settingsshare

Cô Gái Nhà Giàu Theo Đuổi Tình Yêu Chương 3

Theo đuổi tình yêu 2

Vừa rời khỏi đại lý xe, Nhan Bái Dung theo địa chỉ mà Lại Hữu Quý cho cô, đi vào đường tắt giống như mê cung.

Đi khoảng bảy tám khúc cong, rồi vòng qua rất nhiều căn nhà trệt giống nhau, sau đó bị những đường hầm không nối liền khiến cho đầu choáng mắt hoa thì cuối cùng Nhan Bái Dung cũng tìm được ngõ nhỏ cô muốn, “A! Chính là nơi này.”

Cô nhẹ nhàng thở ra, cúi người đi vào một con hẻm nhỏ hẹp, bởi vì vừa vặn là thời khắc chính ngọ (12 giờ trưa), cho nên đi qua phía sau nhà bếp của vài nhà, thì khó tránh khỏi sẽ ngửi được mùi dầu khói.

Cô lấy tay ôm cái mũi, rồi đi tới cuối ngõ nhỏ, cuối cùng cũng tới chỗ của Hạng Dư Khang thuê.

Hạng Dư Khang ở tại tầng bốn khu chung cư cũ có đóng dấu xây dựng trái phép, cô vừa thấy các ổ khóa cửa đã bị hỏng, quên mất lau mồ hôi đổ trên trán trước, đã hăng hái tinh thần chạy lên tầng bốn.

Vừa mới rửa chén đĩa xong, đang đứng ở trong phòng bếp nhỏ hẹp thì Hạng Dư Khang đột nhiên nghe được tiếng chuông cửa.

Anh ở nơi này bốn năm, số lần chuông cửa được ấn có thể đếm được trên đầu ngón tay, thật không biết lúc này có ai đến thăm viếng anh?

Anh ra phòng bếp, thuận tay lấy cái áo may ô giắt ở trên vách tường. Thời tiết ở giữa trưa rất nóng, mà ở chỗ của anh lại không trang bị máy điều hòa, đành phải cởi trần mới không làm cho mình nóng chết.

“Ai vậy?” Anh mở cửa ra.

“A Khang, là em.” Nhan Bái Dung mặc váy màu hồng nhạt xinh đẹp lại ngọt ngào.

“Sao là cô? Sao cô biết tôi ở đây?” Hạng Dư Khang kinh hô, vạn vạn không nghĩ tới khách không mời mà đến nhưng lại khiến anh e sợ trốn chạy không kịp là Nhan Bái Dung.

Nhan Bái Dung cười hì hì trả lời: “Là ông chủ đại lý xe nói cho em biết.”

Ánh mắt tham lam đầu tiên của cô là nhẹ nhàng mơn trớn khuôn mặt tuấn tú mê người làm cho cô nhớ nhung, sau đó mới lượn quanh đến thân hình cường tráng rắn chắc của anh, cho dù quần bò, áo may ô anh mặc trên người là giá rẻ, nhưng mà vẫn không dấu được hấp dẫn đẹp trai bức người của anh.

Quan trọng nhất là nhìn thấy anh, thì luôn luôn làm cho trái tim của cô rung động.

Hạng Dư Khang khó mà tin được Lại Hữu Quý sẽ dễ dàng nói chỗ anh ở cho cô biết, “là chú Quý?” Anh nghẹn họng nhìn cô trân trối.

“Đúng vậy!” Nhan Bái Dung đẩy người của Hạng Dư Khang ra rồi tự mình đi vào nhà, “Thì ra anh gọi chú ấy là Chú Quý à? Con người của chú ấy tốt lắm cũng rất ôn hòa.” Tùy tiện hình trong phòng mấy lần, rồi cô tươi cười rạng rỡ xoay người nhìn về phía Hạng Dư Khang đang trừng cô.

Đối với cô không mời mà đến, thì Hạng Dư Khang có chút không thể tiếp nhận được, nên một cơn tức lộ ra và thô lỗ hỏi: “Vì sao cô lại tới chỗ của tôi?”

Giọng nói thô lỗ của anh làm cho Nhan Bái Dung thương tâm mà vểnh miệng lên, “Làm sao vậy, anh không chào đón em sao?” Nhìn sắc mặt anh bày ra, nhiệt tình dào dạt ở trong tim nháy mắt bị dập tắt.

Thấy bộ dáng cô khổ sở, thì nhất thời Hạng Dư Khang có chút ngượng ngùng, chân tay luống cuống trả lời,” Cũng không phải không chào đón cô, nhưng mà...』 bình thường còn chưa tính, nhưng cuộc thi sắp tới rồi, sự xuất hiện của cô sẽ ảnh hưởng đến tâm tình học bài của anh.

“Không phải không chào đón em thì được rồi!” Vừa nghe thấy anh cũng không phải là không chào đón, thì tâm tình lập tức thay đổi, “Đây là chỗ anh ở hả?”

Vừa rồi chính là tùy tiện nhìn sơ qua, hiện tại nghiêm túc quan sát trang trí trong phòng, rõ ràng phát hiện chỗ anh ở thật sự là quá đơn giản.

Chỗ này nhỏ hơn phòng tắm trong phòng ngủ của cô, chỉ bày một cái giường, bàn học và tủ quần áo, tuy rằng ngăn nắp, nhưng mà trang trí thật sự quá đơn giản cùng tùy tiện, làm Nhan Bái Dung từ nhỏ được cuộc sống hậu đãi không dám tin, chỗ không có trang hoàng gì đáng nói này chính là chỗ ở của anh.

Biểu hiện ngạc nhiên của Nhan Bái Dung làm cho Hạng Dư Khang đột nhiên lại sinh lòng bất mãn, “Đúng! Nơi này chính là chỗ tôi ở.”

“A!” Phát hiện mình kinh ngạc khiến cho Hạng Dư Khang không vui, nên Nhan Bái Dung ngượng ngùng nói xin lỗi, “Em không phải là cố ý... Khang, anh đừng tức giận mà!” Cô kéo kéo cánh tay của anh, xấu hổ mà liếc nhìn anh một cái.

Hạng Dư Khang híp con mắt xinh đẹp nhìn Nhan Bái Dung, khuôn mặt ửng đỏ của cô thoạt nhìn vô cùng kiều diễm xinh đẹp, anh đột nhiên thở dài, rồi đẩy bàn tay nhỏ bé của cô đang đáp ở trên cánh tay của anh ra. “Không sao! Tôi sẽ không tức giận.” Thấy bộ dáng cô thẹn thùng, thì đã mềm lòng một nửa rồi, làm sao mà tức giận được chứ?

“Thật vậy sao? Khang, anh tốt với em quá à!” Nhan Bái Dung cười thật vui vẻ, thật sáng lạn.

Lúm đồng tiền xinh đẹp của cô nở rộ như hoa làm cho Hạng Dư Khang thấy mà mắt choáng váng, chăm chú nhìn một hồi lâu sau, thì mới hoàn hồn chuyển mắt.

“Cô ngồi ở đây đi!” Đột nhiên nhớ tới tiếp khách, Hạng Dư Khang lôi một cái ghế duy nhất ở dưới bàn học ra, sau đó đem quạt điện quạt ngay Nhan Bái Dung, rồi mới xoay người đi đến phòng bếp.

Lúc từ phòng bếp đi ra, thì trên tay anh mang theo hai lon đồ uống, “Cô tìm tôi có chuyện gì sao?” Anh đem một lon coca nhét vào trong tay Nhan Bái Dung đã ngồi ở trên ghế.

Mặc dù có quạt điện thổi, nhưng mà chỉ thổi gió nóng ở trong phòng thôi, quan tâm đến dáng người nên bình thường Nhan Bái Dung không uống coca, nhưng là vì muốn giải nhiệt, nên lúc này không thể không cầm lấy. “Không có việc gì thì không thể tới tìm anh sao?”

Coca lạnh vừa vào cổ họng, thì khí nóng ở trên người tiêu tan một nửa, nóng không còn làm cho người ta khó chịu nữa.

Hạng Dư Khang ngồi ở trên giường uống mấy hớp thì đã xong lon coca, sau khi đem lon không bỏ vào thùng rác, thì quay đầu cười cười với Nhan Bái Dung, “Cô là con gái mà đến chỗ con trai ở, lại không có việc gì sao?” Đôi mắt đẹp trong suốt chớp động ái muội.

Nghe được nghĩa chơi chữ của anh, giống như lời tiên đoán kế tiếp cô sẽ không thể toàn thân trở ra, nên phút chốc Nhan Bái Dung mặt đỏ, “Anh đang nói cái gì a?” Nhưng không thể tưởng tượng nhất là, cô lại vì lời nói mịt mờ không rõ của anh mà phấn khởi.

“Ha ha! Tôi biết là cô biết.” Hạng Dư Khang cố ý tà khí mà đánh giá khuôn mặt phát ra e lệ của Nhan Bái Dung.

Khác hẳn với thái độ thận trọng của anh khi lái xe, Nhan Bái Dung đối với thái độ ngông cuồng của Hạng Dư Khang thì cảm thấy nghi hoặc.

Đó là bởi vì cô không biết rằng, khi Hạng Dư Khang ở trong bang phái, thì không chỉ có con gái ghen tuông vì anh, anh còn thường bước chân vào nơi thanh sắc, cho nên chuyện giữa nam nữ, đối với anh mà nói chỉ có muốn hay không muốn, không hiểu hay không nhàn rỗi để hiểu.

Hơn nữa từ sau khi rời khỏi bang phái, anh toàn tâm toàn ý muốn bắt đầu tương lai, đem tình yêu nam nữ để sang một bên, cấm dục một thời gian; Cho nên khi Nhan Bái Dung xinh đẹp theo đuổi không buông, đã không ngừng đảo loạn tâm tư, và quá khứ quen thuộc của anh, cảm giác làm người ta tham luyến lại quấy nhiễu ham muốn của anh.

Dù sao anh cũng là một người đàn ông tinh lực dư thừa, ý chí lại không chống đỡ được nhu tình mật ý và kiên cường của Nhan Bái Dung, lại là dám liều chết không buông, lại khiến cho cả người mình bối rối.

“Em chỉ là tới hỏi vì sao anh đều trốn tránh em, không tiếp nhận kêu xe của em,?” Nhan Bái Dung xấu hổ và giận dữ trừng mắt Hạng Dư Khang một cái, ấp úng nói.

“Phải không?” Hạng Dư Khang mỉm cười, duỗi cái thắt lưng mỏi, sau đó ngã nằm lên trên giường. “Muốn tôi trả lời vì sao trốn tránh em, thì không bằng em trả lời tôi trước, vì sao em muốn tìm tôi?”

Nên trả lời vấn đề này như thế nào đây? Hai gò má của Nhan Bái Dung đỏ bừng, nhìn chằm chằm vào đôi mắt đẹp sáng ngời đang suy nghĩ của Hạng Dư Khang.

“Em...” Nhan Bái Dung dừng một chút, mắt long lanh chuyển mấy vòng ở trên mặt anh rồi mới mở miệng, “Bởi vì em thích anh.”

Tuy rằng sớm đã đoán ra đáp án, nhưng, cô ấy không xoay tay ngượng ngùng e dè mà nói thẳng, lại khiến cho Hạng Dư Khang vừa mừng vừa sợ, “Vậy em thích tôi tới mức độ nào?”

Đối với vấn đề này của anh, cô phẫn nộ liếc anh một cái, “Truy đuổi anh tới mức bị anh đối đãi như con gái chẳng biết xấu hổ, mà còn hỏi em thích anh tới mức độ nào?”

Hiện tại ngẫm lại, lúc ấy anh xem ánh mắt của cô thành háo sắc, thật đúng là khiến người chán nản mà! Phải biết rằng, đối mặt với vẻ mặt lạnh lùng của anh, cô đã cố lấy dũng khí rất lớn mới chạy vào rừng hoang.

Cô tiếp tục phát tiết bất mãn và tủi thân tràn ngập, tố khổ thao thao bất tuyệt, “Anh là người đầu tiên em thích, em đối với anh là nhất kiến chung tình (vừa gặp đã yêu), nhưng mà anh lại giống như rất chán ghét em...” Kỳ thật những thứ này đều là tưởng tượng của cô, bởi vì Hạng Dư Khang không thèm nhìn cô, nên cô đem phản ứng của anh giải thích thành như vậy.

Anh có xấu như vậy sao? Hạng Dư Khang nhìn rõ tình yêu mãnh liệt của Nhan Bái Dung dành cho anh, nên đè xuống ý cười,

“Nếu như tôi đã xấu như vậy, vậy sao em còn thích tôi?” Có đôi khi lơ đãng nhớ tới cô, thì vấn đề này sẽ nổi lên ở trước mắt.

“A!” Nhan Bái Dung đỏ mặt, âu yếm nhìn anh, “Bởi vì... Bởi vì...”

Hạng Dư Khang thừa dịp cô đang trầm ngâm, thì duỗi dài cánh tay ra kéo cô từ ghế tới, rồi ôm lấy cô, “Nói nhanh lên!”

Không biết là nhiệt độ bên trong phòng đột nhiên lên cao, hay là bị lây nhiệt độ trên người của Hạng Dư Khang, cả người Nhan Bái Dung nóng bỏng, không tự chủ được mà run rẩy, “Em... Em...” Anh thế nhưng ôm lấy cô?!

Hạng Dư Khang ôm sát Nhan Bái Dung, cố ý đem miệng dán lên bên tai cô, thân mật nỉ non, “Em thế nào?”

Trời ạ! Trầm thấp nỉ non của anh giống như đang âu yếm thân thể của cô, làm cho cô giống miếng bơ sắp hòa tan, mềm mại vô lực mà tựa vào thân hình cường tráng rắn chắc của anh, “Em rất thích thanh âm của anh...”

Thanh âm? Hạng Dư Khang cúi mặt xuống, trừng mắt khuôn mặt bị màu hồng che kín của Nhan Bái Dung, “Em thích thanh âm của anh?” Thật sự làm cho anh ngoài ý muốn, anh nghĩ đến mỗi người đàn bà đều là coi trọng gương mặt đẹp trai của anh trước.

Nhan Bái Dung khó khăn mà gật gật đầu, “Đúng!” Cô nhắm mắt lại, rồi dùng cảm quan mà hưởng thụ thanh âm mê người của anh quẩn quanh ở bên lỗ tai cô, “Em cũng không biết vì sao lại rất thích thanh âm của anh... Mỗi lần nghe được thì trái tim nhảy thình thịch không ngừng, sau đó ở trái tim của em đều tràn đầy hình ảnh của anh.”

Ban đầu nghe được tiếng nói trầm thấp của anh, thì cô đã thiếu chút mất hồn rồi, huống chi hiện tại anh đang cọ xát ở bên tai, làm cho cô càng không thể là chính mình được.

Thì ra là thế! Hạng Dư Khang biết thanh âm giàu từ tính của mình cũng không tệ lắm, nhưng chưa bao giờ nghĩ tới sẽ làm cho con gái thần hồn điên đảo vì anh.

Đột nhiên hỏi, đầy cả đầu óc của anh đều muốn giữ lấy cô, bị quyến rũ mê ly của cô kích thích dục vọng dâng lên, kế hoạch học bài sau cơm trưa đã sớm không quan tâm nữa.

Bởi vì dục vọng bay lên, nên thanh âm của anh phá lệ khàn đục, “Tiểu Dung...” Cô mở đôi mắt quyến rũ mê hoặc muốn nhìn anh, thì miệng khát khao đã dừng ở môi của cô.

Không dự đoán được anh sẽ hôn cô, nên nụ hôn đầu tiên của cô cứ như vậy bị anh ăn cắp, chỉ có thể trừng lớn ánh mắt mặc cho anh quấy phá ở trên môi xinh đẹp.

Hạng Dư Khang khẽ liếm môi của Nhan Bái Dung, thừa dịp cô đang thất thần, thì linh hoạt tiến vào trong cái miệng nhỏ nhắn của cô, nhấm nháp hương thơm ngọt ngào trong miệng cô. Hương vị của cô ngon ngọt như vậy, khiến anh lưu luyến hút say mê.

“Ô...” Trong khoang miệng đều là hương vị của anh, Nhan Bái Dung lập tức mê say ở trong đó, cái lưỡi mềm mại sợ hãi đặt lên anh.

Môi lưỡi hai người nhanh chóng quấn nhau, Hạng Dư Khang hôn đến mức Nhan Bái Dung thở hồng hộc, nhất thời mồ hôi đổ đầm đìa.

Cuối cùng rời khỏi khóe miệng của cô, đầu của anh chống ở trên trán cô, dùng sức hấp thu hương thơm trên người cô.

“Tiểu Dung...” Trong thanh âm trầm thấp có dục vọng khó nén.

Cả khuôn mặt của Nhan Bái Dung đều đỏ rực, khiến cho Hạng Dư Khang dùng mặt cọ xát má hồng của cô, “Anh muốn nói cái gì...” Nghe thấy tiếng nói của anh ồm ồm không giống như bình thường, thì cô không khỏi run rẩy.

“Anh muốn em, Tiểu Dung.” Hạng Dư Khang cười với Nhan Bái Dung, rồi không dấu dục vọng ở trong lòng, mà lớn mật nói với cô.

Nhan Bái Dung sửng sốt một chút, sau đó là cả khuôn mặt đỏ bừng nhìn Hạng Dư Khang, nằm ở trong lòng của anh, cô mơ hồ hiểu được, hôm nay là trốn không thoát lòng bàn tay của anh.

Tuy rằng tiến triển hơi nhanh, hai người còn chưa có nói chính thức qua lại, thì trực tiếp phát sinh quan hệ thân thể, như là ván đầu tiên của trận bóng đã bị đối thủ đánh một phát chạy về nhà, nhưng mà cô không cần, bởi vì cô cũng rất muốn anh.

Hạng Dư Khang kiên nhẫn chờ đợi Nhan Bái Dung cho phép, dịu dàng vuốt ve gò má mềm mại đỏ bừng của cô, cho dù hiện tại anh bị kích tình quấn lấy, nhưng anh vẫn tôn trọng quyết định của cô.

Cùng lắm thì sau đó lấy nước lạnh tắm, làm như chuyện gì cũng không có phát sinh.

Sau một trận im lặng, thì đôi mắt của Nhan Bái Dung rũ xuống, ngượng ngùng mà gật đầu, cuối cùng đáp ứng yêu cầu của anh.

“Em cũng muốn anh... Khang.”

Hạng Dư Khang vội vã ôm Nhan Bái Dung lên trên giường, tiếp theo thân thể cường tráng phủ lên.

Anh cố định đầu của cô, hé miệng lên cánh môi đỏ bừng, cô lại nhanh chóng ngăn cản từng bước của anh.

Hạng Dư Khang đứng người dậy, không hiểu mà nhìn cái miệng nhỏ nhắn của Nhan Bái Dung, “Em có cái gì nói muốn với anh sao?”

“A Khang... Em đối với anh mà nói, coi là gì?” Nhan Bái Dung vẫn còn tỉnh táo, hiểu được trước khi phát sinh quan hệ thân thể, trước tiên muốn làm rõ ràng thân phận của mình.


Nếu chỉ vì thỏa mãn ham muốn cá nhân mà tham hoan, thì cô sẽ không tiếc rẻ mà cho anh, nhưng mà... Khát vọng của cô với anh không chỉ có thế này, cô còn muốn một danh phận có thể quang minh chính đại ở cùng một chỗ với anh.

Nói rõ ràng một chút là muốn anh thừa nhận quan hệ của hai người, chính tai nghe được anh đưa ra yêu cầu gặp gỡ!

Hạng Dư Khang mỉm cười, hiểu ý Nhan Bái Dung muốn là cái gì. May mắn, là anh cho được, cũng có thể cho cô. “Nếu anh muốn em, còn nói chúng ta không quan hệ, như vậy anh chính là kẻ thất bại!” Anh nghiêm túc nhìn thần sắc lo lắng của cô.

“Đáp ứng kết giao của anh được không?”

Không chỉ là dục vọng cho phép, đối với cô, anh có một phần cảm giác không thể giải thích, phần cảm giác này làm cho anh đi ngược với ý định không muốn kết giao cùng bất luận kẻ nào trong đoạn thời gian này.

Nhan Bái Dung vui mừng khôn xiết, bàn tay nhỏ vốn ngăn cản Hạng Dư Khang thì chủ động quàng lên cổ anh, kích động hô lên: “Em đáp ứng! Em đáp ứng kết giao với anh!”

Cuối cùng cô cũng là bạn gái của anh, không uổng công lần đầu tiên thấy anh thì đã hạ tự tôn của con gái xuống, mặt dày theo đuổi anh, kết quả viên mãn này làm cho cô nếm được hạnh phúc khổ tận cam lai.

Hạng Dư Khang theo cái kéo của Nhan Bái Dung, mà hôn lấy khóe miệng hơi nhếch lên của cô, “Cái này em đã yên tâm rồi chứ? Anh không phải đang đùa bỡn em...”

Nhan Bái Dung ngửa mặt lên nhận thương yêu của Hạng Dư Khang, hai người mới vừa rồi kích tình dừng lại giờ lại tiếp tục thiêu đốt, anh nâng khuôn mặt của cô, miệng tham lam rơi từng chút một lên trên khuôn mặt xinh đẹp của cô.

Anh hôn mặt của cô, bàn tay to theo thân thể, vuốt ve đường cong mê người của cô, rồi nhẹ nhàng vuốt ve cổ áo tuyết trắng của cô, làn da trắng mịn.

Anh âu yếm mãnh liệt làm cho cô không tự chủ được mà thả lỏng thân mình, đồng thời ngẩng mặt để cho cái miệng trơn của anh hướng ra sau tai, mút cắn vành tai của cô.

“Thích anh làm như vậy với em sao? Tiểu Dung.” Anh dừng lại ở bên tai cô nhẹ giọng, thanh âm khêu gợi gần như làm cho cô mềm liệt đi.

Cô chịu không nổi thanh âm đàn ông của anh lẻn vào bên tai cô, hơi thở đột nhiên tăng thêm, mặt đỏ tai hồng, toàn thân vô lực đến mức ngay cả gật đầu cũng rất khó khăn, “Em...”

Cái miệng của anh từ sau rai chuyển sang môi của cô, cắn cắn đôi môi đầy đặn của cô, làm cho cô phát ra tiếng rên rỉ, linh hoạt nuốt giọng the thé sau đó tiến vào trong miệng của cô.

“Ân...” Không có phát sinh đột ngột như nụ hôn đầu tiên, Nhan Bái Dung không chút thẹn thùng mà nghênh đón đụng chạm đầu lưỡi của anh, cái miệng nhỏ quấy phá làm anh sôi trào, say sưa dán lên anh.

Không chỉ hôn lẫn nhau nhiệt liệt, thân thể hai người cũng thân mật dán vào với nhau, tay anh càng suồng sã vuốt ve lên bộ ngực của cô, khiến cho cô hơi kinh hãi.

Cô chưa trải qua việc đời cũng chưa bao giờ thể nghiệm qua kích tình của nam nữ, cơ thể giật giật rồi đột ngột tan chảy, tùy ý tay anh kéo khóa kéo phía sau âu phục xuống.

Cô không có giãy dụa để cho anh thoải mái mà kéo âu phục đến thắt lưng, vừa nhìn thấy áo ngực bao vây lấy hai vú nhỏ trắng noãn, thì lòng anh ngứa ngáy khó chịu rồi vùi đầu vào trong rãnh giữa hai vú.

Đầu lưỡi nóng ướt liếm ôn hương nhuyễn ngọc ngon miệng, ở chỗ áo ngực không có che được đã bị anh dừng lên đó.

“A –” Cô ở dưới thân anh không ngừng thở dốc, khi bàn tay to của anh cách Bra vải mỏng thì chọc ghẹo đầu vú nổi lên, càng khiến cho cô ưm kịch liệt.

“Nha... Tiểu Dung, em thật đẹp...” Hai tay anh tóm lấy đầu ví trốn ở trong Bra, nhìn cô đang ở trên giường khó chịu mà vặn vẹo.

“Đừng... Không muốn... A Khang, em...” Thân thể mềm mại non nớt của cô vì anh trêu chọc, nên bực bội khó chịu mà lắc đầu mãnh liệt.

“Hì hì, em nói sai rồi, em không phải không muốn, mà là em muốn anh yêu thương.” Hạng Dư Khang tà khí cười nói, thật sự vừa lòng với phản ứng nóng lòng của cô, hai tay dùng sức đùa bỡn bộ ngực sữa của cô, khi cô bởi vì kích tình quá lớn mà không kềm chế được, thì hai ba lần đã thoát quần áo trên người cô ra.

Nhất thời, thân hình tuyết trắng của cô đã vì dục vọng của anh mà đôi mắt thâm trầm nhìn không sót cái gì, không kịp ca ngợi dáng người của cô đẹp, thì cái miệng tham lam vội vàng không kịp chuẩn bị mà ngậm lên đầu vú.

Một trận kích thích tê dại ngứa ngấy từ ngực bắn ra, khiến âm thanh của cô kêu to. “A –”

Cái miệng của anh đang cắn lên nụ hoa màu hồng rất tròn, cô càng không ngừng uốn cong người lên, cọ xát với thân hình nóng rực của anh, làm cho dục vọng của anh cũng tăng dữ dội.

“A... A Khang...” Vì kích tình nên cô không chịu được mà hô tên của anh, hai tay ấn đầu của anh, làm cho anh phóng túng quấy phá ở trước ngực cô.

Nghe được tiếng rên mất hồn của cô, thì dục vọng của Hạng Dư Khang càng bùng lên, vội vã thăm dò thân thể mềm mại không xương của cô, thân thể đi xuống, tay vốn đang vân vê đôi đầu vú xinh đẹp, đã theo đó đi xuống dán vào nửa người dưới đã hở ra dính đầy giọt sương của cô.

Rõ ràng là cảm giác được áp lực thình lình ở nửa người dưới, Nhan Bái Dung không có kinh nghiệm hoan ái nên e lệ rung động, “A Khang, anh muốn làm gì...”

Nhìn khuôn mặt đỏ bừng xinh đẹp của cô, Hạng Dư Khang nâng lên mặt, bày ra khuôn mặt tươi cười mê chết người không đền mạng, “Tiểu Dung, anh muốn như vậy...” Vừa nói vừa gãi bụi hoa rậm rạp của cô.

“A — không cần! A Khang.” Khi tà nịnh ngón tay của anh trợt xuống nơi hoa huyệt của cô, thì cô nhịn không được mà rên rỉ ra tiếng.

Anh mắt điếc tai ngơ, vẫn cố ý đùa bỡn hoa huyệt bí ẩn của cô, ngón tay xoa bóp múi thịt ướt sũng, làm cho hoa huyệt chịu không nổi kích thích mà chảy ra lượng nước lớn.

Phản ứng động tình của cô làm cho huyết mạch anh căng lên, không thể chịu đựng nổi ham muốn xúi giục, dùng sức tách đùi ngọc của cô ra, đầu lưỡi khẩn cấp tiến vào hoa huyệt của cô, liếm lộng kéo dừng vách thịt ở trong lối giữa.

“A – đừng như vậy, quá mất mặt...” Nhan Bái Dung muốn khép bắp đùi lại, cho dù từ nhỏ hoàn cảnh sinh trưởng làm cho cô không tự giác biểu hiện ra tài trí hơn người, nhưng mà một khi trải nghiệm hành vi thân mật giữa nam nữ ở trên giường, thì cô vẫn còn cảm thấy xấu hổ.

“Làm sao có thể mất mặt, nơi này của em rất ngọt...” Anh không để ý phản kháng của cô, chậc chậc mà nếm nhấm nháp ái dịch chảy ra từ hoa huyệt của cô.

“A – Đừng mà — A Khang.” Dù sao cũng là xử nữ, mặt của Nhan Bái Dung còn chưa đủ dày để tiếp nhận cử chỉ tà nịnh này.

Phản kháng mãnh liệt của cô làm cho anh đình chỉ tấn công, nhưng dục hỏa cấp bách làm cho anh cự tuyệt dừng lại và đem cực đại chôn vào trong thân thể mềm mại không an phận của cô.

Hạng Dư Khang nâng người lên, bỏ qua ngọn lửa hiện lên ở trong mắt, và cắn răng hỏi: “Tiểu Dung, hiện tại em chuẩn bị nhận anh chưa?”

“Em... Sẵn sàng.” Nhan Bái Dung không dự đoán được Hạng Dư Khang sẽ cẩn thận hỏi ý cô, trong lòng cảm động một lúc, rồi thẹn thùng cho phép.

Bộ dáng cô vui vẻ đồng ý, làm cho Hạng Dư Khang nhìn thấy rất thoải mái, thừa dịp trước khi cô còn chưa thay đổi tâm ý, thì tay chân luống cuống cởi quần áo, toàn thân trần trụi trở về trên người cô.

Ánh sáng đầy đủ làm cho Nhan Bái Dung thu hết khí lực khỏe mạnh của Hạng Dư Khang vào đáy mắt, đôi mắt cô thẹn thùng đánh giá nửa người trên hoàn toàn không có chút sẹo lồi của anh, sau đó lặng lẽ chuyển qua chỗ háng của anh.

Vừa thấy đến to lớn kiêu ngạo của anh, thì Nhan Bái Dung đột nhiên cả kinh, sau đó vội vàng chuyển mắt.

Hạng Dư Khang nheo mắt nhìn thần sắc kinh hãi của cô, trong lòng khó nén tự đắc, thoải mái cười to, tiếng cười dần dần dừng lại, mới quay mặt của cô lại, “Bảo bối, đừng sợ hãi, đây là anh chứng minh cho em thấy dục hỏa đốt người!” Nói xong, còn không quên cố ý đè thấp người, để cho kiên đĩnh nhếch lên đụng chạm vào chỗ bắp đùi khép chặt lại của cô.

Nam tính nóng hừng hực của anh đột nhiên tiến tới, làm cho thân mình đỏ hồng của cô cứng đờ, một cỗ lửa nóng tập trung ở bụng.

“A Khang... Em... Em nghĩ...” Kích tình trong cơ thể bỗng nhiên điên cuồng thức dậy, đè nén của Nhan Bái Dung bị tình dục thúc giục, nên vẻ mặt buồn khổ nhìn về phía Hạng Dư Khang.

“Hiện tại em suy nghĩ cái gì? Nói cho anh biết, bằng không anh làm thế nào mà biết em muốn cái gì?” Hạng Dư Khang cười nói gian xảo, cố ý đem kiên đĩnh nóng rực cọ xát bên ngoài hoa huyệt, chọc cho cô khó chịu.

Nhan Bái Dung ảo não rên rỉ, khổ sở trống rỗng làm cho cô không tự chủ được mà thốt ra, “A Khang, em muốn anh.” Dứt lời, nhanh chóng đẩy mông tròn vào cực đại của anh.

Lo lắng của cô chọc anh nhịn không được mà cười khẽ, nhưng, dục vọng của anh cũng không kém cô, “Được, bảo bối, anh đến đây.”

Một tay anh nâng lên khe mông mà cô chủ động dán tới, một tay kia đỡ lấy cự vật anh nhịn đã lâu, ở lúc tầm mắt cô nửa là hoảng sợ nửa là chờ đợi, mông hẹp ra sức hướng về phía trước, rồi xông vào u huyệt được tầng tầng đóa hoa bảo vệ.

“A –』 Anh mới vọt vào, thì ngay sau đó là tiếng kêu đau đớn của cô.

“Cái gì? Em là xử nữ?” Lúc đụng tới trở ngại, thì Hạng Dư Khang hiểu được rằng, ánh mắt kinh hoàng mới vừa rồi của Nhan Bái Dung là đại biểu cho cái gì.

Nhưng mà, anh muốn phanh lại thì đã không còn kịp rồi, bởi vì dũng mãnh của anh đã không thể chờ đợi được mà phá tan tầng trở ngại kia rồi.

“Đau quá...” Nóng lòng phá trinh làm cho cô đau đến mức lăn lộn ở dưới người anh.

Anh lập tức đình chỉ xao động ở trong cơ thể cô, đầu đầy mồ hôi vội vàng ngăn lại thân hàng đang quay cuồng kịch liệt của cô, phun ra thanh âm mềm nhẹ trấn an cô.

“Ngoan — em không cử động thì sẽ không đau, ngoan ngoãn nghe lời anh.” Nghĩ đến thân thể xử nữ của cô là do anh hái, thì không khỏi phóng thanh âm càng mềm, càng nhu hơn.

Thì ra, cô không phải là cô gái tùy tiện. Có lẽ là do cô lớn mật theo đuổi anh, nên trong tiềm thức anh nghĩ lầm là cô rất cởi mở, nhưng toàn bộ hiểu lầm này lại vì anh trở thành người đàn ông đầu tiên của cô mà biến mất.

Nghe được thanh âm khêu gợi của anh vừa nhẹ nhàng vừa dịu dàng quanh quẩn ở bên tai, thì thân hình cô vốn đang căng cứng cũng đã dần dần thả lỏng, ngay cả hoa tâm bị anh chiếm truyền ra đau đớn cũng đã hơi giảm bớt.

“Hình như không... Đau...” Cô thở phì phò, rồi dùng sức từ trong lồng ngực phun ra những lời này.

Hạng Dư Khang bởi vì nhẫn nại mà gương mặt nhăn nhó ngay lập tức thả lỏng, “Vậy... Anh có thể động chứ?” Anh bắt đầu di động kiên đĩnh đã tạm thời tắt lửa.

“Cái gì? A...” Sau khi hiểu rõ ý tứ của anh, cô chợt phát ra tiếng rên mất hồn, nhấc cái mông theo anh thẳng tiến mà đong đưa.

Anh chậm rãi rồi tăng nhanh tốc độ kéo ra đưa vào, khiến cho cô theo tiết tấu mà tăng nhanh của anh.

Đây là khoái cảm nam nữ kết hợp sao? Nhan Bái Dung đỏ mặt nhìn Hạng Dư Khang ở trên người cô đánh thẳng về phía trước.

Anh không ngừng đong đưa eo xỏ xuyên qua cơ thể cô, mồ hôi ướt đẫm, một đôi bàn tay to kịch liệt nắm xoa đầu vú nhỏ của cô lên xuống lắc lư, làm cho cô kích tình mà quên đi chính mình.

Trong cơ thể cô siết chặt cùng non mềm làm cho tinh thần anh phấn chấn và kiên đĩnh vội vã phát tiết kích tình, hai mắt anh lóe dục hỏa, kiên đĩnh thẳng tiến đi sâu vào rồi rút ra, ma sát làm cho người ta vui thích thần hồn điên đảo.

Hai người cuồng dã đưa vào mà vui vẻ ân ái, bọn họ đòi hỏi lẫn nhau, để chia sẻ niềm vui có thể làm cho lòng người sung sướng.

Tuy rằng Nhan Bái Dung mới nếm thử tình ái, kỹ xảo không có gì đáng nói, nhưng mà dưới sự dẫn dắt tích cực của Hạng Dư Khang, thân thể trẻ trung vẫn làm cho anh rất vui thích, cô vâng theo bản năng của phái nữ, thân thể mềm mại nhúc nhích, đuổi theo luật động của anh.

“A –” tiếng rên rỉ phóng đãng của cô chưa từng gián đoạn, nâng bộ ngực tê ngứa lên để nhận âu yếm của anh.

Anh vui vẻ nhận dâng hiến của cô, không chỉ nửa người dưới dùng sức va chạm hoa huyệt mịn màng của cô, mà còn thưởng thức phong nhũ mềm mại của cô, nắm đầu vú xoay không ngừng, làm cho cô trong ngoài đều khốn đốn mà uốn éo mãnh liệt.

“A — Khang, đừng – em không được –” Cô vẩy đầu kịch liệt, toàn thân như bị lửa thiêu, làm cho hơi thở của cô khó khăn, trời đất quay cuồng một trận.

“Em có thể... Chống đỡ thêm...” Anh mê luyến thân thể mềm mại của cô điên cuồng, còn chưa hoàn toàn lấp đầy dục vọng phía trước, anh cố ý chặn lại yêu cầu của cô.

“A — nhưng mà em... Em...” Hơi thở của Nhan Bái Dung sắp vận lên không được, tuy là nói như thế, nhưng cái mông đầy đặn vẫn đón nhận xâm phạm của anh.

Triền miên của hai người khó chia lìa, không để ý thân thể mềm mại non nớt có thể đảm nhiệm hay không, anh tiến lên lần nữa, va chạm mật huyệt đang tràn nước ra.

“A — Khang –” Trong đầu Nhan Bái Dung trống rỗng, hoàn toàn tùy cho Hạng Dư Khang khống chế thân thể của cô, thẳng đến bên dưới thân thể mới lớn mềm mại không thể dung nạp tràn ngập kích tình nữa.

Cao triều của dục vọng tới làm cho người ta trở tay không kịp, anh vừa mới cảm giác hoa huyệt của cô co rút lại khác thường, thì chỉ chốc lát sau toàn thân liền co rút, tiếp nhận đến thân là cao trào lần đầu tiên của con gái.

“A –” Nhan Bái Dung chưa từng có kinh nghiệm cao trào nên ngẩng cao mà rên rỉ một tiếng, ngay sau đó lực bất tòng tâm mà ngất đi.

Anh cũng không vì hôn mê của cô mà hạ xuống tốc độ, tùy ý lao đi ở trong cơ thể cô, cái eo đong đưa kịch liệt, lần lượt hăm hở tiến vào hoa huyệt ẩm ướt.

“A — Tiểu Dung –” trước khi tình dục sắp bùng nổ, anh hạ xuống tốc độ, gia tăng mức độ đong đưa, và dùng sức va chạm vào hoa huyệt.

Đột nhiên, khuôn mặt tuấn tú của anh vặn vẹo, gân xanh lồi lên, toàn thân run rẩy đạt tới cao trào, ở một cái trọng kích cuối cùng, anh thả lỏng phần bụng, rồi kiên đĩnh run run phun ra tinh hoa nóng bỏng ở trong cơ thể cô –
Giao diện cho điện thoại

Ngào tạo:
Cập nhật:

Chia sẻ