settingsshare

Chuyện Xưa Tích Củ NGƯỜI BÁN DẦU


NGƯỜI BÁN DẦU

Đời nhà Tống, ông Trần Nghiêu Tư nổi danh là tay thiện xạ bá phát bá trúng. Gặp những tay thiện xạ khác, Trần Nghiêu Tư luôn luôn khoe khoang: - Khắp nước Trung Hoa, chưa ai tài giỏi hơn tôi.

Hàng ngày Trần Nghiêu Tư ưa tập dượt bắn cung, tìm các loại chim chóc trong vườn mà giết thử. Hôm ấy, có ông lão bán dầu đi ngang qua. Thấy người bắn quá giỏi, ông ta tò mò, đặt gánh xuống xem rất lâu. Sau khi bắn xong một loạt chín mười mũi tên, Trần Nghiêu Tư lấy làm tự đắc, nhìn xung quanh chợt thấy ông lão bán dầu. Ông lão gật đầu khẽ …

Trần Nghiêu Tư gọi ông lão: - Ông biết bắn cung à? Bắn như tôi, ông phục tài không?

Ông lão đáp: - Chẳng có chuyện gì đáng phục cả. Trên thế gian này, hễ làm quen tay thì tất nhiên sẽ khéo léo. Thí dụ như ban nãy, tôi thấy ông bắn mười phát, trúng đích được tám, chín. Tài nghệ của ông chỉ tạm gọi là được, vậy thôi.

Trần Nghiêu Tư tức giận, cho rằng ông lão khinh khi mình: - Ông này ăn nói lếu láo quá! Vậy chớ ông bắn được như tôi không?

Ông lão đáp: - Tôi có sở trường khác. Bấy lâu nay sống nhờ nghề bán dầu, tôi trau dồi nghề rót dầu, chắc ông khó làm được như tôi. Ông hãy xem này.

Dứt lời, ông lão đặt một cái bầu xuống đất, ông đặt thêm một đồng tiền điếu trên miệng bầu rồi từ từ rót dầu xuống.

Giọt dầu từ trên cao, nhểu thẳng, chui qua lỗ vuông của đồng tiền điếu trước khi rớt vào đáy bầu, ông lão cứ rót như vậy mãi đến khi cái bầu gần dầy rồi nói với Trần Nghiêu Tư: - Ông xem, mặt đồng điếu vẫn khô ran, chẳng dính chút dầu nào. Tôi chẳng phải tài giỏi hoặc có thiên tư gì, chẳng qua là quen tay … Cũng như ông bắn cung vậy thôi.

Trần Nghiêu Tư gật đầu thấm ý. Từ đó về sau ông đổi tính, bớt khoe khoang hơn trước.



Giao diện cho điện thoại

Ngào tạo:
Cập nhật:

Chia sẻ