm Nham, đột nhiên có người gõ cửa.

“Mời vào.” Lục Mạnh Nhiên nói: “Cửa không khoá.”

“Anh xem tin tức rồi chứ?” Lưu Viện đi đến bên cạnh Lục Mạnh Nhiên mới dừng lại. “Chuẩn bị làm như thế nào?”

Chân trái Lục Mạnh Nhiên đạp một cái, cái ghế máy tính lập tức lùi hai bước. Anh ta ngẩng đầu lên, nói: “Sao, lo lắng cho bọn họ hả?”

“Đương nhiên lo lắng, phim sẽ công chiếu ngày mai, hôm nay xuất hiện chuyện như vậy, ngộ nhỡ mọi người không xem thì làm sao bây giờ?” Lưu Viện dậm chân. Tuy rằng sau khi “Công tử Khuynh” quay được hai tháng thì chị ta đã chuyển giao ba người cho Lục Mạnh Nhiên, nhưng bọn họ dù sao cũng đi ra từ trong tay chị ta, chuyện xảy ra cũng tổn hại đến danh tiếng của chị ta.

Tưởng Tịch kia, lúc huấn luyện thì ngoan ngoãn vâng lời, tại sao quay phim thì con người dường như thay đổi?

đọc truyện với http://truyencuatui.net/
Lưu Viện không còn lời để nói.

Lục Mạnh Nhiên nghe Lưu Viện bực bội than vãn, bỗng nhiên nảy ra sáng kiến, nói với Đinh Mi đang sắp xếp lại một phần tài liệu cuối cùng: “Tưởng Tịch có hợp đồng phim gì kế tiếp?”

Lục Mạnh Nhiên là người quản lý chủ chốt lâu năm, Đinh Mi không dám bất kính với anh ta. Chị ta ổn định nhịp tim, né tránh cái liếc mắt lén nhìn của Lưu Viện, nói: “Gần đây ba người bọn họ không có hợp đồng phim, nhưng có mấy cái thông báo.” Vì chị ta lo lắng Lục Mạnh Nhiên nhìn ra cái gì, cố ý nhận hợp đồng trước khi anh trở về.

“Vậy thì được.” Lục Mạnh Nhiên nâng kính mắt lên: “Nguyên Tấn Thần sắp sửa nhận quay một bộ phim còn chưa có tuyển xong nữ diễn viên chính, vậy để Tưởng Tịch đi thử đi.”

Nếu hai người bọn họ cùng diễn, đối với bên ngoài nói là vì PR cho phim mới, nghi ngờ và phản đối của người xem cũng sẽ giảm bớt.

Ngoài ra, kêu Nguyên Tấn Thần sửa miệng một chút, nói là cậu ta đang luyện tập lời thoại của phim mới. Như vậy, ít nhất tất cả chắc chắn tốt hơn nhiều so với hiện tại.

Lục Mạnh Nhiên quyết định phương pháp, nói: “Cứ như vậy đi.”

Đinh Mi luống cuống đứng lên. Lục Mạnh Nhiên không ở đây mấy tháng, chị ta ngáng chân Tưởng Tịch không ít, nhìn thấy sắp thành công, nửa đường lại nhảy ra một Trình Giảo Kim.

Cố gắng giữ bình tĩnh, Đinh Mi nói: “Tưởng Tịch không thích hợp với vai diễn của bộ phim kia.”

Lục Mạnh Nhiên ngẩng đầu liếc mắt nhìn Đinh Mi một cái, thản nhiên nói: “Phim còn chưa có quyết định, trong tay Nguyên Tấn Thần có bốn năm kịch bản, chung quy sẽ không có cái nào không thích hợp với Tưởng Tịch. Hơn nữa, Tưởng Tịch hẳn là cũng đều có thể diễn được!”

“Nhưng mà…”

“Không có nhưng gì cả.” Lục Mạnh Nhiên trở lại bên cạnh bàn, cầm lên tài liệu ghi chép công việc của ba người Tưởng Tịch, Tề Minh Lật và Nghiêm Nham. “Nếu tôi đã trở về, từ hôm nay trở đi, tất cả công việc của mấy người Tưởng Tịch vẫn là tôi sắp xếp. Đinh Mi, cô làm tốt công việc của cấp dưới là được.”

“Vậy…Vậy được.” Đinh Mi gật đầu với Lưu Viện một cái, nói: “Vậy các người nói chuyện, tôi ra ngoài trước.”

Cánh cửa “cạch” một tiếng đóng lại, âm thanh giày dẫm trên sàn nhà đi xa dần.

Con ngươi Lục Mạnh Nhiên khẽ nhúc nhích, không lâu sau ném tài liệu trở lại trên bàn, lộn xộn, anh ta cũng không sắp xếp lại, chỉ nói: “Cô nhìn ra cái gì?”

Lưu Viện nghiêm túc nhặt lên một tập tài liệu, tuỳ tiện quét quét một chút, nói: “Anh có cảm thấy không? Tôi cảm thấy cô ta có âm mưu.”

Có thể lăn lộn trong giới giải trí đều là người tinh khôn, huống chi việc làm của Đinh Mi lúc này rất đáng chú ý, tài liệu cũng xử lý không được gọn sạch.

Lục Mạnh Nhiên cúi đầu nhìn thoáng qua tin nhắn Tần Thành mới phát tới, thở dài một hơi.

Anh ta đứng lên, nói: “Đi thôi, tổng giám đốc Tần mời.”
Giao diện cho điện thoại

Ngào tạo:
Cập nhật:

Chia sẻ