settingsshare

Cô Gái Nhà Giàu Theo Đuổi Tình Yêu Chương 6

Mấy ngày sau ở Nhan trạch

Nữ chủ nhân Chu Mĩ Quyên của Nhan gia nghiêm mặt, ở nhà ăn xem đám người hầu chuẩn bị bữa tiệc cơm trưa.

Từ trên thân thể của bà có thể phát hiện, xinh đẹp của Nhan Bái Dung là di truyền xinh đẹp từ mẹ, cũng đã hơn năm mươi, nhưng nét mặt không chỉ có toả sáng, mà ngay cả dáng người cũng bảo dưỡng duyên dáng mảnh gầy.

“Mẹ, mẹ ở trong này à? Thím Lâm nói mẹ tìm con?” Con dâu của Chu Mĩ Quyên, cũng chính là Trương Tâm Huệ chị dâu của Nhan Bái Dung, từ phía sau kêu bà.

Chu Mĩ Quyên xoay người lại, nhìn con dâu xinh đẹp, “Tâm Huệ, cũng sắp giữa trưa rồi, em họ con có tới hay không?”

“Con vừa gọi điện thoại cho cậu ấy, cậu ấy nói nửa giờ nữa sẽ đến. Mẹ, không phải là em gái cùng với bạn trai của em ấy cũng còn chưa có tới sao?” Trương Tâm Huệ hỏi.

Thì ra, hôm nay vợ chồng Nhan thị yêu cầu con gái mang bạn trai Hạng Dư Khang về ăn cơm.

Ngay từ đầu, hai vợ chồng bọn họ đối với đối tượng kết giao của con gái cũng không có dị nghị gì, nhưng mà càng về sau, càng nghĩ càng không thích hợp, phạm vi kết giao bạn bè của con gái bọn họ gần như đều nắm được, nhưng mà, chưa từng nghe qua trong phạm vi này truyền ra tin tức con gái yêu đương với ai.

Chu Mĩ Quyên phỏng đoán, có thể là đối tượng con gái đang yêu căn bản không phải là người ở tầng lớp này của bọn họ?

Cái vấn đề này khá lớn, Chu Mĩ Quyên từ trước đến nay coi trọng dòng dõi, chênh lệch quá xa căn bản không vào mắt của bà được, nếu người đàn ông mà con gái đang kết giao, gia thế bối cảnh mọi thứ đều không bằng bọn họ, vậy thì làm sao đây?

Hơn nữa, con gái còn qua đêm trong nhà bạn trai, càng làm cho ý niệm nhất định phải gặp anh ta ở trong đầu của Chu Mĩ Quyên nổi dậy.

Cho nên, bà đã nhiều lần yêu cầu con gái mang Hạng Dư Khang về nhà, bà muốn quan sát người đàn ông này rốt cuộc có xứng với Nhan gia bọn họ hay không?

Đến nỗi, yêu cầu con dâu mời em họ Diêu Tuấn Khiêm đến, dụng ý lại càng không khó đoán, muốn lợi dụng Diêu Tuấn Khiêm bất luận dáng ngoài, năng lực đều là nổi bật bất phàm đem so sánh với bạn trai của con gái, muốn Hạng Dư Khang tự giác không bằng anh bằng em, chặt đứt giấc mộng muốn làm con rể Nhan gia.

Nói đi nói lại, gia thế của Hạng Dư Khang cũng chưa từng nghe thấy, trước khi còn chưa gặp mặt, đã làm cho Chu Mĩ Quyên cấp tam chấn bị knockout.

Bà tính là, tốt nhất ở bữa ăn con gái trông thấy Diêu Tuấn Khiêm siêu quần tuyệt luân, bước kế tiếp bỏ rơi cái tên bạn trai không biết từ đâu toát ra kia.

Chu Mĩ Quyên nhìn đồng hồ trên cổ tay, mày nhăn lại, “Đúng vậy! Sắp mười hai giờ rồi, sao Tiểu Dung còn chưa có dẫn người đến?”

Bà biết con gái Nhan Bái Dung hình như không muốn mang bạn trai lại đây, không khỏi có chút lo lắng bọn họ tạm thời hủy bỏ cuộc hẹn.

“Không biết ạ! Mẹ, không bằng chúng ta đến phòng khách chờ bọn họ đến đi, nếu người còn chưa tới, thì kêu Gia Hiền gọi điện thoại.” Trương Tâm Huệ đề nghị.

“Cũng được, mẹ thấy chỗ này cũng không còn bận nữa, Chị Lâm –” Chu Mĩ Quyên quay đầu kêu quản gia đang bận rộn, “Chờ toàn bộ người đến thì dọn cơm.”

Nói xong, liền cùng đi con dâu rời khỏi nhà ăn.

Cách nhà càng gần, Nhan Bái Dung càng đứng ngồi không yên.

Cô nhìn Hạng Dư Khang đang chuyên tâm lái xe, do dự có nên ngăn cản anh đi gặp cha mẹ hay không.

Không biết cha mẹ nhìn ra cái gì, liên tục vài ngày, mẹ Chu Mĩ Quyên không ngừng yêu cầu cô mang Hạng Dư Khang về nhà một chuyến.

Cô liên tục chối từ vài lần, nhưng sắc mặt mẹ càng lúc càng không tốt, làm cho cô đành phải mang Hạng Dư Khang về nhà.

Hạng Dư Khang nhận thấy được Nhan Bái Dung tâm thần không yên, quay đầu hỏi cô, “Tiểu Dung, không phải em có chuyện muốn nói với anh chứ?”

Nhan Bái Dung dừng một chút, lắp bắp nói: “Khang... Nếu anh không muốn đi gặp cha mẹ em cũng không sao, em sẽ không tức giận anh!”

Hạng Dư Khang bỗng nhiên cười rộ lên, hiển nhiên đối với chuyện đi gặp người nhà của cô tuyệt không lo lắng, “Vì sao anh lại không muốn đi? Tiểu Dung, đó là người nhà của em, nhất định anh sẽ gặp mặt bọn họ một lần.” Nếu anh đã quyết ý cưới Nhan Bái Dung, gặp mặt là không tránh được.

“Nhưng mà...” Đây căn bản là một cuộc Hồng Môn Yến, vì sao thần sắc anh có thể tự nhiên như vậy? Nghĩ đến người nhà cô, cô không khỏi đau bụng.

Cũng không phải nói người nhà cô là sài lang hổ báo gì làm cho người ta sởn tóc gáy, mà là, có loại tự cho mình rất cao

Hơn nữa, cô lo lắng nhất là mắt của mẹ cao tới đỉnh nên sẽ bỡn cợt Hạng Dư Khang, cô không muốn anh bị người nhà cô xem thường.

Hạng Dư Khang vươn bàn tay ra, vỗ vỗ vào mu bàn tay cô, hy vọng cô an tâm, “Tiểu Dung, anh biết em đang phiền cái gì, lo sợ cái gì, em phải biết rằng mặc kệ cha mẹ của em là dạng người gì, đối với anh một thân một mình sẽ không yên tâm, nhưng mà, anh sẽ làm cho bọn họ biết, anh là người đáng để cho bà đem con gái phó thác cho anh.” Lời nói này không chỉ có nói cho Nhan Bái Dung nghe, mà đồng thời cũng muốn khích lệ mình.

“Khang...” Nghe anh nói như vậy, Nhan Bái Dung vô cùng xúc động, lo lắng trong lòng cũng giảm bớt rất nhiều.

“Yên tâm đi! Chỉ cần chúng ta nâng đỡ cho nhau, hết thảy đều sẽ giải quyết dễ dàng.” Hạng Dư Khang trấn an cô.

Tuy rằng Nhan Bái Dung không giống như Hạng Dư Khang có thể xem sự tình thoải mái, nhưng, trên mặt anh lộ ra kiên quyết, đã giúp cô tăng lên không ít dũng khí.

“Khang, em đã biết.” Sắc mặt của Nhan Bái Dung cuối cùng cũng khôi phục tự nhiên, tình yêu trong mắt nhìn về phía Hạng Dư Khang.

Cô quyết định không suy nghĩ nữa, hết thảy để cho tự nhiên, tùy ý xe đưa bọn họ đi đến mục đích.

Cuối cùng nhìn thấy bản thân của Hạng Dư Khang, Chu Mĩ Quyên và Nhan Bá Nguyên cũng có chút ngoài ý muốn.

Hạng Dư Khang bề ngoài tuấn tú cao to, rắn rỏi, bọn họ cũng đã đoán trước từ lâu, nhưng anh toát ra anh khí bức người, tuyệt không bại bởi Diêu Tuấn Khiêm cũng tuấn tú lịch sự, thế này mới khiến vợ chồng Nhan thị cảm thấy kinh ngạc.

Nếu không phải trước khi gặp mặt đã có điều tra Hạng Dư Khang một chút, thì Chu Mĩ Quyên dù là kiến thức rộng rãi cũng sẽ bị lừa gạt, sẽ cho rằng anh là con nhà phú quý.

Nhưng mà, bà đã sớm biết bối cảnh xuất thân của Hạng Dư Khang, cho nên nhất định anh sẽ không giành được yêu thích của bà.

Ngồi ở trên bàn tiệc hình tròn, Chu Mĩ Quyên che lại không vui trong lòng, mà giới thiệu Hạng Dư Khang cho mọi người quen biết,

“Dư Khang, đây là anh trai Gia Hiền và chị dâu Tâm Huệ của Tiểu Dung.”

“Chào anh cả, chị dâu.” Hạng Dư Khang chào hỏi bọn họ, nhưng vợ chồng Nhan Gia Hiền chỉ là gật đầu đáp lại.

Chu Mĩ Quyên tiếp tục giới thiệu, nhìn đến Diêu Tuấn Khiêm ngồi ngay ngắn, khóe miệng gợi lên quỷ dị, “Ngồi ở bên cạnh con dâu Tâm Huệ chính là em họ của cô ấy, Diêu Tuấn Khiêm.” Ánh mắt vô tình hay cố ý liếc về phía Hạng Dư Khang.

“Chào Diêu tiên sinh.” Hạng Dư Khang nhìn thấy Diêu Tuấn Khiêm cũng là người ngoài như anh, đúng vậy Diêu Tuấn Khiêm lần đầu tiên nhìn thấy anh cũng giật mình.

Anh không khó hiểu vì sao Diêu Tuấn Khiêm được mời đến, nhất định là Chu Mĩ Quyên cố ý gây áp lực với anh, nhưng anh không lưu tâm, bởi vì anh biết Nhan Bái Dung vẫn chưa từng để người đàn ông này ở trong lòng.

“Dư Khang, cậu nên nói chuyện với Tuấn Khiêm nhiều một chút, đứa nhỏ này rất giỏi, tuổi còn trẻ mà đã làm tổng giám đốc công ty lớn, nhưng lại nghe nói rất nhanh sẽ thăng lên làm tổng tài khu Châu Á.” Chu Mĩ Quyên không yên tâm mà khen Diêu Tuấn Khiêm, quả thật chỉ muốn Hạng Dư Khang khó chịu.

Quả nhiên, mẹ nói chuyện có khác rắp tâm khiến cho Nhan Bái Dung dậm chân, “Mẹ — mẹ cũng còn chưa có để cho Khang nói chuyện với ba, không cần kéo đến chỗ khác đi.” Thật sự nhất định phải mượn xuất sắc của Diêu Tuấn Khiêm làm thấp đi bình thường của Hạng Dư Khang như vậy sao?

Vừa nhìn thấy Diêu Tuấn Khiêm đến, thì cô đã hiểu được ý đồ của mẹ, nhưng đã không kịp ngăn trở.

Cô thực không hiểu, trước kia mẹ đối với chuyện chị dâu cố ý thúc đẩy cô và Diêu Tuấn Khiêm để cho bọn họ thân càng thêm thân rất không ủng hộ, vì sao hôm nay hoàn toàn thay đổi chứ?

Có phải so sánh với hai góc, xã hội địa vị của Diêu Tuấn Khiêm có vẻ cao nên khiến cho mẹ có thể tiếp nhận hay không? Nhan Bái Dung nghĩ đến tâm tư của mẹ, mà không khỏi buồn bực.

Chu Mĩ Quyên bị con gái trách móc, nên vẻ mặt lộ ra không hài lòng, “Có quan hệ gì? Ba con cũng sẽ không để ý, huống chi Tuấn Khiêm vốn chính là thanh niên tài tuấn, thông minh mấy cô gái cũng biết hẳn là nên chọn cậu ấy làm bạn trai.” Nói xong, cố ý ngắm liếc Hạng Dư Khang một cái.

“Mẹ...” Nhan Bái Dung muốn lên tiếng kháng nghị, lại bị Nhan Bá Nguyên ngăn cản.

“Tiểu Dung, giới thiệu bạn trai con cho ba biết.” Người lớn nhất Nhan Bá Nguyên cuối cùng cũng lên tiếng, ông cũng không giống vợ để tâm đến địa vị, ngược lại có thể lấy một cách nhìn ngang hàng mà tiếp đãi Hạng Dư Khang.

Nghe được lời nói của cha, Nhan Bái Dung liếc nhìn Hạng Dư Khang một cái, phát hiện anh cũng không để ý vô lễ của mẹ, mới nhẹ nhõm thở dài một hơi, “Ba, anh ấy là Hạng Dư Khang, con đều gọi anh ấy Khang, anh ấy chính là người con thích.” Đặc biệt nhấn mạnh, đơn giản là muốn cha có thể tôn trọng lựa chọn của cô.

“Xin chào bác trai, cám ơn bác và bác gái hôm nay mời con đến.” Sau khi Nhan Bái Dung giới thiệu xong, thì Hạng Dư Khang lập tức chào hỏi với Nhan Bá Nguyên.

Anh cũng nhìn chằm chằm vào Nhan Bá Nguyên đang chuyên chú nhìn anh, anh cũng không để ý cách nhìn của Chu Mĩ Quyên với anh, anh biết, cha của Nhan Bái Dung mới là nhân tố quyết định hai người bọn họ có thể ở cùng nhau hay không, bởi vì cô đối với sự thành công xuất sắc của cha có phần ngưỡng mộ khó có thể nói nên lời.

“Ừ.” Nhan Bá Nguyên gật gật đầu, biểu tình trên mặt rất bình thường, đem cảm giác với Hạng Dư Khang đều che dấu mà phát ra chữ nghiêm túc trên mặt, “Có chuyện gì sau khi ăn xong thì mọi người lại chậm rãi tán gẫu, quản gia, hiện tại có thể mang đồ ăn lên.”

Quả nhiên là nhà giàu có, mặc dù Chu Mĩ Quyên luôn miệng nói là cơm thường, nhưng mang đến có vẻ phong phú và mỹ vị, vẫn là nhà người bình thường theo không kịp.

Tuy rằng bàn đầy món ăn ngon, nhưng người đang ngồi hiển nhiên có đăm chiêu, nói chuyện với nhau không nhiều lắm, chiếc đũa cũng siêng năng động, cuối cùng vì không khí vắng lặng mà kết thúc qua loa.

Sau khi ăn xong, nữ chủ nhân Chu Mĩ Quyên đưa mọi người đến phòng khách uống cà phê, thuận tiện nói chuyện việc nhà. Sau khi ngồi xong, bưng một tách cà phê lên, Chu Mĩ Quyên có một vấn đề muốn hỏi Hạng Dư Khang nên là người đầu tiên đánh vỡ phần yên lặng này.

Chu Mĩ Quyên có khoan thai của quý phu nhân, cũng là vợ của một doanh nhân, “Dư Khang, quê quán cậu ở nơi nào, ông bà bên nhà làm công việc gì?” Cho dù gia thế của Hạng Dư Khang bà đã biết một ít, nhưng vẫn cố ý làm bộ như không biết mà ở trước mặt mọi người hỏi.

Bà cố tình ở trước mặt mọi người hỏi ngọn nguồn của Hạng Dư Khang, muốn anh hiểu được anh không có xứng với Nhan gia.

“Con là từ Nam bộ đến Đài Bắc, cha mẹ đều mất lúc còn rất nhỏ, là thân thích thay phiên nuôi con lớn.” Hạng Dư Khang thẳng thắn thành thật không kiêng kị mà nói ra thân thế của mình.

Trước khi tới nơi này, anh đã hạ quyết tâm thành thật nói ra thân thế của anh, cho nên đối mặt với Chu Mĩ Quyên, anh có thể ung dung ứng phó.

Chu Mĩ Quyên nhăn nhăn mày liễu kẻ mỏng, cố ý nhấn mạnh, “Thì ra cậu là một cô nhi!” Giọng điệu phảng phất mất cha mất chỗ dựa là một loại tội ác.

Không có chịu một chút ảnh hưởng từ ngữ khí không tốt của Chu Mĩ Quyên, Hạng Dư Khang lơ đễnh mà gật đầu, “Đúng! Bây giờ còn có liên lạc là ông bà ở Nam bộ, đến nỗi các thân thích khác cũng rất ít lui tới.”

“Vậy bọn họ là vọng tộc sao? Có kinh doanh cái gì cụ thể không?” Chu Mĩ Quyên nhân câu trả lời không rõ ràng của anh mà rất không hài lòng ép hỏi.

Nghe thấy mẹ hỏi liên tiếp, mặt của Nhan Bái Dung đỏ lên kháng nghị, “Mẹ, mẹ đây là vấn đề gì?” Đây căn bản là muốn Hạng Dư Khang mất mặt ở trước mặt mọi người!

Chu Mĩ Quyên bĩu môi, xem thường kháng nghị của con gái, “Mẹ hỏi cẩn thận có quan hệ gì? Con phải biết rằng, người lui tới cùng với chúng ta đều có uy tín danh dự!” Ngụ ý, giống như cái tên Hạng Dư Khang này không biết từ đâu nhảy ra, không xứng kết giao cùng với bọn họ.

Nói xong, còn cố ý nhìn mặt của Hạng Dư Khang, muốn xem anh có phải vì vậy mà phát hỏa không.

Nhưng Hạng Dư Khang vẫn không ngang ngược mà trả lời, “Bọn họ là người thường, không có làm gì lớn, chỉ là hơn nửa đời người tầm thường.” Ông bà với hắn mà nói, là thân nhân trên đời này anh có được, ở trước mặt Chu Mĩ Quyên, anh sẽ không lấy bình thường của bọn họ mà hổ thẹn.

“Là như thế này sao?” Chu Mĩ Quyên hỏi, hiển nhiên đối với hành động của Hạng Dư Khang có chút không vui.

Bà hé miệng suy nghĩ một chút, xem vấn đề gì có thể khiến cho Hạng Dư Khang khó xử. Nhưng mà, vấn đề kế tiếp của bà còn chưa có xuất hiện thì, đã nhận được bất mãn của con gái.

“Mẹ, mẹ còn muốn hỏi cái gì?” Nhan Bái Dung vội vã bảo vệ Hạng Dư Khang, mở miệng ngăn chặn mẹ làm khó dễ.

“Tiểu Dung, sao khẩu khí của em có thể đối mẹ kém như vậy?” Nhan Gia Hiền bên cạnh lên tiếng khiển trách em gái, không chấp nhận cô vì bạn trai mà làm trái ý của mẹ.

“Anh, không phải khẩu khí của em kém, anh xem mẹ đây là vấn đề gì?” Nhan Bái Dung buồn bực mà phản bác.

“Gia Hiền, đừng trách em gái con, ai bảo con gái trưởng thành, liền một lòng hướng về người khác, ngay cả mẹ hỏi thêm vài câu cũng không được!” Vẻ mặt Chu Mĩ Quyên ai oán.

Nghĩ đến con gái từ trước đến nay tri kỷ, nghe lời, nhưng lại vì bạn trai mà trách bà, tức giận này bà trực tiếp tính lên trên người Hạng Dư Khang.

“Mẹ, con không nghĩ như vậy, con cho rằng mẹ không nên làm khó dễ Khang...” Nhan Bái Dung nói đến một nửa đã bị tức giận của mẹ đánh gãy.

“Làm khó dễ? Tôi hỏi có chút vấn đề mà kêu làm khó dễ? Phản! Phản! Cô có coi tôi là mẹ cô hay không, lại còn ra mặt che chở cho người ngoài?” Chu Mĩ Quyên nổi giận đùng đùng chỉ trích.

Nhan Bái Dung vô cùng chán nản, quả thực là làm trộm kêu tóm trộm,” Mẹ, sao mẹ lại...』 Đột nhiên, một bàn tay khoát lên trên vai cô, ngăn trở cô cãi nhau với mẹ.

Nhan Bái Dung nhìn Hạng Dư Khang ngồi ở bên cạnh cô, khuôn mặt tuấn tú ấm áp kia của anh bình thản tựa hồ không vì mẹ luôn nhằm vào anh mà tức giận. “Không cần vì anh mà cãi nhau với mẹ em, bà là mẹ em, làm mọi chuyện đều là vì em!”

Anh cũng không hy vọng Nhan Bái Dung vì anh mà ồn ào với mẹ, chỉ cần cô một lòng che chở anh, thì anh vô cùng cảm động rồi.

“Nhưng mà mẹ không nên đối với anh...” Cô sợ anh chịu uất ức.

Hạng Dư Khang lắc đầu, giương ý cười nói: “Sẽ không, da mặt anh dày lăm, dù mẹ em miệng lưỡi lợi hại thế nào, cũng không đâm được da mặt dày của anh.” Vì làm cho cô yên tâm, anh sẽ yên lặng thừa nhận giọng mỉa mai của mẹ cô.

Anh cũng không phải không có tự giác, trước khi đến đây, anh đã nghĩ đến tình cảnh của mình sẽ rất gian nan, tuy nói lửa đạn của Chu Mĩ Quyên thập phần mãnh liệt, nhưng mà cũng không đến nỗi làm cho anh khó có thể ứng phó.

Nhan Bái Dung dịu dàng liếc nhìn Hạng Dư Khang, rồi mới thu hồi tầm mắt, chuyển hướng về phía mẹ đang có vẻ giận, “Thực xin lỗi mẹ, khẩu khí của con không tốt.”

Cô càng thiên vị Hạng Dư Khang, có lẽ càng không được mẹ thông cảm.

Chu Mĩ Quyên khinh xuy một tiếng, nghĩ đến mẹ con không cùng tâm, liền phẩy mặt đi không nhìn tới con gái nữa.

Nhan Bái Dung rất xấu hổ, xem ra mẹ hiểu lầm cô rất lớn, cô hắng giọng, nhìn về phía cha nãy giờ không nói lời nào, “Ba, hình như mẹ giận con.”

Hy vọng cha lý trí có thể lên tiếng giúp cô khuyên nhủ mẹ, đừng có tức giận cô.

Nhan Bá Nguyên nhìn vợ, lại chuyển hướng về phía con gái, “Mẹ con hơi nóng nảy một chút, nhưng cũng là mẹ con, không thể đối đãi với mẹ con như vậy.”

Ông vẫn chưa khuyên nhủ vợ như Nhan Bái Dung mong muốn, ngược lại yêu cầu con gái khống chế tính tình, đừng có duy trì phản đối ý kiến với vợ.

Ông dời tầm mắt lên trên người của Hạng Dư Khang, “Hiện tại cậu đang làm cái gì? Cậu làm thế nào mà quen biết với Tiểu Dung?”

Nhằm vào vấn đề của Nhan Bá Nguyên, Hạng Dư Khang ngồi nghiêm chỉnh trả lời: “Hiện tại ban ngày con lái tắc xi, buổi tối học đại học ban đêm, còn như làm thế nào quen biết Tiểu Dung, là vì có một ngày cô ấy ngồi tắc xi của con.”

Anh nói xong, trừ bỏ Nhan Bá Nguyên và Nhan Bái Dung, thì mọi người đều ồ lên. Không biết là vì công việc và bằng cấp của Hạng Dư Khang không xứng với Nhan Bái Dung, hay là đối với chuyện hai người quen biết mà cảm thấy giật mình?

Đây đối với Diêu Tuấn Khiêm hôm nay làm người tiếp khách mà nói, là cực kỳ không thể tiếp nhận, làm thế nào cũng không tưởng tượng được anh ta đã hao tổn tâm cơ theo đuổi Nhan Bái Dung, nhưng lại chọn một người đàn ông mà mọi thứ đều không bằng anh ta?

Lại còn là một tài xế tắc xi! Cô ấy đem xe danh tiếng trăm vạn của anh ta trở thành đống sắt vụn sao? Trong lòng anh ta có phần không thích thú.

“Lái tắc xi?!” Diêu Tuấn Khiêm cố ý kêu lên. Mắt thấy mọi người chú ý đến chỗ anh ta, nhất là mắt đẹp nhìn chằm chằm vào Nhan Bái Dung không tha, buông ra nụ cười của một kẻ xảo trá, “Nếu muốn đổi công việc thì có thể tới tìm tôi, công ty chúng tôi đang mời ứng cử viên quản lý tài xế.”

Nhan Bái Dung hung tợn trừng liếc Diêu Tuấn Khiêm, cô vốn đã rất chán ghét anh ta, giờ lại nghe thấy những lời này của anh ta, cô tức giận đến muốn đuổi anh ta đi.

Cô nhỏ giọng nói với Hạng Dư Khang: “Đừng để ý tới người nhàm chán này!” Sau đó quay đầu nhìn về phía cha, “Khang nói là sự thật, con là ngồi xe tắc xi anh ấy lái mới biết anh ấy.”

Cô dám ở trước mặt hứa hẹn, là hiểu rõ cha sẽ không vì công việc thấp kém mà khinh thường người ta.

Nhan Bá Nguyên gật gật đầu, vẻ mặt nghiêm túc nhìn không ra khác thường, ông ấy nhìn Hạng Dư Khang, hỏi: “Cậu sẽ lái tắc xi cả đời sao? Cậu có mong đợi gì ở tương lai?” Cùng bật ra với lời này là ánh mắt tinh nhuệ.

Thần sắc của Hạng Dư Khang chợt tắt, nghiêm túc trả lời: “Trước kia đến Đài Bắc, tôi không có thành thạo một nghề nào, cho nên con chỉ có thể chọn công việc có thể làm được, chính là lái tắc xi. Bác trai, con sẽ không lái tắc xi cả đời, hiện tại lái xe chỉ là vì sinh kế, chờ sau khi con tốt nghiệp, con sẽ tìm một phần công việc có liên quan đến sở học hiện tại.”

Nhan Bá Nguyên thản nhiên nhìn Hạng Dư Khang, cũng không dễ dàng buông tha cho anh. “Như vậy, cậu muốn làm thế nào để cho tôi an tâm giao con gái cho cậu? Tuy rằng nói còn quá sớm, nhưng, muốn làm con rể của tôi tuyệt đối không chỉ là có một phần công việc vững chắc là được.”

Lời nói của Hạng Dư Khang mặc dù nói tứ bình bát ổn (sóng yên biển lặng), không có thêm mắm thêm muối, nhưng đây không phải là đáp án Nhan Bá Nguyên muốn nghe, ông có một phần chờ mong đặc biết đối với Hạng Dư Khang, chờ đợi có thể từ trong miệng của anh ta nghe được chí hướng của anh ta.

Nhan Bái Dung nghe xong vô cùng khẩn trương, “Ba...”

“Con gái, nếu đối tượng của con tầm thường không có chí tiến thủ, thì không phải đã phụ lòng ba dạy con từ nhỏ sao? Ánh mắt chọn đàn ông của con cũng chỉ là vì bộ dạng đối phương xinh đẹp, không để ý anh ta chỉ là một cái gối thêu hoa sao? Làm vợ chồng là chuyện cả đời, con ở trong loại gia đình này của chúng ta cũng đã nghe biết, tuyệt đối không thể chấp nhận người chồng chỉ là một phàm phu tục tử (người thường).”

Những lời nói quả thật là đang nhắc nhở Nhan Bái Dung trăm ngàn đừng bị tình yêu làm cho hôn mê đầu óc, mà xem nhẹ bên trong của người đàn ông.

Lời nói của cha cũng không phải là không có lý, nhưng mà chỉ vì Hạng Dư Khang không phải là lớn lên ngậm thìa vàng, thì xem thường thành tựu tương lai của anh ấy, không khỏi quá mức võ đoán à. “Ba, nhưng mà...”

“Tiểu Dung, lời bác trai nói đúng.” Hạng Dư Khang ngăn trở Nhan Bái Dung tiếp tục biện hộ cho anh, thái độ nghiêm cẩn, ánh mắt xinh đẹp sáng ngời nói: “Bác trai, con sẽ không ở thời điểm chưa làm được gì mà yêu cầu bác gả Tiểu Dung cho con, đương nhiên phải chờ sau khi con có sự nghiệp mới dám mở miệng với bác.”

Chu Mĩ Quyên đột nhiên ở bên cạnh chen mồm vào, “Thời điểm nào? Chắc không phải là muốn Tiểu Dung chúng tôi chờ hai, ba mươi năm chứ?” Thanh âm cao vút có vẻ rất cay nghiệt.

“Mẹ, cho dù hai, ba mươi năm con cũng nguyện ý chờ!” Nhan Bái Dung lập tức phản kích, rồi nắm chặt tay của Hạng Dư Khang, biểu đạt quyết tâm của cô.

Hạng Dư Khang rất là cảm động, cầm ngược lại tay nhỏ bé của Nhan Bái Dung, che chở ở trong lòng bàn tay.

Chu Mĩ Quyên giận không thể át, nhưng ánh mắt lợi hại của chồng đã cản trở chê bai của bà. “Tùy anh!” Bà thở phì phì nói.

Nhan Bá Nguyên tiếp tục vấn đề vừa rồi, “Giọng điệu của phu nhân tôi không tốt, nhưng vấn đề của bà ấy cũng không có sai, thời đại này, dựng nghiệp bằng hai bàn tay trắng càng lúc càng không dễ dàng, cậu thật sự muốn Tiểu Dung nhà chúng tôi chờ cậu hai, ba mươi năm sao?”

Hạng Dư Khang sửng sốt một chút, thần sắc lập tức khôi phục biểu tình tự nhiên, “Bác trai, ngay cả con cũng không thể đoán trước tương lai của con sẽ như thế nào, nhưng mà bác có thể yên tâm, con sẽ không để cho Tiểu Dung chờ con hai, ba mươi năm, con sẽ thừa dịp mấy năm này tạo dựng sự nghiệp, để thực hiện lời hứa của con với Tiểu Dung.” Thanh âm của anh tuy rằng vững vàng, nhưng là ánh mắt trong veo hiện ra lòng tự tin kiên quyết.

Anh sẽ ở bốn, năm năm sau đó, lấy thành công chứng minh với mọi người, anh cũng không phải nói suông mà không làm!

Nhan Bá Nguyên nghe vậy mặc dù không hài lòng, nhưng miễn cưỡng còn có thể chấp nhận, “Hy vọng cậu có thể nói được làm được, đừng để cho Tiểu Dung thất vọng.”

Xem ra Hạng Dư Khang hình như qua được cửa của cha, tảng đá lớn trong lòng Nhan Bái Dung cuối cùng cũng thả xuống. Trừ bỏ mẹ vẫn đối Hạng Dư Khang không thân thiện, người khác cũng bởi vì thái độ của cha mà mềm hoá, tự do bắt chuyện với Hạng Dư Khang.

Trong mắt của Nhan Bái Dung tình yêu của Hạng Dư Khang là không kiêu ngạo không siểm nịnh, trong lòng hy vọng cha có thể giống như mình yêu thích anh, hơn nữa yêu thích ưu điểm của anh.

“Tiểu Dung.” Hạng Dư Khang nhẹ gọi cô thất thần.

“Chuyện gì?” Nhan Bái Dung giương mắt nhìn về phía Hạng Dư Khang, đối ý cười áy náy trên mặt anh mà mờ mịt khó hiểu.

“Thật xin lỗi! Làm cho em và mẹ cãi nhau.” Hạng Dư Khang áy náy nói.

“Là em phải nói xin lỗi mới đúng! Mẹ em thanh thế như vậy...” Nhan Bái Dung vẫn cảm giác được đối địch của mẹ.

“Anh không sao, tất cả chuyện này đều là vì em, anh sẽ không trách bà.” Hạng Dư Khang cũng không trách cứ bà Nhan.

“Khang...” Nhan Bái Dung cảm kích nhìn anh.

“Anh thật sự không sao, Tiểu Dung.” Hạng Dư Khang cho cô một nụ cười kiên định.

Anh biết, mặc kệ là Chu Mĩ Quyên khiêu khích, hay là Nhan Bá Nguyên có yêu cầu nghiêm khắc với anh, anh đều phải nhận, bởi vì đây không chỉ là vì mình, cũng là vì Nhan Bái Dung không ngừng bảo vệ mình, anh tuyệt đối không thể làm cho cô thất vọng!

Sau khi tiễn Nhan Bái Dung và Hạng Dư Khang rời đi, Nhan gia lập tức mở một cuộc họp gia đình.

Diêu Tuấn Khiêm bị Nhan Bái Dung bỏ qua cả ngày, vốn là phải rời khỏi, nhưng Chu Mĩ Quyên cực lực giữ anh ta lại, muốn anh ta cũng tham dự cuộc họp này.

Mặc kệ ở bên ngoài hoặc ở nhà, Chu Mĩ Quyên vĩnh viễn là người cầm đầu làm khó dễ. “Mẹ không đáp ứng Tiểu Dung và người đàn ông kết giao!” Nói đến Hạng Dư Khang, vẻ mặt bà chán ghét.

Ý kiến của bà, lập tức đạt được đồng ý ở đây, đều phụ họa.

“Bác gái, bác nói đúng! Đừng nói gia thế không tương xứng, mà ngay cả điều kiện chính bản thân người đàn ông kia cũng không đúng quy cách, con dám nói, nếu tương lai Tiểu Dung gả cho người đàn ông kia, nhất định sẽ bất hạnh.” Diêu Tuấn Khiêm xuất phát từ ghen tị mà to gan tiên đoán.

“Đúng vậy! Mẹ, Tuấn Khiêm nói đúng đo, con vừa nghe người đàn ông kia lái tắc xi thì thiếu chút nữa té xỉu! Anh ta là ai chứ? Dám leo lên Nhan gia chúng ta, anh ta thu nhập một tháng lái tắc xi, cũng không đủ chi phí Tiểu Dung trang điểm.” Trương Tâm Huệ đã ở bên cạnh thêm mắm thêm muối, đối với cô em chồng ưu ái một người không bằng em họ cô, thì thật sự cảm thấy khinh thường.

Mỗi người bắt đầu bàn tán??? Nói Hạng Dư Khang không tốt, kết luận mặc kệ làm thế cũng phải phá hư kết giao của Nhan Bái Dung và anh.

Nhưng mắt sắc của Chu Mĩ Quyên phát hiện chồng vẫn không phản đối theo mọi người. “Bá Nguyên, anh không ủng hộ cách làm của em sao?” Nghĩ đến chồng không có đứng ở bên cạnh bà cùng chung mối thù, thì không khỏi tức giận.

“Mĩ Quyên, Hạng Dư Khang là con gái chúng ta lựa chọn, chúng ta có thể can dự sao?” Nhan Bá Nguyên hỏi lại.

Ông cảm thấy nhân phẩm của Hạng Dư Khang cũng không tệ, không giống vợ ông nói đắc tội không thể xá.

Ông không có quan niệm dòng dõi giống như vợ, lăn lộn ở giới ngân hàng nhiều năm, làm cho ông có cơ hội nhìn thấy không ít người không có bối cảnh gì mà lại làm cho sự nghiệp sinh động.

“Đương nhiên có thể!” Chu Mĩ Quyên nâng cao giọng, “Sao có thể gả Tiểu Dung cho một tên nhà nghèo? Tiểu Dung bị tên đó làm cho đầu óc hôn mê, chúng ta làm cha mẹ hẳn là phải toàn lực ngăn cản.”

Trong lòng bà, môn hộ ngang nhau là vị trí thuận lợi thứ nhất, còn như con gái có thích đối phương hay không, là vấn đề tiếp theo.

“Tuy rằng cậu ta nghèo, nhưng ở trong mắt anh, cậu ta không phải là vật trong ao (cá hóa rồng), nói không chừng ngày nào đó có thành tựu chúng ta không tưởng được.” Hạng Dư Khang cử chỉ tự nhiên, bình thản ung dung, thắng được ấn tượng tốt của Nhan Bá Nguyên.

Chu Mĩ Quyên cười lạnh, “Làm thế nào mà có thành tựu thắng được qua anh chứ? Hiện tại anh quản lý là ngân hàng số một cả nước, cái dạng nhân tài gì không thể làm con rể anh, sao phải chọn một tên nhà nghèo?”

Nhan Bá Nguyên vừa nghe, cảm thấy lời nói của vợ tuy rằng chanh chua, nhưng không phải không có đạo lý.

Trên thực tế khi ông, chỉ cần trải qua bồi dưỡng, đợi một thời gian nhất định Hạng Dư Khang có thể làm được; Nhưng mà... Trên thương trường đủ đàn ông có tài hoa, hơn nữa tương lai của Hạng Dư Khang còn không có chắc chắn, nếu muốn cho con gái hạnh phúc, thì nên làm cái gì bây giờ?

Liên lụy tới hạnh phúc tương lai của con gái, Nhan Bá Nguyên thấy rõ phải cẩn thận.

“Ba! Có thể để cho con nói một chút hay không?” Nhan Gia Hiền con trai duy nhất của Nhan gia đột nhiên lên tiếng.

“Gia Hiền, con nói xem.” Nhan Bá Nguyên cũng muốn tiếp thu ý kiến của con.

“Ba, người đàn ông như Hạng Dư Khang, trừ bỏ lúc trước con giao cho ba một ít tư liệu bên ngoài, ngày hôm qua con lại nhận được tư liệu mới, trên đó có liên quan đến chuyện hắn ở Nam bộ, sau khi con xem xong...” Khẩu khí của Nhan Gia Hiền khoe khoang mê hoặc, khiến cho mọi người chú ý.

“Sau khi xem xong con cảm thấy như thế nào?” Chu Mĩ Quyên khó hiểu hỏi.

Nhan Gia Hiền xoay người bảo vợ, “Tâm Huệ, có thể đến thư phòng, giúp anh lấy túi tư liệu đặt ở trong cặp tài liệu hay không?”

Trương Tâm Huệ nhanh chóng dựa theo dặn dò của vọt tới thư phòng, sai khi lấy được tư liệu điều tra, thì lập tức giao cho ba chồng Nhan Bá Nguyên.

Nhan Bá Nguyên rút ra toàn bộ tư liệu trong gói to, vừa thấy tư liệu xuất thân của Hạng Dư Khang, thì không khỏi thay đổi sắc mặt.

Nhìn thấy thần sắc của chồng trở nên cứng lại, Chu Mĩ Quyên tò mò đoạt lấy tư liệu từ trong tay ông, chỉ xem mấy hàng liền la lớn: “Cái gì?! Tên này lại bị bắt đến viện cảm hóa?”
Giao diện cho điện thoại

Ngào tạo:
Cập nhật:

Chia sẻ