truyen co be lo lem cua lao dai cbllcld ebook prc download full

Cô Bé Lọ Lem Của Lão Đại
Cô Bé Lọ Lem Của Lão Đại

Cô Bé Lọ Lem Của Lão Đại

Hoàn thành 11 Chương 58784 lượt đọc

report comment share

Đọc Truyện

Ngày tạo:
Ngày cập nhật:

Bạn đang đọc truyện CÔ BÉ LỌ LEM CỦA LÃO ĐẠI của tác giả Nhạc Nhan trên website đọc truyện online. Hừ hừ... Vừa thấy đã yêu? Nhân duyên trời định? Tên đàn ông thô lỗ đó cho là mình đang sống ở thời đại nào Ngay cả một nữ sinh trung học cũng biết những lời này là gạt người Hắn cư nhiên nghiêm trang nói xong mặt không đỏ hơi thở không gấp Không tiếc hy sinh nhan sắc giả trang đầu heo muốn làm nàng (cô) vui lòng Còn hỏi cũng không hỏi một tiếng liền (đã) quyết định tương lai của nàng (cô) Dùng bất cứ thủ đoạn tồi tệ nào muốn nàng lừa gạt đến trên (lừa gạt cô lên) giường hắn Mà nàng (cô) rất không kiên định bị hắn mang ra đùa giỡn Tự cho là duyên phận trời định của hắn kiếp này không ai khác ngoài cô Nhưng không ngờ bệnh phong lưu của hắn như bệnh nan y không chữa được Hắn lại không biết kiềm chế cũng phạm vào lỗi như các nam nhân (những người đàn ông) bình thường khác Cô giận đến nỗi không thèm nói một tiếng tạm biệt đã bỏ đi. “Đứng lại! Chạy nữa tôi sẽ nổ súng!” Gần sáu giờ tối, nhân viên tan tầm nhộn nhịp tiến ra đường lớn, nghe tiếng kêu từ phía sau, cả nam lẫn nữ lập tức kêu lên rồi tránh né ra hai bên đường, những người nhát gan liền chui vào các cửa hàng bên đường, có người sợ hãi bị đạn lạc bắn trúng mà liền nằm sấp trên đất. Phía trước là một thân ảnh nhỏ gầy giống đang chạy như bay như tên bắn. Phía sau là một cô gái mặc một bộ đồ công sở màu vàng nhạt chạy theo từng bước. Cô gái trong tay cũng không có súng, cô chỉ là vừa rồi thấy có người bị cướp liền kêu lên một tiếng, muốn dọa tên cướp một chút để giành lại đồ mà thôi. Bởi vì chỉ mặc chiếc váy dài tới đầu gối và mang giày cao gót, nên cô gái chạy thế nào cũng chạy không nhanh, cuối cùng cô dứt khoát kéo váy lên cao, lộ ra một góc quần nhỏ trắng tinh như ẩn như hiện. May mà người đi đường đều đang bận rộn tránh né kẻ chạy người đuổi, không ai chú ý tới cô đã lộ cảnh xuân ra ngoài. Thân ảnh nhỏ gầy trước mặt lại chạy trốn nhanh hơn, cô gái lo lắng cởi xuống một chiếc giày cao gót ném về phía hắn, chiếc giày cao gót nhỏ màu trắng bay theo một đường cong rất đẹp trên không trung —— Một người đàn ông mới từ một chiếc xe BMW màu đen bước ra, còn chưa kịp chỉnh lại y phục một cách đàng hoàng, một vật thể lạ liền tập kích hắn, hắn theo bản năng tránh né qua một bên, vật thể lạ liền rơi xuống trên mui xe sau của hắn, phát ra tiếng vang nặng nề. Người đàn ông còn chưa kịp xem kỹ hung khí đã tập kích hắn, đợt tập kích thứ hai lại tới, với thân thủ nhanh nhẹn gọn gàng, người đàn ông tránh thoát lần nữa, vì vậy vật thể khả nghi lại nện vào trên chiếc xe yêu quý của hắn lần nửa. Đáng giận! Người nào mà dám lớn mật như thế? Chiếc BMW được hắn quí trọng còn hơn cả mỹ nữ, nếu như có người dám đụng vào xe hắn, hắn nhất định sẽ dần cho người nọ một trận. Người đàn ông ngẩng đầu lên, tìm kiếm kẻ nàogiữa ban ngày ban mặt lại can đảm to gan lớn mật đến vậy, lại kinh ngạc thấy một cô gái với đôi chân trần, váy ngắn kéo thật cao đến khu bí mật lộ ra một góc quần lót, đang bay lên với kỹ năng đặc biệt chỉ xuất hiện trước ống kính trong phim điện ảnh đạp một cước vào lưng của một thiếu niên đang chạy phía trước, lực đạp cộng thêm quán tính lúc bay đến đánh ngã người thanh niên xuống đất. Cô gái lập tức năm hai tay của người thanh niên bắt chéo ra sau lưng, đoạt lấy cái túi xách LV trong tay hắn, hai chân đè ở trên lưng hắn, quát lên: “Ban ngày ban mặt lại dám cướp bóc ngoài đường phố, đầu ngươi có vấn đề sao?” Thiếu niên cắn chặt hàm răng, nằm trên mặt đất quật cường bảo trì trầm mặc không nói gì. Hắn xem ra chỉ có 14, 15 tuổi, tóc có vẻ bị cháy nắng, còn bẩn thỉu dính bệt vào nhau, vừa nhìn liền biết là bộ dạng thiếu dinh dưỡng. Cô gái lấy tay nâng mặt của hắn, nhìn hai gò má thon gầy của hắn, nhíu mày một cái, “Tại sao cướp bóc ngoài đường phố? Còn nhỏ tuổi không lo học, muốn vào nhà giam dưỡng lão sao?” Thiếu niên hừ một tiếng, “Không cần ngươi phải trông nom! Muốn giao ta cho cảnh sát thì nhanh chút!” “Tại sao cướp bóc?” Cô gái bày ra gương mặt xinh đẹp như búp bê, trừng một đôi mắt vừa lớn vừa tròn tuy cũng không có bao nhiêu cảm giác uy nghiêm, nhưng phần trong suốt tinh khiết lại làm cho thiếu niên chột dạ. “Đói.” Thiếu niên cuối cùng thốt ra được một chữ. Cô gái “àh” một tiếng, gõ lên đầu thiếu niên một cái, “Chị sớm biết chính là như vậy! Xem cậu còn nhỏ tuổi cũng không có bản lãnh học cái xấu!” Cô đứng lên, buông cậu thiếu niên ra, cậu thiếu niên từ từ đứng dậy từ dưới đất, nghi ngờ nhìn cô. Cô lấy ví từ chiếc túi trên vai, móc ra hai tờ tiền một ngàn đồng có giá trị lớn, “Cho cậu.” “Tính lừa ai hả?” Thiếu niên lộ ra ánh mắt đừng có nghĩ người ta dễ lừa gạt. Cô gái gõ đầu của cậu nhóc một cái, “Đói bụng thì tìm người giúp đỡ, tại sao có thể làm chuyện phạm pháp? Ngốc sao! Chỉ cần động não một chút, thì cũng nghĩ ra được rất nhiều phương pháp, làm gì nhất định phải ngốc đến mức tự nộp mình cho nha giam chứ?” Thiếu niên nhìn kia hai tờ tiền lớn, nháy mắt mấy cái, vẫn còn có chút không thể tin được. Bây giờ còn có người tốt như vậy sao? Cô gái dùng chân trần đá hắn một cái, “Ngươi có cần hay không? Không muốn lấy ta thu tiền lại à.” “Ai nói không cần!” Vừa thấy cô thật muốn thu hồi, thiếu niên vội vàng đoạt lấy. Nói giỡn, hắn đã hai ngày hai đêm chưa ăn cái gì, tiếp tục nhịn đói nửa nhất định sẽ chết. Cô gái nhìn chiếc túi xách LV trong tay một chút, lại nhìn xung quanh xem người mất đồ ở chỗ nào nhưng lại tìm không ra, áo khoác của nàng còn đang nằm trên tay thì lại đâu mất! “Tiểu thư, là áo khoác của người phải không?” Một vị lão tiên sinh nhặt lên cái áo khoác bị ném ở một góc đường. “A, vâng, cám ơn bác” cô gái cảm kích nhận lấy áo khoác của mình, có chút bất đắc dĩ cười khổ, cô không sợ cướp, tại sao người bị cướp đồ ngược lại so với cô lá gan còn nhỏ hơn, lập tức bỏ chạy không thấy bóng dáng, còn cô thì đem áo khoác vứt trên mặt đất? Cô giơ chiếc túi LV trong tay lên nhìn một chút, lại giao chiếc túi xách cho cậu thiếu niên, “Cho cậu đó.” Thiếu niên lại giống như chán ghét nhìn chiếc túi xách một cái, “Tôi không cần.” “Không nhớ là cậu đã cướp nó?” “Hừm, hiện tại bản thiếu gia mất hứng, có được hay không?” Thiếu niên dùng lỗ mũi hừ một tiếng, ngược lại hỏi cô gái, “Cô tên là gì?” Nhìn cô mặc bộ đồ công sở đoan trang, búi tóc gọn gàng sạch sẽ, là phụ nữ đi làm à? Cô gái nhìn hắn nói, “Mạc Tiểu Mễ.” “Ta tên là Diệp Tiểu Đao, cám ơn ngươi tiền cơm. Chúng ta về sau nhất định còn có thể gặp lại.” Nắm chặt tờ tiền trong tay, thiếu niên hôn lên tờ tiền, sau đó nhanh chóng chạy xa. Mạc Tiểu Mễ nhất cao chiếc túi LV trong tay, thở dài, chắc là giao cho cảnh sát thôi. Thật ra thì cô cũng biết, hiện tại xã hội này, gặp chuyện bất bình rút dao tương trợ, chuyện như vậy rất ít có người bị hại nào nói ra một lời cảm ơn, không quăng lại cho một câu xem thường coi cô như bệnh thần kinh đã là cám ơn trời đất rồi. “Mạc tiểu thư, giày của cô.” Cô vừa muốn rời đi, một giọng nam trầm thấp gọi cô lại. Mạc Tiểu Mễ kinh ngạc xoay người lại, phát hiện một người đàn ông cao lớn trong tay đang giữ lấy một đôi giày màu trắng, mới đột nhiên giật mình nhận ra đôi chân trần của mình. Cô cúi đầu kêu một tiếng, gương mặt ngượng ngùng dần đỏ ửng, vội vàng đón lấy đôi giầy, “Cám ơn.” Người đàn ông lại đột ngột rút tay về, khiến nàng không lấy được, nàng nhíu nhíu mày, người đàn ông ngồi chồm hổm trước mặt nàng, từ trong túi của mình lấy ra một cái khăn tay màu xanh nước biển, bắt lấy một chân của cô. “Lòng bàn chân bị bẩn rồi, lau sạch sẽ đi giày vào sẽ tốt hơn.” Mạc Tiểu Mễ há to miệng, cúi đầu nhìn vào thân hình cao lớn mà quái dị của vị người đàn ông này, cho dù là ngồi xổm cũng có thể cảm thấy hắn là một mãnh nam, nước da ngâm đen, thân hình vạm vỡ, tóc đen nhánh gọn gàng, bàn tay thô ráp to lớn đang cầm lấy mắt cá chân mảnh khảnh của cô... Hơn nữa hắn còn khoát lên thân hình khỏe khoắn một bộ đồ da đen bong, thực sự làm cho người khác lóa mắt. Nhìn từ trên xuống dưới, có thể nhìn ra hắn có một cái trán rộng rãi cùng sóng mũi cao, Mạc Tiểu Mễ nhíu chặt chân mày, một chân đứng thẳng, còn chân kia bị hắn cầm lấy cảm giác tê tê làm cho cả người cô nổi da gà. “Không... Không cần, cám ơn.” Cô thử rút chân mình về. Người đàn ông ngẩng đầu lên, đó là một khuôn mặt anh tuấn đến phách lối, một đôi mắt đen nhánh tỏa sáng hiện lên ánh nhìn ngang bướng, hắn nhếch miệng cười một tiếng, lộ ra một hàm răng trắng noãn, “Chân của cô thật đẹp, làm cho người ta nổi lên dục vọng.” Mạc Tiểu Mễ đầu tiên là há hốc mồm cứng lưỡi, ngay sau đó mặt liền đỏ như gấc, tiếp theo tức giận như ngọn lửa hừng hực bốc cháy lên. Người đi đường ghé mắt nhìn nhau. Một người đàn ông ở trên đường cái cầm lấy chân của một cô gái, một cảnh tượng thật quái dị. Người đàn ông cúi đầu hôn thật, Mạc Tiểu Mễ hét lên một tiếng, cái chân còn lại nâng lên đá, một thân thể xinh đẹp trên không trung xoay 360 độ, mặt nam tử liền bị đá trúng một cái mạnh. “Khốn kiếp! Tên biến thái yêu chân này!” Mạc Tiểu Mễ lại nện túi xách LV vào trên mặt hắn, nhảy dựng lên chạy đến ven đường vội vàng ngăn lại một chiếc tắc xi, vội vàng ngồi vào, “Mau lái đi” Cô không phải mới vừa bỏ qua một tên cướp nhở, lại bị một tên biến thái dây dưa đấy chứ. Mạc Tiểu Mễ, phải không vậy? Một tay xách giày của cô, một cái tay ôm lấy gò má bị đá trúng, chàng trai từ từ đứng lên, mắt lóe lên tia sáng quỷ dị. Chàng trai bị”chiếc giầy của thần tình yêu” đập trúng, trong tay vẫn như cũ cầm chặt lấy đôi giầy cao gót nhỏ nhắn màu trắng, khóe môi nhếch lên tà khí. Cô bé lọ lem của tôi, nàng không chạy được rồi.