truyen co duyen nhat dinh se co phan cdndscp ebook prc download full

Có Duyên Nhất Định Sẽ Có Phận
Có Duyên Nhất Định Sẽ Có Phận

Có Duyên Nhất Định Sẽ Có Phận

Hoàn thành 21 Chương 202 lượt đọc

report comment share

Đọc Truyện

Ngày tạo:
Ngày cập nhật:

Tóm tắt:

Tác phẩm là câu chuyện tình của cô gái trẻ được kể xuyên suốt từ thời còn là học sinh tới khi là sinh viên và sau khi ra trường.

Người con trai tên Alawn là hàng xóm của cô gái. Hai người vốn thân nhau từ khi còn nhỏ. Họ tuy hễ gặp nhau là liên tục “đấu võ mồm”, nhưng lại chẳng hề xa được nhau, đi đâu

Cũng có nhau như hình với bóng. Alawn một mực chăm sóc cho cô hàng xóm bé nhỏ, cô nàng luôn dựa dẫm và tin tưởng người hàng xóm tốt bụng. Tình bạn đơn thuần qua bao biến cố đã dần dần nảy nở thành tình yêu đôi lứa.

Thế nhưng, Leo – anh trai của Alawn xuất hiện. Chàng trai có dòng máu Pháp với tóc vàng mắt xanh cộng thêm vẻ khôi ngô tuấn tú và chín chắn vô cùng đã vô tình thành thần tượng của cô gái trẻ. Cô sùng bái đến mù quáng người đàn ông quyến rũ này. Và giữa lúc cô lâm vào tình cảnh tệ hại thì người đàn ông này xuất hiện đã cuốn cô vào một mối tình vụng trộm đáng hổ thẹn cho dù anh ta đã là người đàn ông có gia đình.

An Lương – Mối tình đầu của cô gái là người con trai trầm tĩnh điềm đạm, bề ngoài có vẻ rất phương Tây nhưng quan niệm tình yêu lại bảo thủ, truyền thống, do bất đắc dĩ mà phải chia tay cô. Nhưng mấy năm sau anh lại quay lại và quyết không để tuột cô một lần nữa bất luận cô đã là người còn trong sáng hay không?

Người con gái này phải làm sao trước sự trắc trở giữa các cuộc tình? Đâu là sự lựa chọn hoàn hảo, là bến đỗ vững vàng cho tình yêu?

Lời dẫn

Tình cảm của chúng ta cũng giống như viên kim cương kia, không phải vĩnh hằng.

Không có vĩnh hằng.

Tạm biệt, Đồ Đểu Alawn, em sẽ không yêu anh nữa, cũng không chờ đợi anh nữa. Đợi anh đã nhiều năm như vậy, anh đến rồi nhưng lại chỉ đi lướt qua vai nhau, dù rằng cũng có một chút tàn lửa nho nhỏ.

Khe khẽ, tôi lặng lẽ lưu lại một giọt nước mắt nơi đỉnh núi cô đơn, cáo biệt quá khứ đã qua.

Chỉ là, các người có hiểu thế nào là nỗi đau khổ không nói thành tiếng không, các người có hiểu không.

Tôi luôn luôn giống như một cô bé đang hái bông lúa, nhón tay cầm nắm những mảnh quá khứ

Đã qua. Lúc đó, bầu trời cao vời vợi, mây trắng xa xa bay. Lúc đó, cậu ấy gọi tôi là phù thủy Gà Mên, tôi gọi cậu ấy là Đồ Đểu, cậu ấy nói tôi là cô bé được nuôi lớn bằng kẹo, lúc nào

Cũng mang theo bên người món kẹo mềm vị chanh mà tôi yêu thích.

Các người có hiểu thế nào là nỗi đau khổ không thành tiếng không? Có thật là hiểu được không?

Không ai phát điên hay mất trí vì tình yêu, không ai đi vào cõi chết nhẹ tựa lông hồng, cũng không có người đàn ông nào hoàn mỹ tới độ không chút tì vết như trong thần thoại, chẳng qua tôi chỉ muốn kể về ba người khách, hoặc là buồn đau canh cánh trong lòng, hoặc là kinh ngạc thổn thức trong thoáng chốc, hoặc là vững chắc như bàn thạch đã đi qua những năm tháng đầy những bất ngờ nhưng không có gì nguy hiểm của tôi.

Đó quả là một thời thanh xuân hèn kém.